Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm ĐịaChương 11: Thợ săn Vực Thẳm và món nước khoáng
Vực Thẳm Cấm Địa, tầng thứ hai: Tầng Sương Mù.
Nơi đây vốn không có khái niệm ngày và đêm. Không gian bị phủ kín bởi một loại sương mù màu xám đặc quánh, chứa đầy Ma Sát tinh lân – thứ bụi mịn li ti có thể xuyên qua lỗ chân lông của tu sĩ, ăn mòn kinh mạch và khiến linh hải héo úa chỉ trong vài giờ.
“Khụ khụ… Đội trưởng, ta không chịu nổi nữa. Linh khí hộ thể của ta sắp cạn rồi.”
Một thanh niên với gương mặt tái nhợt, bộ giáp da gấu trên người đã bị ăn mòn loang lổ, gục xuống bên cạnh một tảng đá cháy sém. Tay hắn run rẩy nắm lấy thanh trường kiếm, nhưng đôi mắt đã bắt đầu hiện lên những tia máu vằn vện – dấu hiệu của việc Ma Sát bắt đầu xâm nhập vào tâm trí.
Lâm Hùng, đội trưởng của tiểu đội thợ săn “Cuồng Phong”, nghiến răng nhìn xung quanh. Gương mặt dày dạn sương gió của ông ta lúc này tràn đầy vẻ tuyệt vọng. Cả đội năm người, vốn vào đây để săn lùng Mộng Linh Thảo cấp bốn, nào ngờ lại đụng phải một đợt bộc phát của khí tức Cổ Thần, khiến hướng đi bị nhiễu loạn hoàn toàn.
“Cố chịu chút nữa, A Thành! Chúng ta phải tìm được điểm mù của sương mù, nếu không tất cả sẽ bỏ mạng ở đây.” Lâm Hùng gầm khẽ, nhưng chính ông ta cũng cảm thấy lồng ngực mình như đang bị thiêu đốt bởi than hồng.
Đột nhiên, từ trong làn sương mù dày đặc vốn chỉ cho phép tầm nhìn chưa đầy ba mét, một vệt sáng mờ ảo xuất hiện. Nó không phải là thứ ánh sáng chói lòa của pháp bảo, mà là một thứ ánh sáng xanh đỏ xen kẽ, nhấp nháy theo một nhịp điệu kỳ lạ chưa từng thấy ở giới tu chân này.
“Ánh sáng? Lẽ nào là ảo giác của Ma Sát?” Một thành viên khác trong đội kinh hãi kêu lên.
Lâm Hùng nắm chặt chiến rìu, thận trọng tiến tới. Càng gần, ánh sáng càng rõ rệt. Giữa vùng đất rách nát, chết chóc này, lại xuất hiện một ngôi nhà gỗ hai tầng mang phong cách kiến trúc giản đơn đến mức kỳ dị. Trên mái hiên, một dãy bóng đèn dài như những viên ngọc lưu ly đủ màu uốn lượn thành hàng chữ mà họ phải mất một lúc mới đọc được:
**“TIỆM TẠP HÓA DIỆP PHI – MỞ CỬA 24/7”**
Bên dưới hàng chữ neon nhấp nháy đó, một chiếc chuông gió bằng bạc nhẹ nhàng đung đưa, phát ra âm thanh *“leng keng”* thanh thót đến mức lạ thường. Điều kỳ quái nhất chính là, trong phạm vi mười trượng quanh ngôi nhà gỗ này, màn sương mù xám xịt kia tựa như gặp phải khắc tinh, chúng bị một bức màn vô hình chặn lại, tạo nên một không gian thanh khiết và yên bình đến đáng sợ.
“Tiệm tạp hóa? Giữa Vực Thẳm Cấm Địa?” Lâm Hùng lẩm bẩm, cảm thấy tam quan của mình như bị sụp đổ.
“Đội trưởng… nhìn kìa!” A Thành chỉ vào cửa tiệm.
