Ta Ở Tiên Môn Làm Ruộng Chờ Thành ThánhChương 114: Thu hoạch dâu tây**
Sương sớm trên Linh Điền Phong còn chưa tan hẳn, những sợi tơ trắng mờ ảo vờn quanh các sườn núi như dải lụa tiên bị bỏ quên. Không gian yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng những giọt sương từ kẽ lá thầu dầu rơi xuống mặt đất, phát ra những tiếng "tách, tách" giòn tan.
Diệp Trường An vươn vai một cái thật dài, khớp xương kêu lên răng rắc. Hắn bước ra khỏi căn chòi lá, miệng ngáp ngắn ngáp dài, đôi mắt lim dim còn vương chút hơi men của giấc ngủ bình yên.
"Nhị Hắc, dậy đi cày!"
Hắn dùng mũi dép rơm gẩy gẩy vào cái cục đen thùi lùi đang cuộn tròn bên hiên nhà. Con chó đen gầy gò — kẻ mà thế gian gọi là Hắc Kỳ Lân viễn cổ — hé một con mắt ra nhìn chủ nhân bằng vẻ khinh bỉ tột độ. Nó hừ một tiếng từ tận sâu trong cổ họng, ý chừng là: "Mới sáng tinh mơ đã bắt Thần thú đi làm nông, ngươi có còn nhân tính không?"
Trường An chẳng thèm chấp nhặt, hắn dắt cái liềm rỉ sét vào thắt lưng thô, xách cái xô gỗ đi về phía góc đông của khu vườn. Hôm nay là một ngày trọng đại đối với hắn. Luống "Dâu Tây Linh Khí" mà hắn nâng niu suốt ba tháng qua, tối qua đã tỏa ra mùi hương chín mọng, len lỏi vào tận trong giấc chiêm bao.
Trong mắt kẻ khác, Linh Điền Phong là một mảnh đất cằn cỗi, nghèo nàn nhất Thanh Vân Môn. Nhưng dưới cái nhìn của hệ thống trong đầu Diệp Trường An, từng tấc đất ở đây đều đang rực rỡ sắc màu của các chỉ số.
[Cây trồng: Dâu Tây Huyết Ngọc (Cấp Thánh)]
[Trạng thái: Đã chín (Có thể thu hoạch)]
[Công dụng: Tăng cường tư chất, bổ sung tinh khí, đặc biệt đính kèm thuộc tính "Mị Lực Toàn Cầu".]
"Mị lực toàn cầu?" Diệp Trường An lầm bẩm, chân bước qua hàng rào tre. "Ba cái thứ màu mè này chẳng có tác dụng gì với ta. Tu tiên là phải khiêm tốn, phải mờ nhạt giữa đám đông thì mới sống lâu được. Nhưng thôi, trồng thì cũng đã trồng rồi, không thu hoạch thì phí công bón phân."
Phân bón của hắn, thực chất là máu của lũ Ma đế và linh thạch cực phẩm bị hắn đem nghiền nát như rác rưởi.
Trước mắt hắn, luống dâu tây dài chừng mười mét đang rực rỡ sắc đỏ. Những quả dâu không to như nắm tay, mà chỉ nhỏ nhắn như viên ngọc, đỏ mọng đến mức tưởng chừng chỉ cần chạm nhẹ là nước quả sẽ trào ra. Chúng lấp lánh dưới ánh nắng sớm vừa mới hửng lên, tỏa ra một tầng hào quang mỏng manh.
Hương thơm này không gắt, nó thanh khiết và mang theo vị ngọt của núi rừng, len lỏi vào từng lỗ chân lông, khiến người ta chỉ cần ngửi một hơi cũng thấy tinh thần sảng khoái, bao nhiêu mệt mỏi đều tan biến.
"Bắt đầu thôi."
Diệp Trường An ngồi xổm xuống, đôi tay thô ráp vốn quen với việc cuốc đất bắt đầu khéo léo hái từng quả dâu. Mỗi khi một quả dâu nằm gọn trong lòng bàn tay, trong đầu hắn lại vang lên tiếng chuông quen thuộc.
