Ta Ở Tiên Môn Làm Ruộng Chờ Thành Thánh
Chương 148: \”Hình như ta hơi mạnh thật?\”

Cập nhật lúc: 2026-05-24 15:43:44 | Lượt xem: 8

Khói bếp từ gian nhà tranh cũ nát trên đỉnh Linh Điền Phong lười biếng cuộn lên, hòa quyện với những dải mây trắng bảng lảng. Mùi thơm của mỡ lợn hòa cùng tỏi băm vừa phi vàng rực, chen chúc với vị thanh ngọt đặc trưng của linh cải thượng hạng, tạo thành một loại ma lực khó cưỡng, len lỏi qua từng kẽ lá của vạn vật trên đỉnh núi.

Trong bếp, Diệp Trường An tay cầm muôi gỗ, động tác đảo chảo nhịp nhàng như nước chảy mây trôi. Nếu một vị đại sư về võ đạo đứng ở đây, chắc chắn sẽ kinh hãi đến rớt cằm, bởi vì mỗi một lần xoay cổ tay của hắn đều trùng khớp một cách hoàn hảo với quỹ đạo của thiên địa linh khí, dường như hắn không phải đang xào rau, mà là đang diễn luyện một bộ thiên cấp công pháp nào đó đã thất truyền.

Nhưng trong mắt Trường An, hắn chỉ đơn giản là đang lo lắng nếu quá tay, đám cải thảo tích góp bao nhiêu công sức tưới tắm này sẽ bị nhừ quá mức, mất đi cái vị giòn ngọt "chuẩn cơm mẹ nấu".

"Xèo…"

Tiếng cải thảo tươi mọng chạm vào lòng chảo nóng rẫy vang lên thật vui tai.

"Trường An này…" Tiêu Dao Tử thò cái đầu với mái tóc bù xù như tổ quạ qua khung cửa sổ, mũi hít lấy hít để: "Ta thấy hôm nay hỏa hầu của con có vẻ… hơi mạnh quá thì phải? Cái chảo kia có chịu nổi không đấy?"

Trường An ngẩn người một chút, cúi xuống nhìn cái chảo sắt đen sì mình vẫn dùng bấy lâu nay. Hắn vốn dĩ chỉ dùng một chút "Luyện Khí tầng 3" thực lực để nhóm lửa, nhưng không hiểu sao, hôm nay ngọn lửa dưới đáy chảo cứ bừng lên hừng hực, màu xanh tím huyền ảo, tỏa ra nhiệt độ kinh người. Lạ một điều là, dù lửa nóng đến mức không gian xung quanh hơi méo mó, nhưng chiếc chảo sắt rỉ sét và cái muôi gỗ mòn vẹt vẫn không hề hấn gì.

Hắn lắc đầu, thầm nghĩ: "Chắc là do hệ thống mới buff cho mình cái 'Kim Thân Bất Diệt' nên cảm giác về nhiệt độ bị sai lệch. Đúng là phiền phức mà, người mạnh lên một tí là sinh hoạt cá nhân bị ảnh hưởng ngay."

Hắn dọn đĩa cải xào lên chiếc bàn gỗ thấp ngoài sân. Đại sư tỷ Liễu Nhược Băng từ lúc nào đã ngồi sẵn đó, thanh kiếm của cô gác sang một bên, đôi mắt băng lãnh thường ngày giờ đây chỉ còn sự mong chờ lấp lánh khi nhìn vào đĩa rau xanh mướt. Ở góc sân, Chưởng môn Vân Thái Nhất và các vị trưởng lão vẫn đứng bất động như những pho tượng gỗ, nhìn chằm chằm vào chiếc ao cá "vô danh" nơi mà chỉ vài phút trước, một vị cường giả Thượng giới vừa bị "hóa bùn".

Trường An thở dài, vẫy vẫy tay: "Chưởng môn, mấy vị trưởng lão, đứng đó làm gì cho mỏi chân? Thấy người gặp nạn thì cũng đã gặp rồi, người cũng đã bay đi rồi, vào làm bát cơm cho ấm bụng đi."

