Ta Ở Tiên Môn Làm Ruộng Chờ Thành Thánh
Chương 135: Thượng giới phái quân đội xuống**

Cập nhật lúc: 2026-05-24 15:35:09 | Lượt xem: 8

**CHƯƠNG 135: THƯỢNG GIỚI PHÁI QUÂN ĐỘI XUỐNG**

Thanh Vân Môn vốn là một tông môn hạng ba, quanh năm mây mù bao phủ, yên bình đến mức ngay cả tiếng chim hót cũng có nhịp điệu chậm rãi. Nhưng hôm nay, bầu không khí tĩnh mịch ấy đã bị xé toạc bởi một luồng áp lực kinh hồn bạt vía từ chín tầng mây đổ xuống.

Phía trên vòm trời vốn dĩ xanh trong, đột nhiên xuất hiện những vết nứt vàng kim chói lọi. Không gian run rẩy, hư không vặn vẹo, rồi từng trận tiếng kèn đồng trầm đục vang lên, xuyên thấu qua các tầng mây, khiến linh khí của toàn bộ dãy núi Thanh Vân bị chấn động đến mức sôi trào.

"Vút! Vút! Vút!"

Từ trong những vết nứt không gian, từng đạo chiến thuyền khổng lồ dài hàng nghìn trượng, được chạm khắc bằng vàng ròng và ngọc bích, lướt ra như những con cá kình khổng lồ bơi giữa biển mây. Trên mỗi mạn thuyền, những lá đại kỳ thêu hai chữ "Thần Không" tung bay phần phật, phát ra những tiếng nổ vang như sấm rền.

Mười vạn thiên binh mặc giáp trụ bạc sáng choang, tay cầm trường thương tỏa ra hàn quang, đứng san sát trên các chiến thuyền. Khí thế của mười vạn tu sĩ cấp cao hợp lại, biến thành một đám mây sát khí màu xám xịt, bao trùm lấy toàn bộ Thanh Vân Môn.

Lần này, Thần Không Tông thực sự nổi giận. Sứ giả của họ bị "ném" đi một cách sỉ nhục, đây không còn là chuyện xích mích nhỏ giữa các tông môn, mà là một cú tát trực diện vào mặt giới thượng tầng.

Tại đại điện Thanh Vân Môn, Chưởng môn Vân Thái Nhất đang cầm chén trà, nhưng tay ông run đến mức nước trà bắn tung tóe lên bộ râu dài. Cạnh ông, các vị trưởng lão Hình Phạt, trưởng lão Ngoại môn đều mặt cắt không còn giọt máu, chân run cầm cập.

– Chưởng… Chưởng môn, mười vạn thiên binh! Đó là mười vạn thiên binh của Thượng giới! – Trưởng lão Hình Phạt lắp bắp, giọng nói lạc hẳn đi. – Lần này chúng ta tiêu đời thật rồi. Chỉ cần một đợt xung kích, Thanh Vân Môn sẽ biến thành tro bụi trong nháy mắt!

Vân Thái Nhất cố lấy lại bình tĩnh, đặt chén trà xuống bàn một cách khó khăn, nhìn về phía Linh Điền Phong hẻo lánh:

– Diệp… Diệp sư điểu rốt cuộc đã làm gì ở bên đó? Tại sao lại kéo đến cả một chi quân đội thế này?

Trong khi cả tông môn đang như kiến bò chảo nóng, thì ở phía sau ngọn núi, tại Linh Điền Phong, không khí lại hoàn toàn khác biệt.

Một mùi hương nồng nàn của đất mới và phân bón hữu cơ thoang thoảng trong gió. Diệp Trường An lúc này đang ngồi xổm bên một luống ngô vừa mới nhú mầm. Hắn mặc chiếc áo vải thô bạc màu, hai ống quần xắn cao để lộ đôi chân dính đầy bùn đất, tay cầm một cái gáo gỗ, tỉ mỉ tưới từng chút nước vào gốc cây.

