Ta Ở Tiên Môn Làm Ruộng Chờ Thành Thánh
Chương 151: Tiên Đế hạ phàm

Cập nhật lúc: 2026-05-24 15:45:52 | Lượt xem: 9

**CHƯƠNG 151: TIÊN ĐẾ HẠ PHÀM**

Sáng sớm trên đỉnh Linh Điền Phong, sương mù lãng đãng như những dải lụa mỏng vắt ngang sườn núi. Không khí vốn đã thanh sạch nay lại thêm một tầng hương vị nồng đượm, ngọt dịu – đó là dư âm của hũ tỏi đen ngâm mật ong vạn năm mà Diệp Trường An vừa hoàn thành tối qua.

Trong khi cả Thanh Vân Môn vẫn còn đang chìm trong cơn dư chấn của đạo kiếm ý chém đôi ngọn núi của Liễu Nhược Băng, thì "thủ phạm" gây ra mọi chuyện – Diệp Trường An – đang lạch bạch đi dép rơm, vai vác chiếc cuốc rỉ sét, lầm bầm tính toán chuyện đại sự.

"Hệ thống, ngươi xem, cái đám đất phía đông kia hình như thiếu chút chất dinh dưỡng? Rau cải mọc lên không được xanh mướt cho lắm. Có phải là do Nhị Hắc dạo này lười biếng, không chịu ra đó… làm phân bón tự nhiên không?"

"Gâu!"

Nhị Hắc đang nằm phơi bụng dưới gốc cây tùng già, nghe thấy tên mình liền sủa một tiếng phản đối đầy uể oải. Nó là Hắc Kỳ Lân viễn cổ, là thần thú trấn giữ bóng tối, không phải cái máy sản xuất phân bón! Nhưng nhìn thấy cái liếc mắt hờ hững của Trường An, nó liền cụp đuôi, lủi thủi bò dậy, chạy ra phía góc ruộng tỏ vẻ ta đây đang "làm việc".

Trường An hài lòng gật đầu: "Ngoan, lát nữa cho ngươi liếm cái thìa mật ong."

Đúng lúc này, bầu trời vốn đang xanh trong bỗng nhiên biến đổi.

Một tia sấm sét màu tím xé toạc tầng mây, không gian bắt đầu vặn xoắn dữ dội. Từ sâu trong hư không, một áp lực khủng khiếp như muốn nghiền nát cả vạn vật từ trên cao đổ ập xuống. Cả Thanh Vân Môn rung chuyển, tất cả đệ tử, trưởng lão đều cảm thấy linh hồn mình run rẩy, đồng loạt quỳ rạp xuống đất không thể ngẩng đầu.

Trên chín tầng mây, một thân ảnh vĩ đại hiện ra giữa vầng hào quang chói lòa.

Đó là một nam tử mặc hoàng bào thêu chín con rồng vàng, mỗi bước chân hắn đi đều làm không gian sinh ra những đóa sen vàng rực rỡ. Ánh mắt hắn lạnh lẽo như vầng trăng mùa đông, bao trùm cả một vùng trời đất.

Đây chính là Linh Tiêu Tiên Đế – vị chủ tể của phương Bắc thượng giới, một tồn tại mà chỉ cần cái tên cũng khiến chúng sinh run sợ.

Linh Tiêu Tiên Đế nhìn xuống hạ giới, đôi mày kiếm khẽ nhíu lại: "Linh khí suy kiệt như vũng bùn, thế nhưng vì sao… lại có một tia Hỗn Độn Chi Khí cực kỳ tinh khiết phát ra từ đây? Chẳng lẽ có thần vật thái cổ xuất thế?"

Hắn ngửi thấy một mùi hương. Nó vừa có chút cay của tỏi, vừa có cái ngọt thanh của mật ong, nhưng ẩn sâu bên trong là đạo vận vạn cổ sâm nghiêm đến mức ngay cả tu vi Tiên Đế của hắn cũng phải rục rịch.

"Thần vật! Chắc chắn là thần vật chưa từng thấy!"

Linh Tiêu Tiên Đế không chút do dự, thu hồi thiên tượng, hóa thành một vệt sáng vàng thẳng tắp hạ xuống Linh Điền Phong. Với vị thế của mình, hắn vốn định dùng uy áp tuyệt đối để hàng phục mọi kẻ dưới chân, nhưng ngay khi bước chân chạm vào rào dậu của ngọn núi này, sắc mặt hắn bỗng chốc đại biến.

