Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm Địa
Chương 20: Lão Kiếm Quỷ xuất hiện

Cập nhật lúc: 2026-05-24 17:27:25 | Lượt xem: 9

Vực Thẳm Cấm Địa tối nay dường như yên ắng hơn thường lệ. Những cơn bão ma sát đen kịt vốn hay gào thét ngoài kia, giờ đây chỉ còn là những dải sương mù lững lờ, bao vây lấy quầng sáng vàng vọt phát ra từ tấm biển hiệu bằng đèn neon của tiệm tạp hóa.

Bên trong tiệm, không khí trái ngược hoàn toàn với vẻ chết chóc của thế giới bên ngoài. Mùi hương trầm nhẹ nhàng quyện với hương thơm nhàn nhạt của trà sữa và bánh mì mới nướng. Diệp Phi nằm ườn trên chiếc ghế xích đu làm từ mây linh văn, tay cầm một cuốn tạp chí bìa màu có tên “Vạn Cổ Giai Nhân” – món đồ mà anh phải tiêu tốn tận 10 điểm tích lũy hệ thống mới đổi được để giết thời gian.

Gương mặt Diệp Phi vẫn như cũ, nửa tỉnh nửa mơ, mái tóc đen hơi rối che bớt vầng trán thanh tú. Đôi mắt lờ đờ của anh thỉnh thoảng mới liếc nhìn ra phía cửa.

“Y Y, mấy giờ rồi?” Diệp Phi ngáp một cái dài, giọng nói uể oải như thể việc phát âm cũng tiêu tốn quá nhiều sức lực.

Liễu Y Y, lúc này đang vận một bộ sườn xám cách tân màu xanh nhạt với viền hoa văn mây trắng, trông thanh tao và thoát tục đến lạ kỳ, vội vàng đặt chiếc khăn lau quầy xuống. Cô khẽ cúi đầu, trên ngực áo cài một tấm thẻ bằng ngọc khắc dòng chữ: *Nhân viên xuất sắc – Liễu Y Y*.

“Thưa Tiệm trưởng, đã gần giờ Tý. Có lẽ hôm nay sau khi chúng ta xử lý con Lang Vương kia, đám tu sĩ ở ngoại vi đều sợ hãi không dám bén mảng tới nữa.”

Dưới chân Diệp Phi, con chó đen nhỏ tên Vượng Tài đang cuộn tròn thành một cục than, thỉnh thoảng cái đuôi nó lại đập vào chân ghế nghe “bạch bạch”. Nghe thấy tên con Lang Vương, Vượng Tài hơi hé một con mắt đỏ rực như máu, hừ lạnh một tiếng trong mũi, có vẻ vẫn chưa thỏa mãn sau trận chiến vừa rồi.

“Càng yên tĩnh càng tốt.” Diệp Phi lẩm bẩm, tay quờ quạng lấy tách trà bên cạnh. “Buôn bán ở nơi này, đôi khi ta cũng chẳng biết mình là người bán hàng hay là kẻ nhặt xác.”

Đúng lúc này, chiếc chuông gió bằng xương sọ của một loài chim thượng cổ treo trước cửa tiệm đột nhiên vang lên một tiếng:

*Keng…*

Âm thanh không hề thánh thót mà trầm đục, như tiếng kim loại rỉ sét chà xát vào nhau. Một luồng khí lạnh đột ngột từ khe cửa tràn vào, khiến những ngọn đèn dầu linh hồn treo trên trần tiệm bỗng chốc cháy bùng lên màu tím xanh.

Liễu Y Y ngay lập tức căng người, bàn tay cô đặt dưới gầm quầy đã nắm lấy chiếc tay cầm của một chiếc chảo chống dính linh pháp. Ánh mắt cô lạnh lẽo nhìn chăm chăm ra cửa. Những người tìm đến đây vào giờ này, nếu không phải là ma đầu tuyệt thế thì cũng là những kẻ sắp chết muốn đánh cược lần cuối.

