Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm Địa
Chương 17: Vượng Tài ngáp dài, vạn quỷ tan biến

Cập nhật lúc: 2026-05-24 17:25:24 | Lượt xem: 9

**CHƯƠNG 17: VƯỢNG TÀI NGÁP DÀI, VẠN QUỶ TAN BIẾN**

Hơi nóng từ bát mì tôm “Vạn Cổ Quy Nhất” bốc lên nghi ngút, mang theo một thứ mùi hương kỳ lạ. Nó không hẳn là mùi thực phẩm thông thường, mà là sự hòa quyện giữa hương thơm thanh khiết của linh mạch thượng hạng và vị đậm đà, cay nồng kích thích mọi giác quan.

Diệp Phi ngồi trên chiếc ghế tựa làm bằng gỗ sưa cũ kỹ – thứ mà nếu giới tu chân nhìn kỹ sẽ nhận ra đó là “Vạn Năm Trấn Hồn Mộc” có giá trị liên thành – thong thả gắp một sợi mì. Anh chậm rãi thưởng thức, tiếng húp mì “sột soạt” vang lên đều đặn trong không gian tĩnh mịch của tiệm tạp hóa.

Đối diện với anh, nhóm người Thẩm Hàn của Thanh Vân Tông vẫn đang đứng bất động như những pho tượng đá. Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán họ, rơi xuống sàn nhà bóng loáng rồi biến mất không dấu vết. Chứng kiến một vị ma đầu danh chấn một phương như Huyết Ma Lão Tổ bị chủ tiệm dùng chổi lông gà đánh đuổi như đuổi ruồi, tâm hồn họ sớm đã bị chấn động đến mức nứt toác.

“Chủ… Chủ tiệm tiền bối…” Thẩm Hàn nuốt nước bọt khó khăn, thanh âm run rẩy phát ra từ cuống họng khô khốc.

Diệp Phi không ngẩng đầu, tay vẫn cầm đôi đũa tre, hờ hững đáp: “Đừng gọi tiền bối, nghe già lắm. Gọi ta là chủ tiệm, hoặc Diệp boss cũng được. Mà này, các ngươi đứng đó làm gì? Tiệm tạp hóa mở ra là để mua bán, không phải để triển lãm tượng người. Nếu không mua đồ thì ra ngoài kia đứng, đừng cản trở lưu thông không khí.”

Liễu Y Y đang đứng bên quầy thu ngân, đôi bàn tay ngọc ngà khẽ vuốt lại nếp sườn xám cách tân, ánh mắt cô lạnh lùng lướt qua nhóm tu sĩ: “Chủ tiệm đã nói vậy, các vị không nghe thấy sao?”

Thẩm Hàn giật mình, vội vàng ra hiệu cho đệ tử lùi lại một góc, vừa lau mồ hôi vừa gượng cười: “Chúng ta mua! Nhất định mua! Chỉ là… đồ đạc trong tiệm của ngài quá mức thần kỳ, chúng ta nhất thời bị choáng ngợp, chưa biết nên chọn thứ gì cho phải.”

Thực tế, họ nhìn cái gì cũng muốn mua, nhưng nhìn cái giá bằng “Thọ nguyên” hay “Linh thạch thượng phẩm” thì lại thấy tim mình đau như bị cắt.

Giữa lúc không khí trong tiệm đang dần ổn định trở lại, thì đột nhiên, không gian xung quanh Tiệm Tạp Hóa Diệp Phi khẽ rung chuyển. Một luồng khí tức âm hàn cực độ từ sâu trong Vực Thẳm Cấm Địa tràn tới, len lỏi qua từng khe hở của lớp sương mù dày đặc.

“Gào…!!!”

Một tiếng gào thét thê lương, quái dị vang lên, xuyên thấu qua màn sương, khiến linh hồn của những kẻ có mặt phải run rẩy. Thẩm Hàn sắc mặt đại biến, lão vội vàng lao ra phía cửa sổ nhìn ra ngoài.

Cảnh tượng bên ngoài khiến lão suýt chút nữa thì ngã quỵ.