[Đinh! Thu hoạch 1 quả Dâu Tây Huyết Ngọc. Kinh nghiệm +1000. Thể chất nông phu tiến hóa 0.001%.]
[Đinh! Thu hoạch 1 quả Dâu Tây Huyết Ngọc. Nhận được kỹ năng thụ động: Thiên Hương Quốc Sắc (Giai đoạn khởi động).]
Trường An khựng lại một chút, nhìn vào dòng thông báo cuối cùng, mặt hiện rõ vẻ ghét bỏ.
"Hệ thống, ngươi định biến ta thành kỹ nữ sao? Nam nhi đại trượng phu cần cái gì Thiên Hương Quốc Sắc?"
Hệ thống im lặng không trả lời, như thường lệ vẫn lạnh lùng bỏ qua những lời than vãn của hắn. Diệp Trường An thở dài, tiếp tục công việc. Với hắn, mỗi quả dâu này không chỉ là linh thực, mà là tích lũy cho việc "chờ thành thánh" đầy xa vời. Dù tu vi hiện tại của hắn đã đạt đến mức chỉ cần thở nhẹ một cái cũng đủ khiến non sông biến đổi, nhưng trong tâm thức của "kẻ lười" này, hắn vẫn nghĩ mình chỉ là một tiểu tu sĩ Luyện Khí tầng 3 đang cố gắng mưu sinh.
Đúng lúc này, một tiếng kiếm reo trong trẻo từ xa vọng lại, xé tan màn sương mù trên đỉnh núi. Một bóng dáng thanh mảnh, trắng muốt như tuyết từ trên trời giáng xuống, đáp nhẹ nhàng bên cạnh luống dâu.
Liễu Nhược Băng — Băng Sơn Kiếm Tiên của Thanh Vân Môn, người vốn nổi danh lạnh lùng, giết người không chớp mắt — giờ đây lại mặc một bộ váy đơn giản, trên tay cầm theo một chiếc chổi nhỏ. Nàng nhìn thấy Diệp Trường An đang lom khom giữa luống rau, trong mắt hiện lên một sự ngưỡng mộ mà chính nàng cũng không nhận ra.
"Trường An sư huynh, dâu tây đã chín rồi sao?" Nàng khẽ lên tiếng, giọng nói vốn như băng sương giờ lại mang theo chút dịu dàng của nắng xuân.
Trường An không ngẩng đầu lên, chỉ vào xô gỗ bên cạnh: "Chín rồi. Muội tới đúng lúc lắm, lại ăn thử vài quả xem, giúp tăng cường kinh mạch đấy."
Liễu Nhược Băng đi tới, nhẹ nhàng nhặt một quả dâu lên. Quả dâu chạm vào đầu ngón tay nàng, nàng lập tức cảm thấy một luồng hơi ấm thuần khiết truyền vào cơ thể. Khi quả dâu tan trong miệng, nàng sững sờ. Vị ngọt bùng nổ, linh khí như những con rồng nhỏ cuộn xoáy trong đan điền, phá tan những rào cản kiếm đạo mà nàng trăn trở bấy lâu nay.
Nhưng quan trọng nhất không phải là tu vi.
Nàng nhìn Diệp Trường An. Vẫn là bộ quần áo vải thô, vẫn là đôi dép rơm lấm bùn, nhưng trong mắt nàng lúc này, mỗi động tác nhổ cỏ, hái quả của hắn đều mang theo một quy luật của đại đạo. Đặc biệt là gương mặt hắn… nàng bỗng thấy tim mình đập nhanh một nhịp. Tại sao trước đây nàng chỉ thấy hắn tuấn lãng bình thường, mà giờ đây lại cảm thấy hắn có một sức hút chết người, khiến nàng không thể rời mắt?
Đó chính là thuộc tính "Mị lực" từ những quả dâu mà Trường An vừa thu hoạch bắt đầu phát tán.
"Sư huynh…" Liễu Nhược Băng đỏ mặt, hơi cúi đầu.
"Sao thế? Chỗ nào không ổn?" Trường An lúc này mới ngẩng đầu lên.