Vượng Tài cũng ngồi bật dậy, bốn cái chân ngắn cũn cỡn bỗng chốc bám chặt xuống sàn đá, bộ lông đen hơi dựng ngược, một hơi thở mang theo mùi rồng cổ đại thoảng qua không gian.

Từ màn sương mù đặc quánh bên ngoài, một bóng người dần hiện rõ.

Đó là một lão già.

Ông ta trông gầy gò và tàn tạ đến mức tưởng chừng như chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng có thể thổi bay đi. Lão mặc một bộ đồ xám xịt, vá víu chằng chịt, tà áo rách mướp vương đầy máu khô đen xỉn và bụi đất cấm địa. Cánh tay phải của lão hoàn toàn biến mất, để lại một ống tay trống rỗng bay phơ phất.

Trên lưng lão đeo một vật dài quấn trong vải thô rách, nhưng thứ thu hút nhất chính là thanh kiếm lão đang cầm ở tay trái – tay duy nhất còn lại. Thanh kiếm kia gỉ sét trầm trọng, lưỡi kiếm sứt mẻ lỗ chỗ, chuôi kiếm thậm chí còn mục nát đến mức quấn bằng dây thừng thô.

Mỗi bước lão già đi, thanh kiếm rỉ lại kéo lê trên mặt đất tạo thành những tiếng *xẹt… xẹt…* rợn người.

Nhưng lạ thay, ở mỗi nơi lão già bước qua, ma sát đen kịt của Vực Thẳm vốn hung bạo là thế, lại tự động giãn ra như gặp phải thiên địch. Những tiếng linh hồn gào thét bên ngoài bỗng lặng bặt một cách bất thường.

Lão già dừng lại trước thềm cửa gỗ của tiệm tạp hóa. Lão ngẩng đầu lên, để lộ một gương mặt nhăn nheo như vỏ cây già, một con mắt đã hỏng hoàn toàn, chỉ còn lại một hốc mắt trắng dã, con mắt còn lại thì dục như vũng bùn nhưng chứa đựng một kiếm ý kinh hồn bạt vía.

Diệp Phi buông quyển tạp chí xuống, mắt hơi nheo lại. Trong tâm trí anh, tiếng thông báo của hệ thống vang lên đều đều:

*【 Ting! Giám định thành công khách hàng mục tiêu.】*
*【 Danh hiệu: Kiếm Quỷ – Độc Cô Vong.】*
*【 Cảnh giới: Cụt tay (Thực lực thật: Bán bộ Tiên Đế).】*
*【 Trạng thái: Tâm ma xâm nhập, linh hải khô kiệt, thọ nguyên còn 12 năm.】*
*【 Giá trị tiềm năng: Rất cao.】*

Lão già bước qua ngưỡng cửa. Ngay lập tức, cái cảm giác lạnh lẽo như từ hầm băng tan biến, thay vào đó là sự ấm áp dễ chịu của cửa tiệm. Lão có hơi ngẩn người, đôi môi khô nẻ mấp máy, đứng ngây ra nhìn những giá hàng bày biện gọn gàng: Mì tôm đóng gói, những chai nước suối tinh khiết, và cả những cuộn giấy vệ sinh tỏa ra linh quang.

“Mua đồ… hay lánh nạn?”

Giọng nói bình thản của Diệp Phi vang lên phá tan bầu không khí đông cứng. Anh vẫn không đứng dậy, chỉ khẽ đung đưa chiếc ghế.

Độc Cô Vong hướng con mắt còn lại về phía Diệp Phi. Lão nhìn thấy một thanh niên bình thường, thậm chí là có phần “vô hại”, nhưng kinh nghiệm sống ngàn năm trong máu và lửa báo cho lão biết, kẻ trước mặt này chính là điều kinh khủng nhất lão từng gặp trong đời. Ngay cả hơi thở của con chó dưới chân thanh niên kia cũng khiến lão cảm thấy xương cốt mình rợn lạnh.