Từ phương xa, một làn sóng màu đen kịt như mực, cuồn cuộn đổ về phía tiệm tạp hóa. Đó không phải là nước, mà là hàng vạn, hàng triệu quỷ hồn chiến binh cổ đại. Những bóng ma này mặc chiến giáp rách nát, tay cầm đao kiếm sứt mẻ, đôi mắt cháy rực lửa ma màu xanh lét. Đi đầu là những “Hủ Lâu Chiến Tướng” khổng lồ, cao tới vài trượng, mỗi bước chân của chúng khiến mặt đất của Vực Thẳm vốn cứng hơn sắt đá cũng phải rạn nứt.

“Vạn… Vạn Quỷ Triều!” Thẩm Hàn lạc giọng kêu lên. “Là hiện tượng ngàn năm có một của Vực Thẳm Cấm Địa! Quy tắc bị đảo lộn, vạn quỷ bò lên từ cõi chết để tìm kiếm linh thể sống…”

Nhóm đệ tử Thanh Vân Tông mặt cắt không còn giọt máu. Trong truyền thuyết, Vạn Quỷ Triều đi đến đâu, sinh linh đồ thán đến đó. Ngay cả những vị cường giả Hợp Thể kỳ cũng chỉ có nước bỏ chạy trối chết nếu bị vây hãm. Hàng vạn quỷ hồn này mang theo oán niệm tích tụ từ thời Thái Cổ, có khả năng ăn mòn linh lực và hộ thể tiên cương một cách dễ dàng.

Bên ngoài, sương mù đỏ rực bắt đầu cuộn trào theo tiếng gầm rú. Những con quỷ đầu tiên đã chạm sát vào hàng rào gỗ của tiệm tạp hóa. Chúng gào thét, những đôi tay gầy guộc đầy lở loét liên tục cào cấu vào khoảng không trung trước mặt, nhưng cứ hễ chạm vào phạm vi mười trượng quanh cửa tiệm, một lớp màng ánh sáng vàng nhạt lại lóe lên, thiêu cháy đôi tay chúng thành khói trắng.

Tuy nhiên, số lượng quỷ hồn quá lớn, chúng chồng chất lên nhau, dùng xác ma để lấp đầy khoảng không, cố gắng xâm nhập vào nơi tỏa ra hơi thở sự sống nồng đậm nhất – chính là bát mì tôm của Diệp Phi.

Tiếng gào thét, tiếng va chạm, tiếng “xèo xèo” của linh hồn bị thiêu cháy tạo thành một bản nhạc giao hưởng của địa ngục ngay sát vách tiệm.

Diệp Phi nhíu mày, anh vừa đưa thìa nước dùng cuối cùng lên miệng thì bị một tiếng nổ lớn từ sự va chạm của một Hủ Lâu Chiến Tướng làm chấn động đến mức nước dùng hơi bắn ra ngoài tay áo.

Anh đặt bát mì xuống, sắc mặt xám xịt, lầm bầm: “Thật là… muốn ngủ một giấc trưa yên tĩnh cũng không xong. Cái vùng đất rác rưởi này, không lúc nào là không ồn ào.”

Dưới gầm quầy, con chó đen nhỏ tên Vượng Tài đang cuộn tròn trên tấm thảm, cái đuôi gầy gò thi thoảng ngoe nguẩy. Nghe tiếng lầm bầm của chủ nhân, nó khẽ mở một con mắt. Con mắt của nó không hề có vẻ gì là của loài khuyển tộc bình thường, mà sâu trong con ngươi là những vòng xoáy hư không vĩnh hằng, tựa như chứa đựng cả một bầu trời sụp đổ.

Vượng Tài cảm thấy rất bực mình.

Vốn dĩ nó là Thái Cổ Ma Long, kẻ từng nuốt chửng cả một ngôi sao, là thực thể đứng đầu chuỗi thức ăn ở vực thẳm này trước khi bị gã thanh niên “lười biếng” kia dùng một cái chảo chiên trứng đập cho lún đầu, rồi bị ép ký khế ước làm chó trông cửa. Nó đã phải chịu đựng bao tủi nhục, đổi lại là được ăn những món ăn “siêu thực” của hệ thống mỗi ngày.