Khoảnh khắc đôi mắt hắn nhìn vào nàng, Liễu Nhược Băng cảm thấy cả thế giới xung quanh bỗng nhiên nhạt nhòa, chỉ còn lại gương mặt của vị sư huynh "làm ruộng" này tỏa sáng rực rỡ. Ánh hào quang từ kỹ năng "Thiên Hương Quốc Sắc" bắt đầu hoạt động một cách thầm lặng nhưng đầy uy lực. Nó không phải là loại mị thuật hạ lưu, mà là một sự dung hòa hoàn mỹ giữa người và tự nhiên, khiến đối phương sinh ra một loại cảm giác sùng bái và thân cận tận xương tủy.
Trường An gãi đầu, nhìn thấy gương mặt đỏ bừng của đại sư tỷ, hắn thầm nghĩ: *Xong rồi, chẳng lẽ mình bỏ nhầm phân bón, khiến quả dâu này có độc? Không đúng, hệ thống nói là tăng mị lực mà?*
Hắn nhìn xuống cái xô đầy ắp dâu tây, quyết định lảng tránh chủ đề. "Nếu muội thấy ngon, hãy mang một ít về cho các sư muội ở Tuyết Liên Phong. Ta trồng nhiều quá ăn không hết."
"Cảm ơn sư huynh." Liễu Nhược Băng lí nhí nói, đón lấy chiếc xô gỗ với đôi bàn tay hơi run rẩy. Nàng chưa bao giờ cảm thấy mình nhỏ bé và thiếu tự tin trước ai như vậy, ngay cả khi đối đầu với Ma giáo cường giả.
Đúng lúc này, phía dưới chân núi vang lên tiếng ồn ào. Một đám nữ tu sĩ trẻ từ các ngọn núi khác, chẳng biết vì nghe phong phanh chuyện dâu tây chín hay vì "ngửi thấy" mùi mị lực phát tán, đang kéo nhau leo lên Linh Điền Phong.
"Nghe nói Diệp sư huynh của Linh Điền Phong trồng ra linh quả thần kỳ!"
"Ta không quan tâm linh quả, ta chỉ muốn thấy Diệp sư huynh thôi. Nghe các sư tỷ kể huynh ấy có phong thái thoát tục lắm…"
Trường An nghe thấy tiếng vang, mặt lập tức biến sắc. Hắn quay sang Nhị Hắc đang nằm phơi nắng: "Nhị Hắc, thả chó… à không, ngươi mau đi chặn cổng lại cho ta! Bảo là ta đang bế quan trồng rau, không tiếp khách!"
Nhị Hắc ngáp một cái, lười biếng đứng dậy, rung rung bộ lông đen cháy của mình. Nó bước ra lối mòn, sủa một tiếng "Gâu!" trầm đục. Tiếng sủa không lớn nhưng lại khiến mặt đất rung chuyển nhẹ, một luồng uy áp vô hình ngăn cản đám đông phía dưới bước lên tiếp.
Quay lại với luống dâu, Diệp Trường An thấy thu hoạch đã gần xong. Hắn nhìn vào giao diện hệ thống:
[Nhiệm vụ thu hoạch dâu tây: 100/100 hoàn thành.]
[Phần thưởng: Tăng cường 'Sức quyến rũ vĩnh cửu'. Lưu ý: Hiệu ứng này sẽ mạnh hơn vào ban đêm.]
Trường An chỉ muốn ngửa mặt lên trời than thở. Hắn vốn chỉ muốn yên lặng làm ruộng, tích lũy tu vi chờ một ngày kia thành thánh sẽ có một cuộc sống an nhàn, không ai làm phiền. Thế mà cái hệ thống này cứ đẩy hắn vào con đường trở thành "thần tượng" của toàn tông môn.
"Trường An! Đồ đệ ngoan, ta ngửi thấy mùi dâu rồi!" Tiếng hét lồng lộn của Tiêu Dao Tử từ trên không trung truyền tới. Lão già nghiện rượu này phóng xuống như một mũi tên, chưa kịp đứng vững đã vồ lấy một nắm dâu tây tọng vào mồm.
"Trời ơi! Ngon… ngon quá! Đồ đệ à, ngươi dùng cái gì để tưới thế? Linh khí dồi dào thế này, vi sư thấy mình như trẻ lại mười tuổi ấy!" Tiêu Dao Tử vừa nhai nhồm nhoàm vừa nói.
