Ta Ở Tiên Môn Làm Ruộng Chờ Thành Thánh
Chương 152: Tiên Đế muốn nếm thử trà

Cập nhật lúc: 2026-05-24 15:46:36 | Lượt xem: 8

Ánh nắng buổi chiều tà tại Linh Điền Phong không giống với bất kỳ nơi nào khác ở Thanh Vân Môn. Nó không rực rỡ gắt gỏng, mà nhu hòa như mật ong loãng, đổ xuống những luống cải xanh mướt và cả bóng dáng một nam tử đang lom khom cuốc cỏ cạnh chuồng gà.

Linh Tiêu Tiên Đế, người từng dùng một chỉ trấn áp vạn tộc, người mà mỗi hơi thở đều có thể khiến hư không rung chuyển, lúc này đây đang dồn hết tâm trí vào một ngọn cỏ gà bướng bỉnh.

Chiếc cuốc rỉ sét trong tay hắn không hề mang theo chút tiên khí nào, nhưng cứ mỗi lần lưỡi cuốc bổ xuống đất, Linh Tiêu lại cảm thấy một luồng chấn động từ sâu trong lòng đất truyền thẳng lên cánh tay, đi vào kinh mạch. Đó không phải là một lực lượng phá hoại, mà là một loại quy luật thâm trầm, cổ xưa, dường như đang gọt giũa lại bộ khung xương già cỗi của một vị Tiên Đế.

"Phù… thật không thể tin được." Linh Tiêu quẹt mồ hôi trên trán, hơi thở có chút dồn dập.

Hắn nhìn ngọn cỏ dại vừa bị mình nhổ lên. Ở thượng giới, đây có lẽ là một loại linh thảo thiên cấp bị các tông môn tranh giành đến sứt đầu mẻ trán, nhưng ở đây, nó chỉ là một thứ gây vướng víu cho việc sinh trưởng của… cà rốt.

Cách đó không xa, Nhị Hắc – con chó đen gầy gò mà Trường An gọi là "vật nuôi" – đang nằm vắt vẻo trên một tảng đá. Đôi mắt nó lim dim, thi thoảng lại hé ra nhìn Linh Tiêu bằng một ánh mắt khinh bỉ cực độ. Linh Tiêu biết rõ, nếu hắn dám cuốc sai một tấc đất, con "linh thú" đáng sợ này sẽ không ngần ngại lao đến cho hắn một bài học nhớ đời. Uy áp tỏa ra từ bộ lông đen nhẻm của nó còn kinh khủng hơn cả Thiên kiếp chín màu mà hắn từng trải qua.

"Thế nào rồi, anh bạn? Cuốc cỏ cũng mệt đấy chứ?"

Một giọng nói trầm ổn, mang theo sự sảng khoái của người làm nông truyền đến. Diệp Trường An bước ra từ gian nhà tranh, trên tay xách một chiếc ấm đất nung cũ kỹ, vạt áo vải thô hơi lấm tấm bùn đất nhưng phong thái lại phiêu dật vô cùng.

Linh Tiêu giật mình, vội vàng đứng thẳng người, hai tay siết chặt cán cuốc, cúi đầu cung kính: "Tiền bối… à không, Diệp đạo hữu. Tại hạ sơ suất, làm việc có chút chậm trễ."

Diệp Trường An xua xua tay, nụ cười hiền lành nở trên môi: "Làm ruộng là chuyện cả đời, không cần vội vã. Anh cuốc được chừng đó trong một buổi chiều là đã khá hơn mấy tay thiên tài hay tới đây khiếu chiến nhiều rồi. Có người vừa cầm cuốc đã gãy, có người lại đào trúng mạch nước ngầm làm ướt hết giày tôi."

Linh Tiêu nghe vậy mà trong lòng đắng chát. Thiên tài ư? Những kẻ đó chắc là bị quy luật của cái cuốc này đánh cho tơi tả thì có. Hắn vừa rồi phải vận dụng tới tám phần tiên nguyên mới có thể giữ cho cái cuốc không bị rung chấn làm nát đôi tay.

Trường An nhìn sắc mặt hơi tái của Linh Tiêu, thầm nghĩ: *Tội nghiệp, chắc lại là một kẻ tu tiên thất bại, vì tẩu hỏa nhập ma mà thần trí không tỉnh táo, mới tự nhận mình là Tiên Đế gì đó. Nhìn xem, cuốc có mấy luống cỏ mà mệt đến mức này, chắc là thân thể bị tàn phá nặng nề lắm.*

Với tấm lòng bao dung của một người làm nông chính hiệu, Trường An quyết định phải đãi khách một chút. Dù sao người ta cũng giúp mình dọn dẹp chuồng gà cả buổi chiều.

