Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm ĐịaChương 18: Khuyến mãi giờ vàng: Mua một tặng một
Vực Thẳm Cấm Địa hôm nay vẫn vậy, sương mù xám xịt cuộn xoáy như những con mãng xà khổng lồ, che lấp đi mọi dấu hiệu của sự sống. Những tiếng gào thét âm u từ sâu trong lòng đất thi thoảng lại vọng lên, lạnh lẽo đến thấu xương. Thế nhưng, ngay giữa trung tâm của vùng đất tử khí này, một tấm biển hiệu bằng đèn neon với dòng chữ “Tiệm Tạp Hóa Diệp Phi – Mở Cửa 24/7” vẫn nhấp nháy bền bỉ, tỏa ra ánh sáng vàng ấm áp đầy mâu thuẫn.
Bên trong tiệm, mùi thơm thanh tao của trà nhài hòa quyện với hương ngọt ngào của bơ sữa, tạo nên một bầu không khí hoàn toàn tách biệt với sự điên rồ bên ngoài cánh cửa gỗ.
Diệp Phi nằm dài trên chiếc ghế tựa bọc da hổ — một món hàng ế ẩm mà anh quyết định lôi ra dùng riêng. Anh cầm trên tay một tờ báo được làm từ da yêu quái, ngáp một cái dài đến mức nước mắt chực trào ra.
“Y Y, giờ là mấy giờ rồi?” Diệp Phi uể oải hỏi.
Liễu Y Y, trong bộ sườn xám màu xanh lam nhạt, bảng tên “Nhân viên xuất sắc” cài trên ngực lấp lánh dưới ánh đèn, đang tỉ mỉ dùng khăn lông mềm lau chùi kệ đựng mì tôm. Cô khẽ quay đầu lại, mỉm cười dịu dàng:
“Thưa chủ tiệm, theo đồng hồ hệ thống thì đã là giờ Mùi. Hôm nay không gian bên ngoài dao động rất mạnh, dường như có một đợt bão Ma Sát đang tràn vào, nên từ sáng đến giờ vẫn chưa có vị khách nào quá bộ.”
Diệp Phi tặc lưỡi, liếc nhìn bảng điều khiển ảo chỉ mình anh thấy. Con số doanh thu 80% vẫn nằm chình ình ở đó, bất động suốt bốn tiếng đồng hồ.
“Cái hệ thống chết tiệt này, giao chỉ tiêu cho cố vào rồi ném mình vào cái nơi đến quỷ cũng không buồn đi dạo.” Anh lẩm bẩm, đoạn vẫy quạt nan gãi đầu. “Cứ thế này thì đến bao giờ mới đủ điểm nâng cấp cửa hàng lên cấp 5? Nếu không nâng cấp, cái tủ lạnh mini kia bao giờ mới biến thành kho đông lạnh khổng lồ để ta trữ kem được đây?”
Đúng lúc này, chiếc chuông gió bằng xương sọ của một loài linh thú cổ xưa treo trên cửa tiệm vang lên tiếng “leng keng” khô khốc.
Vượng Tài, con chó đen nhỏ đang cuộn tròn dưới chân Diệp Phi, đột ngột dựng đứng đôi tai. Một luồng uy áp tử vong cực nhẹ tỏa ra từ bộ lông lá của nó, nhưng rồi ngay lập tức thu lại khi thấy ánh mắt cảnh cáo của Diệp Phi. Nó lại nằm xuống, rên hừ hừ, cái đuôi gõ lạch bạch xuống sàn nhà như chờ đợi một điều gì đó thú vị.
Cánh cửa gỗ nặng nề bị đẩy ra.
Một nhóm tu sĩ tràn vào, mang theo mùi máu tanh nồng và khí lạnh thấu xương của Vực Thẳm. Dẫn đầu là một vị lão giả tóc trắng xóa, nhưng y phục rách nát, trên ngực áo có thêu hình một thanh kiếm gãy — biểu tượng của Lạc Tiên Tông, một đại tông môn vùng biên giới. Đi theo ông ta là hai nam một nữ trẻ tuổi, gương mặt ai nấy đều tái mét, linh lực trong cơ thể hỗn loạn đến mức dường như có thể bùng phát bất cứ lúc nào.
“Cứu… cứu mạng…” Vị lão giả hổn hển, chưa kịp nhìn rõ khung cảnh bên trong đã ngã quỵ xuống sàn, tay bám chặt lấy chân một cái kệ hàng.
