Ta Ở Tiên Môn Làm Ruộng Chờ Thành Thánh
Chương 164: Cuộc chiến bắt sâu quy mô lớn

Cập nhật lúc: 2026-05-24 15:54:10 | Lượt xem: 8

Trời vừa hửng sáng, đỉnh Linh Điền Phong vốn dĩ tĩnh lặng nay lại bị bao phủ bởi một bầu không khí trầm mặc đến nghẹt thở.

Trên chiếc ghế mây mòn vẹt dưới gốc cây Tuế Nguyệt, Diệp Trường An khẽ nheo mắt, nhìn chằm chằm vào bẹ lá xanh mướt của một gốc "Thúy Ngọc Cải Thảo" vừa chớm trổ bông. Ở đó, một vệt xước nhỏ bằng hạt gạo, rỉ ra chút nhựa trắng lấp lánh như lân tinh đang hiện rõ mồn một.

Trường An chậm rãi đặt chén trà hoa cúc xuống, vẻ mặt điềm đạm thường ngày bỗng chốc trở nên nghiêm trọng lạ thường. Hắn thở dài, một hơi thở mang theo sự nuối tiếc vô hạn đối với giấc ngủ nướng buổi sáng.

“Hệ thống, ngươi không lừa ta chứ? Chỉ một vệt nhỏ này thôi sao?”

*“Ting! Thông báo khẩn: Linh Điền Phong đang bị xâm nhập bởi tộc ‘Hư Không Phệ Linh Trùng’. Đây là loài sâu ký sinh di chuyển qua các khe nứt không gian, chuyên hút lấy căn cơ của tiên thảo. Nếu không tiêu diệt trong vòng sáu canh giờ, 3 mẫu ruộng của ký chủ sẽ chỉ còn là lá héo. Nhiệm vụ: Cuộc chiến bắt sâu quy mô lớn. Phần thưởng: Kỹ năng chủ động ‘Sơ Tâm Đại Thủ Ấn’ – chuyên dùng để bắt những thứ không nên có trong ruộng.”*

Trường An xoa xoa thái dương. Hắn vốn dĩ chỉ muốn làm một con "cá mặn", lặng lẽ trồng rau chờ ngày thành Thánh. Nhưng kẻ nào động vào ruộng của hắn, kẻ đó chính là kẻ thù không đội trời chung. Tu tiên có thể từ từ, nhưng sâu thì phải diệt ngay.

“Nhị Hắc! Dậy đi, có khách không mời mà đến kìa!”

Hắn lấy chân đá nhẹ vào cái mông tròn ủng của con chó đen đang ngáy o o dưới gầm bàn. Nhị Hắc – vị Hắc Kỳ Lân viễn cổ danh chấn vạn giới, lúc này dụi mắt, thè lưỡi ngáp một cái dài đến tận mang tai, dáng vẻ cực kỳ "ngáo" nhưng đôi mắt lại lóe lên một tia sáng lạnh lẽo khi nhìn thấy vết xước trên lá cải. Với Nhị Hắc, lá cải này là cơm, mà kẻ dám cướp cơm của nó, chỉ có một con đường chết.

Cùng lúc đó, trên bầu trời Thanh Vân Môn, mây đen từ đâu kéo đến nghịt trời. Những luồng khí tức đen kịt như những sợi tơ rách từ hư không lộ ra, che lấp cả mặt trời.

Tại Nghị Sự Điện, Chưởng môn Vân Thái Nhất và các trưởng lão đang xanh mặt.

“Đây… đây là điềm báo diệt môn sao? Khí tức hắc ám này… chẳng lẽ là Yêu tộc thượng cổ tái thế?” – Trưởng lão Hình Phạt Hình Thiết Diện nắm chặt chuôi kiếm, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

Bỗng nhiên, một luồng âm thanh trong trẻo nhưng đầy uy lực vang vọng khắp các đỉnh núi, phá tan không gian u ám:

“Toàn bộ đệ tử, trưởng lão đang thực tập tại Linh Điền Phong, tập hợp ngay lập tức! Mang theo dụng cụ, chúng ta đi bắt sâu!”

Giọng nói của Diệp Trường An không lớn, nhưng nghe vào tai mọi người lại như sấm sét nổ tung. Vân Thái Nhất khựng lại, rồi như chợt nhận ra điều gì, lão hét lớn:

“Nhanh! Tôn sư điệt đã lên tiếng! Toàn bộ nghe lệnh, vứt bỏ kiếm pháp, cầm lấy dụng cụ nông nghiệp, mục tiêu Linh Điền Phong!”

