Ta Ở Tiên Môn Làm Ruộng Chờ Thành ThánhChương 115: Trận chiến giành dâu tây**
**CHƯƠNG 115: TRẬN CHIẾN GIÀNH DÂU TÂY**
Sáng sớm hôm đó, một hiện tượng kỳ lạ bao trùm lấy Thanh Vân Môn.
Thông thường, vào giờ Mão, các đệ tử đều sẽ tề tựu tại quảng trường chính để đón lấy tia tử khí đông lai, rèn luyện linh lực. Thế nhưng hôm nay, tiếng chuông tông môn vang lên ba hồi thúc giục mà số người tập trung chẳng bằng một góc thường ngày. Các vị trưởng lão vuốt râu ngơ ngác, chỉ thấy trên bầu trời từng luồng linh quang rực rỡ lướt qua, hướng thẳng về phía một ngọn núi vốn bị xem là hẻo lánh và nghèo nàn nhất: Linh Điền Phong.
Nguyên nhân của mọi sự hỗn loạn này, bắt nguồn từ một mùi hương.
Đó không phải là mùi hương thanh đạm của linh dược nghìn năm, cũng không phải hương rượu nồng của những vị tiên nhân thích say sưa. Nó là một mùi hương ngọt lịm, thanh mát, pha lẫn một chút gì đó chua nhẹ, nhưng chỉ cần hít vào một hơi, kinh mạch toàn thân dường như được gột rửa, tâm hồn trở nên thư thái lạ thường. Quan trọng nhất, đối với các nữ tu sĩ của Thanh Vân Môn, mùi hương này còn mang theo một "ám hiệu" đầy mị lực: Cải thiện dung nhan, giữ mãi nét thanh xuân.
Đó chính là mùi của dâu tây – thứ dâu tây mà Diệp Trường An vừa thu hoạch chiều qua.
…
Tại đỉnh Linh Điền Phong, Diệp Trường An vẫn đang thong thả ngồi trước hiên nhà gỗ, tay cầm một trái dâu đỏ mọng, to bằng nắm tay trẻ con, chuẩn bị đưa lên miệng cắn một miếng.
Hắn vốn dĩ nghĩ rằng mình chỉ trồng một ít dâu tây để tráng miệng sau bữa cơm. Nhưng hệ thống khốn kiếp này lại cấp cho hắn loại giống có tên "Mị Lực Thần Cấp Dâu Tây". Kết quả là sau khi thu hoạch, hương thơm từ vườn dâu của hắn không những bay khắp Linh Điền Phong mà còn nhờ gió đưa đi tới tận mười tám ngọn núi xung quanh của tông môn.
"Vèo! Vèo! Vèo!"
Tiếng xé gió liên tiếp vang lên. Trường An chưa kịp đưa quả dâu vào miệng thì đã thấy trên không trung rợp bóng người.
Dẫn đầu là đoàn nữ đệ tử của Ngọc Nữ Phong – ngọn núi tập hợp toàn những tuyệt thế giai nhân của Thanh Vân Môn. Nàng nào nàng nấy cưỡi trên linh kiếm, tay áo tung bay, tóc mây phấp phới, trông như một dải lụa tiên cảnh giữa tầng không.
– Diệp sư huynh! Nghe nói huynh vừa thu hoạch linh quả mới, muội muội xin tới chúc mừng! – Một thanh âm thánh thót như chim sơn ca vang lên từ phía trước.
Người vừa nói là Tô Linh Nhi, tiểu sư muội thiên tài của Ngọc Nữ Phong. Bình thường nàng kiêu ngạo đến đâu, lúc này đôi mắt lại long lanh nhìn chăm chăm vào rổ dâu trên bàn gỗ của Trường An, miệng không tự chủ được mà khẽ nuốt nước miếng.
– Tô Linh Nhi! Ngươi nhanh thật đấy, nhưng Tuyết Liên Phong chúng ta cũng không chậm hơn đâu!
Lại một đám mây trắng bay tới, trên đó là mười mấy nữ tu sĩ mặc y phục trắng muốt, lạnh lùng thanh khiết. Thế nhưng, sự thanh khiết ấy bay sạch ngay khi họ nhìn thấy rổ dâu đỏ mọng kia.