Liễu Y Y bước tới với bước chân uyển chuyển nhưng lạnh lùng, giọng nói thanh khiết vang lên:
“Quý khách, vào tiệm xin hãy chú ý quy tắc. Thứ nhất, không gây ồn ào. Thứ hai, không làm bẩn sàn nhà. Thứ ba, không nợ tiền.”
Nhóm tu sĩ trẻ ngẩn người. Họ nhìn quanh, và rồi tất cả đều sững sờ. Giữa vùng đất chết chóc này, tại sao lại có một cửa hàng xa hoa và yên bình đến mức phi lý như thế này? Những kệ gỗ bóng loáng, những món hàng kỳ lạ đóng gói trong bao bì rực rỡ, và đặc biệt là linh khí… linh khí ở đây đặc quánh đến mức họ chỉ cần thở cũng thấy kinh mạch bớt đau đớn.
“Tiền bối… xin tiền bối cứu mạng!” Một nữ đệ tử trẻ tuổi quỳ sụp xuống trước mặt Diệp Phi. “Chúng con bị truy sát bởi Huyết Sát Yêu Điệp, trưởng lão đã trúng độc sâu vào cốt tủy, linh lực sắp cạn kiệt… chúng con…”
Diệp Phi từ từ ngồi dậy, chiếc ghế tựa kêu kịt kịt. Anh đưa đôi mắt lờ đờ nhìn qua vị lão giả đang nằm thoi thóp.
[Tên: Trần Trường Thanh. Tu vi: Hóa Thần cảnh trung kỳ (đang giảm sút). Trạng thái: Trúng độc Thiên Ma, thọ nguyên còn lại: 1 giờ 15 phút. Giá trị ước tính: 5000 linh thạch thượng phẩm.]
Ánh mắt Diệp Phi khẽ lóe lên một tia sáng rồi biến mất sau lớp vẻ ngoài lười biếng. Anh khẽ gõ ngón tay xuống thành ghế, miệng lẩm bẩm: “Khách hàng tiềm năng đây rồi.”
“Y Y, cho họ xem menu thuốc chữa thương.” Diệp Phi ra lệnh.
Liễu Y Y lướt tay qua không trung, một tấm bảng gỗ hiện ra trước mặt nhóm người Lạc Tiên Tông:
– Đan dược Tục Mệnh: 2000 linh thạch.
– Nước khoáng Tịnh Hóa: 1500 linh thạch.
– Băng gạc Tiên gia: 500 linh thạch.
“Hai… hai ngàn linh thạch thượng phẩm?” Vị nữ đệ tử tái mặt. “Chúng con… chúng con không mang theo nhiều như vậy trong người, chỉ còn một ít linh mạch chưa khai thác và vài món linh bảo…”
Diệp Phi thở dài, đứng dậy. Anh phủi phủi chiếc tạp dề màu xám, bước đi lững thững đến chỗ quầy bar mới được lắp đặt thêm sau đợt nâng cấp trước.
“Các người may đấy. Hôm nay tâm trạng ta tốt, hơn nữa tiệm đang có chương trình ‘Khuyến mãi giờ vàng’.”
Anh cầm lấy một chiếc ly nhựa lớn, bên trên có in hình một con chó đen trông rất giống Vượng Tài nhưng lại có cánh. Diệp Phi bắt đầu thao tác nhanh nhẹn một cách lạ lùng, khác hẳn với dáng vẻ lười biếng lúc trước. Anh đổ vào đó một loại nước trắng đục như ngọc trai, thêm vào một loại trà đen đậm đặc tỏa khói xanh, rồi cuối cùng là một muỗng đầy những hạt đen bóng, tròn xoe, tỏa ra linh quang nhàn nhạt.
Mùi hương của món đồ uống này lập tức bùng nổ. Nó không chỉ là mùi sữa, mà còn là mùi của linh dược vạn năm, mùi của thanh tĩnh và sảng khoái.
