Ta Ở Tiên Môn Làm Ruộng Chờ Thành ThánhChương 165: Dùng phân bón hữu cơ vây hãm sâu
**Chương 165: Dùng phân bón hữu cơ vây hãm sâu**
Gió chiều trên Linh Điền Phong vốn dĩ mang theo hương thơm thanh khiết của linh dược và mùi cỏ non vừa mới xới. Thế nhưng, vào cái ngày được ghi vào sử sách của Thanh Vân Môn này, một mùi hương "kỳ lạ" bắt đầu bốc lên, nồng nặc và dày đặc đến mức khiến cho đám linh hạc đang bay lượn trên bầu trời bỗng nhiên loạng choạng, đâm sầm vào vách núi.
Giữa sân nhỏ của gian nhà lá, Diệp Trường An đang đứng trước ba cái lu gốm khổng lồ. Hắn đeo một chiếc khẩu trang vải tự chế, tay cầm một cây gậy gỗ dài, liên tục khuấy đảo một thứ hỗn hợp sền sệt, đen kịt bên trong. Mỗi lần gậy gỗ nhấc lên, một luồng khí xám xịt mang theo "quy luật của sự phân hủy" lại lan tỏa ra xung quanh.
“Trường An… con… con đang luyện chế cấm dược gì mà oanh động thế giới vậy?”
Tiêu Dao Tử, người vốn tự nhận mình là tửu trung tiên, chưa bao giờ sợ hãi bất cứ mùi vị nào, nay lại phải dùng pháp lực phong tỏa khứu giác, đứng cách xa mười trượng, giọng run rẩy hỏi.
Diệp Trường An không ngẩng đầu lên, tay vẫn đều đặn khuấy:
“Sư phụ, đây không phải cấm dược. Đây là tinh hoa của Linh Điền Phong, là sự kết hợp giữa phân của Nhị Hắc, bã trà Ngộ Đạo, vỏ trái cây ngàn năm và một ít nước tiểu của con Gà Phượng Hoàng kia… Con gọi nó là ‘Phân Bón Hữu Cơ Cao Cấp Số 1’.”
“Số… Số 1?” Vân Thái Nhất, vị Chưởng môn cao cao tại thượng vừa đáp xuống sân, nghe thấy công thức cấu tạo liền lảo đảo. Ông nhìn vào lu gốm, nơi mà cảm quan nhạy bén của một tu sĩ Nguyên Anh báo cho ông biết, bên trong đó không chỉ là chất thải, mà là một loại năng lượng sống dồi dào đến mức đáng sợ, xen lẫn là sự mục nát của luân hồi.
“Trường An à, con bón thứ này cho cây, cây không chết mới là lạ.” Chưởng môn lẩm bẩm, mặt xanh cắt không còn giọt máu.
“Chưởng môn yên tâm.” Diệp Trường An cười hiền lành qua lớp khẩu trang. “Lũ sâu thời gian kia thích ăn linh khí thuần khiết, ăn đạo vận tinh tế. Nhưng chúng sợ nhất là thứ gì ‘trần tục’ và ‘hôi hối’ đến tận cùng này. Đây gọi là dĩ độc trị độc, lấy sự ô uế để phá vỡ sự hư vô của hư không.”
Đúng lúc này, không gian phía trên Linh Điền Phong chợt vặn vẹo. Những khe nứt đen ngòm như những con mắt của quỷ dữ mở ra giữa không trung. Một đàn sâu màu bạc, thân hình bán trong suốt, dài khoảng một xích bắt đầu bò ra. Chúng chính là Hư Không Phệ Linh Trùng, loại sinh vật vốn chỉ tồn tại trong truyền thuyết, có khả năng gặm nhấm cả dòng chảy thời gian và linh mạch tông môn.
Mỗi nơi chúng đi qua, cỏ cây không héo úa theo cách thông thường, mà trực tiếp biến mất, như thể chúng chưa từng tồn tại ở đó.
“Chúng tới rồi!” Liễu Nhược Băng lạnh lùng rút kiếm, băng hàn kiếm ý lan tỏa định đóng băng không gian.