“Rượu…” Độc Cô Vong khàn khàn lên tiếng, giọng nói như hai mảnh sành cọ vào nhau. “Có rượu không?”

Liễu Y Y hít vào một hơi lạnh, ánh mắt kinh hãi nhìn thanh kiếm rỉ sét của lão già. Với thân thế của một Thánh nữ dù đã bị diệt môn, cô nhận ra người này. Thiên hạ kiếm tu vô số, nhưng kẻ cụt tay mang kiếm rỉ mà vẫn khiến vạn vật thần phục chỉ có thể là người đó – Kẻ từng một kiếm chém đôi dãy ngân hà, Kiếm Thánh Độc Cô Vong!

Vì sao ông ta lại tàn tạ đến mức này?

Diệp Phi nhướn mày: “Rượu thì có nhiều loại. Ngươi muốn loại rượu nếp thường giúp ấm bụng, hay rượu tiên trị thương, hay là…”

Diệp Phi dừng lại một chút, ánh mắt lờ đờ đột nhiên trở nên sắc lạnh như nhìn thấu tâm hồn của đối phương: “Hay là loại rượu giúp người ta quên đi kẻ thù đã chết, hay nhìn lại người cũ đã qua đời?”

Bàn tay trái cầm kiếm của Độc Cô Vong run nhẹ một cái. Một luồng kiếm ý vô hình bột phát, khiến mấy chai nước khoáng trên kệ rung lên bần bật. Tuy nhiên, chỉ trong tích tắc, một sức mạnh vô hình từ trong hư không của cửa tiệm dội xuống, đè bẹp luồng kiếm ý đó một cách không thương tiếc.

Diệp Phi phẩy tay, xua tan áp lực: “Bình tĩnh chút. Trong tiệm của ta, vỡ một cái chén cũng tính phí nghìn linh thạch đấy.”

Độc Cô Vong thu liễm hơi thở, gương mặt già nua lộ vẻ cười khổ. Lão buông thanh kiếm rỉ ra, để nó dựa vào kệ hàng, sau đó mệt mỏi ngồi bệt xuống sàn nhà.

“Rượu nào… cũng được. Miễn là nó khiến ta… không còn mơ thấy chúng nữa.”

Diệp Phi thở dài, nhìn vào bảng thông tin hệ thống của lão già. 12 năm thọ nguyên còn lại đối với một tu sĩ cấp cao như lão chẳng khác nào đèn treo trước gió. Độc Cô Vong này rõ ràng đã tiến vào trung tâm Vực Thẳm để tìm kiếm một cái chết hào hùng, nhưng lại vô tình nhìn thấy ánh đèn của tiệm.

“Y Y, lấy cho khách nhân một vò ‘Ngoại Hạng’ từ kho số 3.”

Liễu Y Y thoáng giật mình: “Tiệm trưởng, vò đó là… loại rượu trả giá bằng…”

“Ta biết.” Diệp Phi cắt lời. “Lão già này trả nổi.”

Liễu Y Y không dám nói thêm, cô đi vào kho sâu sau cánh rèm vải tro. Một lát sau, cô bưng ra một vò rượu nhỏ bằng đất nung, miệng vò được bịt bằng một tấm vải đỏ sờn cũ, tỏa ra một mùi hương nồng nặc và đắng ngắt.

Diệp Phi chỉ tay về phía chiếc quầy: “Giá của nó là 100 năm thọ nguyên một vò. Lão già, ngươi chỉ còn có 12 năm mạng sống, vốn dĩ không mua nổi.”

Độc Cô Vong nghe thấy cái giá ấy, ánh mắt cũng không hề dao động. Lão thản nhiên đáp: “Ta có mạng xanh, mạng trắng… linh hồn này ta cũng có thể bán.”