“Đây là món mới của tiệm: Trà sữa Thập Niên Lưu Ly.” Diệp Phi đặt cái ly lên quầy, âm thanh giòn giã. “Hạt trân châu bên trong được làm từ lõi của Linh Ngọc Châu, nấu trong mật ong của Bách Hoa Vương. Sữa là sữa của Thiên Vân Thần Ngưu. Công dụng: Trừ khử mọi độc tố dưới cấp độ Tiên Đạo, hồi phục linh lực tức thì, và quan trọng nhất là…”
Diệp Phi mỉm cười, một nụ cười khiến nhóm tu sĩ cảm thấy như được nhìn thấy thần minh:
“Đang có chương trình: Mua một tặng một. Giá chỉ 3000 linh thạch thượng phẩm cho hai ly. Một ly uống để cứu mạng lão già kia, ly còn lại các người chia nhau ra mà húp để giữ cái mạng nhỏ này mà đi ra khỏi Vực Thẳm.”
“Ba ngàn linh thạch… cho hai ly nước?” Chàng trai trẻ đứng sau nữ đệ tử kêu lên đầy nghi hoặc. “Đây chẳng phải là cướp đoạt sao? Ở bên ngoài, ba ngàn linh thạch đủ mua cả một kiện trung phẩm linh khí!”
“Đừng… đừng vô lễ!” Trần Trường Thanh cố gắng gượng dậy, đôi môi đen kịt run rẩy. Lão là người có tu vi cao nhất, lão cảm nhận được nguồn năng lượng khủng khiếp chứa trong cái ly nhựa tầm thường kia. Chỉ một sợi tơ hương thơm bay qua cũng khiến độc tố trong cơ thể lão bị áp chế phần nào.
Lão run rẩy thò tay vào nhẫn không gian, lấy ra ba khối tinh thạch rực rỡ sắc màu, đặt lên quầy bằng đôi tay không còn sức lực.
“Chủ… chủ tiệm… xin ngài cứu độ.”
Diệp Phi gật đầu, ra hiệu cho Liễu Y Y thu tiền. Anh dùng một chiếc ống hút bằng tre khổng lồ cắm phập vào ly trà sữa, rồi đẩy về phía lão giả.
“Uống đi, không nóng không lạnh, vừa đủ ấm lòng.”
Trần Trường Thanh không do dự, lão cầm lấy chiếc ly và hút một hơi thật dài.
“Sụp… sụp… ực!”
Ngay lập tức, một luồng năng lượng như sóng thần tràn vào khoang miệng lão. Sữa không phải là sữa thông thường, nó hóa thành linh dịch gột rửa từng thớ thịt. Trà đen hóa thành kiếm ý, chém nát những tàn niệm của Thiên Ma đang gặm nhấm kinh mạch. Và đặc biệt là những hạt trân châu kia, khi nhai vào, chúng vỡ tung ra như những viên thuốc nổ linh lực, đẩy lùi toàn bộ tử khí đang tích tụ ở đan điền.
Dưới cái nhìn kinh hãi của ba đệ tử, làn da đen sạm vì trúng độc của Trần Trường Thanh bắt đầu bong tróc, lộ ra lớp da mới hồng hào. Những sợi tóc bạc chuyển dần sang màu muối tiêu, và hơi thở vốn đã đứt quãng bỗng trở nên trầm hùng, mạnh mẽ.
“Ầm!”
Một luồng linh lực từ đỉnh đầu lão xông thẳng lên trần nhà, nhưng vừa chạm tới ánh đèn neon của cửa tiệm liền bị một tầng màng mỏng vô hình tiêu trừ, biến thành những hạt sáng lấp lánh rụng xuống như tuyết.
Trần Trường Thanh mở bừng mắt, hai đạo kim quang xẹt qua. Lão đứng phắt dậy, không còn dáng vẻ của kẻ sắp chết, mà tràn đầy uy nghi của một vị cao thủ Hóa Thần. Lão cung kính cúi người sâu xuống, giọng nói run run vì xúc động:
“Đa tạ chủ tiệm cứu mạng! Món trà sữa này… quả thực là thần vật của trời đất!”
Diệp Phi xua tay, ra vẻ không quan tâm, nhưng ánh mắt lại kín đáo liếc nhìn bảng nhiệm vụ.
[Tiến độ: 95%. Sắp hoàn thành.]
“Đã nói là khuyến mãi giờ vàng, mua một tặng một cơ mà.” Diệp Phi lấy ra một chiếc ly thứ hai, rót đầy trà sữa rồi nhìn về phía ba tên đệ tử trẻ tuổi đang đứng ngơ ngác như phỗng. “Ly này là quà tặng kèm. Các người chia nhau đi, hay là có ai muốn… mua thêm một suất nữa để mang về không? Biết đâu giữa đường lại gặp yêu quái mạnh hơn thì sao?”