"Nào, bỏ cuốc xuống đi. Nghỉ tay một lát. Tôi mới pha một ấm trà, nếu không chê thì vào đây dùng một chén cho nhuận giọng." Trường An nhiệt tình mời mọc.

Linh Tiêu Tiên Đế nghe thấy hai từ "uống trà", toàn thân bất giác run lên.

Ở cấp độ như hắn, một tách trà của một vị ẩn thế thánh nhân không đơn thuần là nước giải khát. Đó là đại cơ duyên, nhưng cũng có thể là đại thử thách. Hắn nhớ lại những truyền thuyết về các vị đại lão thích dùng trà để thử thách tâm tính hậu bối, chỉ cần sơ suất một chút, đạo tâm sẽ sụp đổ ngay lập tức.

"Cái này… có thể nếm thử trà của đạo hữu, là phúc phận của vãn bối." Linh Tiêu cẩn thận đặt cái cuốc xuống, động tác nhẹ nhàng như đang đặt một kiện thần khí cực phẩm.

Hắn lúng túng đi theo sau Trường An vào phía dưới tán cây cổ thụ trước sân. Trên cái bàn gỗ đơn sơ đã bày sẵn vài chiếc chén gốm bị mẻ miệng.

Trường An không hề hay biết sự căng thẳng của vị "Tiên Đế" đang ngồi đối diện. Hắn cầm ấm trà lên, dòng nước trà trong vắt từ vòi ấm chảy ra, mang theo một luồng hương thơm thanh nhã nhưng lại mãnh liệt vô cùng.

Hương thơm ấy vừa chạm vào cánh mũi, Linh Tiêu cảm thấy đầu óc mình "oanh" một tiếng.

Hắn nhìn thấy gì thế này?

Trong dòng nước trà kia, dường như có vạn vật sinh linh đang luân hồi. Hắn thấy hạt mầm nảy nở, thấy hoa nở rồi tàn, thấy tinh tú di chuyển theo quỹ đạo của một quy luật tối thượng nào đó. Linh khí xung quanh Linh Điền Phong bỗng nhiên trở nên sền sệt, chúng vây quanh ấm trà, không ngừng reo hò, nhảy múa.

"Đạo hữu, đây là…" Linh Tiêu lắp bắp, chén trà trên tay khẽ run.

"Trà xanh nhà trồng thôi." Trường An cười xòa, tự rót cho mình một chén rồi ngửa cổ uống cạn, tặc lưỡi một cái vẻ hài lòng. "Trà năm nay hái hơi muộn, lá hơi già một chút, vị có phần chát. Với lại đợt trước bón phân hữu cơ không được đều tay, nên chắc hương vị không bằng trà ở mấy tửu lâu dưới phố đâu. Anh bạn uống tạm nhé."

Linh Tiêu nhìn chén trà, rồi lại nhìn Trường An.

*Chát? Lá già? Phân bón không đều?*

Lão thiên gia ơi! Đây chính là Ngộ Đạo Trà diệp vạn năm trong truyền thuyết! Một chiếc lá cũng đủ để làm một vị Đại Thừa kỳ tu sĩ đột phá bình cảnh trong nháy mắt. Còn nước trà này… đây rõ ràng là tinh túy của Vạn Thủy Chi Nguyên hòa quyện cùng Linh dịch đậm đặc đến mức hóa lỏng!

Vị tiền bối này đúng là thích đùa. Hóa ra đây chính là cách sống của người ở tầng thứ cao nhất sao? Coi thần vật như rau dại, coi thánh dược như cỏ khô.

Linh Tiêu hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn định tâm thần. Hắn bưng chén trà bằng cả hai tay, kính cẩn như đang bái kiến Thiên Đạo, rồi nhẹ nhàng nhấp một ngụm.

"Oanh!"

Trong khoảnh khắc nước trà chạm vào đầu lưỡi, Linh Tiêu cảm thấy một luồng năng lượng bùng nổ ngay trong miệng. Đó không phải là một sự bùng nổ phá hoại, mà là một sự khai phá. Toàn bộ kinh mạch của hắn vốn đã đạt đến cực hạn của Tiên Đế, nay lại được mở rộng thêm một vòng. Những vết thương cũ từ thời chinh chiến vạn năm trước, những hạt bụi nhỏ nhoi trong đạo cơ của hắn, dưới dòng nước trà này đều bị gột rửa sạch sành sanh.