Trường An ngẩn người, quả dâu trên tay vẫn chưa kịp cắn:
– Các vị sư muội… các cô kéo đến đây đông thế này để làm gì? Chỉ là mấy quả dâu rừng thôi mà?
– "Dâu rừng"? – Tô Linh Nhi thốt lên đầy bi phẫn. – Sư huynh, huynh có biết mùi hương này lan tỏa tới đâu là nữ tu sĩ chúng muội bồn chồn tới đó không? Tăng tu vi chúng muội có thể từ từ, nhưng trái dâu mang đậm quy tắc "Mỹ Dung Hoán Cốt" này, chúng muội nhất định phải có!
Dưới gốc cây già cách đó không xa, Nhị Hắc đang nằm gặm một cái xương cứng ngắc. Nó ngước mắt lên nhìn cảnh tượng bát nháo trên trời, trong lòng khinh bỉ cực độ: *"Một đám đàn bà phù phiếm. Trái dâu kia tuy ngon thiệt, nhưng đâu có bằng cái đùi gà luộc linh khí mà lão già sư phụ hứa cho ta hôm qua? Hừ, thật làm mất mặt giới tu hành."*
Nhưng ngay lập tức, Nhị Hắc dựng đứng lông cổ. Một luồng kiếm khí lạnh buốt bỗng nhiên từ bên trong nhà gỗ xẻ dọc hư không, nhắm thẳng về phía đoàn người đang lơ lửng trên trời.
– Đỉnh Linh Điền Phong, kẻ không phận sự cấm làm ồn. Ai bước vào phạm vi một trượng quanh nhà gỗ, ta sẽ chém!
Giọng nói lạnh lùng của Liễu Nhược Băng vang lên. Nàng bước ra từ bóng tối, thanh kiếm rỉ sét trên tay dù trông không có gì đặc biệt nhưng khí thế phát ra lại khiến mấy chục nữ đệ tử phía trên đồng loạt lùi lại vài mét.
– Đại sư tỷ! – Tô Linh Nhi bĩu môi, lộ ra vẻ đáng thương. – Chúng muội chỉ muốn xin Diệp sư huynh nhượng lại một ít dâu tây thôi mà. Tỷ xem, da mặt muội mấy hôm nay do tu luyện quá độ nên có chút sần sùi…
Liễu Nhược Băng nhìn thoáng qua rổ dâu, lại nhìn sang Diệp Trường An đang ngơ ngác, trong lòng dâng lên một cảm giác "chiếm hữu" lạ lùng. Thứ dâu này là Trường An trồng, nàng là người hái đầu tiên, thậm chí tối qua nàng còn thức để cùng hắn sắp xếp vào rổ. Đám người này ở đâu ra mà dám đến giành?
– Da sần sùi thì đi bôi linh dược, không có phần của các ngươi. – Liễu Nhược Băng nhạt giọng, kiếm ý bắt đầu ngưng tụ.
Nhưng lòng ham muốn cái đẹp của nữ giới vốn là thứ sức mạnh đáng sợ hơn cả cấm thuật. Đám đệ tử Ngọc Nữ Phong và Tuyết Liên Phong không vì sự lạnh lùng của Nhược Băng mà lùi bước. Ngược lại, bọn họ bắt đầu sử dụng đủ loại phép thuật để… thu hút sự chú ý.
– Diệp sư huynh! Huynh xem, muội có mang đến cho huynh loại linh mỡ dùng để tra cuốc đất tốt nhất nè!
– Diệp sư huynh, huynh nhìn muội xem, múa cho huynh xem một điệu múa cầu mưa được không?
Mọi chuyện bắt đầu vượt khỏi tầm kiểm soát khi mấy vị nam đệ tử của các phong khác cũng nghe tin chạy tới. Họ vốn chẳng thiết tha gì cái đẹp, nhưng nhìn thấy một đám mỹ nhân tụ tập, cộng thêm mùi hương dâu tây quá sức nồng đượm, ai nấy đều thầm nghĩ đây chắc chắn là một loại chí bảo.
