Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm ĐịaChương 19: Trà sữa trân châu ngưng tụ linh dịch
**CHƯƠNG 19: TRÀ SỮA TRÂN CHÂU NGƯNG TỤ LINH DỊCH**
Vực Thẳm Cấm Địa hôm nay có vẻ bồn chồn hơn thường lệ. Sương mù tím thẫm cuộn xoáy như những con mãng xà khổng lồ đang co giật, nuốt chửng những tia sáng yếu ớt cuối cùng từ bầu trời vỡ nát. Thế nhưng, trong cái không gian đầy rẫy ma sát và tử khí ấy, một mùi thơm kỳ lạ, dịu ngọt và béo ngậy đang len lỏi ra khỏi những khe hở của cửa tiệm tạp hóa Diệp Phi, tạo thành một vùng đệm hòa bình kỳ quặc.
Diệp Phi ngồi dựa lưng vào chiếc ghế mây cổ lỗ sĩ, đôi mắt lờ đờ nhìn bộ dụng cụ bằng thủy tinh trong suốt đang lơ lửng trước mặt. Hệ thống vừa mới hoàn thành đợt nâng cấp nhỏ sau khi anh bán được một lô mì tôm giá hời. Phần thưởng lần này là “Công thức chế biến Trà sữa Trân châu Kim cương đen”.
“Trà sữa à?” Diệp Phi ngáp dài, chiếc quạt nan trên tay đập nhẹ vào đùi theo nhịp điệu lười biếng. “Cái thứ này ở kiếp trước bọn con gái xếp hàng dài cả cây số để mua. Không biết ở giới tu chân này, mấy lão quái vật sống mấy ngàn năm có thích không.”
Liễu Y Y, trong bộ sườn xám cách tân thêu hoa mẫu đơn tinh xảo, đang tò mò đứng bên cạnh. Đôi mắt trong veo của cô nhìn chằm chằm vào những viên tròn màu đen lánh, to tròn và bóng bẩy đang được Diệp Phi ngâm trong một loại siro óng ánh như vàng lỏng.
“Tiệm trưởng, đây là… đan dược mới sao?” Y Y nhỏ giọng hỏi. Cô cảm nhận được từ những viên đen ấy một sức mạnh linh lực vô cùng cô đặc, giống như hàng vạn linh dịch tinh khiết nhất được nén lại trong một không gian cực nhỏ.
“Đan dược cái gì. Đó là trân châu. Là linh hồn của thứ đồ uống này đấy.” Diệp Phi uể oải đáp.
Anh bắt đầu thao tác. Một loại trà tên là “Thiên Đạo Trà” – được hái từ đỉnh núi vĩnh cửu trong lĩnh vực hệ thống – được pha vào dòng sữa chiết xuất từ tinh hoa linh khí nghìn năm. Khi hai loại dung dịch này hòa quyện, một loại ánh sáng trắng dịu nhẹ bùng lên, kèm theo mùi thơm vừa thanh khiết của trà, vừa ngậy của sữa, làm thức tỉnh cả vị giác lẫn khứu giác.
Đúng lúc đó, chiếc chuông gió ngoài cửa leng keng rung động mạnh mẽ. Một luồng hơi lạnh tràn vào tiệm, theo sau là tiếng thở dốc nặng nề.
Trần Trường Thanh, trưởng lão của Lạc Tiên Tông, cùng ba vị đồ đệ tinh anh nhất tông môn lao vào. Trông họ thảm hại vô cùng. Trường bào thêu chỉ bạc của họ rách mướp, dính đầy máu đen và dịch nhầy của quái vật Vực Thẳm. Vị trưởng lão quyền uy ngày nào nay tóc tai rũ rượi, một bên tay run rẩy ôm lấy ngực, linh lực trong người hỗn loạn như sắp nổ tung.