Vị chát mà Trường An nói, đi vào cổ họng Linh Tiêu bỗng biến thành một sự đắng cay của nhân gian, khiến hắn bừng tỉnh khỏi sự kiêu ngạo của một vị Tiên Đế. Còn cái hậu vị ngọt thanh sau đó, lại như mang hắn về lại thời kỳ đầu tu luyện, đầy ắp khát vọng và thuần khiết.

Cảnh giới của Linh Tiêu bắt đầu dao động.

Tầng xiềng xích cuối cùng của cấp độ Tiên Đế vốn dĩ hắn tưởng cả đời này không thể chạm tới, vậy mà chỉ sau một chén trà này, nó bắt đầu rạn nứt.

"Hử? Anh bạn sao thế? Sắc mặt lúc xanh lúc đỏ, có phải trà nóng quá không?" Trường An hơi lo lắng nhìn khách. Hắn nghĩ thầm: *Chết tiệt, mình quên mất người này thân thể yếu ớt, có khi nào lá trà này để lâu ngày sinh ra độc tố gì không nhỉ? Thôi xong, nếu người ta lăn ra đây chết thì mình biết giải thích thế nào với quan phủ?*

"Không… không có." Linh Tiêu cố gắng nuốt nốt ngụm trà cuối cùng, đôi mắt đã mọng nước vì xúc động. "Trà của đạo hữu… quả thực là tuyệt phẩm thế gian. Vãn bối… vãn bối trước giờ chưa từng được uống thứ trà nào chứa đựng nhân sinh thái quá như vậy."

Trường An nghe vậy thì thở phào, lòng tự trọng của một "người nông dân" được thỏa mãn đáng kể. Hắn cười ha hả, vỗ đùi: "Thích là tốt rồi! Cứ thoải mái đi. Tôi còn cả một hũ đầy trong bếp kia kìa. Uống hết thì cứ nói, đừng ngại. Nhà không có gì ngoài trà với rau củ."

Linh Tiêu nghe đến câu "còn cả một hũ đầy", suýt chút nữa ngã khỏi ghế. Thứ này mà có cả hũ? Ở thượng giới, chỉ cần nửa chiếc lá trà như thế này đã có thể nổ ra một cuộc đại chiến làm sụp đổ mấy chục tinh cầu. Vậy mà vị đại lão này lại coi nó như cỏ khô bỏ xó bếp.

Đúng lúc này, Liễu Nhược Băng từ ngoài vườn bước vào. Nàng mang theo một giỏ rau tươi rói, mái tóc dài còn vương chút hơi sương. Nhìn thấy Linh Tiêu đang ngồi uống trà, nàng chỉ nhàn nhạt gật đầu một cái.

"Trường An, cà rốt phía sau đồi đã đến kỳ thu hoạch, muội đã hái một ít về làm canh."

Trường An mắt sáng lên: "À, hay quá! Hôm nay có khách, Nhược Băng muội vất vả chút, nấu thêm món cà rốt xào tỏi nhé. Anh bạn này vất vả cả chiều rồi, cần bồi bổ một chút."

Linh Tiêu nhìn rổ cà rốt trong tay Liễu Nhược Băng, lại một lần nữa cứng đờ người.

Cái gì cà rốt? Đó rõ ràng là Long Huyết Sâm ngàn năm đã hóa hình, trên củ còn lờ mờ thấy được vân rồng ẩn hiện! Một củ như thế ăn vào, người bình thường có thể trực tiếp thăng tiên, còn Tiên Đế như hắn có thể tăng thêm vài vạn năm thọ nguyên.

Vậy mà đại sư tỷ của Thanh Vân Môn – vị Băng Sơn Kiếm Tiên lừng lẫy – lại dùng nó để… xào tỏi?

"Đạo hữu… cái này… có phải quá xa hoa rồi không?" Linh Tiêu run giọng hỏi.

Trường An xua tay, vẻ mặt đầy sự tri tết kiệm: "Xa hoa gì đâu, trồng ở sau vườn đầy ra đấy thôi. Không ăn để nó già đi xơ lắm, chẳng ngon lành gì. Anh bạn đừng có khách sáo, tới đây rồi thì cứ coi như nhà mình. Ở Linh Điền Phong, đạo lý của tôi là: Lao động là vinh quang, mà ăn cơm là hạnh phúc."

Linh Tiêu Tiên Đế lúc này hoàn toàn tuyệt vọng trong việc dùng logic của thượng giới để đánh giá nơi này. Hắn cúi nhìn chén trà mẻ, nhìn rổ "cà rốt", rồi nhìn người thanh niên đi dép rơm trước mặt.