“Sư tỷ, khoan đã!” Diệp Trường An ngăn lại. “Chị mà dùng kiếm chém, chúng sẽ hóa thành hư vô rồi lại hồi sinh từ kẽ hở thời gian khác thôi. Phải dùng phương pháp của nông dân chúng ta.”
Diệp Trường An xách một cái xô gỗ, dùng gáo múc một gáo "tinh hoa" đen kịt từ trong lu ra. Hắn nhìn lên bầu trời, đôi mắt vốn dĩ luôn hờ hững bỗng trở nên tập trung lạ thường. Trong mắt hắn, đàn sâu không phải là quái vật diệt thế, mà chỉ là đám rệp sáp phá hoại mùa màng cần được tiêu diệt bằng thuốc trừ sâu sinh học.
*“Vèo!”*
Một gáo phân bón được hắn hất mạnh lên không trung.
Trong mắt những người chứng kiến, đó không phải là một gáo phân bình thường. Khoảnh khắc thứ hỗn hợp đó rời khỏi xô, nó biến thành một màng lưới màu vàng đen óng ánh, mang theo trọng lượng của cả mặt đất, mang theo sự dơ bẩn của phàm trần và sự mục nát của sinh mệnh.
Đàn sâu thời gian vốn đang kiêu ngạo gặm nhấm hư không, khi chạm phải luồng mùi hương và thứ dung dịch này, bỗng nhiên chững lại. Chúng run rẩy kịch liệt.
Vì sao? Vì Hư Không Phệ Linh Trùng là sinh vật cao cấp, chúng bài trừ mọi tạp chất của hạ giới. Đối với chúng, "phân bón" của Diệp Trường An giống như một loại axit đậm đặc hòa trộn với những lời nguyền rủa của trần thế.
Đám sâu vốn có thể xuyên thấu kiếm khí, nay lại bị những giọt phân bón dính chặt lấy thân hình bán trong suốt. Chúng cố gắng vận dụng sức mạnh thời gian để trốn thoát, nhưng nực cười thay, thứ phân bón này chứa bã trà Ngộ Đạo — thứ có khả năng ổn định quy luật. Nó "khóa" chúng lại trong thời không thực tại, không cho phép chạy trốn vào khe nứt.
“Két… két…”
Tiếng kêu chói tai phát ra từ đàn sâu. Một đám sâu thời gian bay dẫn đầu bị trúng phân, lập tức mất đi ánh bạc huy hoàng, trở nên đen sì và nặng trĩu, rơi bịch bịch xuống đất như những cục than củi.
“Vô… Vô liêm sỉ!” Một giọng nói ồm ồm, cổ quái phát ra từ trong khe nứt hư không.
Từ giữa khe nứt, một con sâu khổng lồ, to như một con voi, khoác lên mình bộ giáp vảy màu tím sẫm xuất hiện. Đó chính là Sâu Chúa Thời Gian. Nó nhìn thấy đám con cháu mình bị thứ dung dịch "ô uế" kia hạ nhục, liền vô cùng tức giận.
“Kẻ phàm trần kia! Ngươi dám dùng thứ rác rưởi này để vấy bẩn huyết thống cao quý của bộ tộc Phệ Linh?” Sâu Chúa gầm thét, không gian xung quanh nó bắt đầu sụp đổ.
Diệp Trường An chẳng chút sợ hãi, thậm chí còn hơi cau mày, lấy tay quạt quạt trước mũi:
“Huyết thống cao quý? Các ngươi ăn của ta bao nhiêu linh thực, phá của ta bao nhiêu mầm lúa xanh, còn dám tự xưng cao quý? Trong mắt ta, ngươi chẳng qua là một con sâu róm hơi to một chút, tốn thêm chút phân là được.”
Nói xong, Diệp Trường An vỗ tay vào lu gốm thứ hai.
“Cửu Thiên Tức Thổ hòa quyện, Phàm Trần Vạn Kiếp rây rắc, hỡi phân bón của ta, hiện hình đi!”