“Diệp… Diệp tiệm trưởng… cứu mạng!” Trần Trường Thanh ngã quỵ xuống sàn gỗ, âm thanh khàn đặc. “Bão Ma Sát đột ngột bùng nổ ở tầng hai… chúng ta bị vây hãm suốt ba ngày ba đêm… Linh đan đã cạn, linh hải đã khô… xin hãy cứu lấy các đệ tử của ta!”
Hơn mười tên đệ tử của lão đã bỏ mạng dọc đường, chỉ còn lại ba thiên tài xuất sắc nhất, nhưng lúc này sắc mặt họ xám xịt như tro nguội, đồng tử bắt đầu tán loạn – dấu hiệu của việc tâm ma sắp nuốt chửng linh hồn do kiệt sức.
Diệp Phi liếc mắt nhìn, không có vẻ gì là xúc động. Anh chỉ tay lên bảng báo giá mới được cập nhật trên tường: “Tiệm tạp hóa không làm từ thiện. Muốn cứu mạng? Một người mười năm thọ nguyên, cộng thêm mười vạn linh thạch trung phẩm phí ‘lánh nạn khẩn cấp’.”
Trần Trường Thanh không hề do dự, lão nghiến răng móc ra ba túi trữ vật lớn, gần như là toàn bộ vốn liếng của lão trong chuyến hành trình này: “Thọ nguyên cứ lấy, linh thạch có đủ! Xin Tiệm trưởng ban thuốc!”
“Thuốc thì không có. Nhưng hôm nay có món mới.” Diệp Phi vẫy tay, bốn ly thủy tinh cao cấp hiện ra trên quầy.
Lớp sữa màu hổ phách sóng sánh phủ lên những viên trân châu đen bóng ở đáy ly. Một ống hút lớn được cắm vào. Khi ly trà sữa được đặt lên quầy, linh khí xung quanh nó lập tức cô đặc lại, tạo thành một tầng sương mờ ảo quanh thân ly.
“Đây là cái gì?” Một vị đệ tử tên là Lâm Phong, kẻ vẫn luôn được mệnh danh là kiếm đạo thiên tài, nhìn ly trà với vẻ hoài nghi. “Chỉ là một ly nước lạ kỳ… có thể cứu được chúng ta sao?”
“Muốn chết hay muốn uống? Đừng nói nhiều làm mất giấc ngủ trưa của ta.” Diệp Phi gõ ngón tay xuống bàn.
Trần Trường Thanh liều mạng, lão chộp lấy ly trà sữa đầu tiên, cắm ống hút vào và hút một hơi dài theo hướng dẫn của Liễu Y Y.
Lập tức, đôi mắt lão trợn ngược.
Hơi sữa ngọt ngào ban đầu dường như đang xoa dịu toàn bộ các vết rách trên kinh mạch của lão. Nhưng kinh khủng nhất chính là những viên trân châu đen đó. Khi lão nhai chúng, một cảm giác “nổ tung” bùng nổ trong khoang miệng.
“Bụp!”
Mỗi lần một viên trân châu vỡ ra, là một khối lượng linh dịch khổng lồ được ngưng tụ từ ngàn năm được giải phóng. Nó không giống linh lực từ linh thạch thông thường vốn mang theo tạp chất, đây là linh dịch tinh khiết nhất, dịu dàng thấm sâu vào linh hải đang nứt nẻ của lão như cơn mưa rào tưới xuống vùng đất đại hạn nghìn năm.
“Trời… Trời đất ơi!” Trần Trường Thanh rên rỉ, gương mặt đang già nua héo hon bỗng chốc trở nên hồng nhuận. Những nếp nhăn giãn ra với tốc độ mắt thường có thể thấy được.
“Sư phụ!” Lâm Phong thấy vậy, cũng vội vàng uống thử một ngụm lớn.