– Hừ, một quả dâu này chắc chắn có thể giúp Kim Đan kỳ đột phá cổ chai! – Một nam đệ tử tráng kiện hô lớn. – Anh em, xông lên, chúng ta cùng giành lấy để tặng cho các sư muội!
Thế là, bầu trời Linh Điền Phong vốn yên tĩnh bỗng chốc trở thành bãi chiến trường. Không phải là chiến đấu sinh tử, nhưng cũng chẳng kém phần kịch liệt. Người thì dùng "Độn Thuật" hòng lẻn xuống vườn rau, người dùng "Dẫn Linh Thuật" định hút lấy những quả dâu trong rổ của Trường An từ xa.
Từng đợt ánh sáng đủ màu sắc va chạm nhau chan chát. Một vài nữ đệ tử thậm chí còn lao vào túm áo nhau vì… đứng chắn lối đi.
– Trả trái dâu đó cho ta! Ngươi là sư tỷ mà nỡ lòng nào tranh với sư muội sao?
– Tình chị em chắc bền lâu! Mỹ dung là đại đạo, tránh ra!
Trường An nhìn đám người đang bay loạn xạ, thi triển đủ loại thần thông chỉ để tiếp cận rổ dâu của mình, trán hắn lấm tấm mồ hôi hột. Hắn quay sang Nhị Hắc, lẩm bẩm:
– Nhị Hắc, ta chỉ là một nông dân muốn làm ruộng chờ ngày thành thánh thôi mà. Có cần thiết phải tạo ra cảnh "đại chiến giành dâu" quy mô toàn tông môn thế này không?
Nhị Hắc không thèm trả lời, nó chỉ nhìn con sâu nhỏ đang bò trên một ngọn cỏ gần đó, vẻ mặt đầy sâu sắc.
Lúc này, một lão già từ trên cao đáp xuống. Là Tiêu Dao Tử – sư phụ của Trường An. Lão vẫn cầm vò rượu, mặt đỏ bừng vì say nhưng ánh mắt lại láo liên. Lão len lỏi giữa đám đông đang hỗn chiến, mượn lúc không ai để ý định thò tay vào rổ dâu của Trường An "nẫng" một nắm.
– Sư phụ. – Tiếng của Trường An nhẹ nhàng nhưng vang bên tai lão như sấm sét.
Cái tay của Tiêu Dao Tử khựng lại giữa không trung. Lão cười hì hì, mặt dày nói:
– À, Trường An à… vi sư thấy đám nhóc này quá náo nhiệt, sợ chúng làm hỏng rổ dâu của con nên muốn thu lại bảo quản giúp thôi. Thực tâm, vi sư nào có ham hố gì mấy thứ quả ngọt này, rượu mới là chân ái…
Nói xong, lão còn cố ý liếc nhìn quả dâu, nuốt nước miếng đánh "ực" một cái.
Nhìn đám đệ tử trên trời bắt đầu mất bình tĩnh, một số người đã chuẩn bị rút binh khí ra thật, Trường An thở dài. Hắn biết nếu không xử lý xong xuôi, ngày hôm nay cái nhà gỗ của hắn cũng bị san bằng mất.
Trường An đứng dậy, cầm lấy chiếc liềm rỉ sét dắt bên hông. Hắn điềm đạm bước ra sân, đối diện với hàng trăm tu sĩ đang phát cuồng vì mùi hương.
– Các vị! – Giọng Trường An không cao, nhưng lại khiến cả không gian rung động.
Mọi âm thanh ồn ào lập tức im bặt. Đám đệ tử đang đánh nhau chí tử bỗng cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên vai, khiến họ phải đáp xuống đất một cách không tự chủ.
Trường An mỉm cười, vẻ mặt hiền hòa như một lão nông thực thụ:
– Dâu tây này quả thực là ta trồng ra, nhưng nó không phải thần dược như các vị nghĩ đâu. Chỉ là trái cây ngọt một chút mà thôi.
– Diệp sư huynh khiêm tốn quá! Mùi này… ngay cả thuốc của Đan Phong cũng không thơm bằng! – Tô Linh Nhi kêu lên.