Vân Thái Nhất giật nảy mình, vội vàng xua tay, mồ hôi hột lăn dài trên trán: "Trường An… à không, Diệp sư điệt… à không, Diệp tiền bối… Chúng ta… chúng ta không dám."

Ông ta thề có trời đất chứng giám, sau khi tận mắt thấy Trường An cầm cái gáo nước dọa cho một vị Chuẩn Đế bay mất xác, ông ta thà đi đối đầu với cả Ma giáo còn hơn ngồi chung mâm với vị "nông dân" này. Ai biết được bát cơm kia có ẩn chứa một tòa kiếm trận hay một thức thần thông gì không? Lỡ ăn xong mà tu vi tăng quá nhanh dẫn đến nổ tan xác thì biết kêu ai?

Trường An cau mày, lẩm bẩm: "Mọi người cứ khách khí như thế làm gì. Thôi, không ăn thì tôi ăn với sư phụ."

Hắn ngồi xuống, xới một bát cơm trắng ngần, bắt đầu lùa cơm. Cải thảo xào tỏi đúng là mỹ vị nhân gian, vị ngọt thanh của nước rau thấm vào từng hạt gạo linh mễ, tan chảy trên đầu lưỡi. Nhưng khi ăn đến miếng thứ ba, một cảm giác lạ lùng trào dâng trong lòng Diệp Trường An.

Hắn nhìn chằm chằm vào đôi đũa tre trên tay.

Vừa rồi, hắn chỉ vô tình hơi dùng lực một chút khi gắp một miếng tỏi cháy cạnh, đôi đũa tre vốn dĩ được chế tác từ "Trúc Linh Tâm" cực kỳ dẻo dai lại hơi… biến dạng. Không phải bị gãy, mà là phần không gian quanh đôi đũa dường như bị bóp méo, tạo thành một khe nứt nhỏ màu đen.

Trường An khựng lại.

"Hình như…" Hắn lẩm bẩm, âm thanh rất nhỏ chỉ đủ mình hắn nghe: "… ta hơi mạnh thật?"

Để kiểm chứng, hắn nhìn sang hòn đá kê chân bên cạnh bàn. Hòn đá này là do hắn nhặt về từ dưới suối, nhìn qua thì bình thường, nhưng thực chất đã được hắn dùng để… mài liềm suốt ba năm nay, sớm đã nhiễm một chút linh tính, cứng hơn sắt thép nghìn lần.

Hắn vờ như vô ý, để rơi cái muôi gỗ từ trên bàn xuống hòn đá.

"Rắc!"

Một tiếng động nhỏ vang lên. Không phải muôi gỗ vỡ, mà là hòn đá kê chân kia — thứ mà hắn vẫn nghĩ là vô cùng kiên cố — nứt ra làm đôi, rồi vỡ vụn thành bột cám mịn như phấn hồng.

Đồng tử của Trường An hơi co rút lại.

"Hệ thống!" Hắn gọi thầm trong đầu.

"Ký chủ có gì sai bảo? (Hệ thống nông phu phục vụ tận tâm, 5 sao xin đừng quên)" – Một giọng nói điện tử lười biếng vang lên.

"Thông số tu vi của ta hiện tại thực sự là Luyện Khí tầng 3 sao? Ngươi đừng có lừa ta."

Hệ thống lập tức hiện ra một bảng thông tin xanh lét:
[Tên: Diệp Trường An]
[Nghề nghiệp: Nông dân thực thụ]
[Tu vi bề ngoài: Luyện Khí tầng 3 (Vững như bàn thạch, không ai có thể nhìn thấu sự yếu đuối của bạn)]
[Tu vi thực tế: Đang tích lũy (Cảnh giới hiện tại: Chuẩn Thánh giai đoạn cuối)]
[Sức mạnh: Tương đương 10.000 đầu voi viễn cổ (Vừa đủ để nhổ những gốc rễ bám sâu)]
[Chú thích: Đừng nghi ngờ, bạn vẫn chỉ là một kẻ trồng rau. Thế giới bên ngoài rất nguy hiểm, xin hãy tiếp tục trồng thêm ít khoai tây để tự vệ.]