Hắn vừa hút được ba viên trân châu đen vào miệng, lập tức toàn thân cứng đờ. Kiếm ý trong người hắn vốn đang hỗn loạn do ma sát xâm nhập, nay đột nhiên tìm thấy một điểm tựa vô cùng vững chắc. Những viên trân châu đó không chỉ chứa linh dịch, mà bên trong chúng dường như còn ẩn chứa những vụn vỡ của pháp tắc không gian, giúp hắn thanh tẩy mọi bụi trần trong linh hồn.
“Ngon quá… Tại sao lại có thứ ngon thế này!” Lâm Phong phát cuồng. Hắn quên mất mình đang là một kiếm tu lạnh lùng, quên mất mình vừa mới từ cõi chết trở về. Hắn hút lấy hút để, nhai trân châu sồn sột với vẻ mặt sướng phát điên. “Cảm giác này… giống như linh hồn được bay lơ lửng giữa biển mây… Tâm ma? Tâm ma là cái thá gì, trong lòng ta lúc này chỉ có những viên kim cương đen này thôi!”
Hai đệ tử còn lại cũng không khá hơn. Họ uống như chưa từng được uống, mỗi người ôm chặt lấy ly trà sữa như đang ôm một báu vật chí cao của giới tu chân.
Liễu Y Y nhìn cảnh tượng bốn vị tu sĩ cấp cao đang “phát cuồng” vì một món đồ uống mà cô vốn cho rằng chỉ là trà với sữa, không khỏi tò mò. Cô nhìn sang Diệp Phi.
“Tiệm trưởng, em cũng muốn thử.”
Diệp Phi hào phóng đẩy một ly sang: “Làm tốt thì sẽ có thưởng. Uống đi, nhân viên xuất sắc.”
Y Y khẽ nhấp một ngụm. Đôi mắt nàng lập tức mở to. Một dòng chảy nồng nàn và ấm áp chạy thẳng xuống đan điền. Huyết mạch Cửu Âm vốn lạnh lẽo và đầy nguyền rủa của nàng đột nhiên cảm thấy một sự sưởi ấm lạ kỳ. Những viên trân châu ấy dai dai, sần sật, mỗi khi nhai là một lần “ngộ đạo” nhỏ nhoi diễn ra trong đầu. Nàng cảm thấy tu vi Hóa Thần đang lung lay của mình đột nhiên trở nên cực kỳ kiên cố, giống như vừa được đổ thêm một lớp móng bằng kim cương.
Trong khi đó, ở góc quầy, Vượng Tài – con chó đen nhỏ gầy gò – đang dùng mõm huých vào chân Diệp Phi, cái đuôi ngoáy tít thò lò, đôi mắt long lanh đầy vẻ khát khao. Nó thậm chí còn bắt chước tiếng người, sủa khẽ: “Trân… trân… châu… trân châu…”
“Biết rồi, cả mày nữa, đồ tham ăn.” Diệp Phi đổ một bát đầy trà sữa (không đường cho chó) vào bát của Vượng Tài. Con Ma Long diệt thế cải trang thành chó lập tức chúi đầu vào bát, tiếng nhai “bụp bụp” vang dội cả căn phòng.
Trần Trường Thanh lúc này đã hoàn toàn hồi phục, thậm chí khí thế còn có phần mạnh hơn lúc chưa bị thương. Lão nhìn đáy ly thủy tinh trống không, ánh mắt vẫn còn vẻ thèm thuồng khôn tả.
“Diệp tiệm trưởng… thứ đồ uống này… thực sự quá kinh khủng. Chỉ một ly mà chữa khỏi toàn bộ nội thương do Ma Sát tích tụ hàng chục năm qua của lão phu. Thậm chí, ta cảm thấy bức tường rào giữa Hóa Thần kỳ và Luyện Hư kỳ đã xuất hiện một vết nứt.”
Lão run rẩy cúi đầu: “Xin hỏi, món này tên là gì?”