Nó đang mơ thấy mình được chủ nhân thưởng cho một thanh xúc xích bò thượng hạng, thì cái đám quỷ quái tầm thường bên ngoài lại dám làm phiền giấc ngủ của chủ nhân nó, và quan trọng hơn là làm phiền giấc mơ của nó.

Diệp Phi liếc mắt nhìn xuống gầm quầy, hờ hững ra lệnh: “Vượng Tài, ra ngoài kia bảo tụi nó trật tự chút. Còn ồn nữa thì tối nay khỏi ăn xương bò.”

Nghe thấy hai chữ “xương bò”, bốn chân của Vượng Tài lập tức bật dậy. Nó lững thững bước ra khỏi gầm quầy, thân hình nhỏ bé gầy gò trèo qua bậu cửa tiệm, đứng trên bậc tam cấp bằng gỗ.

Nhóm người Thẩm Hàn nhìn theo bóng dáng con chó đen nhỏ, trong mắt đầy vẻ nghi hoặc và sợ hãi. Họ biết con chó này không bình thường, nhưng đối diện với hàng vạn đại quân quỷ hồn đang như triều dâng ngoài kia, một con chó nhỏ thì làm được gì?

Vượng Tài nhìn hàng vạn quỷ hồn đang điên cuồng tấn công vào kết giới, trong mắt hiện lên một tia khinh bỉ cùng cực. Trong mắt nó, những thứ được gọi là quỷ hồn chiến binh cổ đại này chẳng khác nào những con bọ chét đang nhảy múa trên đống rác.

Nó đứng đó, bốn chân choãi ra, cái đầu nhỏ hơi ngửa lên trời.

Hàng vạn quỷ hồn như cảm nhận được một luồng khí tức khác lạ, chúng đồng loạt khựng lại một nhịp, hướng về phía bậc tam cấp của tiệm tạp hóa. Một tên Hủ Lâu Chiến Tướng gầm lên một tiếng, giơ thanh đại đao rỉ sét khổng lồ định bổ xuống phía con chó đen nhỏ.

Đúng lúc này, Vượng Tài há miệng.

Nhưng nó không sủa.

Nó chỉ há miệng thật rộng, rồi lười biếng thực hiện một động tác vô cùng bình thường của một sinh vật vừa ngủ dậy: **Ngáp.**

“Oáp…!!!”

Một tiếng ngáp tưởng chừng như nhỏ bé, nhưng ngay khi miệng của Vượng Tài mở ra đến mức cực đại, một luồng uy áp đen kịt, lạnh lẽo và nguyên thủy nhất của vũ trụ đột ngột bùng nổ.

Oanh!!!

Không gian trước cửa tiệm trong tích tắc bị vặn xoắn thành một hình phễu khổng lồ. Từ miệng Vượng Tài, một vòng tròn hư không khuếch tán ra ngoài với tốc độ ánh sáng. Đi đến đâu, không gian nứt vỡ đến đó.

Hàng vạn quỷ hồn, những tên Hủ Lâu Chiến Tướng mạnh mẽ tương đương Hóa Thần kỳ, chưa kịp phát ra bất kỳ âm thanh nào đã giống như những vệt mực gặp phải cơn mưa rào, lập tức bị xóa sạch.

Làn sóng uy áp không dừng lại ở đó. Nó càn quét ra ngoài vạn dặm, đẩy lùi toàn bộ màn sương mù đỏ rực của Vực Thẳm, để lộ ra nền đất xám xịt và bầu trời rách nát của vùng cấm địa vốn chưa từng có ai nhìn thấy rõ ràng.

Vạn quỷ tan biến.
Âm khí bị nghiền nát.
Thậm chí cả những tàn niệm cổ đại đang ẩn náu sâu dưới lòng đất cũng vì tiếng ngáp này mà kinh sợ, lập tức thu liễm toàn bộ hơi thở, lặn sâu thêm hàng ngàn trượng, không dám ngoi lên.