Ba vị đệ tử nhìn nhau, rồi lại nhìn vị trưởng lão vừa cải lão hoàn đồng của mình. Ánh mắt họ không còn sự nghi hoặc, mà thay vào đó là sự cuồng nhiệt tột độ.
“Mua! Chúng con mua thêm!” Vị nữ đệ tử vội vã lấy hết túi linh thạch của mình ra. “Con muốn mua thêm hai suất nữa!”
Diệp Phi cười híp mắt. “Ấy, từ từ đã. Mỗi khách hàng trong Giờ Vàng chỉ được hưởng khuyến mãi mua một tặng một một lần thôi. Nhưng nếu cô mua thêm một suất nữa với giá gốc, ta sẽ tặng thêm cho các người một chiếc ‘Ống hút hút hồn’ — loại ống hút có thể tạm thời đóng vai trò như một món vũ khí phòng thân, dùng xong có thể dùng để tấn công bằng cách thổi hạt trân châu ra như ám khí.”
Nói đoạn, Diệp Phi lấy ra một nắm ống hút tre có khắc phù văn loằng ngoằng.
Liễu Y Y đứng bên cạnh không khỏi thầm cảm thán. Chủ tiệm của cô quả thực là thiên tài kinh doanh, hoặc có lẽ là… kẻ lừa đảo thiên tài nhất giới tu chân. Trà sữa đó đúng là cực phẩm, nhưng cách anh chèn thêm mấy món “quà tặng” khiến khách hàng cứ thế mà tự nguyện dâng nộp hết vốn liếng là điều cô chưa bao giờ thấy ở thánh địa trước kia.
Bên góc tiệm, Vượng Tài khẽ ngẩng đầu lên, ánh mắt nó chăm chú nhìn vào chiếc ly trà sữa còn dư một chút hạt trân châu trên quầy. Nó khẽ vẫy đuôi, dùng đôi mắt long lanh đầy vẻ tội nghiệp nhìn Diệp Phi.
Diệp Phi thở dài, đẩy một chiếc đĩa nhỏ có mấy hạt trân châu linh ngọc sang phía con chó.
“Ăn đi, đừng có mà đòi hỏi sữa. Loại sữa này dành cho người, mày uống vào lại mọc sừng ra thì phiền phức lắm.”
Vượng Tài kêu “gâu” một tiếng đầy vui vẻ, rồi dùng lưỡi liếm sạch đĩa. Nếu ai biết rằng một con Ma Long Diệt Thế đang ngồi ăn trân châu một cách ngoan ngoãn như vậy, chắc chắn họ sẽ phát điên mà chết.
Trong lúc đó, nhóm người Lạc Tiên Tông đang xúm lại quanh những ly trà sữa, uống lấy uống để như thể đang uống tiên dịch hạ phàm. Sự mệt mỏi, sợ hãi biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một sự hưng phấn kỳ lạ.
“Trưởng lão, chúng ta… chúng ta dường như mạnh hơn trước!” Nam đệ tử vừa rồi còn hoài nghi giờ đây đang hừng hực khí thế, cánh tay cậu ta nổi gân xanh, linh lực dạt dào.
Trần Trường Thanh gật đầu, nhưng đôi mắt lão lại đổ dồn về phía kệ hàng bên trong. Lão nhìn thấy những bao mì tôm có tên “Vạn Cổ Quy Nhất”, thấy những chai nước khoáng tỏa ra hơi lạnh thấu linh hồn, và cả những cuộn giấy vệ sinh có khắc linh văn vàng rực.
Lão nhận ra, mỗi một thứ ở đây đều có khả năng làm chấn động toàn bộ giới tu hành phía Nam.
“Chủ tiệm…” Trần Trường Thanh ngập ngừng. “Lão phu có một thỉnh cầu quá đáng. Liệu… liệu lão phu có thể mua một ít số mì tôm kia để mang về tông môn được không? Cái giá thế nào cũng được, lão phu sẵn sàng dùng bí thuật truyền đời để đổi.”
Diệp Phi đang nằm lại xuống ghế, tay cầm quạt nan phe phẩy. Nghe thấy chữ “bí thuật”, anh khẽ hé một mắt.