"Hửm? Pháp tắc nơi này… sao lại quái dị như vậy?"

Linh Tiêu Tiên Đế nhận ra tu vi kinh thiên động địa của mình bỗng nhiên bị một lực lượng vô hình ép xuống, từ Tiên Đế vĩ đại, hắn cảm thấy mình giống như… một người phàm bình thường.

Nhưng vị thế kiêu ngạo không cho phép hắn chùn bước. Hắn phủi nhẹ tay áo, đi thẳng vào trong vườn.

"Kẻ nào là chủ nơi này? Mau giao ra thần vật, bổn đế sẽ ban cho ngươi một đời vinh hoa!" Giọng nói của hắn như tiếng chuông đồng vang dội, đầy khí thế bề trên.

Thế nhưng, đập vào mắt hắn không phải là một vị ẩn thế cao nhân đang ngồi thiền luận đạo, mà là một thanh niên mặc áo vải thô, quần ống thấp ống cao, đang loay hoay… trộn phân chuồng.

Diệp Trường An ngẩng đầu lên, nhìn thấy một người ăn mặc lòe loẹt như diễn viên tuồng đứng trước cổng, còn lớn tiếng quát tháo, hắn liền lộ vẻ khó chịu.

"Ai đấy? Đi nhầm đoàn đóng phim à? Muốn xin ăn thì ra phía cổng chính tông môn, ở đây chỉ có rau và phân, không có vinh hoa gì đâu."

Linh Tiêu Tiên Đế sững sờ. Từ thuở khai thiên lập địa đến nay, có ai dám dùng thái độ đó nói chuyện với hắn? Hắn nhìn xuống, thấy đôi giày long vân làm bằng da yêu long cấp cao của mình đã dính đầy bùn đất đen ngòm.

"Gan lớn lắm! Ngươi biết ta là ai không? Ta là Linh Tiêu…"

Chưa nói dứt câu, "con chó đen" đang nằm dưới gốc cây bỗng hé mắt nhìn hắn.

Linh Tiêu Tiên Đế cảm thấy trái tim mình như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Ánh mắt của con chó kia… tại sao lại mang theo uy áp của Thái Cổ Thần Thú? Không, nó còn kinh khủng hơn cả Yêu Tổ thượng giới!

Nhị Hắc ngáp một cái, để lộ hàm răng trắng nhởn rồi lầm bầm trong đầu: *"Lại thêm một đứa ngu ngốc hạ giới. Chấn động mạnh quá, làm hỏng mấy cây cải con của chủ nhân thì ngươi chết chắc."*

Trường An thấy người nọ cứ đứng đần ra, tưởng là người gặp khó khăn, liền thở dài một tiếng, đặt cái xẻng xuống: "Thôi được rồi, trông anh bạn cũng có vẻ là người có thân phận, chắc là bị phá sản hay bị kẻ thù truy đuổi đến mức phát điên rồi mới mặc bộ đồ này chứ gì? Đừng có 'đế' với 'tử' nữa, vào đây rửa cái mặt cho tỉnh đi."

Trường An tiện tay chỉ vào cái xô nước bên cạnh ruộng. Đó là nước lấy từ Suối Linh Khí mà hắn đã tưới tắm bằng bí pháp hệ thống.

Linh Tiêu Tiên Đế lúc này vừa kinh vừa nghi, hắn cảm thấy cái sân này có gì đó rất không ổn. Hắn nhìn vào cái xô nước kia, đồng tử co rút lại: "Đây… đây là Huyền Hoàng Trọng Thủy? Một giọt có thể đè chết một vị Kim Tiên, vậy mà hắn dùng để… rửa tay?"

Vì tò mò, và cũng vì bị áp chế đến mức không dám phản kháng thái quá, Linh Tiêu bước tới, múc một gáo nước rửa mặt.

"Ào!"

Một luồng linh lực tinh thuần chưa từng thấy len lỏi qua từng lỗ chân hồn, tẩy sạch bụi trần, gột rửa tâm trí hắn. Những vết thương cũ từ vạn năm trước trong linh hồn hắn bỗng chốc liền sẹo.

Linh Tiêu Tiên Đế chết lặng. Hắn nhìn lại người thanh niên trước mặt, tâm tình đã chuyển từ kiêu ngạo sang kinh hoàng. Đây chắc chắn là một vị Đại Thánh nhân tu luyện "Phản phác quy chân", người này lấy cả thiên địa làm ruộng, lấy chúng sinh làm hạt giống!