Nghe thấy tiếng kèn trống ầm ĩ trên đầu, Diệp Trường An nheo mắt nhìn lên trời, rồi khẽ thở dài một tiếng:

– Lại tới nữa à? Mấy cái người ở Thượng giới này không có việc gì làm hay sao? Cứ cách vài ngày lại kéo rồng kéo phượng đến thổi kèn. Ồn ào quá, làm mấy con gà của ta hôm nay sợ đến mức không chịu xuống ổ đẻ trứng rồi này.

Bên cạnh hắn, Nhị Hắc – con chó đen gầy gò – đang nằm phủ phục, hai tai cụp lại, mắt lim dim. Nó lười biếng liếc nhìn mười vạn thiên binh trên trời, sau đó phát ra một tiếng ngáp dài, hàm ý khinh bỉ cực độ. Trong mắt vị "Hắc Kỳ Lân viễn cổ" này, mười vạn thiên binh đó chẳng qua chỉ là mười vạn con kiến lấp lánh mà thôi. Nếu không phải chủ nhân đang đứng đây, nó đã sớm sủa một tiếng cho nổ tung cả đám chiến thuyền kia rồi.

– Trường An, con nhìn xem! – Tiêu Dao Tử từ trong gian nhà lá chạy ra, tay cầm một vò rượu, mặt đỏ gay vì say, chỉ tay lên trời cười hì hì. – Đám mây vàng kia trông giống cái bánh bao chay ghê chưa. Mà mười vạn cái "bánh bao" đó chắc là sắp rớt xuống rồi.

Diệp Trường An lắc đầu:

– Sư phụ, người say quá rồi. Đó là quân đội, không phải bánh bao. Mà kệ họ đi, hôm nay ngô của con đang tới kỳ bón phân quan trọng. Họ có đánh nhau hay làm gì cũng được, miễn là đừng có giẫm lên ruộng là được.

Nói đoạn, hắn quay sang phía bụi cây gần đó:

– Nhược Băng, Vô Địch, hai đứa đứng đó nhìn cái gì? Mau ra đây giúp ta trộn phân. Đừng để ý đến đám "chim sẻ" trên trời đó.

Từ sau gốc đại thụ, Liễu Nhược Băng và Mặc Vô Địch bước ra. Sắc mặt hai người rất nghiêm trọng. Với tu vi của họ, họ cảm nhận rõ ràng áp lực hủy thiên diệt địa từ trên cao. Nhưng khi nhìn thấy thái độ thản nhiên của Diệp Trường An, trái tim đang treo ngược của họ bỗng nhiên dịu xuống một cách kỳ lạ.

Mặc Vô Địch nhìn mười vạn thiên binh, tay nắm chặt cán cuốc:

– Sư huynh, để đệ đi… quét dọn một chút? Đám chim sẻ này bay thấp quá, che hết ánh nắng của ngô rồi.

– Thôi thôi. – Diệp Trường An phẩy tay. – Đừng tốn sức. Cứ để họ bay đi. Một lát nữa nắng gắt, họ thấy nóng tự khắc sẽ rút thôi. Mau, mang thúng phân lại đây.

Trên bầu trời, trên chiếc chiến thuyền dẫn đầu, Thiên Uy Thần Tướng đứng hiên ngang, giáp trụ phát ra uy thế vạn trượng. Hắn nhìn xuống ngọn núi nhỏ bé bên dưới với ánh mắt tràn đầy sự khinh miệt.

– To gan Thanh Vân Môn! Mau giao ra kẻ đã hành hung sứ giả, nếu không, bản tướng quân sẽ san bằng ngọn núi này thành bình địa! – Giọng nói của hắn được gia trì bởi thần lực, vang vọng khắp trăm dặm, làm rung chuyển cả cỏ cây.

Tuy nhiên, đáp lại hắn không phải là tiếng van xin thảm thiết, cũng không phải là cảnh các tu sĩ quỳ lạy.

Vân Thái Nhất từ xa bay lên không trung, run rẩy nói:

– Thưa Thần tướng quân, xin người bớt giận… Linh Điền Phong… nơi đó thuộc về Diệp sư điểu… chúng ta… chúng ta thật sự không quản được.

Thiên Uy Thần Tướng hừ lạnh:

– Không quản được? Vậy thì để bản tướng quân quản!

