Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm ĐịaChương 9: Lĩnh vực tuyệt đối: Búng tay diệt địch
Tiếng chuông gió treo dưới hiên nhà bằng gỗ rung lên “leng keng, leng keng”, âm thanh trong trẻo đến mức kỳ quái, dường như nó có thể xuyên qua cả lớp sương mù máu dày đặc đang bao phủ lấy Vực Thẳm Cấm Địa.
Bên ngoài cửa tiệm, sương mù cuộn xoáy như những con mãnh thú đang gầm thét. Ánh sáng từ bảng hiệu đèn neon “TIỆM TẠP HÓA DIỆP PHI” nhấp nháy màu xanh đỏ nhạt nhòa, tạo thành một vòng tròn ánh sáng độc nhất vô nhị giữa vùng đất chết chóc này.
Lâm Thanh, đại đệ tử của Thanh Vân Tông, cảm thấy phổi mình như sắp nổ tung. Bộ trường bào trắng tinh khôi của hắn giờ đây rách nát, đẫm máu. Phía sau hắn, hai sư muội cũng trong tình trạng thê thảm không kém, linh lực trong cơ thể đã cạn kiệt đến mức khô héo.
“Đàn anh… nhìn kìa! Có ánh sáng!” Một vị sư muội thốt lên, giọng nói run rẩy đầy hy vọng cuối cùng.
Lâm Thanh ngước mắt nhìn. Giữa trung tâm Vực Thẳm Cấm Địa — nơi mà ngay cả các bậc Trưởng lão cũng không dám nhắc tên — lại xuất hiện một ngôi nhà gỗ nhỏ nhắn, yên bình. Mùi thơm của gỗ đàn hương hòa quyện với mùi… mì tôm chua cay bay ra từ khe cửa, khiến bụng hắn réo lên một cách đầy châm biếm.
“Vào đi! Nhanh!” Lâm Thanh gầm lên, dùng chút tàn lực cuối cùng đẩy hai sư muội vào trong.
Ngay khi gót chân họ vừa bước qua ngưỡng cửa gỗ, một cảm giác mát rượi bao trùm lấy toàn thân. Tiếng gầm thét của quái vật bên ngoài đột ngột biến mất, chỉ còn lại sự yên tĩnh tuyệt đối đến lạ thường.
Phía sau họ, một bóng đen khổng lồ che khuất cả bầu trời vừa đáp xuống. Đó là Độc Nhãn Ma Ưng, một con đại yêu có tu vi tương đương với Hóa Thần cảnh trung kỳ. Một con mắt đỏ rực của nó nhìn chằm chằm vào cửa tiệm, miệng đầy răng cưa rỉ máu. Tuy nhiên, nó dường như có một sự e dè bản năng đối với ngôi nhà này, chỉ đứng ở ranh giới ánh đèn neon mà gào thét.
“Hóa… Hóa Thần cảnh đại yêu!” Một sư muội khuỵu xuống sàn nhà gạch men trắng tinh, mặt cắt không còn giọt máu.
“Đừng làm ồn. Chủ tiệm đang ngủ trưa.”
Một giọng nói lạnh lùng, thanh tao vang lên. Từ sau quầy thu ngân, một thiếu nữ mặc bộ sườn xám cách tân màu xanh ngọc bước ra. Trên ngực cô đính một chiếc biển tên lấp lánh: “Nhân viên xuất sắc – Liễu Y Y”. Cô cầm một chiếc khăn lông nhỏ, bình thản lau chùi một hộp quà lưu niệm, ánh mắt thậm chí chẳng buồn nhìn ra con quái vật kinh tởm bên ngoài.
Nhóm người Lâm Thanh sững sờ. Cô gái này… khí chất thoát tục, dung nhan chim sa cá lặn, nhưng trên hết là sự bình tĩnh đến đáng sợ. Giữa cấm địa vạn người khiếp sợ, cô ấy hành xử như thể đang đứng trong một cửa hàng sang trọng tại kinh đô.
Lúc này, ở phía góc tiệm, trên một chiếc ghế mây đang đu đưa nhè nhẹ, có một thanh niên đang đắp một tờ tạp chí lên mặt. Bộ đồ lụa xám giản dị, đôi dép lê mòn gót rơi ra một chiếc bên dưới sàn. Anh ta khẽ cựa mình, giọng nói uể oải vọng ra từ dưới tờ giấy:
“Y Y… khách à? Bảo họ muốn mua gì thì tự chọn, ghi giá trên kệ rồi. Nếu lánh nạn thì tính phí mười vạn linh thạch một canh giờ. Không mặc cả, không trả góp.”
