Ta Ở Tiên Môn Làm Ruộng Chờ Thành Thánh
Chương 153: Luận đạo dưới gốc cây trà

Cập nhật lúc: 2026-05-24 15:47:12 | Lượt xem: 8

Dưới ánh hoàng hôn vàng vọt của Linh Điền Phong, không gian như ngưng đọng lại trong một khoảnh khắc kỳ bí. Linh Tiêu Tiên Đế, người từng một tay che trời ở thượng giới, lúc này lại đang run rẩy nâng niu một chén trà sành bị mẻ một góc.

Hương trà thoang thoảng không nồng đậm, trái lại nó mang theo một mùi vị của bùn đất, của sương sớm và một chút thanh tân của cỏ dại sau cơn mưa. Thế nhưng, ngay khi làn hơi khói đầu tiên chạm vào chóp mũi, đồng tử của Linh Tiêu lập tức co rút lại. Trong thức hải của hắn, một tiếng nổ oanh tì phảng phất như khai thiên lập địa. Những quy tắc thiên đạo vốn khô khan, chồng chéo bỗng chốc trở nên minh bạch lạ thường, chảy xuôi như dòng suối nhỏ.

Hắn nhấp một ngụm.

Chỉ một ngụm duy nhất, toàn thân Linh Tiêu Tiên Đế cứng đờ. Hắn thấy mình không còn ngồi dưới gốc cây già tại một tông môn hạng ba nữa. Hắn thấy mình đang đứng giữa một cánh đồng vô tận, nơi mỗi ngọn cỏ là một đạo kiếm ý, mỗi hạt lúa là một hạt giống của tinh cầu, và người thanh niên đang mỉm cười đối diện hắn chính là vị thần sáng thế, đang tùy ý nhào nặn ra quy luật của vạn vật.

"Trà này… trà này…" Giọng nói của Linh Tiêu lạc đi, thanh âm khản đặc vì chấn động.

Diệp Trường An thấy vị "khách quý" này mặt mày lúc xanh lúc trắng, mồ hôi hột chảy ròng ròng, trong lòng không khỏi thở dài. Hắn thầm nghĩ: *Xong đời rồi, trà này chắc là chát quá, hoặc là nước sôi chưa kỹ. Đã bảo trà vụn nhặt dưới gốc cây trà cổ này không uống được mà sư phụ cứ bắt mình đem ra đãi khách. Nhìn người ta kìa, uống một ngụm mà như bị trúng độc thế kia.*

Trường An gãi gãi đầu, cười gượng gạo: "Linh đạo hữu, thật ngại quá. Trà này là trà dại, tôi hái bừa ngoài bờ rào rồi đem phơi nắng vài hôm, chất lượng không được tốt. Nếu anh thấy khó uống quá thì đừng gượng ép, để tôi đi múc cho anh bát nước giếng."

Linh Tiêu Tiên Đế nghe vậy, suýt chút nữa là sặc ngược nước trà vào phổi. Hắn trợn tròn mắt, nhìn chằm chằm vào những lá trà lơ lửng trong chén.

*Hái bừa ngoài bờ rào? Phơi nắng vài hôm?*

Đạo vận nồng đậm đến mức hóa thành thực thể thế này, nếu đem lên thượng giới, e rằng các vị Tiên Chủ phải đánh nhau vỡ đầu để tranh giành một lá. Thậm chí, lão quái vật ẩn thế mười vạn năm không xuất hiện cũng sẽ quỳ lạy trước cổng Linh Điền Phong chỉ để được ngửi mùi khói bếp hằng ngày. Vậy mà ở trong miệng vị tiền bối này, nó chỉ là "trà dại loại ba"?

"Tiền bối… ngài nói đùa rồi." Linh Tiêu lắp bắp, cung kính đặt chén trà xuống bàn bằng cả hai tay, không dám khinh suất dù chỉ một phân. "Đạo vận trong trà này… vãn bối bình sinh chưa từng thấy qua. Uống một ngụm, tâm ma nghìn năm của vãn bối tan biến, bình cảnh Chuẩn Thánh vốn tưởng là lạch trời, nay lại có dấu hiệu lung lay. Đây rõ ràng là báu vật trấn thế!"

Diệp Trường An ngẩn người. *Bình cảnh Chuẩn Thánh? Tâm ma nghìn năm?* Hắn nhìn nhìn cái chén mẻ, rồi nhìn lại người đàn ông trung niên ăn mặc sang trọng nhưng vẻ mặt thì giống như kẻ nghèo trúng số độc đắc.

"Linh đạo hữu, anh chắc là mình không… say trà đấy chứ?" Trường An nhướn mày. "Chắc là do không khí ở núi này trong lành, cộng thêm việc anh nhổ cỏ mệt quá nên nảy sinh ảo giác thôi. Tu tiên ấy mà, đừng có căng thẳng quá. Theo tôi, tu gì thì tu, cứ phải ăn no ngủ kỹ, chăm lo mẫu ruộng cho tốt đã."