Trường An nhìn dòng chữ "Chuẩn Thánh giai đoạn cuối" mà não bộ đình trệ mất vài giây.

Hắn nhớ không lầm thì cách đây mấy năm, hệ thống nói hắn mới chỉ ở mức "nhập môn nông nghiệp". Sao trồng mấy luống rau muống, nuôi mấy con cá chép đỏ mà lại nhảy vọt lên Chuẩn Thánh rồi? Chẳng lẽ do con chó Nhị Hắc mỗi ngày ăn quá nhiều linh cốt của hắn nên phản phệ sang chủ nhân? Hay là do lão sư phụ hâm rượu mỗi ngày đều lén bỏ thêm "nguyên liệu lạ"?

Hắn đặt bát cơm xuống, ánh mắt nhìn ra xa xăm, vẻ mặt trở nên nghiêm túc chưa từng có.

Đám người Vân Thái Nhất đứng ngoài hàng rào thấy Diệp Trường An bỗng dưng trầm mặc, khí thế trên người đột ngột thay đổi, tất cả đều nín thở. Bầu trời vốn dĩ đang quang đãng, bỗng chốc mây đen từ đâu kéo đến, lôi điện cuồng bạo nhảy múa trong những tầng mây, như thể có một vị thần linh đang nổi giận.

"Xong rồi… Trường An tiền bối đang tức giận điều gì sao?" Vân Thái Nhất run rẩy, chân tay rụng rời: "Có phải do chúng ta không chịu ăn cơm của ngài nên ngài cảm thấy bị sỉ nhục?"

Trưởng lão Hình Phạt sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, run cầm cập: "Chưởng môn… nhìn kìa! Cái liềm gắt lúa bên hông ngài ấy đang phát quang!"

Quả nhiên, chiếc liềm rỉ sét của Trường An hơi rung động. Thực tế là do Trường An đang suy nghĩ quá nhập tâm nên khí tức vô ý rò rỉ ra một sợi. Chỉ một sợi nhỏ xíu ấy thôi cũng đủ khiến không gian vạn dặm quanh Thanh Vân Môn trở nên nặng nề như đang gánh chịu sức nặng của cả vầng thái dương.

Trường An hoàn toàn không biết mình đang gây ra chấn động gì. Hắn đang mải suy nghĩ: "Nếu mình là Chuẩn Thánh, vậy thì việc mình cầm gáo nước tạt cái tên bay trên trời vừa nãy… không phải là đuổi ruồi, mà là mình suýt chút nữa diệt môn nhà người ta à?"

Hắn chợt nhớ lại tên "thiếu chủ" gì đó cách đây không lâu định xông vào vườn trộm cà chua, bị hắn vỗ nhẹ một cái vào vai bảo "Cẩn thận sụt hố đấy". Lúc đó tên kia bay vèo đi mất, hắn còn tưởng do đối phương sử dụng khinh công thượng thừa. Giờ nghĩ lại… cái vỗ vai đó của hắn có lẽ đã đánh nát nửa cái mạng của người ta rồi.

"Hỏng rồi, hỏng bét rồi." Trường An tự lẩm bẩm: "Thế này thì làm sao mà nằm muối cá bình yên được nữa? Mạnh quá hóa phiền, đúng là mạnh quá hóa phiền mà!"

Hắn bỗng đứng bật dậy.

Hành động này khiến đám người Vân Thái Nhất đồng loạt lùi lại ba bước, có người còn thiếu chút nữa thì quỳ sụp xuống.

"Sư phụ!" Trường An hét lên.

Tiêu Dao Tử đang húp bát nước rau xào, bị gọi giật mình thì sặc: "Khụ khụ… Gì… gì thế con trai? Con tìm thấy kho vàng trong ruộng khoai tây à?"

"Sư phụ, người đánh con một cái đi." Trường An đưa mặt ra.

Tiêu Dao Tử: "???"