“Ấy, quy tắc là quy tắc.” Diệp Phi mỉm cười, đôi mắt lúc này lại hiện rõ sự thực dụng của một thương nhân. “Nhưng ta thấy ngươi đeo thanh kiếm kia, mặc dù là phế phẩm nhưng ý chí của chủ nhân nó lại khá giá trị. Ta cho ngươi nợ. 100 năm thọ nguyên này, ngươi có thể trả bằng cách… ở lại đây làm khách VIP một thời gian. Hoặc, nếu ngươi có thể mang về cho ta những nguyên liệu từ tầng sâu nhất của Vực Thẳm, nợ sẽ được xóa.”

Độc Cô Vong nhìn vò rượu, rồi nhìn Diệp Phi: “Ngươi biết ta là ai không?”

Diệp Phi ngáp dài: “Ở đây, ai cũng như nhau. Một kẻ đến mua hàng mà thôi. Một vị Tiên Đế hay một gã ăn mày, nếu không có tiền, thì đều không được đụng vào mì tôm của ta.”

Lão già Độc Cô Vong đột nhiên cười lớn, tiếng cười sặc sụa và thảm thiết. Lão cầm lấy vò rượu, tay trái trực tiếp xé toạc nắp vò.

*Ào…*

Rượu đỏ như máu được đổ thẳng vào miệng lão.

Trong khoảnh khắc ấy, không gian xung quanh Độc Cô Vong bỗng nhiên biến đổi. Những mảnh sẹo trên mặt lão dường như mờ đi, con mắt mù hừng hực phát sáng. Mùi rượu không chỉ bay trong tiệm mà dường như lan tỏa vào tận tâm linh sâu thẳm nhất.

“Rượu ngon!” Lão quát lên, một giọt nước mắt khô héo chảy ra từ con mắt còn lại.

Trong rượu “Ngoại Hạng”, không chỉ có linh lực tinh khiết đến mức nghịch thiên mà còn có một loại quy tắc: **Quy tắc Hồi Ức.**

Lão già thấy mình trở lại hàng nghìn năm trước, khi lão vẫn còn đủ hai tay, khi lão vẫn chưa bị vạn tông truy sát, khi tiểu sư muội vẫn còn cười tươi dưới gốc đào tiên năm ấy. Kiếm của lão lúc đó nhanh như chớp, sắc lạnh như sương, chưa từng vướng bẩn bụi trần. Nhưng rồi vì danh lợi, vì bí tịch của thiên đạo, lão đã tự tay nhuốm máu tất cả những gì quý giá nhất.

Kiếm đạo của lão là Kiếm Cô Độc, chém đứt mọi ràng buộc để vươn tới đỉnh cao. Để rồi khi đứng trên đỉnh cao nhất của Thiên hạ, lão nhìn lại, xung quanh chỉ còn là nấm mồ không người viếng.

Rượu chảy xuống cổ họng như lửa thiêu, đốt cháy những tâm ma bám rễ hàng trăm năm trong linh hải của lão.

“Ta một đời tu kiếm, chém người, chém thần, chém quỷ… nhưng chưa bao giờ chém được lỗi lầm của bản thân.” Lão già lầm bầm, sắc mặt đỏ bừng lên một cách không tự nhiên.

Đột nhiên, từ cơ thể Độc Cô Vong phát ra những tiếng nổ nhỏ liên tiếp. Máu đen hôi thối trào ra từ lỗ chân lông của lão. Đây là những “uế khí” đã tích tụ bao nhiêu năm qua do tu luyện lầm đường và ám ảnh quá khứ.

Vò rượu “Ngoại Hạng” này, thực chất là một liều thuốc rửa linh hồn cấp độ tối thượng mà hệ thống cung cấp. Giá 100 năm thọ nguyên hoàn toàn xứng đáng, bởi nó đang giúp lão già cải tử hoàn sinh.