Lâm Thanh nuốt nước bọt, lắp bắp: “Tiền bối… bên ngoài có… có Ma Ưng…”
“Ồ.” Diệp Phi chỉ thốt lên một tiếng đơn giản, không hề có ý định ngồi dậy. “Con chim béo đó à? Nếu nó không vào cửa thì mặc kệ nó. Nếu nó dám mổ vào cửa hiệu của ta, bảo Vượng Tài ra dạy dỗ nó một chút.”
Dưới chân ghế mây, một con chó đen gầy gò đang gặm một mẩu xương thừa khẽ vểnh tai lên, rồi lại lười biếng nằm xuống, cái đuôi ngoáy một cái lạch bạch.
Đúng lúc này, sự kiên nhẫn của Độc Nhãn Ma Ưng đã đi đến giới hạn. Nó cảm thấy sự sỉ nhục từ thái độ lờ đờ của con người bên trong. Ma lực cuồng bạo tụ tập lại nơi miệng, một luồng hắc hỏa đỏ sẫm tích tụ, sẵn sàng thổi bay cả ngôi nhà gỗ này.
*Rầm!*
Con Ma Ưng gầm lên, đôi cánh khổng lồ đập mạnh, một luồng hắc ám đao khí xé rách không gian, chém thẳng về phía cửa tiệm. Nhóm thiên kiêu Thanh Vân Tông nhắm mắt lại chờ đợi cái chết. Với tu vi của con yêu thú này, chỉ một chiêu thôi cũng đủ san bằng một ngọn núi nhỏ.
Nhưng…
Khi đao khí vừa chạm vào vòng ánh sáng của đèn neon, nó đột ngột khựng lại. Không có tiếng nổ, không có sự rung chấn. Luồng sức mạnh có thể diệt thế ấy tan chảy như băng tuyết gặp mặt trời, hóa thành những hạt tinh thể màu nhiệm rồi lặng lẽ biến mất vào không khí.
Cánh cửa tiệm vẫn mở rộng, thậm chí một hạt bụi cũng không bị thổi vào bên trong.
“Này…” Diệp Phi từ từ lấy tờ tạp chí xuống, lộ ra khuôn mặt thanh tú nhưng đôi mắt híp lại đầy sự cáu kỉnh. Anh ngồi dậy, gãi gãi mái đầu hơi rối của mình. “Ngươi vừa rồi… là định làm hỏng cái biển quảng cáo ta mới đặt làm từ hệ thống sao?”
Anh nhìn ra cửa. Con Độc Nhãn Ma Ưng cũng sững sờ. Nó không hiểu vì sao đòn tấn công của mình lại vô hiệu. Với bản tính tàn ác của ma thú, nó không hề bỏ chạy mà ngược lại, điên cuồng hóa hình thành một gã nam nhân to lớn với khuôn mặt biến dạng, tay cầm một thanh đại đao xương xám xông thẳng vào trong tiệm.
“Bất kể kẻ nào giả thần giả quỷ, chết đi cho ta!” Gã Ma Ưng gầm lớn, bàn chân giẫm lên sàn gạch, định bụng sẽ xé xác kẻ thanh niên yếu ớt trên ghế mây.
Liễu Y Y thở dài, lùi lại một bước, ánh mắt tràn đầy sự thương hại. Cô biết, khi Diệp Phi đã ngồi dậy, có nghĩa là cơn buồn ngủ của anh đã bị đánh tan. Và khi Diệp Phi mất ngủ, hậu quả sẽ cực kỳ kinh khủng.
“Y Y, hắn bước vào rồi đúng không?” Diệp Phi hỏi, giọng nói vẫn nhẹ nhàng nhưng không gian xung quanh đột nhiên đông cứng lại.
“Vâng, chủ tiệm. Hắn đã bước vào ‘Lĩnh vực tuyệt đối’.” Liễu Y Y cung kính đáp.