Diệp Phi đang dựa lưng hưởng thụ hơi ấm từ máy sưởi, lười biếng đáp: “Trà sữa Trân châu Kim cương đen – Phiên bản Ngưng tụ Linh dịch.”
“Kim cương đen… Quả nhiên là tên gọi xứng đáng!” Trần Trường Thanh cảm thán. “So với những viên kim cương đen này, thượng phẩm Linh Đan của Lạc Tiên Tông chúng ta chỉ xứng là đất sét bỏ đi! Tiệm trưởng, lão phu muốn mua thêm… muốn mua mang về cho tông chủ!”
Diệp Phi nhếch mép, nụ cười mang theo chút ranh mãnh của một kẻ bán hàng chuyên nghiệp: “Quy tắc của tiệm: Đồ uống chế biến tại chỗ, không cho mang về. Muốn uống thì bảo tông chủ của ông đích thân lết xác tới đây. Với lại, ly thứ hai giá gấp đôi ly thứ nhất. Ông còn đủ linh thạch không?”
Trần Trường Thanh đờ người ra. Gấp đôi? Ly đầu đã là mười vạn linh thạch trung phẩm và thọ nguyên, ly thứ hai… cái giá này ngay cả đại tông môn cũng phải xót đứt ruột.
Nhưng khi lão nhìn thấy vẻ mặt rạng rỡ, linh khí bùng nổ của ba đồ đệ mình, lão hiểu rằng cái giá này quá rẻ. Những thiên tài này vừa được một món đồ uống tẩy tủy kinh mạch, tiềm năng tương lai đã được tăng cường gấp bội. Đây không phải là đồ uống, đây là cơ duyên nghịch thiên!
“Tiệm trưởng, ta còn một bảo vật!” Trần Trường Thanh lấy ra một hộp gỗ phong ấn dày đặc. “Đây là ‘Tuyết Sơn Linh Tham’ vạn năm, giá trị ít nhất năm mươi vạn linh thạch thượng phẩm. Ta muốn đổi thêm ba ly cho bọn nhỏ!”
Lâm Phong và hai đệ tử nghe vậy, lập tức cảm động đến rơi nước mắt, đồng thanh hô lớn: “Đa tạ Trưởng lão! Đa tạ Tiệm trưởng!”
Diệp Phi thu lấy hộp gỗ, ra hiệu cho Liễu Y Y tiếp tục pha trà. Hệ thống trong đầu anh bắt đầu kêu vang những tiếng báo hiệu doanh thu tăng vọt: *[Ding! Hoàn thành doanh thu vượt định mức. Điểm nâng cấp +1000. Kích hoạt tính năng: Hệ thống giao hàng trong phạm vi 100 dặm.]*
“Giao hàng nữa sao?” Diệp Phi lẩm bẩm. “Rắc rối thật, mình đã định nằm ườn ra cả ngày mà.”
Lúc này, sương mù bên ngoài bỗng nhiên dạt ra một khoảng trống. Một bóng đen khổng lồ che phủ cả bầu trời, tỏa ra uy áp khủng khiếp của một tồn tại vượt trên cả Luyện Hư kỳ. Một giọng nói trầm đục, mang theo sức mạnh xuyên thấu không gian vang lên:
“Mùi hương này… Tại sao ở nơi tử địa này lại có mùi hương mê hồn như vậy?”
Cả bọn Trần Trường Thanh run rẩy, mặt không còn giọt máu: “Đó là… Huyết Ma Lão Tổ? Không đúng, đây là đại tướng dưới quyền lão ta – U Minh Lang Vương!”
Một con sói khổng lồ với đôi mắt rực lửa tím, móng vuốt sắc lẹm xé rách không gian, đang đứng trước cửa tiệm. Nó ngửi thấy mùi trà sữa và trân châu.
Con Lang Vương gầm lên một tiếng, uy áp khiến căn nhà gỗ nhỏ dường như rung chuyển… nhưng thực chất đó chỉ là sự rung động của không gian bên ngoài. Bên trong tiệm, ngay cả một cọng tóc của Liễu Y Y cũng không nhúc nhích.