Hắn nhìn xuống Linh Điền Phong, thấy một gã nông dân đang lom khom bón phân, trong lòng càng thêm tức giận. Cảm thấy mình bị xem thường, hắn đưa tay ra lệnh:

– Tiên Phong quân, đi xuống! Bắt giữ kẻ mặc đồ vải thô kia cho ta. Ai dám ngăn cản, giết không tha!

Lập tức, một đội ngũ nghìn người từ trên thuyền bay xuống, tạo thành một mũi tên ánh sáng đâm thẳng vào Linh Điền Phong.

Diệp Trường An đang loay hoay với cái thúng, chợt thấy bầu trời tối sầm lại. Một đám người mặc giáp bạc rơi xuống như mưa, miệng la hét inh ỏi, tay cầm vũ khí chỉ vào hắn.

– Này, mấy vị đại ca! – Diệp Trường An ngẩng đầu lên, tay vẫn còn cầm xẻng phân. – Đừng có rơi xuống ruộng của ta! Đất mới xới xong, các ngươi mà dẫm nát mầm ngô là ta bắt đền đấy!

Nhưng đám thiên binh kia nào có nghe? Họ đang lao xuống với tốc độ kinh người. Vị tiên phong dẫn đầu cười nhạt:

– Tên phàm nhân ngu xuẩn, đi chết đi!

Ngay khi chân của tên lính đầu tiên sắp chạm vào bờ ruộng, một sự kiện kỳ quái xảy ra.

Vườn rau của Diệp Trường An vốn được bao bọc bởi một hàng rào tre cũ kỹ. Trong mắt người thường, đó là tre mục. Nhưng dưới mắt của đám thiên binh này, ngay khi họ vừa tiến vào phạm vi mười trượng, hàng rào tre kia bỗng nhiên tỏa ra một tầng hào quang xanh nhạt.

Hào quang ấy không hề chói mắt, nhưng nó mang theo một loại "quy tắc" không thể lay chuyển.

"Răng rắc!"

Toàn bộ vũ khí của một nghìn thiên binh đồng loạt gãy vụn. Không chỉ có vậy, họ bỗng cảm thấy tu vi của mình trong nháy mắt biến mất sạch sành sanh. Cảm giác như từ những vị tu sĩ hô phong hoán vũ, họ đột ngột trở thành những người trần mắt thịt không chút sức lực.

"Bịch! Bịch! Bịch!"

Tiếng rơi rụng như sung chín vang lên khắp ruộng. Nhưng thay vì đáp xuống một cách oai phong, một nghìn vị thiên binh này lại cắm đầu xuống đống bùn đất, hoặc ngã nhào vào trong cái hố phân mà Diệp Trường An vừa mới đào xong.

– Trời ơi! – Diệp Trường An hét lên, mặt đầy đau khổ. – Đã bảo rồi mà! Các ngươi nhìn xem, mầm ngô của ta! Các ngươi ngã vào đấy thì mầm ngô làm sao mọc nổi?

Hắn vội vàng chạy lại, nắm cổ áo một vị tướng lĩnh vừa mới ngóc đầu lên khỏi hố phân, gương mặt vị kia đang phủ một lớp… chất hữu cơ đen thui, mùi hương cực kỳ "đậm đà".

– Ngươi nhìn xem, cái mầm này bị ngươi đè bẹp rồi! – Diệp Trường An xót xa chỉ vào một ngọn cỏ (mà hắn tưởng là ngô). – Ngươi có biết trồng ra nó khó thế nào không? Các ngươi đến đây phá hoại đúng không?

Vị tướng lĩnh kia hoảng hãi phát hiện ra mình không thể vận dụng một chút linh lực nào, ngay cả việc đẩy Diệp Trường An ra cũng làm không nổi. Hắn nhìn thấy trong đôi mắt của Diệp Trường An không phải là sát khí, mà là một sự "oán trách" thuần túy của người nông dân bị mất mùa. Nhưng chính sự oán trách này lại tạo ra một áp lực tinh thần còn kinh khủng hơn cả Thiên kiếp.