Cánh cửa gỗ sơn màu nâu nhạt bỗng nhiên đẩy ra. Một luồng không khí ấm áp, thoang thoảng mùi hương trầm lẫn với mùi hương của… đồ ăn thức uống tỏa ra. Một nữ tử xinh đẹp tuyệt trần bước ra, nàng mặc một bộ đồ lạ mắt bó sát lấy thân hình chữ S rực lửa, trên ngực trái có gắn một mảnh gỗ nhỏ ghi dòng chữ: *“Nhân viên xuất sắc – Liễu Y Y”.*
“Chào mừng đến với tiệm tạp hóa Diệp Phi.” Giọng nói của nàng lạnh nhạt như băng tuyết nhưng lại cực kỳ êm tai. “Muốn vào lánh nạn hay mua đồ? Nếu lánh nạn, phí bảo hộ là 1000 linh thạch một người một giờ. Nếu mua đồ, mời vào trong xem kệ.”
Nhóm thợ săn ngơ ngác nhìn nhau. Ở cái nơi mà ngay cả quái vật cũng muốn lột da họ, lại có một nữ tử như tiên nữ hạ phàm hỏi họ có muốn mua đồ không?
“Vào! Vào mau!” Lâm Hùng không còn cách nào khác, ông ta nửa kéo nửa dìu A Thành xông vào trong.
Vừa bước qua ngưỡng cửa, một cảm giác mát mẻ như được gội rửa dưới suối nguồn thanh tịnh lập tức bao phủ lấy họ. Cảm giác nóng rát do Ma Sát gây ra tan biến hoàn toàn. Thay vào đó là một thứ âm nhạc êm dịu, nhè nhẹ phát ra từ một chiếc hộp đen nhỏ đặt trên kệ gỗ.
Phía sau một quầy gỗ dài, một thanh niên trẻ tuổi đang ngả lưng trên chiếc ghế mây, trên mặt đắp một tờ giấy trông giống như trang bìa của một cuốn tạp chí nào đó. Chàng thanh niên đó ăn mặc rất giản dị, tạp dề xám tro, chân mang một đôi dép lê mềm mại.
“Y Y, khách đến à? Nhắc họ quy tắc của tiệm nhé, ta đang bận…” Chàng thanh niên lầm bầm, giọng nói lờ đờ như người thiếu ngủ kinh niên.
“Chủ tiệm, họ trông có vẻ không sống nổi quá mười hơi thở nữa.” Liễu Y Y bình thản báo cáo.
Diệp Phi lười biếng vén một góc tờ tạp chí lên, hé một con mắt nhìn nhóm thợ săn đang đứng run rẩy giữa nhà. Ánh mắt anh không có vẻ gì là thương hại, cũng chẳng có vẻ gì là ngạc nhiên trước vẻ rách nát của họ.
*[Giám định nhãn khởi động: Đội thợ săn Cuồng Phong. Đội trưởng Lâm Hùng (Kim Đan sơ kỳ), tứ chi nhiễm độc, linh hải nứt vỡ 15%. Thọ nguyên còn lại: 12 năm. Giá trị tiềm năng: Thấp.]*
“Ồ, nhiễm Ma Sát khá nặng đấy.” Diệp Phi ngáp dài một cái, chỉ tay về phía dãy kệ thứ hai bên tay trái. “Hàng phía kia, nước khoáng ‘Tịnh Hóa Tâm Linh’. Một chai giải độc, hai chai tăng linh lực, ba chai thì sống dai như đỉa. Tự lấy rồi ra đây thanh toán.”
Lâm Hùng run rẩy đi tới kệ hàng. Trên đó xếp ngay ngắn những chai nhựa trong suốt chứa một thứ chất lỏng tinh khiết như sương sớm. Nhãn chai ghi mấy chữ đơn giản: *“Nước khoáng núi băng – Tinh hoa thiên nhiên”.*
“Cái này… bao nhiêu linh thạch một chai?” Lâm Hùng thận trọng hỏi.