"Dùng toàn lực, dùng cái bình rượu linh của người đập vào đầu con ấy." Trường An tha thiết nói: "Con cần kiểm chứng xem hệ thống có đang nói dối không. Con làm sao mà là Chuẩn Thánh được? Con còn chẳng biết bay cơ mà!"

Sự thực là Trường An đúng là… chưa bay bao giờ. Bởi vì theo hắn, đi bộ cho chắc đất, bay lên cao lỡ có sấm sét hay cao thủ phục kích thì chạy không kịp. Tư duy "nông dân hèn mọn" đã bám sâu vào xương tủy hắn, khiến hắn quên mất rằng ở cảnh giới của hắn hiện tại, chỉ cần một ý niệm là có thể vượt qua vạn dặm hư không.

Tiêu Dao Tử nhìn đồ đệ mình với ánh mắt kỳ quái. Lão biết tên này không bình thường, nhưng không ngờ cái sự không bình thường này đã tiến hóa thành "tự ngược" rồi. Lão chép miệng: "Thôi thôi, con ăn no quá hóa rồ à? Đập đầu con thì ai nấu cơm chiều cho lão già này? Mau đi rửa bát đi, Nhị Hắc nãy giờ nó nhìn cái chảo xào tỏi của con cháy hết cả mắt rồi kìa."

Trường An nhìn xuống chân mình. Con chó đen Nhị Hắc đang vẫy đuôi rối rít, cái lưỡi hồng hồng liếm liếm ống quần vải thô của hắn.

Trường An thở dài, cúi xuống xoa đầu Nhị Hắc: "Nhị Hắc à, mày nói xem, chủ nhân của mày có phải là quá mạnh rồi không? Tại sao tao thấy mình vẫn chỉ là một tên trồng rau đáng thương bị hệ thống bóc lột sức lao động?"

Nhị Hắc trong lòng gào thét: "Đáng thương? Ngài là Thánh nhân! Ngài là Hỗn Độn Chi Chủ! Ngài tiện tay cho tôi một mẩu xương thừa thôi cũng đủ để tôi tiến hóa thành Tổ Long rồi! Ngài mà đáng thương thì chúng tôi là cái gì hả trời?"

Nhưng trên mặt Nhị Hắc chỉ phát ra tiếng: "Gâu! Gâu!" – âm thanh cực kỳ ngu ngơ và vô hại.

Trường An đứng dậy, nhìn xuống đôi bàn tay thô ráp đầy vết chai sần vì cầm cuốc. Hắn quyết định thực hiện một phép thử cuối cùng. Nếu thực sự mình mạnh như thế, thì cái "Luyện Khí tầng 3" này hẳn là một lớp vỏ ngụy trang vô cùng kiêng cố.

Hắn đi về phía một góc vườn, nơi có một gốc cây già đã héo úa từ lâu, hắn định dùng lực của "người bình thường" để nhổ nó lên.

"Nếu mình nhổ mãi không lên, nghĩa là mình vẫn yếu. Đúng, mình chỉ là một người bình thường." Trường An tự trấn an bản thân.

Hắn nắm lấy thân cây, hít một hơi sâu, thả lỏng toàn bộ cơ bắp, chỉ dùng hai ngón tay cái và ngón trỏ để… "nhấp nhẹ" một cái.

"Oành!"

Một tiếng nổ chấn thiên động địa vang lên. Không phải gốc cây bị nhổ lên, mà là cả một vùng không gian bao quanh gốc cây đó bị sức mạnh khổng lồ trực tiếp nhấc bổng lên. Đất đá, không khí, và cả những quy tắc trật tự của thiên địa ở chỗ đó bị vặn xoắn thành một khối cầu ánh sáng, bay thẳng lên chín tầng mây trước khi nổ tung như một quả pháo hoa rực rỡ nhất trong lịch sử Thanh Lam Giới.

Đám người Vân Thái Nhất nhìn thấy cảnh đó thì linh hồn gần như thoát xác. Một gốc cây khô… nhổ một cái mà làm thủng một lỗ trên bầu trời?