Lúc này, gã Ma Ưng đột nhiên nhận thấy có điều gì đó không ổn. Đại đao trong tay hắn vốn nặng nghìn quân, bỗng nhiên nhẹ bẫng như một tờ giấy. Không, không phải nó nhẹ đi, mà là tu vi Hóa Thần đỉnh phong của hắn… đang tan biến!
Linh lực cuồn cuộn trong linh hải giờ đây lặng im như tờ, pháp tắc hắc ám mà hắn khổ luyện hàng nghìn năm giống như bị một bàn tay vô hình xóa sạch khỏi ký ức. Hắn không còn là đại yêu kinh thiên động địa nữa, mà chỉ còn là một gã to xác tầm thường.
Hắn run rẩy nhìn Diệp Phi: “Ngươi… ngươi đã làm gì? Đây là ảo thuật gì?”
Diệp Phi bước xuống ghế, mang dép lê vào chân, bước từng bước lạch bạch về phía gã Ma Ưng. Mỗi bước chân của Diệp Phi rơi xuống, gã Ma Ưng cảm thấy linh hồn mình như bị một ngọn núi lớn đè lên.
“Ở ngoài kia, ngươi là vua là chúa ta không quan tâm.” Diệp Phi đứng trước mặt gã khổng lồ cao hơn mình hai cái đầu, ngước nhìn với vẻ mặt thiếu ngủ. “Nhưng trong cái tiệm này, ta nói ngươi là sâu kiến, ngươi không thể là gián.”
“Ngươi dám!” Gã Ma Ưng gào lên, vung đấm định nện vào đầu Diệp Phi.
Diệp Phi thở dài một hơi, rồi chậm rãi giơ bàn tay phải lên. Ngón cái và ngón giữa đan vào nhau.
“Phí sửa chữa sàn nhà: Một mạng.”
“Phí đánh thức chủ tiệm: Toàn bộ tinh hoa tu vi.”
“Kết luận: Chúc khách hàng có một chuyến đi thanh thản.”
*Tách!*
Một tiếng búng tay giòn tan vang lên trong không gian tĩnh mịch.
Ngay khoảnh khắc đó, nhóm người Lâm Thanh chứng kiến một cảnh tượng mà họ sẽ không bao giờ quên trong suốt cuộc đời tu hành của mình. Không có máu thịt văng tung tóe, không có tiếng gào thét thảm thiết.
Cơ thể khổng lồ của gã Ma Ưng, bắt đầu từ bàn chân đang định hành hung, đột nhiên phân rã. Hắn giống như một bức tượng cát bị cơn gió lớn thổi qua, hóa thành vô số đốm sáng màu xanh lục li ti. Những đốm sáng này chứa đựng năng lượng linh khí thuần khiết nhất, dịu dàng vô cùng.
Gã Ma Ưng trố mắt nhìn cơ thể mình biến mất, trong đôi mắt độc nhất ấy lần đầu tiên xuất hiện sự sợ hãi tột cùng trước cái chết. Hắn muốn cầu xin, muốn quỳ xuống, nhưng miệng hắn đã hóa thành cát bụi từ lâu.
Chỉ trong ba giây, một vị đại yêu cấp Hóa Thần đã hoàn toàn bốc hơi khỏi thế gian, không để lại một mảnh vụn nào.
Đúng lúc đó, cửa sau của tiệm tự động mở ra. Một luồng gió mát thổi từ mảnh vườn nhỏ phía sau vào, cuốn lấy tất cả những đốm sáng kia bay thẳng ra vườn rau.
“Chủ tiệm, hôm nay phân bón có vẻ chất lượng hơn mọi khi.” Liễu Y Y bình thản nhận xét, tay vẫn không ngừng lau kệ hàng. “Cây linh cải mà Tiểu Nhi trồng ngoài kia chắc chắn sẽ thích lắm.”
Diệp Phi xua tay như vừa đuổi một con ruồi: “Lãng phí quá. Ta đã bảo rồi, làm ăn phải dĩ hòa vi quý, cứ thích ép ta làm vườn.”
Anh quay sang nhìn nhóm thiên kiêu đang ngồi hóa đá trên sàn. Ánh mắt Diệp Phi dừng lại ở chiếc túi tiền của Lâm Thanh.
“Nào, các khách hàng thân mến. Phí lánh nạn mười vạn linh thạch. Các vị thanh toán bằng tiền mặt hay chuyển khoản linh mạch? Nếu không có tiền… vườn rau phía sau vẫn còn trống chỗ cho vài cây nhân sâm nhân tạo đấy.”