“Chỗ này không chỉ thu linh thạch.” Diệp Phi chống cằm, dùng quạt nan phẩy phẩy. “Linh thạch thì 500 viên thượng phẩm một chai. Nếu không có linh thạch, có thể đổi bằng 10 năm thọ nguyên, hoặc một mảnh vỡ công pháp Địa cấp.”
“Cái gì? 500 linh thạch thượng phẩm? Ngươi là đang ăn cướp à?” Một thợ săn trong đoàn không kìm được hét lên. Đối với họ, 500 linh thạch thượng phẩm là tài sản tích cóp cả năm trời.
Diệp Phi thậm chí không buồn chớp mắt, anh nhắm mắt lại tiếp tục dưỡng thần: “Y Y, tiễn khách. Người nghèo không nên vào tiệm này, ta lười giải thích lắm.”
“Rõ.” Liễu Y Y bước tới một bước. Chỉ một bước đơn giản đó, nhưng khí tức Cửu Âm Tuyệt Diệt từ người nàng bùng nổ, khiến nhiệt độ trong tiệm lập tức rơi xuống âm độ. Một thanh trường kiếm màu trắng bạc xuất hiện trên tay nàng, tỏa ra sát ý lạnh lẽo khiến Lâm Hùng sởn gai ốc.
“Đợi đã! Đợi đã! Chúng ta mua!” Lâm Hùng vội vàng ngăn đồng đội lại. Ông ta nhìn A Thành đang sắp tắt thở trên sàn, cắn răng lấy ra một túi linh thạch căng phồng, đặt lên quầy. “Đây là 1000 linh thạch thượng phẩm, tôi lấy hai chai.”
Diệp Phi búng tay một cái, túi linh thạch biến mất không tăm hơi vào không gian hệ thống.
“Khách hàng là thượng đế. Y Y, đưa nước cho họ.”
Liễu Y Y thu hồi sát khí, lấy hai chai nước xuống rồi ném cho Lâm Hùng. Lâm Hùng lập tức vặn nắp chai thứ nhất, đổ thẳng vào miệng A Thành.
Ngay khi ngụm nước vừa chạm vào môi, một kỳ tích đã xảy ra. Một luồng ánh sáng xanh nhạt thanh khiết như nguồn sữa của đại địa bao bọc lấy cơ thể A Thành. Những mảng đen xì do Ma Sát gây ra trên da hắn bốc hơi hóa thành những làn khói xám nhạt, rồi biến mất hoàn toàn. Hơi thở đứt quãng của hắn ngay lập tức trở nên ổn định, linh khí trong cơ thể bắt đầu vận chuyển lại với tốc độ kinh người.
A Thành bật dậy, hít một hơi thật sâu: “Trời ơi! Linh hải của ta… nó không những phục hồi mà còn mở rộng thêm một phần mười? Đây là tiên dịch sao?”
Lâm Hùng nhìn chai nước còn lại trong tay mình, đôi mắt vốn đầy hoài nghi nay chuyển thành vẻ sùng bái cuồng nhiệt. Ông ta không chút do dự, nốc cạn chai nước của mình.
Cảm giác mát lạnh chạy dọc theo thực quản, thấm vào từng tế bào. Những vết thương cũ từ mười năm trước vốn tưởng không bao giờ lành nay lại đang tự khép miệng. Không chỉ vậy, ma tính ẩn sâu trong tâm ma của ông ta cũng bị một luồng sức mạnh ấm áp gột rửa sạch sẽ.
“Thần vật… Đây đích thị là thần vật!” Lâm Hùng quỳ sụp xuống trước quầy gỗ, giọng run rẩy: “Chủ tiệm đại nhân, tiểu nhân có mắt không thấy Thái Sơn! Xin lỗi vì sự mạo phạm vừa rồi.”
Diệp Phi chỉ khẽ vẩy quạt, một cơn gió nhẹ nhàng nâng Lâm Hùng đứng dậy.
