Ta Ở Tiên Môn Làm Ruộng Chờ Thành Thánh
Chương 174: Trồng ra một \”Thế giới nhỏ\”

Cập nhật lúc: 2026-05-24 16:01:06 | Lượt xem: 9

**CHƯƠNG 174: TRỒNG RA MỘT "THẾ GIỚI NHỎ"**

Ánh nắng ban mai tại Thanh Vân Môn luôn mang theo một chút hơi lạnh của sương sớm, lách qua những kẽ lá thông già, đậu trên mái tranh đơn sơ của Linh Điền Phong. Đối với những ngọn núi khác, giờ này có lẽ đệ tử đang hăng say thổ nạp, kiếm khí tung hoành. Nhưng ở Linh Điền Phong, thanh âm duy nhất vang lên lại là tiếng ngáy đều đặn của một con chó đen gầy gò đang nằm cuộn tròn dưới gốc cây đại thụ, và tiếng bước chân lẹt quẹt của một nam thanh niên mặc áo vải thô, chân xỏ đôi dép rơm không thể bình dân hơn.

Diệp Trường An vươn vai một cái, xương cốt kêu răng rắc. Hắn cầm lấy chiếc gáo dừa, múc một gáo nước từ cái lu cũ kỹ trước sân, tạt lên mặt cho tỉnh táo.

“Hệ thống, hôm nay gieo gì?”

Trong đầu hắn, một giao diện xanh nhạt hiện lên, vô cùng giản dị, thậm chí có phần sơ sài so với cái danh xưng "Thần Cấp Nông Phu".

【Đinh! Nhiệm vụ hàng ngày: Gieo trồng một hạt giống 'Trường Sinh Hồ Lô'. Phần thưởng: 500 điểm kinh nghiệm trồng trọt, một bình 'Vô Căn Linh Dịch'.】
【Lưu ý: Hạt giống này có chút đặc thù, xin ký chủ hãy kiên nhẫn chăm sóc.】

Diệp Trường An bĩu môi. "Trường Sinh Hồ Lô? Nghe thì oai, chắc lại là loại bầu dùng để đựng rượu của lão sư phụ thôi."

Hắn lững thững đi về phía góc vườn, nơi có một mảnh đất nhỏ được bao bọc bởi hàng rào tre đơn sơ. Đây là "Hỗn Độn Linh Điền" mà hắn đã dày công khai phá bấy lâu. Nhìn qua thì giống như đất bùn bình thường, nhưng nếu một vị Tiên Đế nào đó vô tình nhìn thấy, có lẽ sẽ trợn mắt nghẹn họng mà rụng hết hàm răng, bởi vì mỗi tấc đất ở đây đều chứa đựng hơi thở khai thiên lập địa, tinh khiết đến mức có thể khiến một phế vật trực tiếp phi thăng.

Diệp Trường An móc từ túi áo ra một hạt giống nhỏ màu xám tro, trông héo quắt như thể đã bị bỏ quên hàng vạn năm. Hắn dùng chiếc liềm rỉ sét đeo bên hông — thực chất là thanh Khai Thiên Kiềm đã bị hắn mài mòn dùng để nhổ cỏ — đào một cái lỗ nhỏ, đặt hạt giống xuống, rồi lấp đất lại bằng một động tác cực kỳ hờ hững.

"Lên đi, quả bầu nhỏ."

Hắn cầm bình tưới nước, chậm rãi tưới xuống. Nếu nhìn kỹ, nước trong bình không phải nước thường, mà là "Bản Nguyên Thần Thủy" có thể hồi sinh vạn vật. Nhưng với Trường An, đây chỉ là nước tưới cây mà thôi.

Vừa lúc đó, một mùi rượu nồng nặc bay tới. Lão sư phụ Tiêu Dao Tử, người được mệnh danh là trưởng lão "phế" nhất Thanh Vân Môn, đang loạng choạng đi tới, tay cầm bầu rượu không, gương mặt đỏ gay.

"Trường An à… ấc… con lại trồng cái gì thế? Có ăn được không? Hay là lại mấy cái củ cải đắng ngắt?"