"Tiền bối… vãn bối có mắt không tròng, xin tiền bối thứ lỗi." Giọng nói của hắn run rẩy, phong thái Tiên Đế bay sạch.

Trường An gãi đầu, thầm nghĩ: *"Mấy người tu tiên ở thế giới này bị làm sao ấy nhỉ? Cứ thích tự xưng là đế, xong giờ lại xưng là vãn bối. Chắc là tu luyện nhiều quá nên dây thần kinh bị chập mạch rồi."*

Hắn nhìn vị "Tiên Đế" tội nghiệp kia, thấy đối phương cứ nhìn chăm chăm vào cái hũ sành đặt trên bàn đá dưới gốc tùng.

"Đói hả? May cho anh đấy, tôi vừa mới ngâm xong một ít tỏi đen. Thử một miếng đi, tốt cho sức khỏe lắm, nhất là người hay bị ảo tưởng sức mạnh như anh."

Trường An múc ra một tép tỏi đen bóng, tỏa ra hương vị huyền bí, đặt lên một cái đĩa nhỏ rồi đưa cho Linh Tiêu.

Linh Tiêu Tiên Đế nhận lấy cái đĩa bằng cả hai tay, bàn tay hắn run bần bật. Hắn nhìn thấy đạo vận lưu chuyển trên tép tỏi kia giống như những dải ngân hà vắt ngang không trung. Mỗi một sớ tỏi đều chứa đựng tinh túy của đất trời.

"Thánh dược… Đây là Thánh dược cửu phẩm!"

Hắn run rẩy đưa tép tỏi vào miệng.

Ngay khi tép tỏi vừa chạm vào lưỡi, nó liền tan chảy thành một dòng suối ấm áp chạy thẳng xuống đan điền. Linh Tiêu cảm thấy "bức tường" ngăn cách hắn với cảnh giới cao hơn bấy lâu nay bỗng nhiên nứt vỡ. Một tiếng "rắc" vang lên trong ý thức, xiềng xích của thiên đạo trói buộc hắn suốt ba vạn năm bỗng chốc tan thành mây khói.

Linh khí xung quanh Linh Điền Phong bắt đầu điên cuồng tụ tập về phía hắn, tạo thành một cơn lốc xoáy khổng lồ.

Trường An nhìn thấy cảnh này, hoảng hốt kêu lên: "Này này! Ăn thôi mà, làm gì mà đứng lên tập thể dục dữ vậy? Kìa! Đừng có giẫm vào ruộng cải muống của ta! Cái thằng cha này, bảo vào rửa mặt cho tỉnh mà vẫn còn diễn kịch à?"

Trường An cầm cái cuốc rỉ, bực bội gõ nhẹ một cái vào gót chân của Linh Tiêu Tiên Đế.

"Bình tĩnh lại cho ta!"

Một cái gõ nhẹ nhàng đó thôi, nhưng trong mắt Linh Tiêu, đó là một chiêu "Khai Thiên Tích Địa". Một luồng sức mạnh tối thượng từ cái cuốc truyền vào cơ thể hắn, ép toàn bộ linh khí đang bùng nổ xuống, cố định cảnh giới vừa mới đột phá của hắn lại một cách vững chắc nhất.

Linh Tiêu Tiên Đế đứng ngây ra như phỗng. Hắn vừa… vừa đột phá? Hơn nữa còn là đột phá một cách vô cùng vững vàng chỉ nhờ ăn một tép tỏi?

Và vị tiền bối này… chỉ dùng một cái cuốc rỉ sét đã có thể áp chế thiên đạo chấn động?

Linh Tiêu nhìn Diệp Trường An với ánh mắt tôn sùng chưa từng có. Hắn hiểu rồi. Tiền bối đang cảnh cáo hắn. Đừng có khoe mẽ trước mặt người, hãy làm một con người bình thường, hãy biết quý trọng từng tấc đất ngọn cỏ.

"Tiền bối giáo huấn rất đúng, vãn bối đã hiểu. Đạo ở trong đất, đạo ở trong rau." Linh Tiêu quỳ sụp xuống, dập đầu một cái thật mạnh.

Trường An ngẩn ngơ: "Hết cứu thật rồi. Ăn có tép tỏi mà thần trí cũng đi tong luôn."