Linh Tiêu Tiên Đế hơi cúi đầu, trong lòng không ngừng suy ngẫm về lời nói của Trường An.

*Lấy việc làm ruộng làm tâm pháp tu luyện, lấy việc ăn ngủ làm cách rèn luyện đạo tâm. Đây chẳng lẽ chính là cảnh giới cao nhất trong truyền thuyết: Phản phác quy chân?*

Hắn nhìn ra phía sau Trường An, nơi con chó đen gầy gò Nhị Hắc đang nằm ngáp ngắn ngáp dài. Ánh mắt con chó đó nhìn hắn đầy vẻ khinh bỉ, như muốn nói: "Đúng là đồ nhà quê ra tỉnh, chén trà sứt đó mà cũng làm quá lên." Linh Tiêu rùng mình. Uy áp tỏa ra từ con chó đó, rõ ràng là khí tức của một vị Yêu Thánh thượng cổ!

Rồi hắn nhìn sang Liễu Nhược Băng đang lẳng lặng dùng một thanh kiếm gỗ để… gọt vỏ khoai tây cách đó không xa. Mỗi nhát dao của nàng đều xé rách không gian, tạo ra những vết nứt đen ngòm li ti, nhưng nàng lại làm việc đó một cách tự nhiên như thể đó là kỹ năng cơ bản nhất của một bà nội trợ.

"Diệp tiền bối," Linh Tiêu hạ giọng, chân thành hỏi, "vãn bối mạn phép được hỏi, Đạo là gì?"

Câu hỏi này vừa thốt ra, không khí quanh gốc cây trà bỗng dưng lạnh lẽo hẳn lại. Tiêu Dao Tử ngồi trên võng gần đó cũng ngừng uống rượu, đôi mắt mờ đục khẽ nheo lại. Liễu Nhược Băng ngừng gọt khoai, tai khẽ động.

Diệp Trường An hơi khựng lại. Hắn cảm thấy áp lực. Câu hỏi này quá lớn lao đối với một người chỉ có tu vi Luyện Khí tầng 3 (trong mắt hắn tự nhận) như mình. Nhưng nhìn ánh mắt đầy khát khao của "người làm thuê" mới tới này, hắn không đành lòng từ chối. Hắn nghĩ về những ngày tháng cầm cuốc ra đồng, về những mùa vụ nắng mưa thất thường.

Hắn chỉ tay về phía vườn rau cải xanh mướt phía trước, điềm đạm nói: "Đạo sao? Thực ra tôi cũng không biết Đạo là cái gì cho to tát. Anh nhìn mấy cây cải kia xem. Chúng cần phân bón, cần nước, cần nhổ cỏ. Anh gieo hạt xuống, không thể bắt nó chín ngay trong một đêm được. Phải kiên nhẫn, phải thuận theo thời tiết. Lúc trời nắng thì tưới nước, lúc trời mưa thì khơi thông rãnh. Anh đối đãi với đất đai thế nào, đất đai sẽ trả lại cho anh quả ngọt thế nấy."

Hắn nhấp một ngụm trà, tiếp tục: "Tu tiên chắc cũng vậy thôi. Đừng có lúc nào cũng nghĩ đến chuyện đột phá, chuyện thành thánh. Cứ coi mình là một cái mầm cây nhỏ, hằng ngày hút chút linh khí, chăm chút cho tâm hồn mình sạch sẽ một chút. Cỏ dại trong tâm nhiều thì phải nhổ bỏ. Gấp gáp quá thì héo, mà lười biếng quá thì sâu ăn. Cứ bình thản mà sống, đến lúc lúa chín thì tự nhiên sẽ thu hoạch được kết quả."

Diệp Trường An nói xong, trong lòng thầm tự đắc: *Văn thơ thế này chắc đủ để lòe vị khách này rồi chứ hả? Hy vọng anh ta không hỏi thêm mấy câu cao siêu như 'nguyên tử' hay 'lượng tử' gì đó.*

Tuy nhiên, những lời này lọt vào tai Linh Tiêu Tiên Đế lại biến thành một loại chấn động hủy diệt địa cầu.

*Cỏ dại trong tâm… Thuận theo thời thế… Coi mình là mầm cây nhỏ…*

Linh Tiêu thấy cả một bầu trời đạo lý đổ ập xuống đầu mình. Hắn bỗng nhận ra, suốt mấy vạn năm qua hắn tu luyện là để làm gì? Để đứng trên đỉnh cao? Để người khác sùng bái? Hắn đã quá chú trọng vào cái "quả", mà quên mất cái "gốc". Hắn vội vã muốn thành thần, khiến cho tâm cảnh tràn đầy "cỏ dại" và "sâu bệnh". Lời của Diệp tiền bối tuy giản đơn nhưng lại là thanh kiếm sắc bén nhất, chém đứt xiềng xích cuối cùng trong linh hồn hắn.

Ầm!