“Kẻ nào dám ở địa bàn của ta nấu nướng thứ này? Nộp ra đây, hoặc ta sẽ san bằng cái chuồng lợn này!”
Diệp Phi cau mày. Anh đang hưởng thụ sự yên bình sau khi kiếm được một món hời, vậy mà lại có kẻ đến phá bĩnh. Anh không thèm nhìn ra cửa, chỉ thốt lên một câu với Vượng Tài:
“Vượng Tài, có kẻ chê nhà ta là chuồng lợn kìa. Ra giải quyết đi, nhớ là đừng làm bẩn sân vườn, tí nữa ta còn phải tưới rau.”
Vượng Tài vốn đang tiếc nuối liếm bát trà sữa cuối cùng, nghe vậy lập tức gầm lên một tiếng đầy giận dữ. Nó nhảy phắt ra khỏi cửa tiệm.
Giữa không trung, con chó đen nhỏ bé đột nhiên phình to. Chỉ trong chớp mắt, một con Ma Long khổng lồ dài hàng ngàn trượng, vảy đen lấp lánh như thép nguội, tỏa ra tà khí và uy áp nồng đậm hơn con Lang Vương kia hàng nghìn lần xuất hiện.
“Gì… Ma Long thái cổ?!” U Minh Lang Vương rú lên một tiếng kinh hoàng, đôi mắt tím vốn ngạo mạn lập tức xám ngoét. Nó quay đầu định bỏ chạy nhưng đã muộn.
Một cái tát bằng móng vuốt của Vượng Tài dội xuống, nhanh như chớp giật. Con Lang Vương mạnh mẽ là thế, vậy mà bị đập bẹp dí xuống đất, biến thành một đống thịt vụn trong chưa đầy một nhịp thở.
Vượng Tài lại biến về hình dạng con chó nhỏ, khệnh khạng đi vào tiệm, không quên quắp theo chiếc túi chứa tinh hạch của Lang Vương thả vào tay Diệp Phi như một món quà chuộc lỗi.
Nhóm người Trần Trường Thanh há hốc mồm, chiếc ống hút trên miệng Lâm Phong rơi xuống sàn nhà. Họ nhìn con chó đen đang vẫy đuôi làm nũng với Diệp Phi, rồi nhìn chàng thanh niên đang lười biếng đếm linh thạch, trong lòng chỉ còn lại một ý nghĩ duy nhất:
Ở vùng Vực Thẳm này, chọc vào diêm vương cũng đừng dại mà chọc vào chủ tiệm tạp hóa này. Và nhất định, dù có phải bán cả tông môn, họ cũng phải xếp hàng mua cho được ly trà sữa trân châu thứ hai.
“Tiệm trưởng… ly tiếp theo, chúng ta… chúng ta có thể thêm nhiều trân châu hơn một chút được không?” Trần Trường Thanh rón rén hỏi, nụ cười đầy vẻ nịnh bợ.
Diệp Phi liếc mắt nhìn lão, tay khẽ rung nhẹ chiếc ly: “Thêm trân châu? Một hạt linh dịch mười vạn linh thạch thượng phẩm. Muốn thêm bao nhiêu?”
Lạc Tiên Tông trưởng lão suýt chút nữa ngất xỉu vì cái giá, nhưng lão vẫn nghiến răng gật đầu: “Thêm! Cho lão phu mười hạt!”
Bên ngoài, bão Ma Sát dường như cũng đang lùi bước trước sự bá đạo của thực đơn mới tại Tiệm Tạp Hóa Diệp Phi. Một huyền thoại mới về “Đồ uống nghìn năm” bắt đầu được lan truyền ra khỏi vùng đất cấm, khiến cho giới tu chân bắt đầu một cuộc đại biến động mà không ai lường trước được.