Tại Linh Điền Phong, cảnh tượng lúc này vô cùng hoành tráng.

Đại sư tỷ Liễu Nhược Băng – người được mệnh danh là Băng Sơn Kiếm Tiên, lúc này tay không cầm kiếm mà cầm một cái vợt lưới dệt bằng thiên tơ, khuôn mặt lạnh lùng nhìn chăm chú vào từng kẽ lá. Phía sau cô, Mặc Vô Địch – thiên tài của phe đối thủ giờ đã trở thành "trưởng nhóm bón phân", đang cầm một bình nước xịt chứa dung dịch cay xè được Trường An pha chế riêng từ "Ớt Cửu Thiên".

“Sư đệ, chỗ này có một con!” – Liễu Nhược Băng thanh lãnh thốt lên.

Chỉ thấy trong kẽ hở hư không, một con sâu nhỏ màu bạc, to bằng ngón tay cái, thân hình trong suốt nhưng toát ra tu vi tương đương với Nguyên Anh kỳ đang nhe răng gặm nhấm linh khí.

Mặc Vô Địch không nói hai lời, một bước dậm chân, "Vô Ảnh Thủ" thi triển đến cực hạn. Hắn không dùng để giết người, mà dùng để vồ lấy con sâu ấy một cách cực kỳ tinh tế, sao cho không làm xước một cọng lông của lá rau.

“Bắt được rồi! Hừ, loại sâu này mà cũng dám bén mảng đến đây?” – Mặc Vô Địch hừ lạnh, tiện tay ném con sâu vào cái chum gỗ của Trường An.

Trong chum, hàng chục con "Hư Không Phệ Linh Trùng" đang điên cuồng va đập, nhưng lại bị một tầng phù văn vàng kim của Trường An trấn áp.

“Mọi người nghe đây!” – Diệp Trường An đứng trên gò đất, tay cầm một cái gậy gỗ dài, dáng vẻ như một vị thống soái thực thụ. “Hôm nay sâu giặc tràn vào quy mô lớn, chúng ẩn nấp trong các chiều không gian chồng lấp. Chưởng môn cùng Hình trưởng lão, hai người chịu trách nhiệm dùng uy áp phong tỏa khu vực vòng ngoài, không để một hơi thở nào của bọn chúng lọt ra ngoài ruộng lúa!”

“Rõ!” – Vân Thái Nhất và Hình Thiết Diện đồng thanh hét lớn, tư thế oai nghiêm như đang đối đầu với vạn quân ma giáo. Hai vị đại lão cấp Hóa Thần lập tức phóng ra chân nguyên, kết thành một màng chắn linh lực bao phủ toàn bộ ngọn núi, khiến đám sâu đang ẩn nấp bắt đầu bị ép phải hiện hình.

“Nhị Hắc, canh giữ ao cá! Con nào định nhảy xuống nước hóa rồng để trốn, cắn đứt đầu cho ta!”

“Gâu!” – Nhị Hắc sủa vang một tiếng, thân hình đen gầy bỗng chốc lớn phổng lên, luồng uy áp từ thượng cổ đại hung thú lan tỏa, khiến hàng vạn con sâu vừa định hiện hình đã run rẩy rụng lả tả xuống đất.

Cuộc chiến bắt sâu bắt đầu bước vào giai đoạn kịch liệt nhất.

Các đệ tử Thanh Vân Môn lúc này mới phát hiện ra một sự thật kinh hoàng: Những con sâu này không hề đơn giản. Mỗi con đều có thể cắn nuốt linh lực, nếu để chúng bò lên người, tu vi sẽ bị hút cạn trong chốc lát. Thế nhưng, dưới sự chỉ đạo của Diệp Trường An, mọi người lại thấy… vô cùng hăng hái.

“Nào, chú ý nhịp thở! Nhổ cỏ không quên bắt sâu, bắt sâu phải nhẹ tay, như đang vuốt ve người yêu!” – Trường An vừa đi quanh vườn vừa nhắc nhở.

Tại góc ruộng bên kia, Mặc Vô Địch đang thi triển "Vạn Kiếm Quy Tông". Thế nhưng thay vì phóng kiếm khí đi giết địch, hắn lại điều khiển hàng vạn sợi chỉ linh lực mảnh như tóc, len lỏi vào từng kẽ đất để "câu" sâu lên. Đây là một màn thao túng linh lực cực kỳ tinh vi, nếu các tông môn khác thấy cảnh này, chắc chắn sẽ thổ huyết mà chết vì sự lãng phí tài năng này.