Lâm Thanh rùng mình một cái, vội vàng dập đầu: “Tiền bối! Chúng tôi có tiền! Chúng tôi có linh thạch!”
Hắn run rẩy dốc hết túi trữ vật ra sàn. Những viên linh thạch thượng phẩm lấp lánh chồng chất thành một ngọn núi nhỏ. Lúc này, trong mắt hắn, người thanh niên lười biếng trước mặt này còn đáng sợ hơn vạn lần lũ ma vật ngoài kia. Búng tay một cái, Hóa Thần diệt vong, dùng thi hài đại yêu làm phân bón… Đây là loại tồn tại gì?
Diệp Phi liếc nhìn đống linh thạch, khẽ gật đầu hài lòng. “Y Y, thu tiền đi. Cho họ ba bát mì tôm loại ‘Vạn Cổ Quy Nhất’. Nhìn họ thê thảm thế kia, chắc là sắp rụng linh căn đến nơi rồi.”
“Vâng.”
Một lúc sau, mùi hương thơm nồng nàn của mì tôm lan tỏa khắp tiệm. Nhóm người Lâm Thanh, những thiên tài của Thanh Vân Tông vốn bình thường chỉ dùng tiên đan mỹ vị, giờ đây lại đang cắm đầu vào bát mì giấy màu đỏ một cách điên cuồng.
Ngay khi sợi mì đầu tiên trôi xuống cổ họng, Lâm Thanh trợn trừng mắt. Một luồng linh lực khổng lồ, thuần khiết hơn bất cứ thứ gì hắn từng biết, nổ tung trong cơ thể. Những kinh mạch bị đứt gãy trong trận chiến vừa rồi được nối lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Khí hải khô héo của hắn lập tức tràn đầy, thậm chí bức tường cảnh giới Nguyên Anh trung kỳ vốn đang bế tắc bấy lâu nay bỗng nhiên nứt vỡ.
*Ầm!*
Ngay trong tiệm tạp hóa, một luồng sóng linh khí dao động mạnh mẽ. Lâm Thanh… đột phá!
Hắn sững sờ nhìn bát mì trên tay, rồi nhìn người thanh niên đang nằm lại trên ghế mây, chuẩn bị đắp tờ tạp chí lên mặt.
“Đừng có nhìn ta như vậy.” Diệp Phi lầu bầu. “Mì tôm ở đây không rẻ đâu. Ăn xong thì nghỉ ngơi cho khỏe, canh giờ sau lại tính thêm tiền đấy.”
Vượng Tài lại sủa lên một tiếng “Gâu”, rồi chạy lại gần bát mì của Lâm Thanh, ánh mắt đầy sự mong chờ.
“Ngoan nào Vượng Tài, không được tranh thức ăn của khách hàng.” Diệp Phi mắng yêu con chó, rồi búng nhẹ vào không khí một cái. Một thanh xúc xích màu đỏ rực xuất hiện từ hư không rơi xuống trước mặt con chó đen.
Con “chó gầy” vồ lấy xúc xích, trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, nếu Lâm Thanh nhìn kỹ, hắn sẽ thấy bóng của con chó dưới sàn nhà không phải là hình một con chó, mà là hình một con rồng đen khổng lồ với chín cái sừng đang uốn lượn trong vực thẳm.
Cấm địa bên ngoài vẫn gầm rú, nhưng bên trong tiệm tạp hóa nhỏ bé này, mọi quy luật của thế giới đều bị đình chỉ. Diệp Phi lờ đờ chìm vào giấc ngủ, miệng còn lẩm bẩm điều gì đó về việc tăng giá món đồ uống “Trà sữa Thiên Đạo” vào tháng sau.
Trong mảnh vườn sau nhà, những hạt mầm vừa được tưới bởi tinh hoa của Độc Nhãn Ma Ưng đang khẽ rung động, vươn vai mọc lên thành những gốc linh dược vạn năm đầy sức sống.
Vực Thẳm Cấm Địa hôm nay, lại có thêm một kẻ xui xẻo nộp mạng, và một nhóm người may mắn tìm thấy thiên đường giữa chốn địa ngục. Chỉ là cái thiên đường này… hơi thực dụng một chút.