Hắn xoay người một vòng, động tác nhuần nhuyễn như người nông dân đang gieo hạt vụ mùa. Một luồng uy áp từ trên người hắn bộc phát ra, khiến cho Tiêu Dao Tử và Chưởng môn suýt chút nữa quỳ xuống. Đó là uy áp của Thánh nhân, nhưng lại mang hơi thở của ruộng đồng, của đất mẹ bao dung nhưng cũng đầy nghiêm khắc.
Ba lu phân bón hữu cơ cùng lúc bay lên, hóa thành ba dòng rồng đen cuộn xoáy. Chúng không tấn công vào Sâu Chúa, mà thay vào đó, chúng dàn trải ra, tạo thành một vòng tròn bao quanh cả đỉnh núi Linh Điền Phong.
Một trận pháp khổng lồ được vẽ bằng… phân bón hữu cơ hiện hình.
Sâu Chúa Thời Gian định lao xuống, nhưng nó chợt phát hiện ra xung quanh nó giờ đây không còn là hư không nữa. Một mùi hôi thối cực độ khiến linh hồn nó choáng váng bao vây lấy. Thứ mùi này không chỉ hôi, mà nó còn chứa đựng sức mạnh "hóa đạo".
“Nghịch ngợm!” Diệp Trường An cầm cái cuốc rỉ sét, chỉ vào con sâu lớn: “Nếu đã đến đây, thì ở lại làm dinh dưỡng cho đất đi. Cây Tuế Nguyệt của ta đang thiếu đạm.”
Vòng tròn đen kịt co lại. Sâu Chúa vùng vẫy, nó phun ra những tia sáng thời gian để bào mòn trận pháp. Nhưng tia sáng vừa chạm vào lớp phân bón, liền bị "hấp thụ" sạch sẽ. Bởi lẽ, rác rưởi chính là kết thúc của mọi quá trình, và phân bón chính là điểm bắt đầu của một sự sống mới. Trong vòng lặp này, sức mạnh của Sâu Chúa bị khắc chế hoàn toàn.
“Không… đây không thể là phân bón! Đây là Quy Luật Sinh Tử! Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai?” Sâu Chúa kinh hãi hét lên. Nó thấy thân thể mình bắt đầu tan chảy, không phải do đau đớn, mà do bị biến đổi thành một dạng năng lượng dinh dưỡng thuần túy.
“Ta đã nói rồi, ta là nông dân.” Diệp Trường An thản nhiên đáp.
Hắn cuốc một nhát vào không trung. Nhát cuốc đơn giản đến mức không thể đơn giản hơn, nhưng lại chém đứt sợi dây liên kết giữa Sâu Chúa và hư không.
Con sâu khổng lồ bị kéo tuột xuống từ trên trời, rơi thẳng vào giữa thửa ruộng vừa mới cày. Diệp Trường An nhanh tay xúc từng xẻng bùn trộn lẫn phân bón phủ lên người nó.
“Đừng giãy dụa, nằm im đấy mà hóa thân. Một trăm năm sau, ngươi sẽ là một củ cải trắng ngọt lịm. Đó là vinh hạnh của ngươi.”
Trước sự kinh hoàng tột độ của toàn bộ cao tầng Thanh Vân Môn, con Sâu Chúa Thời Gian từng khiến bao tiên môn ở thượng giới phải run sợ, nay lại bị một thanh niên mặc đồ vải thô "chôn sống" làm phân bón một cách nhẹ nhàng như thể đang bón một cây cải thảo.
Tiếng kêu cứu của Sâu Chúa nhỏ dần rồi tắt hẳn. Đám sâu con nhỏ hơn cũng chịu chung số phận, bị lớp bùn lầy của Linh Điền Phong nuốt chửng.
Khe nứt không gian khép lại, bầu trời trở lại trong xanh, chỉ trừ việc mùi "hương" kia vẫn chưa tan đi ngay lập tức.
Nhị Hắc sủa vang hai tiếng như để chúc mừng chủ nhân đã bảo vệ thành công vườn rau. Nó chạy lại, dùng chân khều khều đống đất vừa lấp Sâu Chúa, ra vẻ rất thèm thuồng "chỗ thịt" giàu đạm bên dưới.