“Ở đây không có đại nhân, chỉ có chủ tiệm và khách hàng. Các ngươi đã hồi phục, muốn ở lại đây lánh nạn tiếp thì trả tiền theo giờ, nếu không thì mời ra ngoài cho ta ngủ.”
“Chúng tôi… chúng tôi muốn mua thêm!” Lâm Hùng hào hứng nói, đôi mắt ông ta quét qua những món hàng khác trên kệ. “Kia là cái gì? Tại sao lại có mùi thơm quyến rũ như vậy?”
Ông ta chỉ tay về phía một kệ hàng chứa những hộp nhựa màu đỏ rực.
“Mì tôm ‘Vạn Cổ Quy Nhất’.” Diệp Phi hé mắt, cười nửa miệng. “Ăn vào một bát, tăng tu vi tương đương mười năm khổ tu, đồng thời bách độc bất xâm trong vòng một canh giờ. Giá: một vạn linh thạch thượng phẩm một hộp. Lưu ý, mỗi ngày chỉ bán giới hạn mười hộp.”
Cả đám thợ săn hít một ngụm khí lạnh. Một vạn linh thạch? Giá này đủ để mua một thanh phi kiếm trung phẩm ở thế giới bên ngoài. Nhưng sau khi nếm qua sự thần kỳ của nước khoáng, họ biết cái giá này… thực ra là rẻ đến không tưởng.
“Tôi… tôi muốn một hộp! Không, ba hộp!” Lâm Hùng cuống quýt lục tìm trong túi trữ vật, gom góp toàn bộ bảo vật săn được từ trước tới giờ ra.
Tuy nhiên, trước khi họ kịp giao dịch, từ góc phòng vốn tối tăm, một tiếng gầm gừ trầm thấp vang lên. Một con chó đen nhỏ, trông gầy gò đến mức xương sườn lộ ra cả ngoài, từ từ đi ra từ sau bức màn. Nó bước đi rất thong thả, nhưng mỗi bước đi đều khiến sàn gỗ của tiệm tạp hóa rung lên nhẹ nhàng.
Nhóm thợ săn cứng đờ người. Từ con chó nhỏ này, họ cảm nhận được một áp lực kinh thiên động địa, tựa như đang đối diện với một vị Ma Thần thượng cổ vừa tỉnh giấc.
“Vượng Tài, đừng có dọa khách.” Diệp Phi vươn tay ra, xoa đầu con chó đen.
Con vật vốn mang uy áp rúng động thiên địa đó lập tức thu lại sát khí, dụi đầu vào tay Diệp Phi một cách nũng nịu, rồi nằm bẹp xuống chân anh, bắt đầu gặm một mẩu xương trông như được làm từ ngọc thạch nghìn năm.
“Đó… đó là gì?” Một thợ săn lắp bắp.
“Bảo vệ của tiệm thôi. Đừng quan tâm.” Diệp Phi thản nhiên đáp.
Đúng lúc này, từ bên ngoài cửa tiệm, sương mù xám đột nhiên cuộn trào mãnh liệt. Một luồng âm khí cực kỳ mạnh mẽ va đập vào bức màn bảo hộ của tiệm, tạo ra những tiếng nổ *“bùm bùm”* chói tai.
“Tiệm tạp hóa bí ẩn? Hừ, xem ra tin đồn là thật. Kẻ nào dám chiếm giữ long mạch của bản tọa, cút ra đây!”
Một giọng nói khàn khàn, mang theo uy quyền của kẻ thống trị vang lên từ tầng sương mù. Một bóng người mặc huyết bào, toàn thân quấn quanh bởi những dải băng đỏ rực từ từ hiện hình. Khí tức của hắn mạnh mẽ đến mức không gian xung quanh bắt đầu xuất hiện những vết nứt nhỏ.
Lâm Hùng tái mặt, chân run rẩy: “Là… Huyết Sa thống lĩnh! Một trong ngũ đại hộ pháp của Huyết Ma Lão Tổ! Hắn là cường giả Nguyên Anh kỳ!”