Bỗng nhiên, lão già dừng lại, trố mắt nhìn đồ đệ của mình. Lão dụi dụi mắt, vẻ mặt kinh ngạc: "Ủa, Trường An? Hôm nay trông ngươi có gì đó… khác khác. Hình như ngươi vừa đi tắm trắng à? Hay là dùng kem dưỡng da gì? Sao ta nhìn ngươi cứ thấy… thuận mắt một cách kỳ lạ thế này?"
Trường An đen mặt: "Sư phụ, ngài bớt uống rượu đi thì nhìn ai cũng sẽ thuận mắt thôi."
"Không, thật đấy!" Tiêu Dao Tử xoa cằm, lượn quanh Trường An một vòng. "Phong thái này, khí chất này… chậc chậc, nếu ngươi mà ra ngoài đi dạo một vòng, chỉ e toàn bộ nữ nhân của Thanh Lam Giới này đều đòi gả cho ngươi mất."
Liễu Nhược Băng đứng bên cạnh, nghe vậy thì lòng chợt thắt lại, nàng nắm chặt vạt áo trắng, lẩm bẩm trong đầu: "Họ mà gả đến, mình phải bảo vệ vườn rau cho huynh ấy thế nào đây?"
Trường An xua xua tay, ra vẻ không quan tâm: "Sư phụ đừng đùa nữa. Việc chính hôm nay là thu hoạch hết chỗ này để còn làm đất cho vụ khoai tây mới. Đống dâu này, một nửa đem làm mứt, một nửa thì đem đổi lấy linh thạch cực phẩm về để lát nền chuồng cho Nhị Hắc."
Nhị Hắc ở xa nghe vậy, vẫy đuôi rối rít. Lát nền chuồng bằng linh thạch cực phẩm? Chỉ có gã chủ nhân hâm dở này mới nghĩ ra được chiêu phá của như vậy, nhưng nó thích.
Cả ngày hôm đó, Linh Điền Phong nhộn nhịp một cách lạ thường. Những quả dâu tây nhỏ bé tỏa ra sức hút không thể cưỡng lại. Các nữ tu sĩ của Thanh Vân Môn lấy lý do "xin chỉ dẫn về cách chăm sóc cây cảnh" để ùn ùn kéo đến. Thậm chí cả vị chưởng môn Vân Thái Nhất cũng viện cớ "kiểm tra tình hình canh tác của tông môn" để đến kiếm vài quả.
Khi đứng trước Diệp Trường An, vị chưởng môn quyền uy lẫm liệt, tu vi sâu thâm khôn lường kia cũng phải bần thần mất mấy giây. Ông tự hỏi tại sao trước đây mình lại coi thường ngọn núi này như vậy. Ánh mắt Diệp Trường An lúc này trong mắt ông không phải là của một đệ tử Luyện Khí tầng 3, mà là một vị Thánh nhân ẩn mình trong nhân gian, mỗi cử chỉ hái lá bắt sâu đều chứa đựng thiên cơ bí mật.
"Trường An à, cái củ cải… à không, cái dâu tây này của ngươi thực sự là bảo vật!" Vân Thái Nhất vỗ vai Trường An, giọng nói tràn đầy vẻ hài lòng. "Từ nay về sau, Linh Điền Phong sẽ được miễn mọi nghĩa vụ cống nạp, ngươi cứ yên tâm mà làm ruộng."
"Đa tạ chưởng môn." Trường An cung kính đáp, nhưng trong lòng lại nghĩ: *Miễn nghĩa vụ là đúng rồi, vì vốn dĩ các người cũng có gì giá trị hơn mớ rau của ta đâu.*
Màn đêm dần buông xuống trên Linh Điền Phong. Những đám mây màu tía bồng bềnh trôi qua ánh trăng tròn vành vạnh. Diệp Trường An ngồi một mình trên bệ đá trước cửa hiên, tay cầm một quả dâu tây cuối cùng chưa ăn.