Trong chớp mắt, thế giới bên ngoài cửa tiệm trở nên tĩnh lặng đến mức đáng sợ. Gió ngừng thổi, mây ngừng trôi, chỉ còn lại sự trống rỗng đến cùng cực.

Vượng Tài ngáp xong, nó còn bình thản thè lưỡi liếm liếm mép, sau đó quay người lại, đi vắt vẻo trở vào trong tiệm, leo lên tấm thảm dưới gầm quầy, cuộn tròn lại như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Trong tiệm tạp hóa, sự im lặng bao trùm tất cả.

Thẩm Hàn cảm thấy tim mình như vừa bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Lão chứng kiến rõ ràng một sát na vừa rồi, phía sau hình hài con chó đen nhỏ kia, dường như có bóng dáng của một con thực thể khổng lồ, che lấp cả bầu trời, thân hình dài không thấy đuôi, mỗi một chiếc vảy đều lớn bằng cả một tòa thành trì. Đó là thứ uy áp vượt xa hiểu biết của lão, vượt xa Tiên Đế, thậm chí vượt xa cả Thiên Đạo mà lão hằng tôn thờ.

“Vượng… Ma… Ma Long…” Đôi môi Thẩm Hàn run rẩy, lão không thể thốt nên lời.

Lão rốt cuộc đã hiểu, tại sao nơi này được gọi là “Điểm tuyệt đối”. Không phải chỉ vì Diệp Phi vô địch, mà ngay cả con chó giữ cửa ở đây cũng có thể một chiêu diệt sạch thiên quân vạn mã của bất kỳ đại tông môn nào trên thế gian này.

Diệp Phi ở phía sau quầy thản nhiên rút một tờ giấy vệ sinh “Linh văn” ra lau khóe miệng, hừ nhẹ một tiếng: “Tốt hơn rồi đấy. Vượng Tài, làm tốt lắm. Y Y, mang bát ra sau vườn rửa đi.”

“Vâng, chủ tiệm.” Liễu Y Y dịu dàng bưng bát đĩa đi khuất sau tấm rèm. Cô đối với sức mạnh của Vượng Tài d dường như đã quá quen thuộc, không chút ngạc nhiên.

Diệp Phi đứng dậy, đi tới phía tủ kính, tay vuốt ve mấy bao thuốc lá nhãn hiệu “Linh Hồn”. Anh liếc nhìn nhóm người Thẩm Hàn vẫn còn đang chết trân tại chỗ, thong dong hỏi: “Thế nào? Kinh nghiệm xem trình diễn vừa rồi miễn phí cho các ngươi đấy. Giờ có định mua gì không? Hay là muốn ta dùng cái chổi lúc nãy ‘mời’ các ngươi ra ngoài?”

Thẩm Hàn lập tức hoàn hồn, lão quỳ sụp xuống đất, giọng run cầm cập nhưng đầy vẻ thành khẩn: “Tiền bối… không, chủ tiệm đại nhân! Vãn bối có mắt không tròng! Vãn bối muốn mua! Vãn bối muốn mua ‘Nước khoáng Tịnh Hóa’, mua mười chai… không, hai mươi chai! Tất cả linh thạch thượng phẩm trên người vãn bối đều ở đây!”

Lão cuống cuồng lấy ra tất cả túi trữ vật của mình, không dám giấu giếm dù chỉ một viên linh thạch lẻ. Lão biết, ở cái tiệm tạp hóa này, thứ rẻ tiền nhất chính là tiền bạc, còn thứ quý giá nhất là cơ duyên được đứng ở đây.

Diệp Phi thu lấy túi trữ vật, quét mắt nhìn qua rồi khẽ gật đầu: “Tạm được. Chỗ này đổi được năm chai thôi. Tịnh hóa tâm linh là hàng chất lượng cao, không phải nước lã ngoài suối đâu mà đòi mua sỉ. Y Y, lấy nước cho khách.”