Trên trời, Thiên Uy Thần Tướng trố mắt nhìn cảnh tượng bên dưới. Một nghìn tinh binh của hắn, chỉ trong chớp mắt đã biến thành một lũ bù nhìn rơm rớt xuống ruộng, bị một gã nông dân xách tai mắng nhiếc?

– Phù phép! Chắc chắn là có yêu pháp! – Thiên Uy Thần Tướng tức đến mức mặt đỏ tía tai. – Mười vạn thiên binh nghe lệnh! Khai triển "Thiên Thủ Hủy Diệt Trận", san bằng cả ngọn núi này cho ta!

Tiếng trống trận dồn dập hơn. Mười vạn người đồng loạt kết ấn. Trên không trung, linh khí tụ tập thành một thanh cự kiếm khổng lồ dài đến vạn trượng, tỏa ra hào quang màu vàng kim. Thanh kiếm này chứa đựng sức mạnh có thể chém đứt cả một lục địa.

Vân Thái Nhất và các trưởng lão Thanh Vân Môn thấy thanh kiếm ấy thì đều ngã quỵ xuống đất.

– Xong rồi… Thanh Vân Môn ngàn năm cơ nghiệp, hôm nay chấm dứt tại đây…

Dưới Linh Điền Phong, Diệp Trường An cũng cảm thấy có chút gì đó không đúng. Hắn nhìn lên thanh kiếm vàng khổng lồ đang l lửng trên đầu, rồi quay sang nhìn đám ngô và rau cải đang rung rinh vì áp lực gió.

– Thật là quá quắt mà! – Hắn tức giận thực sự. – Thổi kèn trống ta còn chịu được, bây giờ các ngươi định lấy cái thanh "đèn led" kia để dọa trẻ con hả? Nó sáng quá, hỏng hết nhịp sinh học của rau nhà ta rồi!

Diệp Trường An quay vào nhà, cầm ra một cái cán cuốc rỉ sét. Đây là cái cuốc hắn dùng để xới đất mười năm nay, cán gỗ đã mòn nhẵn, lưỡi cuốc thì mẻ vài chỗ.

Hắn giơ cái cuốc lên, hướng về phía thanh cự kiếm vàng trên trời, miệng lẩm bẩm:

– Cút đi cho khuất mắt, đừng có làm phiền rau của ta nữa!

Nói rồi, hắn chỉ đơn giản là thực hiện một động tác "cuốc đất" vào trong hư không.

"Ầm!!!"

Một tiếng nổ nhỏ vang lên, giống như tiếng bong bóng xà phòng bị vỡ.

Nhưng trong mắt của mười vạn thiên binh, khoảnh khắc cái cuốc rỉ sét kia đưa lên, một luồng "ý chí" của đại địa đột ngột bùng phát. Luồng ý chí đó bình dị, mộc mạc, nhưng nó bao dung vạn vật và cũng có thể nhấn chìm vạn vật.

Thanh cự kiếm vạn trượng kia, ngay khi chạm phải luồng khí từ cái cuốc, lập tức nứt vỡ ra thành từng mảnh vụn ánh sáng. Ánh sáng không bay đi, mà bị hút thẳng xuống Linh Điền Phong, biến thành những hạt linh khí li ti hòa vào trong đất.

– Ô, – Diệp Trường An ngạc nhiên. – Cái này trông giống như lân tinh ấy nhỉ? Chắc là bón cho đất cũng tốt đấy.

Nhưng chấn động chưa dừng lại ở đó. Một luồng sóng âm từ cú cuốc của Diệp Trường An lan tỏa lên trời.

Mười vạn thiên binh bỗng cảm thấy như có một đôi bàn tay khổng lồ vô hình bốc lấy chiến thuyền của họ, xốc lên một cái.

"Rào rào!"

Chiến thuyền sang trọng bậc nhất Thượng giới giờ đây giống như những con thuyền lá tre giữa bão tố, chao đảo dữ dội. Những thiên binh đứng trên đó không giữ được thăng bằng, thi nhau rơi xuống như mưa rơi.

Nhưng họ không rơi xuống đất. Mỗi khi một thiên binh sắp chạm đất, họ lại bị một luồng gió nhẹ cuốn lấy và ném ra khỏi phạm vi Thanh Vân Môn, bay thẳng về phía phương xa.

