Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm ĐịaChương 35: Những linh hồn không thể siêu thoát
Bầu trời trên đỉnh Vực Thẳm Cấm Địa chưa bao giờ có khái niệm “bình minh”. Thứ ánh sáng duy nhất len lỏi qua những tầng mây xám xịt và ma sát đậm đặc chỉ là một dải màu tím tái, nhợt nhạt như gương mặt của kẻ sắp lìa đời. Thế nhưng, trong cái không gian bị nguyền rủa này, tiệm tạp hóa của Diệp Phi vẫn tỏa ra một luồng sáng vàng ấm áp, phá tan cái lạnh lẽo thấu xương của sương mù tầng sâu.
“Hắt xì!”
Diệp Phi ngồi trên chiếc ghế bập bênh đặt ngay cạnh quầy thu ngân, quấn chặt lấy chiếc chăn mỏng, hắt hơi một cái rõ dài. Anh day day sống mũi, đôi mắt lờ đờ như người mộng du nhìn vào bảng điện tử mờ ảo chỉ mình anh thấy.
[Tinh! Nhiệm vụ hệ thống cập nhật: “Kẻ Thu Gom Linh Hồn”.]
[Nội dung: Do biến động từ cuộc giao dịch với Thiên Đạo ý chí, kết giới âm dương tại trung tâm Vực Thẳm đang xuất hiện kẽ hở. Hàng vạn tàn hồn không thể siêu thoát từ thời Thái Cổ đang tụ tập. Ký chủ cần tiến hành thu gom linh hồn bị ô nhiễm để tinh lọc thành “Hồn Năng”.]
[Thanh tiến độ: 0/10.000.]
[Phần thưởng: Nâng cấp nhà kho, mở khóa quầy thực phẩm chín, 50.000 điểm hệ thống.]
“10.000 linh hồn? Hệ thống, ngươi đang đùa ta à? Ta là chủ tiệm tạp hóa, không phải thầy cúng đi siêu độ.” Diệp Phi lầu bầu, giọng nói tràn đầy vẻ bất mãn của một kẻ bị đánh thức lúc nửa đêm.
Vượng Tài đang nằm cuộn tròn dưới chân anh, cái đuôi đen ngắn ngủn khẽ vẫy, đôi mắt xanh biếc của nó lim dim nhìn ra ngoài cửa. Là một Ma Long từng kinh qua muôn vàn trận chiến, nó nhạy cảm hơn ai hết với mùi của “cái chết”. Sương mù bên ngoài hôm nay không chỉ mang theo sự hôi thối của tử khí, mà còn là một tiếng gầm gừ thầm lặng, như thể có hàng triệu linh hồn đang rên rỉ dưới vực sâu thăm thẳm.
Liễu Y Y từ gian bếp đi ra, tay bê một tách trà nóng. Bộ sườn xám cách tân ôm sát lấy đường cong hoàn mỹ của nàng, nhưng gương mặt nàng lúc này lại thoáng hiện sự lo âu.
“Tiệm trưởng, người có thấy không khí hôm nay… hơi lạ không?” Nàng nhẹ nhàng đặt tách trà xuống trước mặt Diệp Phi, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa tiệm. “Kết giới bảo hộ của tiệm dường như đang rung động. Tiếng gào thét bên ngoài sương mù dường như gần hơn mọi khi.”
Diệp Phi bưng chén trà, nhấp một ngụm nhỏ, hơi ấm từ cổ họng lan tỏa giúp anh tỉnh táo hơn đôi chút. “Y Y, cô có biết điểm khác biệt lớn nhất giữa một kẻ sống và một linh hồn không?”
Liễu Y Y ngẩn người, suy nghĩ một chút rồi khẽ lắc đầu: “Mong tiệm trưởng chỉ dạy.”
“Kẻ sống cần mì tôm, còn linh hồn…” Diệp Phi buông tách trà, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười kỳ quái, “…linh hồn chỉ cần một lối thoát. Và thật không may, lối thoát của chúng lại tình cờ nằm ngay sau mảnh vườn nhà chúng ta.”
Uỳnh!
Một tiếng động cực lớn vang lên, chấn động cả vùng không gian vặn vẹo xung quanh. Từ phía xa trong màn sương mù sặc mùi máu, một luồng ánh sáng xanh biếc lao vút về phía tiệm tạp hóa. Đó là một nhóm tu sĩ, y phục của họ đã rách nát, trên người mang đầy vết thương kinh hoàng. Đi đầu là một lão già râu tóc bạc phơ, nhưng cánh tay phải đã biến mất, vết thương bị một luồng khí đen kịt gặm nhấm, ngăn cản sự hồi phục của linh lực.