Bên ngoài, dường như cảm nhận được có một kiếm ý tuyệt thế đang tái sinh, sương mù của Vực Thẳm bỗng cuộn xoáy điên cuồng. Những con quái vật ẩn nấp trong bóng tối, vốn đang định tìm cơ hội xông vào tiệm, giờ đây lại kinh hãi chạy bán sống bán chết.

Diệp Phi bình thản gõ tay lên mặt ghế: “Vượng Tài, đừng có gầm gừ. Cho khách nhân yên tĩnh uống rượu.”

Vượng Tài vốn đang định biến hình để trấn áp luồng kiếm ý đang tràn ra kia, nghe thấy lời chủ nhân thì lập tức thu lại uy áp, ngáp một cái rồi tiếp tục cuộn tròn lại.

Liễu Y Y đứng bên cạnh quầy, đôi mắt đẹp mở to đầy vẻ sùng bái. Cô đã tận mắt thấy vô số kỳ tích từ khi vào tiệm tạp hóa này, nhưng việc dùng một vò rượu để khiến cho một “Kiếm Quỷ” gần đất xa trời hồi sinh lại khí chất hào hùng như thuở xưa, quả thực vượt quá sức tưởng tượng của cô.

Độc Cô Vong uống cạn giọt rượu cuối cùng, lão ném vò không sang một bên. Vò rượu chạm sàn nhà nhưng không hề vỡ, nó biến mất trong một tia sáng xanh khi hệ thống tự động thu hồi phế liệu.

Lão già đứng dậy. Lần này, lưng lão thẳng tắp như một thanh trường kiếm chọc trời. Cánh tay cụt vẫn còn đó, thanh kiếm rỉ vẫn cũ nát như thế, nhưng khí thế của lão đã khác hẳn. Sự u ám, tuyệt vọng biến mất, thay vào đó là một loại sự sắc sảo đã đạt đến mức viên mãn nhưng nội liễm.

Lão quỳ xuống, một cái quỳ gối kính cẩn về phía Diệp Phi.

“Đa tạ chủ nhân đã cứu giúp tâm trí lầm lạc. Độc Cô Vong nợ ngài không chỉ là thọ nguyên.”

Diệp Phi vẫn giữ cái bộ mặt lười biếng đó, phẩy quạt nan (vừa lấy từ gầm ghế): “Đừng gọi chủ nhân này nọ, ta là chủ tiệm tạp hóa, không phải chủ môn phái. Muốn tạ ơn thì trả tiền đầy đủ. Hiện tại ngươi không có linh thạch, vậy cứ ở ngoài kia đi.”

Anh chỉ tay ra phía hiên nhà, nơi có đặt một bộ bàn ghế gỗ cũ kỹ dưới ánh đèn lồng.

“Ngoại vi cửa tiệm có một cái ghế đá. Ngươi có thể ngồi đó. Thỉnh thoảng nếu có con quái vật nào dám làm bẩn cửa kính của ta, hoặc có gã tu sĩ nào chưa đọc quy định đã muốn xông vào cướp bóc, ngươi biết phải làm gì rồi chứ?”

Độc Cô Vong cung kính gật đầu: “Lão phu hiểu. Từ hôm nay, một lá rụng ngoài tiệm cũng không thể chạm tới ngưỡng cửa.”

Lão già đứng dậy, cầm lấy thanh kiếm rỉ sét, ung dung đi ra phía hiên.

Vừa bước ra ngoài, thanh kiếm rỉ của lão khẽ rung lên. Một vòng tròn vô hình lan tỏa từ vị trí của Độc Cô Vong ra xa hàng dặm. Trong phạm vi đó, tất cả những sinh vật hung hãn của Vực Thẳm Cấm Địa đều cảm nhận được một nỗi sợ hãi tột cùng bóp nghẹt lấy trái tim chúng.