Thế nhưng Mặc Vô Địch lại cảm thấy rất sướng. Mỗi khi câu được một con sâu, hắn cảm giác khả năng khống chế linh lực của mình lại tiến bộ một bậc.

Trường An nhìn quanh một lượt, thấy mọi người đều đã vào guồng, bèn lấy từ trong túi vải ra một nắm hạt đậu đỏ.

“Xem ra phải dùng chút chiêu cuối. Rải đậu thành binh!”

Hắn vung tay lên, hàng nghìn hạt đậu rơi xuống đất, hóa thành những "Nông binh" tí hon mặc áo thô, mỗi đứa cầm một cái liềm nhỏ xíu và một cái kính lúp, bắt đầu bò lổm ngổm khắp vườn rau để thực hiện công cuộc tìm kiếm "đến tận gốc rễ".

Trận "chiến đấu" kéo dài suốt ba canh giờ. Khí tức hắc ám trên bầu trời Thanh Vân Môn đã bị đẩy lùi, thay vào đó là mùi thơm dìu dịu của lá cải và mùi ớt cay nồng nặc.

Cuối cùng, khi con sâu cuối cùng bị bỏ vào chum, hệ thống vang lên tiếng thông báo vui vẻ:

*“Ting! Nhiệm vụ hoàn thành xuất sắc. Nhận được ‘Sơ Tâm Đại Thủ Ấn’. Ký chủ đã bảo vệ thành công thành quả lao động. Phát hiện lượng phân bón cao cấp: 1.200 con Hư Không Phệ Linh Trùng. Khuyến nghị: Nghiền nát làm phân bón hữu cơ cho cây Tuế Nguyệt.”*

Trường An mỉm cười hài lòng. Hắn quay sang nhìn đám người Vân Thái Nhất đang mồ hôi nhễ nhại, quần áo lấm lem bùn đất nhưng ánh mắt lại sáng quắc như vừa ngộ đạo.

“Vất vả cho mọi người rồi. Hôm nay ai tham gia bắt sâu đều có phần.” – Trường An xua tay. – “Lão sư phụ, ngài xuống bếp hầm nồi chân giò đi. Sư tỷ, hái ít rau muống và cải thìa, hôm nay chúng ta liên hoan!”

Tiêu Dao Tử từ trong bụi rậm chui ra, tay còn cầm một con sâu béo múp, hớn hở:

“Trường An à, con sâu này trông có vẻ nhiều đạm, hay là chúng ta… chiên giòn nhỉ?”

Mọi người rùng mình, nhưng khi nhìn thấy Diệp Trường An gật đầu, tất cả đều bỗng thấy thèm thuồng một cách lạ kỳ. Một bữa tiệc "toàn sâu và rau" bắt đầu được chuẩn bị ngay trên đỉnh Linh Điền Phong.

Đêm đó, cả Thanh Vân Môn chìm trong hương vị thức ăn thần thánh. Đám sâu vốn là thảm họa của thế giới, nay lại trở thành món nhậu đưa cay và phân bón bồi bổ cho đất.

Diệp Trường An ngồi trên ghế mây, ngắm nhìn ánh trăng bạc, tay vuốt ve đầu Nhị Hắc. Hắn chợt nhận ra, tu tiên có lẽ không phải là đi tìm kiếm sự trường sinh vô vọng, mà chính là những lúc bắt xong sâu, được ngồi bên bếp lửa ấm áp thế này.

Nhưng thâm tâm hắn vẫn không quên lẩm bẩm:

– “Bọn sâu này cũng thật kém cỏi, lần sau có thể gửi con nào to hơn, béo hơn một chút không? Loại này hầm một lát là nát hết, ăn không đã chút nào…”

Thiên đạo xa xăm như muốn đổ sụp xuống vì lời cầu xin này của hắn. Trong mắt hắn là "mồi ngon", trong mắt người ngoài là "diệt thế thần sâu", quả thật không thể nói lý lẽ với kẻ đang chờ thành Thánh bằng cách làm ruộng này.

Chương 164 khép lại trong tiếng cười khà khà của Tiêu Dao Tử và tiếng húp canh rồn rột của các vị đại trưởng lão, trong khi bên dưới linh điền, những mầm non đang vươn mình mạnh mẽ hơn bao giờ hết nhờ được bón bằng xác của hàng ngàn kẻ xâm lược hư không.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8