“Chạy nhanh! Phía trước có ánh sáng! Đó có thể là một tòa di tích cổ!” Lão già gầm lên, giọng nói khản đặc vì tuyệt vọng.
Đằng sau họ, màn sương mù không còn là sương mù nữa. Nó hóa thành một cơn triều cường đen kịt, được kết tinh từ hàng ngàn, hàng vạn cái bóng mờ ảo. Những linh hồn này không có hình hài rõ rệt, chỉ là những đôi mắt đỏ ngầu và những móng vuốt kéo dài, vừa bay lượn vừa phát ra những tiếng rít xé toạc màng nhĩ.
“Linh Hồn Đại Quân!” Liễu Y Y kinh hãi thốt lên. “Hóa ra lời đồn là thật. Cứ mỗi mười vạn năm, những binh lính tử trận trong trận chiến Thần Ma năm xưa lại thức dậy một lần để tìm kiếm sinh cơ.”
Đám tu sĩ lao đến cửa tiệm với tốc độ điên cuồng. Khi họ nhìn thấy biển hiệu neon nhấp nháy dòng chữ **”TIỆM TẠP HÓA DIỆP PHI – MỞ CỬA 24/7″**, tất cả đều sững lại trong tích tắc. Một sự ngỡ ngàng, hoang đường dâng lên trong lòng họ. Giữa nơi hiểm độc nhất của Vực Thẳm Cấm Địa, lại có một tiệm tạp hóa sáng trưng như ở giữa phồn hoa đô thị?
“Mở cửa! Xin hãy mở cửa cứu mạng!” Lão già tu sĩ đập mạnh vào cánh cửa kính cường lực của tiệm.
Diệp Phi thở dài, đứng dậy khỏi chiếc ghế bập bênh. Anh chậm rãi đi tới cửa, liếc nhìn bảng giám định hiện ra trên đầu lão già.
[Tên: Thanh hư Đạo Nhân. Tu vi: Hóa Thần kỳ đỉnh phong. Tội lỗi: Trung bình. Thọ nguyên còn lại: 12 giờ (đang bị quỷ khí xâm thực).]
“Vào cửa phí một vạn linh thạch một người. Không mặc cả, không cho nợ, trừ khi các ngươi có bảo vật tương đương.” Diệp Phi thản nhiên nói qua lớp cửa kính, giọng điệu như thể đang bàn chuyện bán một mớ rau ngoài chợ.
“Một vạn linh thạch? Ngươi là kẻ điên sao?” Một tu sĩ trẻ tuổi đằng sau hét lên, đôi mắt đỏ ngầu vì sợ hãi. “Lũ linh hồn kia sắp đuổi đến nơi rồi, ngươi còn tâm trí đòi tiền?”
Diệp Phi nhún vai, quay lưng định đi về chỗ cũ: “Tiền nong phân minh, ai cũng vậy thôi. Không có tiền thì cứ đứng ngoài đó mà bầu bạn với những người bạn cũ kia đi.”
Thanh hư Đạo Nhân nghiến răng, lão nhìn lại cơn triều hắc ám đang ập đến cách đó chưa đầy trăm trượng, rồi nhìn vào đôi mắt tĩnh lặng như mặt hồ không đáy của Diệp Phi. Lão run rẩy thò tay vào túi trữ vật, ném ra một túi đầy linh thạch cao cấp.
“Đây là năm vạn linh thạch! Cho năm người chúng ta vào!”
Cạch.
Cánh cửa tự động mở ra. Năm người tu sĩ nhào vào bên trong như những con thú bị thương, họ ngã nhào trên sàn đá sạch bong của cửa tiệm. Ngay khi cánh cửa đóng lại, cơn triều linh hồn ập tới, đập mạnh vào lớp kính. Nhưng một cảnh tượng kinh hoàng xảy ra: bất kỳ linh hồn nào chạm vào bức tường của tiệm tạp hóa đều bị một luồng sáng vàng rực đốt cháy, tan biến thành những làn khói trắng trong tiếng gào thét thảm khốc.
Thanh hư Đạo Nhân thở hổn hển, lão tựa lưng vào quầy thu ngân, kinh hãi nhìn những thứ bên ngoài. Ở trong này, không gian yên tĩnh lạ kỳ, thoang thoảng mùi gỗ đàn hương và hương trà thơm ngát, trái ngược hoàn toàn với địa ngục trần gian ngoài kia.
“Được cứu rồi… chúng ta được cứu rồi…” Một nữ tu trẻ tuổi trong nhóm bật khóc nức nở.