Trường An không thèm ngẩng đầu lên: "Là bầu. Sau này để sư phụ đựng rượu, khỏi phải dùng cái bầu nứt kia nữa."

Tiêu Dao Tử cười hì hì, ngồi bệt xuống cạnh đống rơm: "Được, được! Đệ tử ngoan. Phải nói là cái vườn của con thật kỳ lạ, vi sư cứ ngồi đây là thấy thọ nguyên tăng lên vù vù, cứ như thể ông trời đang lạy lục xin vi sư sống thêm mấy ngàn năm nữa vậy."

Trường An chỉ cười nhạt. Hắn biết, xung quanh mảnh ruộng này có "Hỗn Độn Trận Pháp" tự nhiên, lão sư phụ ngồi đây hưởng sái không đột phá mới là lạ.

Bỗng nhiên, mặt đất khẽ rung nhẹ.

Một mầm xanh nhỏ bé phá đất chui lên. Khác với những loại thực vật bình thường, mầm xanh này không mang sắc lục mà là một màu vàng nhạt huyền ảo, bao quanh nó là những vòng linh khí li ti hình sợi xích.

"Ồ, nảy mầm nhanh thế?" Trường An hơi ngạc nhiên.

Chỉ trong vài hơi thở, cái mầm nhỏ đó vươn dài ra, quấn lấy hàng rào tre. Những chiếc lá to bằng bàn tay bắt đầu mọc ra, mỗi chiếc lá đều có những đường gân lấp lánh như các chòm sao trên bầu trời đêm. Tiêu Dao Tử ban đầu còn đang say xỉn, nhưng khi nhìn thấy những hoa văn trên lá bầu, lão đột nhiên trợn tròn mắt, rượu trong người bay sạch theo lỗ chân lông.

"Cái này… đây không phải là trận đồ cổ đại sao? Trường An, con… con rốt cuộc gieo cái gì?"

"Bầu thôi mà sư phụ. Chắc tại phân bón năm nay tốt." Trường An thản nhiên đáp, tay vẫn cầm cái liềm rỉ sét khẽ gõ gõ vào dây bầu: "Này, bò vừa thôi, đừng lấn sang đám rau muống của ta."

Dây bầu dường như có linh tính, run rẩy một cái rồi ngoan ngoãn thu mình lại, chỉ tập trung quấn quanh một cây cọc tre duy nhất.

Cùng lúc đó, từ xa, một đạo kiếm quang lạnh lẽo hạ xuống. Liễu Nhược Băng, đại sư tỷ xinh đẹp như băng thanh ngọc khiết, đáp xuống đất. Nàng mang theo thanh kiếm dài, gương mặt lạnh lùng như thường lệ, nhưng đôi mắt khi nhìn về phía Diệp Trường An lại ẩn chứa một sự kính nể thầm kín.

"Trường An sư đệ, tông môn có chút biến động, Chưởng môn muốn…"

Lời nói của nàng đột ngột dừng lại. Nàng nhìn thấy dây bầu kia. Với thiên phú kiếm đạo tuyệt luân, nàng cảm nhận được từng cái lá bầu đang khẽ đung đưa đều chứa đựng một loại kiếm ý vạn cổ, sâu sắc hơn cả những bộ kiếm pháp mạnh nhất của Thanh Vân Môn.

"Sư tỷ, đến rồi à? Có muốn ăn khoai lang nướng không?" Trường An vẫy vẫy tay.

Liễu Nhược Băng hít sâu một hơi, cố gắng giữ bình tĩnh: "Sư đệ… cây bầu này… là vật gì?"

"Chỉ là loại quả bình thường thôi. Để đựng rượu cho lão già kia ấy mà." Trường An chỉ chỉ sư phụ đang nằm bò ra đất để… soi gân lá.

Đúng lúc này, trên dây bầu rộ lên một đóa hoa duy nhất. Đóa hoa màu trắng tinh khôi, tỏa ra mùi hương thanh tao làm lòng người tĩnh lặng vô biên. Chỉ một giây sau, hoa rụng, một quả bầu nhỏ bằng ngón tay cái hiện ra. Nó có màu xanh ngọc bích, bóng loáng, bên trên có hai vòng vân vàng kim quấn quanh thân quả như hai dải ngân hà thu nhỏ.