Trường An gãi đầu, nghĩ bụng: *"Hệ thống đã buff thì mùi thơm tất nhiên là khác rồi, nhưng nồng độ linh lực trong đó đối với tu vi của mình thực sự là quá ít, chỉ được cái đẹp mắt và giữ da thôi mà."*
– Thế này đi. – Trường An cầm rổ dâu lên. – Số lượng dâu này thực sự không đủ cho tất cả các vị. Để công bằng, và để các vị khỏi đánh nhau làm hỏng mảnh đất này, ta sẽ đưa ra một quy tắc.
Đám đông đồng loạt dỏng tai lên nghe. Liễu Nhược Băng đứng bên cạnh hắn, ánh mắt hơi dịu lại, dù tay vẫn nắm chặt cán kiếm rỉ.
– Muốn có dâu tây? Rất đơn giản. – Trường An chỉ tay về phía khu vườn mới phía sau núi. – Chỗ đó ta vừa mới khai khẩn, đang thiếu người nhổ cỏ và bón phân. Mỗi người nhổ sạch một mẫu cỏ và bón đủ một trăm gánh phân linh thú, sẽ được đổi lấy… một quả dâu tây.
Cả hiện trường chìm vào im lặng.
Đám tiên nữ của Ngọc Nữ Phong trố mắt nhìn nhau. Bọn họ bình thường tay không chạm nước, gót không chạm bùn, giờ lại bảo đi… bón phân?
Tiêu Dao Tử suýt thì ngã ngửa: *"Đồ đệ ơi là đồ đệ, con dùng 'Mị Lực Thần Cấp Dâu Tây' để lừa thiên tài tông môn đi dọn phân cho con? Con là Thánh nhân hay là kẻ gian manh nhất trần đời đây?"*
Một vị nam đệ tử định phản đối:
– Diệp Trường An, ngươi quá đáng rồi! Chúng ta là đệ tử nội môn, sao có thể làm công việc hạ đẳng này?
Trường An không nói gì, chỉ lấy một quả dâu nhỏ nhất, ném cho Nhị Hắc. Nhị Hắc lười biếng há miệng đớp lấy. Một luồng linh quang rực rỡ bùng phát từ cơ thể nó, thậm chí còn mơ hồ hiện ra hư ảnh một con Kỳ Lân vĩ đại gầm thét trong mây đen trước khi tắt hẳn.
Nhị Hắc sảng khoái vẫy đuôi, ánh mắt vốn lờ đờ bỗng tinh anh hẳn lên.
Đám đệ tử hít một hơi khí lạnh. Nhìn con chó gầy gò ăn một quả đã như thế, nếu bọn họ ăn vào thì sao?
– Đừng nói nữa! Bón phân thì bón phân! Mỹ nhan quan trọng nhất! – Tô Linh Nhi là người đầu tiên hét lên. – Mẫu đất nào của sư huynh đâu? Để muội! Ai giành muội chém!
– Ta nữa! Ngọc Nữ Phong chúng ta bao trọn khu phía Đông!
Thế là, cảnh tượng quái dị nhất lịch sử Thanh Vân Môn diễn ra: Hàng trăm tu sĩ cấp cao, nam có nữ có, thay vì tu luyện lại đổ xô đi mượn cuốc, mượn thúng, hùng hục lao vào khu đất sau núi của Linh Điền Phong để nhổ cỏ và… xúc phân linh thú.
…
Đến xế chiều, mùi thơm của dâu tây vẫn còn vất vưởng, nhưng trên Linh Điền Phong đã không còn ai bay nhảy loạn xạ nữa.
Hơn mười mẫu đất khô cằn đã được dọn sạch không còn một cọng cỏ dại, thậm chí đất còn được cày xới tơi xốp, màu mỡ vô cùng do được bón bằng phân linh thú loại xịn nhất. Những "công nhân" bất đắc dĩ kia mỗi người cầm trên tay một quả dâu tây, vừa mệt rã rời vừa nâng niu nó như mạng sống.