Liễu Y Y bước tới, vẻ mặt chuyên nghiệp nhưng vẫn mang chút thương hại: “Chào mừng quý khách. Nếu cần chữa thương, chúng ta có Nước Khoáng Tịnh Hóa giá 2.000 linh thạch một chai. Nếu cần phục hồi linh lực nhanh chóng, có Mì Tôm Vạn Cổ…”
Nhưng Diệp Phi không quan tâm đến khách hàng. Anh đang nhìn chằm chằm vào đám linh hồn đang bao vây tiệm. Số lượng u hồn này đã vượt quá dự kiến của anh. Chúng chồng chất lên nhau, tạo thành một khối cầu đen khổng lồ bao lấy toàn bộ kiến trúc của tiệm, khiến không gian bên trong tối sầm lại.
“Hệ thống, 10.000 con này có vẻ hơi phiền phức đấy. Ngươi nói xem, ta nên thu dọn đống rác này thế nào?”
[Gợi ý: Ký chủ có thể sử dụng vật phẩm chuyên dụng trong kho hàng hệ thống: “Hũ Thanh Tâm Tịnh Hồn”. Lưu ý: Linh hồn sau khi thu gom sẽ được quy đổi thành điểm kinh nghiệm cửa hàng và Hồn Năng.]
Diệp Phi đưa tay vào gầm quầy thu ngân, lấy ra một chiếc hũ gốm trông vô cùng cũ kỹ, nứt nẻ và bám đầy bụi bặm. Trông nó không khác gì hũ muối dưa của một bà lão nông thôn.
“Đồ chơi này mà trị được đám u hồn cấp cao kia sao?” Diệp Phi lầm bầm nghi hoặc.
“Tiệm… Tiệm trưởng…” Thanh hư Đạo Nhân sau khi uống một chai nước khoáng, thương thế trên tay lão bắt đầu thần kỳ liền lại. Lão nhìn thấy chiếc hũ trên tay Diệp Phi, đồng tử đột ngột co rút lại. “Ngài định làm gì? Đám Linh Hồn Đại Quân đó là tích tụ oán niệm hàng triệu năm, ngay cả Đại Thừa kỳ tu sĩ cũng không dám chạm vào!”
Diệp Phi không trả lời. Anh cầm chiếc hũ đi ra phía cửa sau, nơi dẫn ra mảnh vườn nhỏ trồng linh dược. Liễu Y Y và nhóm tu sĩ tò mò xen lẫn sợ hãi đi theo sau.
Diệp Phi đứng giữa vườn, nhìn lên bầu trời đen đặc những linh hồn đang cuồng loạn. Anh cầm chiếc hũ bằng một tay, tay kia thò vào túi tạp dề lấy ra một chiếc bật lửa Zippo (một món đồ từ thế giới cũ được hệ thống cải tiến). Anh châm một điếu thuốc, rít một hơi dài, rồi phả khói vào miệng chiếc hũ.
“Làm việc thôi.”
Nói đoạn, anh tung chiếc hũ gốm lên không trung.
Chiếc hũ quay vòng, ban đầu trông không có gì đặc biệt, nhưng khi nó đạt đến độ cao khoảng mười mét, một lực hút khủng khiếp đột ngột bùng phát. Miệng hũ nhỏ bé bỗng chốc hóa thành một cái hố đen không đáy.
Vút! Vút! Vút!
Hàng ngàn tiếng rít gió vang lên cùng lúc. Toàn bộ sương mù đen đặc và đám linh hồn bên ngoài giống như bị một chiếc máy hút bụi khổng lồ cuốn vào. Chúng điên cuồng giãy giụa, những khuôn mặt u hồn méo mó vì đau đớn, nhưng bất kỳ thứ gì có thuộc tính “hồn” đều không thể kháng cự lại lực hút thiên định từ chiếc hũ gốm nứt nẻ kia.
Nhóm tu sĩ của Thanh hư Đạo Nhân đứng chết lặng. Họ nhìn thấy những u hồn từng khiến họ tuyệt vọng đến mức muốn tự sát, giờ đây giống như những con thiêu thân lao vào lửa, bị hút sạch sành sanh vào trong cái hũ nhỏ bé của Diệp Phi.
Không gian vốn đang náo động bởi tiếng gào thét bỗng chốc trở nên tĩnh lặng đến mức nghe rõ cả tiếng tim đập. Chỉ trong vòng mười hơi thở, mười vạn dặm sương mù xung quanh tiệm tạp hóa đã bị làm sạch hoàn toàn, để lộ ra mảnh đất màu đỏ xám cằn cỗi của Vực Thẳm.