Càn khôn xung quanh Linh Điền Phong bắt đầu biến hóa. Bầu trời vốn đang nắng ráo bỗng dưng tối sầm lại, lôi vân kéo đến cuồn cuộn. Đây là hiện tượng "Thiên Kiếp" khi một thứ nghịch thiên xuất thế.

"Không ổn! Là bảo vật dẫn động thiên lôi!" Liễu Nhược Băng rút kiếm, sắc mặt đại biến.

Tiêu Dao Tử cũng bật dậy, không còn vẻ say xỉn: "Trường An, mau thu nó lại! Thiên kiếp này quá mạnh, cả Thanh Vân Môn cũng sẽ bị san phẳng!"

Diệp Trường An nhìn lên trời, chép miệng: "Ồn ào thật. Có trồng quả bầu cũng không yên."

Hắn đứng dậy, cầm cái gáo dừa chứa chút nước thừa lúc nãy, tiện tay hất lên không trung một phát.

"Cút!"

Một chữ duy nhất nhẹ tựa lông hồng, nhưng rơi vào tai Liễu Nhược Băng và Tiêu Dao Tử lại giống như sấm sét nổ tung trong tâm thức. Nước từ gáo dừa bay lên, hóa thành một đạo cầu vồng khổng lồ, trực tiếp quét ngang bầu trời. Những đám mây đen vạn trượng đang cuồn cuộn khí thế hung hiểm, vừa chạm phải giọt nước liền lập tức tan biến như bọt xà phòng dưới nắng xuân. Trời lại quang, mây lại tạnh, im lặng đến đáng sợ.

Liễu Nhược Băng đứng đực ra đó, thanh kiếm trong tay suýt chút nữa rơi xuống đất.

"Chỉ… chỉ một gáo nước?"

Diệp Trường An không quan tâm đến biểu cảm của họ. Quả bầu lúc này đã lớn bằng lòng bàn tay, tốc độ tăng trưởng của nó khiến người ta nghẹt thở. Trên thân bầu, những dải vân vàng kim bắt đầu xoay tròn, tỏa ra một lực hút thần bí.

Trường An tiến lại gần, vỗ vỗ vào quả bầu: "Xong chưa? Chín chưa để ta còn đi nấu cơm?"

Quả bầu rung lên bần bật, sau đó "tách" một tiếng, nó tự rụng xuống tay Diệp Trường An. Ngay khoảnh khắc hắn chạm vào quả bầu, một luồng tin tức khổng lồ tràn vào tâm trí hắn.

【Chúc mừng ký chủ thu hoạch 'Trường Sinh Hồ Lô'.】
【Cấp bậc: Thế Giới Thần Vật.】
【Đặc tính: Bên trong quả bầu có chứa một 'Tiểu Thiên Thế Giới' hoàn chỉnh. Hiện tại thế giới này vẫn còn là một mảnh sơ khai, ký chủ có thể tùy ý kiến tạo.】

Trường An sửng sốt. "Tiểu Thiên Thế Giới? Nghĩa là bên trong cái bầu này có đất, có sông, có cả trời đất luôn?"

Hắn nhíu mắt nhìn vào miệng quả bầu. Quả nhiên, thông qua thần thức, hắn nhìn thấy một không gian vô tận. Ở đó có những ngọn núi hùng vĩ lơ lửng, những dòng sông ánh sáng cuộn trào, linh khí đặc quánh đến mức hóa thành sương mù dày đặc. Nó không phải là một túi trữ vật không gian bình thường, mà là một thế giới có sự sống, có quy luật thời gian riêng biệt.

"Này thì đựng rượu… đựng rượu kiểu này chắc cả Thanh Lam Giới uống mấy vạn năm cũng không hết." Trường An lẩm bẩm.

Tiêu Dao Tử rón rén bước lại gần, tò mò hỏi: "Trường An… cho sư phụ xem chút? Sao ta thấy cái bầu này nó… cứ như đang chứa cả bầu trời bên trong vậy?"

Trường An tùy tiện ném quả bầu cho lão: "Đây, cầm đi. Nhẹ tay thôi, coi chừng vỡ thế giới đấy."