Trường An ngây người nhìn hai ngón tay của mình, rồi nhìn cái hố sâu hun hút trước mặt.

Gió núi thổi qua, mang theo mùi của bụi đất và sự im lặng đáng sợ.

"Hình như…" Diệp Trường An nuốt nước bọt một cái, thanh âm run run: "… Hình như ta thực sự… hơi bị mạnh quá mức rồi."

Hắn đứng đực ra đó hồi lâu, bộ não nông dân cố gắng tiêu hóa sự thật tàn khốc này. Mạnh thì có gì tốt? Mạnh nghĩa là phải gánh vác trách nhiệm. Mạnh nghĩa là sẽ có kẻ đến khiêu chiến. Mạnh nghĩa là… hắn sẽ không được yên ổn trồng rau nữa sao?

Nghĩ đến đây, Trường An cảm thấy cả người không khỏe.

Hắn vội vàng chạy về phía đống đổ nát, dùng đôi bàn tay "vạn voi" của mình nhanh chóng lấp đất, san phẳng lại cái hố, mồ hôi đầm đìa: "Không được, không được! Đây chắc chắn là ảo giác. Do hôm nay mình xào rau hơi nhiều tỏi nên bị ảo giác thôi!"

Hắn quay sang hét lớn với đám người Vân Thái Nhất đang đứng run như cầy sấy ngoài kia: "Mọi người đừng nhìn nữa! Vừa rồi là… là… pháo nổ đấy! Thanh Vân Môn chúng ta gần đây phong thủy không tốt, đất đai hay bị sạt lở tự phát. Chuyện thường thôi mà, đừng để bụng, đừng để bụng!"

Vân Thái Nhất gượng cười, nụ cười còn xấu hơn cả khóc: "Đúng… đúng rồi, là sạt lở tự phát… Chúng ta… chúng ta thấy rồi. Thôi, chúng ta nhớ ra tông môn còn có việc gấp, cần đi bàn bạc về… việc trùng tu hố xí, xin cáo từ!"

Nói xong, một đám đại lão cấp cao nhất Thanh Vân Môn vắt chân lên cổ mà chạy, tốc độ còn nhanh hơn cả khi bị cường địch truy sát.

Trường An nhìn theo bóng lưng họ, lòng buồn rười rượi. Xong rồi, danh tiếng "Luyện Khí tầng 3" nhàn tản của mình e là giữ không nổi nữa.

Tiêu Dao Tử lững thững đi tới, tay cầm một củ cải sống, gặm một miếng "rắc" rồi vỗ vai đồ đệ: "Trường An à, con có biết tại sao ta lại thích Linh Điền Phong này không?"

Trường An nhìn sư phụ, mong chờ một lời dạy dỗ thông thái của một bậc tiền bối ẩn thế: "Dạ? Phải chăng vì nơi này là vùng đất tàng long ngọa hổ, ẩn chứa bí mật thành Thánh?"

Tiêu Dao Tử lắc đầu, nhai nhóp nhép củ cải: "Không phải, là vì ở đây đất mềm, dễ đào hố. Lỡ như sau này con mạnh quá mà gây họa, ta chỉ việc đào cái hố nhảy xuống trốn là xong. Tiện lắm!"

Trường An: "…"

"Con cũng đừng nghĩ nhiều." Tiêu Dao Tử nhìn lên bầu trời vừa bị "thủng" một lỗ giờ đang tự hồi phục nhờ linh khí của Linh Điền Phong tỏa ra: "Mạnh hay yếu không quan trọng. Quan trọng là cái cuốc trong tay con còn dùng để xới đất được không, bát cơm trong tay con có còn thơm không. Nếu con vẫn muốn trồng rau, thì dù con có là Thiên Đế đi chăng nữa, con vẫn cứ là một tên nông dân thôi."

Lời nói này của lão sư phụ say xỉn bỗng nhiên như một dòng nước mát rượi chảy qua lòng Trường An.

Phải rồi! Chuẩn Thánh thì sao? Chuẩn Thánh có thể làm hạt giống nảy mầm nhanh hơn không? Có thể làm món cải xào tỏi ngon hơn không?