“Tinh! Thu gom thành công 12.500 linh hồn oán niệm.”
“Chuyển hóa Hồn Năng hoàn tất. Nâng cấp nhà kho đang tiến hành…”
“Điểm hệ thống: +60.000.”
Diệp Phi giơ tay lên, chiếc hũ gốm rơi nhẹ nhàng vào lòng bàn tay anh. Anh ghé mắt nhìn vào bên trong hũ, chỉ thấy một chất lỏng màu bạc lóng lánh đang trào dâng.
“Cái này mà để pha trà chắc là ngọt lắm đây.” Diệp Phi lẩm bẩm.
“Đừng! Tiệm trưởng, đó là tinh túy hồn phách!” Liễu Y Y vội vàng can ngăn, dù nàng biết chủ nhân của mình thường có những hành động quái đản, nhưng uống linh hồn tinh chế thì quá thực là… quá mức kinh dị.
Diệp Phi cười hì hì, đậy nắp hũ lại rồi ném nó vào kho hàng. Anh quay sang nhìn đám tu sĩ đang há hốc mồm kinh hãi như nhìn thấy một vị quỷ thần.
“Xong việc rồi. Mấy người còn định đứng đó đến bao giờ? Nếu không mua đồ thì mời ra ngoài, tiệm sắp đến giờ đóng cửa bảo trì.”
Thanh hư Đạo Nhân là người tỉnh lại đầu tiên. Lão vội vã quỳ sụp xuống, đầu chạm sàn đá: “Tiền bối… không, Tiệm trưởng! Xin đại nhân đại lượng cứu vớt tông môn của ta! Chúng ta bị Linh Hồn Đại Quân vây hãm, những đồng môn khác vẫn còn đang kẹt ở Tầng Huyết Sắc!”
Diệp Phi ngáp một cái, vẻ mặt lờ đờ thường ngày quay trở lại. Anh liếc nhìn chiếc đồng hồ treo tường: “Bây giờ là 2 giờ chiều. Ta cần ngủ trưa. Chuyện cứu người… đợi ta ngủ dậy rồi bàn giá cả sau.”
Nói xong, anh chẳng thèm để ý đến lời khẩn cầu của vị Hóa Thần đại năng kia, cứ thế lững thững đi lên lầu, để lại Liễu Y Y khéo léo xử lý những vị khách đang vừa sùng bái vừa run sợ.
Vượng Tài đứng dậy, sủa một tiếng “Gâu” nghe rất hiền lành với đám tu sĩ, nhưng hơi thở từ mũi nó phát ra lại hóa thành một cơn gió lốc nhỏ, trực tiếp đẩy họ lùi lại ba bước. Nó hừ hừ vài tiếng như cảnh cáo: *Đừng có làm phiền chủ nhân ngủ trưa, nếu không cái hũ kia sẽ có thêm chỗ ngồi cho các ngươi.*
Ở một góc tối trong tiệm, nơi dẫn xuống hầm ngầm, đứa trẻ – Thiên Đạo cũ – đang thò cái đầu nhỏ ra nhìn. Trong tay nó vẫn là que kẹo mút dâu, đôi mắt to tròn lấp lánh nhìn theo bóng lưng của Diệp Phi.
“Linh hồn không thể siêu thoát sao?” Nó thì thầm, nụ cười thơ ngây nhưng lại chứa đựng một nỗi u sầu vạn cổ. “Trong mắt anh ta, tất cả chỉ là tiền thôi nhỉ?”
Bên ngoài cửa tiệm, sương mù bắt đầu tràn trở lại, che lấp đi ánh nhìn của thế gian. Nhưng trong đống tro tàn của những linh hồn vừa tan biến, có một đóa hoa nhỏ màu trắng mọc lên giữa nền đất cằn cỗi – điều chưa từng xảy ra trong suốt kỷ nguyên Vực Thẳm. Đó là Tịnh Hồn Hoa, loài hoa chỉ nở ra khi sự oán hận bị tước bỏ và bình yên quay lại.
Diệp Phi nằm trên giường, nghe tiếng “Tinh Tinh” báo hiệu tiền về của hệ thống, cuối cùng cũng mãn nguyện nhắm mắt lại. Vực Thẳm có thể nguy hiểm, Thiên Đạo có thể sụp đổ, nhưng chỉ cần tiệm tạp hóa này còn mở cửa, thì mọi thứ đều có cái giá của nó.
Và cái giá của giấc ngủ trưa hôm nay của anh, chính là mười vạn linh hồn đại quân vừa biến mất vĩnh viễn khỏi lịch sử tu chân giới.