Cái thuộc tính "Mị Lực" mà hệ thống ban cho dường như bắt đầu phát huy tác dụng mạnh mẽ nhất vào lúc này. Không gian xung quanh hắn dường như cũng dịu lại. Gió ngừng thổi mạnh, chim chóc trên cây cũng ngưng tiếng kêu để lắng nghe hơi thở của núi rừng.
Hắn khẽ thở dài, đưa quả dâu vào miệng. Vị ngọt dịu nhẹ tan tỏa, một luồng sức mạnh mới lại lặng lẽ dung nhập vào kinh mạch của hắn. Hắn cảm thấy mình lại "yếu" thêm một chút theo tiêu chuẩn của hệ thống, nhưng thực tế, tầng mây phía trên Linh Điền Phong đã xuất hiện những vết rách không gian nhỏ, dấu hiệu của một kẻ đang tiến rất gần đến cảnh giới Chí Tôn mà chính mình cũng không hay biết.
Bất chợt, Liễu Nhược Băng từ trong bếp bước ra, tay bưng một bát cháo nóng. Ánh trăng rọi xuống gương mặt nàng, tạo nên một khung cảnh tuyệt đẹp. Nàng nhìn thấy Trường An ngồi đó dưới ánh trăng, phong thái thoát tục như một vị thần tiên chuẩn bị cưỡi gió mà đi.
Nàng đi tới, nhẹ nhàng đặt bát cháo xuống bên cạnh hắn.
"Sư huynh, muội có nấu một chút cháo lúa mạch trộn với vụn dâu tây. Huynh ăn đi cho ấm bụng."
Trường An nhìn nàng, mỉm cười: "Vất vả cho muội rồi, sư tỷ."
Cái cười ấy, kết hợp với ánh trăng và mị lực của linh quả, khiến Liễu Nhược Băng đứng hình mất vài giây. Nàng bỗng cảm thấy, có lẽ cả đời này mình chẳng cần kiếm đạo đỉnh cao làm gì, chỉ cần mỗi ngày được hái dâu, nấu cháo ở cái đỉnh núi nghèo nàn này cùng người trước mặt là đủ rồi.
Ở dưới gốc cây cách đó không xa, Nhị Hắc nhìn thấy cảnh tượng sặc mùi "cẩu lương" (lương thực của chó) này, liền thở dài một tiếng thật dài. Nó nằm xuống, dùng chân che mắt lại.
"Ta là thần thú viễn cổ, không phải là con chó thực sự… tại sao mỗi ngày đều phải ăn những thứ này?"
Ngày hôm đó kết thúc trong một bầu không khí bình yên nhưng cũng không kém phần kỳ quặc. Tiếng tăm về Diệp Trường An và những quả dâu tây mang "mị lực" đã chính thức trở thành huyền thoại mới của Thanh Vân Môn.
Và bản thân "kẻ lười" Diệp Trường An vẫn không hề biết rằng, chỉ vì một vụ thu hoạch dâu tây, hắn đã vô tình tạo ra một cơn sóng ngầm của những tâm hồn thiếu nữ, biến Linh Điền Phong từ một khu vườn hẻo lánh trở thành nơi mà các thiên tài và cường giả thèm muốn ghé thăm nhất thế giới tu tiên.
Sáng hôm sau, khi ánh nắng đầu tiên vừa chạm vào mái tranh, Trường An đã cầm lấy cái cuốc rỉ sét, lẩm bẩm: "Dâu tây thu hoạch xong rồi, giờ phải trồng thêm khoai tây thôi. Chờ thành thánh… sao mà cực khổ thế này!"
Hệ thống trong đầu hắn lặng lẽ hiện lên một hàng chữ:
[Đinh! Mục tiêu tiếp theo: Khoai tây Vạn Quân. Phần thưởng: Thuộc tính 'Sức nặng ngàn cân'. Chúc bạn làm nông vui vẻ!]
Trường An suýt chút nữa đánh rơi cái cuốc. "Lại thuộc tính kỳ quái gì nữa đây?"
Cuộc đời làm ruộng của vị "chuẩn thánh" cứ thế tiếp diễn, vừa điềm đạm, vừa đầy rẫy những hiểu lầm hài hước khiến cả giới tu tiên phải ngả nghiêng.