“Tránh ra, Nhị Hắc!” Diệp Trường An quát nhẹ. “Cái này để bón cây Tuế Nguyệt, con không được ăn vụng. Đi nhặt xác mấy con sâu con lúc nãy rụng ngoài hàng rào đi.”
Tiêu Dao Tử lân la lại gần, sắc mặt vẫn còn hơi tái, hỏi nhỏ:
“Trường An này… cái trận pháp bằng phân lúc nãy… nó gọi là gì?”
Diệp Trường An vừa lau sạch cuốc, vừa tiện miệng trả lời:
“À, con gọi nó là ‘Thiên Địa Hóa Hữu Cơ Đại Trận’. Một chiêu cơ bản trong cuốn Nông Kinh của con thôi mà.”
Vân Thái Nhất chưởng môn đứng bên cạnh, lén lút ghi chép vào một cuốn sổ tay nhỏ. Ông thầm nghĩ: *“Thiên Địa Hóa Hữu Cơ… chiêu này uy lực có vẻ mạnh hơn cả Thanh Vân Kiếm Trận. Có lẽ mình nên bàn với các trưởng lão về việc thu gom chất thải toàn tông môn để bồi dưỡng cho Trường An…”*
Diệp Trường An nào biết vị Chưởng môn đang nảy sinh ý định kỳ quặc gì. Hắn lúc này đang nhìn vào bảng thông báo của hệ thống vừa hiện lên trước mắt:
*【Thông báo: Thu hoạch đợt 1 Phệ Linh Trùng thành công. Chất lượng phân bón: Cực phẩm. Tích lũy công đức trồng trọt: +50.000 điểm.】*
*【Thưởng thêm: Nhận được ‘Hạt giống Cỏ Thời Không’ x10. Lưu ý: Cần bón bằng xác sâu chúa vừa thu hoạch để đạt hiệu quả tốt nhất.】*
Hắn hài lòng gật đầu. Thế là lại có giống mới để trồng rồi. Tu tiên có thể nhàm chán, nhưng làm nông thì mỗi ngày đều là một niềm vui mới.
“Sư phụ, chưởng môn, hai người đứng ngây ra đó làm gì? Mau giúp con dọn nốt đống lu này đi. Rồi chúng ta đi rửa tay, hôm nay con làm món cà tím xào tỏi, nguyên liệu mới hái sáng nay, đảm bảo thơm ngon không mùi vị lạ!”
Cả đám người nhìn đống lu gốm còn vương vãi "tinh hoa", rồi nhìn nhau, đồng loạt rùng mình một cái. Nhưng khi nghe thấy "cà tím xào tỏi", nước miếng của họ b bỗng nhiên không kìm được mà trào ra.
Ăn rau của Trường An, tuy rằng lúc chế biến có hơi "nặng mùi", nhưng sau đó đột phá cảnh giới thì ai cũng tranh nhau làm.
Đỉnh Linh Điền Phong hôm đó, dưới ánh hoàng hôn tím biếc, một nhóm cường giả hàng đầu tông môn cùng một chàng thanh niên bắt đầu bận rộn dọn dẹp bãi chiến trường kỳ lạ nhất lịch sử. Đám sâu thời gian hung tợn vạn năm mới xuất hiện một lần, có lẽ chết cũng không nhắm mắt nổi vì không ngờ mình lại kết thúc cuộc đời bằng cách… làm phân bón hữu cơ.
Đêm dần buông, khói bếp bắt đầu bay lên, hòa cùng hơi thở bình lặng của đất đai đã được bồi bổ thêm dinh dưỡng. Diệp Trường An vươn vai, cảm thấy một ngày làm việc thật ý nghĩa. Hắn nhìn ra phía vườn, nơi mầm non của cây Tuế Nguyệt đang khẽ rung động, tựa như đang mong chờ bữa ăn thịnh soạn vừa được "người nông dân" ấy chuẩn bị sẵn sàng.
—
**Hết chương 165**