Lâm Hùng và nhóm thợ săn sợ đến mức không dám thở. Đối với họ, Nguyên Anh kỳ chính là những tồn tại như thần thánh, chỉ cần một cái liếc mắt cũng đủ khiến họ nổ tung xác.
Huyết Sa đứng bên ngoài vòng bảo hộ, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào ánh đèn neon lung linh. Hắn cảm thấy sự tồn tại của cái tiệm này là một sự sỉ nhục đối với sự uy nghiêm của Vực Thẳm.
“Bản tọa đang nói chuyện với ngươi đấy, chủ tiệm nhãi con! Mở trận pháp ra nộp mạng, ta sẽ cho ngươi chết toàn thây!” Huyết Sa vung tay, một dải lụa máu khổng lồ lao thẳng vào cửa tiệm.
Trong tiệm, Diệp Phi vẫn không rời khỏi ghế mây. Anh thở dài, vẻ mặt đầy sự phiền muộn vì bị làm phiền giấc ngủ.
“Y Y, quy tắc thứ nhất của tiệm là gì?”
Liễu Y Y đứng thẳng người, bàn tay thon dài nắm lấy chuôi kiếm: “Thưa chủ tiệm, cấm đánh nhau và làm ồn trong phạm vi mười trượng quanh tiệm.”
“Vậy xử lý đi. Đừng làm bẩn sân trước, chỗ đó ta mới gieo hạt giống hành tây đấy.” Diệp Phi xua tay.
“Rõ.”
Liễu Y Y bước ra khỏi cửa. Trong mắt nhóm thợ săn, hành động này chẳng khác nào tự sát. Một vị Thánh nữ tàn dư, dù có mạnh đến mấy cũng chỉ là Kim Đan đỉnh phong, làm sao chống lại Nguyên Anh?
Thế nhưng, ngay khi chân nàng vừa bước ra khỏi ngưỡng cửa, một cảnh tượng kinh hoàng đã diễn ra. Không phải Liễu Y Y ra tay, mà là mặt đất phía trước cửa tiệm đột ngột rung chuyển.
Một dây leo màu xanh biếc, trông mỏng manh như cọng cỏ xuân, đột ngột vươn lên từ kẽ đất. Nó quấn lấy dải lụa máu của Huyết Sa nhanh như chớp. Dải lụa máu chứa đầy huyết độc cực mạnh, vậy mà khi chạm vào dây leo nọ, toàn bộ linh lực trong đó lập tức bị hút sạch.
“Cái gì?” Huyết Sa kinh hãi định lùi lại.
Nhưng đã muộn. Một cái bóng đen nhỏ xíu lao ra từ kề cạnh Liễu Y Y. Là Vượng Tài.
Con chó đen nhỏ gầy gò khi ra khỏi cửa tiệm bỗng chốc bành trướng thành một bóng đen cao hơn mười trượng, đôi mắt như hai vầng trăng máu rực sáng giữa màn sương. Một tiếng gầm đinh tai nhức óc phát ra, sóng âm chấn động đến mức toàn bộ sương mù trong vòng bán kính một dặm bị quét sạch sành sanh.
*Bụp!*
Vượng Tài chỉ cần đưa một móng vuốt xuống. Vị cường giả Nguyên Anh kỳ oai phong lẫm liệt Huyết Sa thậm chí còn không kịp kêu lên một tiếng, toàn bộ cơ thể đã bị nện bẹp dí xuống lớp đất cứng, biến thành một vũng bùn máu không hơn không kém.
Yên tĩnh. Một sự yên tĩnh chết chóc.
Vượng Tài thu nhỏ lại thành con chó đen nhỏ xíu, khịt khịt mũi vẻ chê bai chỗ bùn máu kia không ngon, rồi lững thững đi vào trong tiệm, lại nằm xuống chân Diệp Phi.