Nhìn bọn họ lục tục rời đi với vẻ mặt "thỏa mãn trong đau khổ", Trường An xoa cằm cười hài lòng:
– Tốt, tốt quá. Tiết kiệm được bao nhiêu công sức. Nhỉ, sư tỷ?
Liễu Nhược Băng nhìn hắn, khẽ thở dài, trong ánh mắt có một chút bất lực xen lẫn thán phục. Nàng lấy từ trong túi áo ra một quả dâu tây đỏ nhất, to nhất mà nàng đã "lén" giấu lại từ chiều qua cho hắn.
– Huynh làm vậy… không sợ Chưởng môn biết sẽ trách phạt sao? Dùng đệ tử tông môn làm người làm thuê, lại còn bón phân nữa.
– Chưởng môn ư? – Trường An nhướn mày.
Ở phía sau góc cây cổ thụ, Vân Thái Nhất – vị Chưởng môn đáng kính của Thanh Vân Môn – đang lén lút lau sạch bùn đất trên đôi giày gấm của mình. Trong tay ông ta là hai quả dâu tây, ánh mắt lấp lánh như vừa nhặt được vàng.
Ông ta lẩm bẩm: *"Bón phân một chút mà được hai quả này để tặng cho vợ cả lẫn vợ lẻ ở nhà… Đáng, thực sự là rất đáng!"*
Nghe thấy lời của Trường An, Chưởng môn giật thót, lập tức dùng Độn Thuật chạy thẳng về phía đại điện, không dám ngoái đầu lại.
Buổi tối hôm đó, Linh Điền Phong cuối cùng cũng trở lại vẻ yên bình vốn có.
Trường An nằm trên chiếc võng mắc giữa hai gốc cây dâu tây cuối cùng chưa hái, ngắm nhìn bầu trời sao rực rỡ. Hệ thống trong đầu hắn vang lên liên hồi:
[Đinh! Chúc mừng ký chủ hoàn thành vụ thu hoạch "Mị Lực Thần Cấp Dâu Tây" và cải tạo thêm 10 mẫu linh điền.]
[Nhận được phần thưởng: Tăng 100 năm tu vi "Hàm Súc" (Tu vi chỉ tăng bên trong, vẻ ngoài vẫn là Luyện Khí tầng 3).]
[Nhận được kỹ năng thụ động: "Nông Phu Uy Áp" – Chỉ cần ở trên ruộng của mình, ký chủ là vô địch.]
Trường An thở phào:
– 100 năm tu vi? Thôi, ít quá, vẫn chưa đủ an toàn để đi ra ngoài đâu. Thà ở đây làm ruộng còn hơn.
Hắn tiện tay nhổ một ngọn cỏ vừa mọc lên bên dưới võng, ném vào không trung. Ngọn cỏ ấy bay đi, vô tình chém rách một vầng mây đen đang mang theo sát khí rình rập từ phía xa của một gã tu sĩ ngoại môn định vào trộm dâu.
Kẻ kia sợ đến mức hồn vía lên mây, ngay lập tức độn thổ chạy mất tích, thề từ nay về sau không bao giờ dám bén mảng đến ngọn núi "quỷ dị" này nữa.
Trường An trở mình, ngáp một cái dài:
– Ngày mai… hình như khoai tây sẽ chín. Không biết cái đám đệ tử kia có đủ sức nhổ cỏ tiếp không nhỉ? Trồng rau thật là cực khổ quá đi.
Nhị Hắc nằm dưới chân võng, nhìn ông chủ của mình, rồi lại nhìn đống hạt giống khoai tây đang nằm lặng lẽ trong góc sân, trong lòng thầm thắp một nén nhang cho đám thiên tài của Thanh Vân Môn.
"Trận chiến dâu tây" mới chỉ là bắt đầu của những ngày tháng lầm than mang tên "giúp sư huynh làm ruộng" của toàn bộ tông môn mà thôi.
Bóng trăng treo cao trên Linh Điền Phong, chiếu rọi một vùng linh địa rực rỡ, hứa hẹn một mùa vụ mới đầy rẫy những hiểu lầm "kinh thiên động địa".