“Bí thuật à? Tiệm của ta không thu gom mấy cái thứ công pháp rách nát của các người làm gì.” Diệp Phi đáp giọng lạnh nhạt. “Ở đây, chỉ thu linh thạch, bảo vật hiếm lạ, thọ nguyên, hoặc… một lời hứa làm việc cho tiệm khi cần.”
Anh khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy ẩn ý:
“Nhưng món mì tôm đó không nằm trong chương trình khuyến mãi hôm nay. Nếu muốn mua, mỗi người chỉ được mua tối đa một gói. Quy tắc là quy tắc.”
Trần Trường Thanh thở dài tiếc nuối, nhưng không dám làm càn. Lão cảm nhận được, chỉ cần lão tiến thêm một bước trái quy tắc, con chó đen nhỏ dưới chân thanh niên kia sẽ biến thành thứ gì đó có thể nuốt chửng cả Lạc Tiên Tông trong một hơi thở.
Đúng lúc này, tiếng hệ thống vang lên trong đầu Diệp Phi, âm thanh vang dội khiến anh muốn bật dậy nhảy múa:
[Ding! Doanh thu đã đạt 100%. Nhiệm vụ nâng cấp hoàn thành. Tiệm tạp hóa chuẩn bị bước vào giai đoạn nâng cấp cấp độ 5.]
[Thông báo: Do ký chủ đã xuất sắc thực hiện chương trình ‘Khuyến mãi giờ vàng’, hệ thống tặng thêm phần thưởng: Một công thức chế biến mới: ‘Trà sữa trân châu kim cương đen’.]
Diệp Phi khẽ nhếch môi. Công việc hôm nay thế là xong. Anh uể oải vươn vai, nhìn ra phía cửa sổ, nơi sương mù đang dần dày đặc hơn như muốn nuốt chửng mọi thứ.
“Được rồi, khách đã xong, hàng đã bán. Y Y, tiễn khách đi. Ta cần phải chuẩn bị cho đợt nâng cấp. À, bảo mấy người kia nhanh chân lên, bão Ma Sát sắp đến rồi đấy. Nếu họ không muốn trở thành phân bón cho vườn rau nhà ta thì nên chạy cho nhanh vào.”
Liễu Y Y gật đầu, bước tới mở cửa: “Quý khách, mời.”
Nhóm người Lạc Tiên Tông vừa bước ra khỏi cửa, hơi lạnh đã ập đến. Thế nhưng, sức mạnh từ trà sữa vẫn đang rạo rực trong huyết quản khiến họ không cảm thấy sợ hãi. Trần Trường Thanh quay đầu nhìn lại ngôi nhà gỗ một lần cuối, ánh mắt đầy vẻ thành kính và cả sợ hãi.
Lão biết, từ ngày hôm nay, trật tự của giới tu chân sẽ hoàn toàn thay đổi. Và trung tâm của sự thay đổi đó chính là tiệm tạp hóa nhỏ bé nằm giữa Vực Thẳm Cấm Địa này.
Bên trong tiệm, Diệp Phi nhắm mắt lại. Tiếng máy móc bắt đầu vang lên rầm rì dưới sàn nhà, những kệ hàng bắt đầu tự dịch chuyển, ánh đèn neon nhấp nháy mạnh mẽ hơn.
“Nâng cấp đi nào.” Diệp Phi lầm bầm trong mơ màng. “Lần sau chắc chắn phải bán thêm món gì đó đắt tiền hơn mới được. Trà sữa ba ngàn vẫn là… hơi rẻ.”
Bên ngoài, một tiếng gầm vang vọng trời đất từ tầng sâu nhất của Vực Thẳm vang lên, dường như cảm nhận được sự hiện diện của một thứ quyền lực còn đáng sợ hơn cả nó đang lớn dần. Thế nhưng, ở Tiệm Tạp Hóa Diệp Phi, sự bình yên vẫn là tuyệt đối.
Vượng Tài liếm nốt chút mật ong còn sót lại trên đĩa, rồi lại cuộn tròn bên chân chủ nhân, hơi thở đều đặn, hòa nhịp với nhịp đập của cả một vùng đất chết đang rung chuyển dưới sức mạnh của một “nhà văn hóa kinh doanh” đến từ thế giới khác.
Trăng trên cao không thể xuyên qua sương mù, nhưng ánh đèn “Mua một tặng một” của tiệm vẫn rực rỡ, hứa hẹn một tương lai đầy rẫy những màn “chém giết” giá cả còn khốc liệt hơn cả chiến trường ngoài kia.