Sau khi nhóm người Thẩm Hàn nhận lấy những chai nước khoáng bình thường (trong mắt họ là thánh thủy), họ cúi lạy rạp đầu rồi vội vàng rời đi như chạy trốn khỏi thần chết. Họ biết, sau ngày hôm nay, thế cục của Thương Mang Đại Lục sẽ hoàn toàn thay đổi. Một tiệm tạp hóa xuất hiện, đồng nghĩa với việc mọi quy luật cũ đã bị phá bỏ.

Khi cánh cửa tiệm khép lại, chuông gió leng keng kêu lên một hồi. Diệp Phi lững thững đi tới chiếc ghế tựa bên cửa sổ, nhìn ra không gian hoang tàn nhưng bình yên của Vực Thẳm sau cú ngáp của Vượng Tài.

“Hệ thống, nhiệm vụ bán hàng ngày hôm nay đủ chưa?” Diệp Phi hỏi thầm trong đầu.

Một giọng nói máy móc, vô cảm vang lên: [Ký chủ đã hoàn thành 80% doanh thu mục tiêu. Còn thiếu 20% để nâng cấp lên cấp 5. Khuyến cáo ký chủ nên chủ động tìm kiếm khách hàng tiềm năng.]

“Chủ động cái con khỉ.” Diệp Phi lầm bầm, kéo cái mũ che mặt lại. “Ai muốn mua thì tự đến. Ta còn phải ngủ trưa. Cuộc đời này, làm gì có chuyện gì quan trọng bằng việc ngủ một giấc thật ngon giữa cái nơi quỷ tha ma bắt này cơ chứ.”

Tiệm tạp hóa lại chìm vào sự tĩnh lặng. Ánh đèn neon “Mở cửa 24/7” thỉnh thoảng nhấp nháy, ánh sáng vàng ấm áp xuyên qua màn sương mù xám xịt đang từ từ tụ lại bên ngoài.

Dưới gầm quầy, Vượng Tài khẽ ợ một cái, trong giấc mơ của nó, thanh xúc xích bò cuối cùng cũng đã thuộc về nó.

Mà lúc này, tại Ngoại Vi của Vực Thẳm Cấm Địa, một nhóm bóng người mặc bào đen, thêu hình đóa sen huyết sắc đang nhìn chằm chằm về hướng tiệm tạp hóa với vẻ mặt đầy kinh hãi.

“Vừa rồi… đó là cái gì? Vạn Quỷ Triều bị tiêu diệt chỉ trong một hơi thở?” Kẻ cầm đầu, một người đàn ông có làn da trắng bệch như tử thi, giọng run rẩy hỏi.

“Hồi bẩm Pháp vương, nguồn tin từ thuộc hạ báo về… có một thanh niên lạ mặt đã mở một cửa hàng ở Tâm Vực. Huyết Ma Lão Tổ đã thảm bại, hiện đang phải quét rác ở đó…”

“Mở cửa hàng ở Tâm Vực?” Vị Pháp vương kia trợn mắt, hơi thở dồn dập. “Truyền lệnh về Nghị Viện! Lập tức phong tỏa mọi tin tức! Ta phải đích thân tới đó xem xét. Nếu đó thực sự là một vị đại năng từ Thượng Giới… thì đây chính là cơ hội duy nhất để chúng ta giải phóng Cổ Thần!”

Những âm mưu mới lại bắt đầu nhen nhóm, nhưng đối với Diệp Phi, dù là Cổ Thần hay Tiên Đế, chỉ cần làm phiền giấc ngủ trưa của anh, kết cục cũng chỉ có một: Hoặc là làm phân bón cho vườn rau sau nhà, hoặc là trở thành kẻ quét rác không lương cho tiệm.

Và Vượng Tài, nó lại tiếp tục mơ…

Chương 17 kết thúc bằng hình ảnh một tiệm tạp hóa cô độc, bình yên giữa lòng cái chết, nơi mà một tiếng ngáp cũng đủ làm kinh động đến vạn cổ thiên thu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8