Liễu Y Y thản nhiên quay vào, cúi đầu nói: “Chủ tiệm, rác đã được xử lý. Nhưng hắn làm hỏng ba sợi dây leo hành tây của ngài.”
Diệp Phi nhíu mày, ngồi bật dậy: “Làm hỏng hành tây của ta? Đáng chết! Tên này có túi trữ vật không? Tịch thu ngay để đền bù tổn thất!”
Lâm Hùng và nhóm thợ săn lúc này đứng hóa đá tại chỗ. Một vị Nguyên Anh bị một con chó đập chết trong một giây? Cái nơi này… cái nơi này rốt cuộc là hang ổ của vị viễn cổ đại năng nào vậy?
“Chủ… chủ tiệm đại nhân… tôi… tôi đột nhiên thấy giá mì tôm của ngài rất phải chăng!” Lâm Hùng quỳ rạp xuống, hai tay dâng túi linh thạch cuối cùng của mình lên. “Xin ngài, cho tôi mua tất cả những gì ngài muốn bán!”
Diệp Phi nhìn Lâm Hùng, vẻ lười biếng lại quay lại. Anh cầm lấy linh thạch, ném cho ông ta ba hộp mì tôm và thêm một cuộn giấy màu trắng trông rất kỳ lạ.
“Nể tình ngươi biết điều, tặng thêm cho cuộn ‘Giấy linh văn’ này. Lần sau nếu bị quái vật vây, cứ rút một tờ ra mà ném. Nó không có tác dụng giết địch, nhưng có thể khiến chúng bị tiêu chảy đến mức không đuổi theo ngươi được.”
Lâm Hùng run rẩy đón lấy “cuộn giấy vệ sinh” thần thánh đó như đón lấy bảo vật gia truyền.
“Cảm ơn chủ tiệm! Cảm ơn đại ân đại đức của ngài!”
Nhóm thợ săn sau đó như những kẻ mất hồn, vội vàng rút lui khỏi tiệm tạp hóa. Khi họ ra đến bên ngoài, màn sương mù xám lại ập tới, nhưng chai nước khoáng và hộp mì tôm trong vòng tay họ tỏa ra một luồng sáng dịu nhẹ, khiến mọi tà ác không dám lại gần.
Trong tiệm, Diệp Phi ngáp dài một cái, nhìn vào bảng điều khiển hệ thống đang hiện lên trong không trung:
*[Doanh thu ngày hôm nay: 2500 linh thạch thượng phẩm, 1 linh hồn Nguyên Anh (làm phân bón).]*
*[Điểm tích lũy nâng cấp: 150/10.000.]*
“Nâng cấp chậm quá đi mất…” Diệp Phi lầm bầm, kéo tờ tạp chí đậy lên mặt. “Y Y, đóng cửa. Ngày mai không tiếp khách sớm, ta cần ngủ bù.”
“Rõ, chủ tiệm.”
Liễu Y Y khẽ mỉm cười – một nụ cười hiếm hoi nhưng đủ để khiến cả thế gian lu mờ. Nàng đi tới cửa, tắt bớt vài bóng đèn neon nhấp nháy, rồi ngồi xuống bên cạnh chiếc bàn nhỏ, bắt đầu kiểm kê sổ sách.
Dưới ánh đèn vàng ấm áp, tiệm tạp hóa giữa vực thẳm này giống như một hòn đảo nhỏ bình yên giữa đại dương bão tố. Không ai biết rằng, cái tên “Diệp Phi” từ đêm nay sẽ trở thành nỗi khiếp đảm của vô số tông môn và ma đầu, nhưng đồng thời cũng là tia hy vọng cuối cùng của những kẻ khốn cùng bị cả thiên hạ ruồng rẫy.
Và Vượng Tài, con ma long diệt thế khét tiếng, lúc này chỉ đơn giản là đang mơ về một cây xúc xích bò hệ thống, thỉnh thoảng lại vẫy đuôi trong giấc ngủ yên bình.