Tiêu Dao Tử run rẩy đón lấy. Khi lão hé mắt nhìn vào miệng bầu, toàn thân lão lập tức đông cứng lại. Lão nhìn thấy gì? Lão thấy những đạo tắc của thiên địa đang vận hành như những bánh răng vàng kim, lão thấy sự sinh diệt của các vì tinh tú, thấy được khởi nguyên của vạn vật.

"Rầm!"

Tiêu Dao Tử trực tiếp quỳ sụp xuống đất, nước mắt dàn dụa: "Đạo… đây chính là Đạo! Ta sống mấy nghìn năm, rốt cuộc cũng thấy được chân lý của vũ trụ!"

Quanh thân Tiêu Dao Tử bỗng bùng phát một luồng khí thế mạnh mẽ. Nguyên Anh cảnh hậu kỳ vốn dĩ là cực hạn của lão, nay trực tiếp phá vỡ, thẳng tiến hóa Thần, rồi bước vào Luyện Hư… Khí thế ấy lay động cả Thanh Vân Môn, khiến chưởng môn Vân Thái Nhất từ xa cũng phải giật mình lao tới.

Liễu Nhược Băng thấy sư phụ đột phá như cơm bữa, nàng chỉ biết im lặng nhìn Diệp Trường An. Người thiếu niên này, chỉ trồng ra một quả bầu để sư phụ đựng rượu, vậy mà lại khiến sư phụ đột phá liên tiếp ba cảnh giới lớn?

"Trường An sư đệ, quả bầu này… ngài định dùng làm gì?" Nàng đổi cách xưng hô lúc nào không hay, dùng một chữ "ngài" đầy tôn kính.

Trường An gãi đầu, nhìn quả bầu xanh ngọc tuyệt đẹp đang nằm trong tay lão sư phụ đang khóc rưng rức, thở dài:

"Ban đầu định cho sư phụ đựng rượu, nhưng giờ thấy nó quý giá như vậy… chắc để đựng phân bón thôi. Đống phân rồng bốc mùi quá, bỏ vào cái 'Thế giới nhỏ' này chắc là hợp lý nhất, sẽ không làm ô nhiễm không khí Linh Điền Phong."

"Phụp!"

Liễu Nhược Băng suýt nữa thì phun một ngụm máu. Tiêu Dao Tử đang trong cơn giác ngộ cũng sém chút nữa thì tẩu hỏa nhập ma mà ngã nhào.

"Dùng một Tiểu Thiên Thế Giới để… đựng phân bón?"

Diệp Trường An vẻ mặt nghiêm túc: "Sư tỷ, tỷ không biết đấy thôi. Phân bón là căn cơ của nông nghiệp. Có cái bầu không gian vô tận này, ta có thể tích trữ lượng lớn phân bón hữu cơ, lại không lo bị bay mùi. Đây là một phát minh vĩ đại đấy!"

Đúng lúc này, từ trong quả bầu bỗng vang lên một tiếng nói nhỏ xíu, mang theo vẻ van nài và đầy tủi hổ: "Chủ nhân… xin ngài… xin đừng bỏ những thứ dơ bẩn đó vào đây… Ta là thần vật cao quý… ta có thể chứa tiên khí, chứa thần thông…"

Hồ Lô Linh phát ra tiếng lòng van xin. Nó vừa sinh ra, vốn nghĩ mình sẽ theo chân một vị Thánh Nhân chinh chiến chư thiên, thu nạp thiên hà, ai ngờ vị chủ nhân này lại muốn biến nó thành cái… hố xí không gian?

Trường An trừng mắt: "Cấm cãi! Ngươi được ta trồng ra, cơm của ngươi là nước thần của ta, đất của ngươi là bùn của ta. Bây giờ muốn làm cao à?"

Quả bầu rùng mình, im bặt, không dám ho he nửa lời. Nó cảm nhận được chiếc liềm rỉ sét bên hông Trường An đang phát ra một tia sát ý có thể chém đứt linh hồn của nó ngay lập tức.

"Vậy đi, quyết định thế nhé." Trường An giật lại quả bầu từ tay lão sư phụ vẫn còn đang đờ người ra, rồi thong dong bước về phía đống rác phân chuồng ở sau núi.