Trường An tự nhủ: "Hệ thống bảo mình là nông dân thực thụ, vậy nghĩa là tu vi này thực chất chỉ là một công cụ lao động cao cấp mà thôi. Nhổ cây mạnh quá là lỗi của mình chưa kiểm soát tốt công cụ, chứ không phải mình muốn làm Thánh nhân."

Nghĩ thông suốt rồi, vẻ điềm đạm thường ngày lại quay trở lại trên gương mặt tuấn lãng. Hắn lẩm bẩm: "Phải luyện tập thôi, phải luyện cách khống chế lực lượng xuống mức 'Luyện Khí tầng 1' cho nó chắc ăn. Chứ nếu cứ thế này, sau này đi vệ sinh mà lỡ tay bóp nát cái bồn cầu thì đúng là thảm họa."

Hắn nhặt cái liềm rỉ sét lên, dắt lại bên hông. Nhìn về phía vườn rau xanh mướt, hắn cảm thấy trách nhiệm nặng nề hơn bao giờ hết. Không phải trách nhiệm cứu thế, mà là trách nhiệm bảo vệ mấy luống cà chua không bị "lực lượng chuẩn thánh" của chính mình vô tình quét bay khi mình lỡ hắt hơi.

"Đại sư tỷ!" Trường An quay sang Liễu Nhược Băng: "Đừng nhìn đống tro đá đó nữa, bẩn lắm. Đi, xuống ao bắt con cá chép to nhất lên, chiều nay chúng ta ăn cá kho tộ. Phải bồi bổ thêm một chút, ta thấy hình như mình hơi… sút cân sau khi đột phá."

Liễu Nhược Băng lặng lẽ đứng dậy, rút thanh kiếm dài tỏa ra hàn khí thấu xương ra.

Trường An giật mình: "Này này, sư tỷ định làm gì? Bắt cá thôi mà, đừng dùng kiếm ý!"

Liễu Nhược Băng nhạt giọng: "Bắt cá của sư đệ, dùng tay không là thiếu tôn trọng. Phải dùng kiếm đạo mạnh nhất của ta mới xứng tầm với lũ cá Chuẩn Thánh kia."

Trường An nhìn xuống ao cá, thấy mấy con cá chép đỏ đang lặn hụp, thầm thắp một nén hương cho chúng.

"Đúng là điên rồ mà, cả cái Linh Điền Phong này hình như chỉ có mình mình là người bình thường."

Hắn lắc đầu, huýt sáo một tiếng, dắt Nhị Hắc đi về phía khu vườn phía sau. Ánh nắng buổi chiều trải dài, kéo bóng của vị "nông dân mạnh nhất lịch sử" đổ dài trên những luống rau.

Phía xa xa, mây mù bao phủ Thanh Vân Môn vẫn bình lặng như chưa hề có chuyện gì xảy ra, nhưng trong sâu thẳm mỗi người chứng kiến, họ biết rằng, kỷ nguyên của "Nông dân đại lão" đã chính thức bắt đầu. Còn nhân vật chính của chúng ta? Hắn đang bận suy nghĩ xem làm cách nào để chế ra một loại phân bón hữu cơ có thể chịu được áp lực của tu vi Chuẩn Thánh mà không bị nổ tung giữa chừng.

"Chuẩn Thánh hả? Haiz, khổ quá mà, thôi thì cứ trồng tiếp vậy, chờ đến lúc Thành Thánh xem nó có khá khẩm hơn không…"

Tiếng lầm bầm của Diệp Trường An tan vào gió núi, nghe vừa buồn cười lại vừa khiến người ta cảm thấy có gì đó… vô cùng hợp lý.

Dưới chân núi, các đệ tử Thanh Vân Môn vẫn đang hăng say tập luyện kiếm pháp, tiếng hô vang trời. Họ đâu biết rằng trên đỉnh núi cao nhất, có một người đang nỗ lực tập luyện cách để… yếu đi từng ngày.

— Hết chương 148 —

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8