Đúng lúc này, sư phụ Tiêu Dao Tử và đại sư tỷ Liễu Nhược Băng từ phía sau chạy tới. Họ bị chấn động của "Tiên Đế hạ phàm" làm cho thất sắc, chạy đến để xem Trường An có sao không.

Khi vừa nhìn thấy người đàn ông mặc hoàng bào đang quỳ trước mặt Trường An, Tiêu Dao Tử suýt nữa thì ngã ngửa. Lão là người có kiến thức, nhận ra hoa văn chín con rồng kia là của vị đại nhân vật nào.

"Đó… đó không phải là Linh Tiêu Tiên Đế trong truyền thuyết sao? Sao người lại quỳ ở đây?" Tiêu Dao Tử lắp bắp.

Linh Tiêu Tiên Đế quay lại, nhìn lão già say rượu Tiêu Dao Tử bằng ánh mắt đầy ghen tị: "Lão già này thật là có đại phúc duyên, lại được ở bên cạnh hầu hạ Thánh nhân, làm người làm vườn cho người…"

Tiêu Dao Tử: "???"

Liễu Nhược Băng nhìn thấy Tiên Đế, kiếm ý trong người nàng cũng khẽ reo vang. Nàng chợt hiểu ra một điều: Ở Linh Điền Phong này, dù ngươi là Tiên Đế hay là kẻ phàm phu, chỉ cần bước vào rào dậu kia, tất cả đều chỉ là người làm ruộng cho Trường An mà thôi.

Trường An thở dài, vỗ vai Linh Tiêu: "Thôi, nếu anh bạn đã lỡ tới đây và 'ngộ' ra điều gì đó rồi, thì cũng đừng quỳ mãi. Chỗ tôi đang thiếu người cuốc cỏ phía sau chuồng gà. Nếu anh muốn chuộc lỗi vì đã làm hỏng đất của tôi lúc nãy, thì cầm lấy cái cuốc này ra đó làm việc đi. Làm tốt thì trưa cho ăn cơm gạo mới."

Linh Tiêu Tiên Đế run rẩy nhận lấy chiếc cuốc rỉ sét – thứ mà giờ đây trong mắt hắn là một kiện Chí Tôn Thần Khí.

"Tuân mệnh tiền bối! Được cuốc cỏ cho tiền bối chính là vinh dự lớn nhất của vãn bối!"

Nói xong, vị Tiên Đế lừng lẫy thiên hạ, cai trị cả phương Bắc thượng giới, hăm hở cởi bỏ hoàng bào, quấn cái đai lưng rồng vàng vào bụng cho gọn, rồi hì hục chạy ra phía sau chuồng gà cuốc cỏ với vẻ mặt hân hoan như vừa nhặt được vàng.

Tiêu Dao Tử nhìn cảnh tượng đó, tay cầm bình rượu run lẩy bẩy: "Trường An à… con biết đó là ai không?"

Trường An thản nhiên cầm cái đĩa không đi vào nhà: "Một anh bạn diễn viên tuồng bị hỏng tâm lý thôi sư phụ. Đừng để tâm. Đúng rồi, đại sư tỷ, tỷ ra nhắc anh ta đừng có cuốc trúng con Nhị Hắc đang ngủ, nó mà cáu lên nó cắn là tôi không chịu trách nhiệm đâu nhé."

Liễu Nhược Băng nhìn bóng dáng vị Tiên Đế đang hăng say làm việc bên cạnh… đống phân gà, nàng chỉ biết im lặng gật đầu.

Ở cái Linh Điền Phong này, logic của thế giới bên ngoài dường như đã chết từ lâu rồi.

Chiều hôm đó, trên bảng vàng của Thượng Giới, vị trí của Linh Tiêu Tiên Đế bỗng nhiên mờ đi một chút, kèm theo một dòng thông báo nhỏ ẩn hiện: *"Đang đi thực tập làm nông, miễn làm phiền."*

Cả thượng giới náo loạn, các đại lão đều đồn rằng Linh Tiêu Tiên Đế đã tìm thấy con đường "Đại Đạo Chí Giản", quy ẩn sơn lâm. Nào ai ngờ được, vị chủ tể phương Bắc lúc này đang vừa đổ mồ hôi hột vừa tranh cãi với con chó đen về việc "Ai được liếm cái thìa mật ong trước".

Cuộc sống điền viên của Diệp Trường An, cứ như thế mà ngày càng trở nên "đông đúc" một cách kỳ quái.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8