Thiên Uy Thần Tướng kinh hoàng nhận ra chiến thuyền của mình đang tự động quay đầu, dù hắn có dồn bao nhiêu linh lực vào cũng không thể kiểm soát được. Không gian xung quanh hắn bỗng nhiên trở nên mềm nhũn như bùn loãng, đùn đẩy hắn đi ra ngoài.

Từ dưới mặt đất vọng lên tiếng của Diệp Trường An:

– Đi đi! Lần sau có đến thì nhớ mang theo phân hóa học hoặc hạt giống lạ nhé, đừng có mang mấy cái trò nghịch sáng này đến đây! Phiền lắm!

Chỉ trong chưa đầy mười nhịp thở, bầu trời Thanh Vân Môn bỗng nhiên trống rỗng một cách kỳ lạ. Mười vạn thiên binh, hàng trăm chiến thuyền vĩ đại, tất cả đều bị "quét" đi sạch sẽ, chỉ còn lại những vệt sáng nhạt dần ở phía chân trời xa tắp.

Vân Thái Nhất vẫn còn đứng ngây người trong đại điện, miệng há hốc không khép lại được. Ông vừa chứng kiến cái gì vậy? Mười vạn quân Thượng giới bị một gã… một vị Thánh nhân dùng cái cuốc đuổi đi như đuổi ruồi sao?

Tại Linh Điền Phong, sự yên bình trở lại nhanh chóng.

Diệp Trường An thu lại cái cuốc, xoa xoa bàn tay dính bùn, quay sang đám thiên binh còn kẹt dưới hố phân:

– Các ngươi còn đứng đó làm gì? Lỡ làm nát mầm rồi, giờ thì ở lại mà cải tạo đất đi. Ai bảo các ngươi tay chân vụng về rớt trúng vườn của ta. Nhị Hắc! Trông chừng họ, ai lười biếng thì cứ cắn cho ta!

Nhị Hắc nghe vậy liền đứng dậy, gầm gừ một tiếng "Gâu!", làm cho nghìn vị tinh binh Thượng giới kia đồng loạt run bần bật, mặt xanh cắt không còn giọt máu. Họ nhận ra rằng, ở nơi này, họ không phải là thần tiên, mà chỉ là những người lao động bất đắc dĩ.

Diệp Trường An phủi tay, đi lại phía chiếc chảo lớn đang bắc trên bếp lửa gần đó:

– Nhược Băng, Vô Địch, làm việc xong chưa? Ngọn dưa xào tỏi sắp được rồi đây, vào ăn cơm thôi. Ăn xong còn phải ra gieo nốt mấy hạt đỗ tương kia nữa.

Dưới ánh hoàng hôn vàng vọt, vị "Ẩn Thế Thánh Nhân" ấy dắt chiếc cuốc sau lưng, lững thững đi về phía gian nhà nhỏ, bỏ mặc cả thế giới bên ngoài đang rúng động vì một cái nhấc tay của hắn. Thanh Vân Môn hôm nay vẫn là Thanh Vân Môn, chỉ có điều, từ nay về sau, có lẽ không ai dám khinh thường một gã nông dân đi dép rơm nữa.

Trên mâm cơm, đĩa ngọn dưa xào tỏa mùi thơm ngào ngạt. Diệp Trường An gắp một miếng, thản nhiên nói:

– Tu tiên gì chứ… cơm no áo ấm vẫn là chân lý nhất. Sư phụ, người nói xem đúng không?

Tiêu Dao Tử nốc cạn bát rượu, cười hà hả:

– Đúng, đúng! Ngon nhất vẫn là dưa của con! Thiên binh vạn mã cũng chẳng đổi lấy một miếng dưa xào này đâu!

Trong gió chiều, tiếng cười nói hòa lẫn tiếng xào nấu vang vọng khắp Linh Điền Phong, tạo nên một bản nhạc hài hòa của sự bình phàm đến cực hạn, nhưng lại là cảnh giới mà vạn thế quân chủ đều mơ ước không tới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8