Một loại cảm giác bình yên chưa từng có trào dâng trong lòng vị Tiên Đế lừng lẫy. Ở thượng giới, hắn phải đề phòng kẻ thù, lo lắng cho vương triều, tranh đoạt từng mảnh cơ duyên. Nhưng ở đây, hắn chỉ là một người bạn đi cuốc cỏ thuê, được chủ nhà đối xử chân thành bằng những món quà mà cả thiên hạ thèm khát.

Sự "lịch sự" của Diệp Trường An không phải là lễ nghi giả tạo, mà là một loại bao dung cực độ của kẻ đứng trên đỉnh cao, coi vạn vật đều như đất bụi, coi cường giả cũng như kẻ phàm phu.

"Vãn bối… hiểu rồi." Linh Tiêu đứng dậy, hướng về phía Trường An thi lễ thật sâu, tư thế cung kính hơn cả khi hắn nhận ngôi vị Tiên Đế. "Đa tạ Diệp đạo hữu đã chỉ điểm. Ngày mai… vãn bối sẽ cuốc thêm hai luống cỏ phía bên kia đồi."

Trường An gãi đầu, cười hì hì: "Kìa, không cần làm nhiều thế đâu, mệt lắm đấy. Mà nếu anh đã muốn thế thì cứ tự nhiên. Làm tốt trưa mai tôi đãi anh món cá kho tỏi từ ao cá nhà tôi."

Linh Tiêu nghe đến "ao cá", trong đầu lập tức hiện lên hình ảnh những con Kim Long đang tung tăng bơi lội mà hắn vô tình nhìn thấy lúc nãy. Hắn nuốt nước bọt một cái, trong lòng không còn sự sợ hãi của kẻ đối diện với đại lão, mà thay vào đó là một sự chờ mong đầy thuần khiết.

Hắn bỗng nhận ra, làm Tiên Đế cai trị muôn dân quả thật chẳng thú vị bằng việc được ngồi đây, cuốc cỏ cho vị tiền bối này rồi uống chén trà chát mỗi buổi chiều tà.

"Diệp đạo hữu, hay là trà này… cho vãn bối xin thêm một chén nữa được không?" Linh Tiêu bối rối đưa chén trà mẻ ra, mặt hơi đỏ lên.

Trường An hào hứng cầm ấm trà lên: "Được chứ! Đã bảo là đừng khách sáo mà. Này, rót đầy cho anh luôn! Uống xong nếu thấy còn sức thì vào phụ đại sư tỷ tôi nhặt rau nhé."

"Tuân mệnh!"

Linh Tiêu Tiên Đế trả lời dõng dạc, tiếng vang đến tận chân núi.

Dưới bóng cây cổ thụ, mùi hương của Ngộ Đạo Trà hòa cùng hương vị đất đai, tạo nên một khung cảnh kỳ lạ. Một vị nông dân "bình thường" đang hăng hái rót trà cho một vị Tiên Đế, trong khi vị Tiên Đế ấy đang hồi hộp chờ đợi từng giọt nước trà như chờ đợi chân lý của vũ trụ.

Phía xa xa, Tiêu Dao Tử nằm trên võng, nấc cụng một cái vì mùi rượu, lẩm bẩm: "Trường An cái thằng ranh này… lại đi lừa người ta làm việc không công cho mình rồi. Lại còn đem cả Ngộ Đạo Trà ra làm mồi nhử… đúng là gian thương, gian thương mà…"

Gió chiều thổi qua, mang theo tiếng cười thanh thản của Diệp Trường An vang vọng cả một góc Linh Điền Phong. Với hắn, cuộc sống chỉ đơn giản là trồng cây, uống trà và đón tiếp vài "người bạn lầm lạc" từ thế giới bên ngoài. Còn việc hắn có vô tình tạo ra thêm một vị Thánh nhân nữa hay không, thì đó là chuyện của trời đất, đâu liên quan gì đến một nông dân như hắn?

Trường An nhấp một ngụm trà, nhìn trời mây xa xăm, thầm nghĩ: *Gạo năm nay thu hoạch chắc là sẽ trúng đậm đây.*

Mà ở thượng giới, một tin đồn khác lại bắt đầu lan truyền dữ dội: Linh Tiêu Tiên Đế sau khi khiêu chiến không thành, đã bị "giam lỏng" ở một cấm địa đáng sợ mang tên Linh Điền Phong, ngày ngày phải làm việc khổ sai dưới sự giám sát của một đại ma đầu cấp Thánh nhân và một con Hắc Kỳ Lân hung hãn.

Bất cứ ai muốn cứu Tiên Đế, hãy chuẩn bị tinh thần để… cuốc cỏ thay hắn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8