Một “Kiếm Thánh” đã buông bỏ tâm ma, canh giữ cổng cho một tiệm tạp hóa. Chuyện này nếu truyền ra ngoài, e rằng cả Tu Chân giới sẽ chấn động đến mức rung chuyển cả vạn cổ.

Trong tiệm, Liễu Y Y nhìn ra bóng lưng vững chãi của lão già, rồi nhìn lại Diệp Phi – người lúc này đã lại tiếp tục úp cuốn tạp chí lên mặt để đánh giấc ngủ trưa muộn.

“Tiệm trưởng, anh thật sự chỉ vì 100 năm thọ nguyên sao?” Cô nhỏ giọng hỏi.

Diệp Phi lầm bầm từ dưới cuốn tạp chí: “Cơm không có mà ăn thì lấy thọ nguyên làm gì? Hệ thống vừa thông báo doanh số tháng này vẫn còn thiếu một chút để mở khóa ‘Tủ lạnh linh thạch’. Thu nạp lão già đó, không gian bảo vệ của tiệm sẽ tăng thêm một tầng quy tắc, điểm tích lũy hàng tháng sẽ tự động tăng lên. Buôn bán phải biết tính toán lâu dài, Y Y ạ.”

Liễu Y Y chỉ biết mỉm cười bất lực. Chủ nhân của cô lúc nào cũng thế, luôn dùng vẻ thực dụng để che đậy những tính toán đáng sợ (hoặc lòng tốt bí ẩn nào đó mà cô chưa nhìn thấu).

Tiệm tạp hóa lại trở về với vẻ yên tĩnh thường ngày. Nhưng trong lòng Vực Thẳm Cấm Địa đêm đó, không gian dường như rung chuyển nhẹ.

Bởi vì ở nơi tăm tối nhất, đã xuất hiện hai vầng hào quang. Một vầng là ánh đèn neon nhấp nháy chữ “Mở cửa 24/7”, vầng còn lại là kiếm khí lạnh lẽo của Độc Cô Vong.

Bỗng nhiên, từ xa có những luồng ánh sáng bay tới. Đó là những tu sĩ chạy trốn khỏi cuộc truy quét của một ma đầu vùng lân cận. Họ mệt mỏi, tuyệt vọng, vết thương đầy mình.

“Trưởng lão, nhìn xem! Phía trước có ánh sáng!” Một thiếu niên kêu lên trong hơi thở hổn hển.

“Chạy mau! Vào nơi có ánh sáng đó… chúng ta có cứu rồi!”

Độc Cô Vong ngồi trên chiếc ghế đá trước cửa tiệm, tay vuốt ve lưỡi kiếm rỉ. Lão nghe thấy tiếng kêu, đôi lông mày xám khẽ nhíu lại.

“Ồ, khách khứa tới rồi à?” Diệp Phi trong tiệm vẫn chưa ngủ hẳn, giọng nói uể oải vang lên. “Y Y, chuẩn bị menu. Nói với họ, phí lánh nạn tính theo giờ, còn nếu muốn ăn mì tôm thì xếp hàng cho đàng hoàng.”

“Rõ, Tiệm trưởng!”

Liễu Y Y đứng thẳng người, khuôn mặt xinh đẹp thoát tục hiện lên một nụ cười chuyên nghiệp của một nhân viên phục vụ cấp cao.

Một đêm buôn bán mới, bắt đầu giữa lòng Vực Thẳm. Những bóng đen tuyệt vọng kia đang lao đến nơi mà họ coi là hi vọng cuối cùng, mà không hề biết rằng, cái giá họ phải trả có khi còn đắt hơn cả mạng sống của chính mình.

Nhưng ở cái thế đạo cá lớn nuốt cá bé này, đôi khi có thể bỏ tiền (hoặc mạng) ra để mua được sự an toàn trong chốc lát, đã là ân huệ lớn nhất của Thiên đạo rồi. Và Diệp Phi, chính là người nắm giữ ân huệ đó.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8