Lão sư phụ Tiêu Dao Tử nhìn theo bóng lưng đệ tử, lẩm bẩm: "Trời ạ… ta bỗng nhiên thấy tội nghiệp cho cái quả bầu Thần vật kia quá."

Liễu Nhược Băng thì mím môi, trong lòng nàng lúc này không phải là kinh hãi, mà là một sự sùng bái đến mức cuồng nhiệt. "Sư đệ không hổ là Thánh nhân ẩn thế. Với ngài, những bảo vật mà thế nhân tranh giành đến sứt đầu mẻ trán, cũng chỉ là công cụ để phục vụ công việc đồng áng. Đây mới thực sự là Đạo tâm bình thản, dĩ vạn vật vi sô cẩu (coi vạn vật như cỏ rác)!"

Trong khi đó, Diệp Trường An vừa đi vừa mở hệ thống ra xem.

【Đinh! Hoàn thành nhiệm vụ gieo trồng 'Trường Sinh Hồ Lô'. Đánh giá: Hoàn hảo.】
【Khen thưởng: Nâng cấp linh điền lên mức 'Hỗn Độn Đệ Nhị Giai'. Tặng kèm: Hạt giống 'Cây Ngô Đồng nướng khoai'.】

"Cây Ngô Đồng dùng để nướng khoai? Cái này hay à nha!" Mắt Trường An sáng rực lên. Truyền thuyết nói Phượng Hoàng chỉ đậu trên cây Ngô Đồng, gỗ của nó cháy rất đượm, hương thơm dịu nhẹ, dùng nướng khoai lang chắc chắn là cực phẩm.

Thế là, mặc kệ cho cả tông môn đang náo loạn vì khí thế đột phá của Tiêu Dao Tử và sự biến mất kỳ lạ của Thiên Kiếp ban nãy, vị "Đại lão nông dân" của chúng ta vẫn đang tung tăng cầm quả bầu "chứa đựng cả thế giới" để đi… dọn phân, trong lòng chỉ canh cánh về việc tối nay làm sao để nướng được mẻ khoai lang ngon nhất.

Tại một góc khuất của Thanh Vân Môn, con chó Nhị Hắc ngáp một cái dài, liếc nhìn quả bầu trên tay Trường An bằng ánh mắt khinh bỉ: "Một cái thế giới rách cũng làm chủ nhân vui đến thế? Đúng là con người chưa thấy qua sự đời. Bao giờ chủ nhân trồng ra được cái hố xương rồng mười vạn năm để ta gặm, khi đó ta mới phục!"

Dưới bóng hoàng hôn, Linh Điền Phong lại trở về với vẻ tĩnh lặng của nó. Nhưng có một điều chắc chắn, cái quả bầu xanh ngọc trên tay Diệp Trường An sau này sẽ trở thành nỗi ám ảnh kinh hoàng nhất cho bất kỳ kẻ thù nào dám bén mảng tới nơi đây. Bởi vì họ không bao giờ biết được, thứ bắn ra từ cái bầu Thần khí ấy không phải là tiên quang lấp lánh, mà là… phân bón nồng độ linh khí đậm đặc 99,9% đủ để đè bẹp cả một vương triều.

"Tiểu Hồ này, tên của ngươi sau này sẽ là 'Hố Xí Không Gian'."

"Chủ nhân… xin ngài… gọi ta là Trường Sinh đi!"

"Không, tên đó sến quá. Cứ gọi là Tiểu Hồ vậy."

Quả bầu xanh run rẩy, chấp nhận số phận nghiệt ngã của một Thần vật bị rơi vào tay một nông dân có tâm hồn "nằm muối cá". Và như vậy, một "Thế giới nhỏ" đã được trồng ra theo cái cách kỳ lạ nhất trong lịch sử tu tiên giới Thanh Lam.

Chương này kết thúc khi ánh đèn dầu trong căn nhà tranh vụt tắt, để lại một không gian tĩnh lặng, nơi một Thánh nhân tương lai đang chìm vào giấc ngủ, miệng vẫn còn lầm bầm: "Mai nhớ phải nhổ cỏ đám cải bẹ…"

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8