Một luồng sáng mờ nhạt từ đỉnh đầu Linh Tiêu phóng thẳng lên trời xanh. Đám mây trên Linh Điền Phong bỗng chốc tan biến, nhường chỗ cho hàng ngàn ánh sao lấp lánh dù đang là ban ngày. Linh khí bốn phương tám hướng điên cuồng kéo về, nhưng ngay khi chạm vào hàng rào gỗ của vườn rau, chúng lại bỗng dưng trở nên ngoan ngoãn, dịu dàng len lỏi vào lỗ chân lông của Linh Tiêu.

Chuẩn Thánh!

Linh Tiêu Tiên Đế rốt cuộc cũng chạm tới ngưỡng cửa của Thánh nhân thực sự.

Diệp Trường An nheo mắt nhìn bầu trời, lẩm bẩm: "Lại sắp có bão rồi hay sao mà sấm chớp ghê thế? Thời tiết năm nay thất thường thật, không khéo hỏng hết đám cà chua của mình."

Hắn quay sang nhìn Linh Tiêu, thấy vị này đang nhắm mắt, mặt mũi rạng rỡ như người vừa trúng độc đắc thật. Trường An thở dài: "Này Linh đạo hữu, trời sắp mưa rồi, anh tỉnh lại đi. Vào hiên mà ngồi kẻo ướt bộ đồ lụa kia thì phí lắm."

Linh Tiêu mở mắt ra. Ánh mắt hắn bây giờ không còn sự sắc lẹm của một kẻ đứng đầu, mà thay vào đó là một sự bình lặng sâu thăm thẳm. Hắn đứng dậy, gập người hành một lễ thật sâu với Diệp Trường An.

"Đa tạ tiền bối điểm hóa! Vãn bối đã hiểu. Đạo không ở đâu xa, Đạo ở ngay dưới bàn chân, ở trong mẫu ruộng này."

Trường An khoát khoát tay, vẻ mặt đầy sự bất lực: "Thôi thôi, đừng tiền bối hậu bối nữa. Anh hiểu là tốt rồi. Hiểu rồi thì ngày mai dậy sớm một chút, ra đồng phụ tôi bón ít phân chuồng cho đám ngô sau núi. Đạo của anh là ở đó đấy!"

"Vãn bối tuân lệnh!" Linh Tiêu trả lời một cách hăng hái chưa từng có.

Nếu các tiên quan ở thượng giới thấy cảnh này, chắc chắn họ sẽ đồng loạt rụng rời hàm răng. Một vị Tiên Đế vô thượng, vậy mà lại đi tranh việc bón phân chuồng một cách hào hứng như thể được ban thưởng thần công cấp chí tôn.

Đêm đó, dưới ánh trăng thanh bình của Linh Điền Phong, có ba người ngồi quanh một nồi khoai lang nướng thơm phức.

Diệp Trường An vừa bóc vỏ khoai vừa phàn nàn về việc giá linh thạch dạo này rớt thảm hại, khiến hắn bán rau không được giá. Linh Tiêu Tiên Đế thì ngồi nghiêm chỉnh bên cạnh, cung kính cầm lấy từng miếng vỏ khoai mà Trường An bóc ra để… quan sát đạo vân (trong mắt hắn, vỏ khoai này cũng là tiên phẩm). Còn Tiêu Dao Tử thì vẫn nồng nặc mùi rượu, cười hắc hắc trêu chọc đồ đệ.

"Trường An à, con thật là… có phước mà không biết hưởng. Có vị 'lực điền' cao cấp thế này phụ giúp, năm nay con chắc chắn sẽ thành phú ông."

Trường An hừ một tiếng: "Thành phú ông gì chứ, chỉ mong ông không uống sạch tiền bán lúa của tôi là tôi đội ơn lắm rồi."

Phía xa, Nhị Hắc lười biếng liếc nhìn Linh Tiêu, thầm nghĩ: *Thêm một thằng ngốc nữa bị chủ nhân lừa đi làm osin rồi. Nhưng thôi, thằng này trông cũng sáng sủa, chắc là nhổ cỏ nhanh hơn con nhóc Nhược Băng kia.*

Gió đêm thổi qua vườn linh thực, mang theo tiếng cười nói của những người sống ở nơi "nghèo nhất tông môn". Thế giới bên ngoài kia dù có phong ba bão táp, dù các thế lực có đánh nhau vỡ đầu chảy máu, thì ở đây, mọi thứ vẫn chỉ xoay quanh một chén trà trà, một củ khoai và một lời hứa: sáng mai ra đồng đúng giờ.

Linh Tiêu Tiên Đế nhìn ánh trăng, lòng nhẹ tênh. Hắn chợt nhận ra, làm Tiên Đế hàng vạn năm, hắn chưa bao giờ cảm thấy an lạc như lúc ngồi ăn khoai nướng dưới mái hiên tranh này. Hóa ra, chân lý vĩ đại nhất lại nằm trong sự bình thường nhất.

Và hắn biết, hành trình thành Thánh thực sự của mình, chỉ mới bắt đầu từ khoảnh khắc hắn cầm lấy cây cuốc của Diệp Trường An.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8