Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm ĐịaChương 37: Một ngày bình yên của Tiệm trưởng
Vực Thẳm Cấm Địa vào buổi sớm mai không có ánh bình minh rực rỡ của nhân gian, cũng chẳng có tiếng chim hót líu lo đánh thức vạn vật. Thay vào đó, nó được bao phủ bởi một màu xám tro vĩnh cửu, nơi những dải sương mù hỗn mang cuộn xoáy như những con cự long đang ngủ say. Thế nhưng, ngay tại tâm điểm của vùng đất chết chóc ấy, có một tòa nhà gỗ hai tầng vẫn lặng lẽ tỏa ra ánh đèn vàng ấm áp, tựa như một ngọn hải đăng cô độc giữa biển khơi mù mịt.
“Cọt kẹt… cọt kẹt…”
Tiếng chiếc ghế mây vang lên đều đặn dưới hiên tiệm. Diệp Phi nằm dài trên ghế, đôi mắt lờ đờ như thiếu ngủ kinh niên, bộ tạp dề xám tro hơi nhăn nheo đè lên lớp lụa mỏng. Trên bụng anh, một con chó đen nhỏ gầy gò – Vượng Tài – đang cuộn tròn thành một cục, thỉnh thoảng lại khẽ hắt hơi một cái, đuôi ngoáy nhẹ đuổi mấy con ruồi linh hồn đáng ghét.
“Hệ thống, hôm nay có lịch trình gì không?” Diệp Phi ngáp một cái dài, giọng nói lười biếng đến mức như thể mỗi chữ thốt ra đều tiêu tốn một phần công lực của anh.
*[Tinh! Báo cáo ký chủ, hôm nay thời tiết Vực Thẳm âm u, độ ẩm Ma Sát đạt mức 80%, rất thích hợp để nằm ngủ nướng. Doanh thu dự kiến: Tùy duyên.]*
“Tốt, một câu trả lời rất có tâm.” Diệp Phi hài lòng nhắm mắt lại.
Đúng lúc này, từ bên trong tiệm, một bóng hình thướt tha bước ra. Liễu Y Y trong bộ sườn xám cách tân màu xanh nhạt, mái tóc đen lánh búi gọn phía sau, trên tay bưng một chiếc khay gỗ nhỏ. Cô nhẹ nhàng đặt tách trà lên chiếc bàn con bên cạnh Diệp Phi, làn hương thanh khiết từ loại trà “Bách Niên Cô Độc” lập tức xua tan cái lạnh lẽo của sương mù xung quanh.
“Chủ nhân, trà của ngài.” Liễu Y Y khẽ cúi đầu, giọng nói như tiếng suối reo giữa rừng sâu, lạnh lùng nhưng lại chứa đựng một sự tôn sùng tuyệt đối.
Diệp Phi không mở mắt, chỉ khẽ ừ một tiếng: “Y Y, phía vườn sau thế nào rồi?”
“Linh Nhi đang chăm sóc lứa rau muống vạn năm mới nhú mầm. Cô bé nói tinh hoa của vùng đất này rất màu mỡ, chỉ là mấy con Huyết Yêu sâu đất cứ chui lên làm phiền, nên cô bé đã dùng chúng làm phân bón luôn rồi ạ.”
“Ừm, bảo Linh Nhi chú ý đừng để nhựa rau dính vào tay, loại đó khó rửa lắm.”
Khung cảnh vốn dĩ là một bức tranh điền viên yên bình đến lạ lùng, nếu như… không có những chấn động kinh hoàng đang diễn ra cách đó chừng năm dặm.
Ở rìa ranh giới của Tiệm tạp hóa, bầu trời đột ngột nứt toác. Hai luồng hào quang mạnh mẽ, một bên rực rỡ như thái dương hạ thế, một bên đen đặc như mực tàu ngấm vào hư không, đang không ngừng va chạm vào nhau. Mỗi cú va chạm lại sinh ra dư chấn khiến mặt đất xung quanh vỡ vụn, không gian run rẩy kịch liệt.
“Bắc Minh Kiếm Tôn! Ngươi truy sát ta ba vạn dặm vào tận đây, hôm nay nếu không chết không thôi, ta sẽ khiến ngươi vĩnh viễn trầm luân trong u minh!” Một giọng nói khàn đặc, chứa đựng ma tính ngút trời vang dội.
“Hắc Ma lão quái, ngươi dám cướp đi ’Trấn Hồn Châu’ của Kiếm Tông ta, dù là chân trời góc biển hay Vực Thẳm chết chóc, ta cũng sẽ băm ngươi thành trăm mảnh!”
Đó là hai vị đại năng ở cảnh giới Đại Thừa, những kẻ đứng đầu đỉnh phong của giới tu chân hiện nay. Trong mắt người thường, họ là thần linh; trong mắt tu sĩ, họ là huyền thoại. Thế nhưng hiện tại, hai “huyền thoại” này đang điên cuồng tung ra những sát chiêu mạnh nhất của mình, khiến cả vùng Ngoại Vi của Vực Thẳm trở thành một chảo lửa hỗn loạn.
Diệp Phi khẽ mở một con mắt, nhìn về phía chân trời đang sụp đổ kia. Anh lại ngáp thêm một cái, tay đưa lên gãi gãi cổ: “Y Y, bên ngoài có vẻ ồn quá nhỉ?”
Liễu Y Y khẽ nhìn ra xa, đôi lông mày liễu hơi nhíu lại: “Có hai vị tu sĩ đang tranh chấp, có vẻ như là Bắc Minh Kiếm Tôn của Thiên Kiếm Tông và Hắc Ma Lão Tổ của Vạn Ma Điện. Họ đã đánh nhau từ ngoài cấm địa vào đến tận đây.”
“Bọn họ có tiền không?” Diệp Phi hỏi một câu thực tế đến tột cùng.
“Theo như hơi thở, chắc hẳn là tích lũy không ít bảo vật và linh thạch. Tuy nhiên, họ có vẻ đang say máu chiến đấu, chưa nhận ra sự tồn tại của tiệm chúng ta.”
Diệp Phi vươn vai, ngồi dậy, tà áo lụa trễ xuống để lộ một chút lồng ngực rắn chắc. Anh cầm tách trà lên, nhấp một ngụm, cảm nhận vị chát thanh thoát lan tỏa trên đầu lưỡi, rồi chậm rãi bước ra mép hiên nhà.
“Vượng Tài, dậy đi con trai. Đến giờ xem phim rồi.”
Con chó đen nhỏ lười biếng mở mắt, nhảy xuống đất, thân hình nó nhỏ xíu nhưng khi bước đi, mặt đất dưới chân dường như đều phải thu nhỏ lại. Nó tiến đến ngồi bên cạnh chân Diệp Phi, ánh mắt nhìn về phía hai vị đại năng kia đầy vẻ khinh bỉ, hệt như một gã nhà giàu nhìn lũ ăn mày đang tranh nhau một mẩu bánh mì.
Ngoài kia, trận chiến đã đến hồi cao trào. Bắc Minh Kiếm Tôn tung ra hàng vạn kiếm khí vàng rực, dệt thành một lưới kiếm thiên la địa võng. Hắc Ma Lão Tổ cũng không kém cạnh, hắn triệu hồi một cái bóng ma thần khổng lồ, cao bằng cả ngọn núi, hai bàn tay hắc ám dập nát những gợn sóng không gian.
“Ầm!!!”
Một tia kiếm khí lạc hướng, xé rách sương mù, lao thẳng về phía tiệm tạp hóa của Diệp Phi với tốc độ ánh sáng. Tốc độ ấy, uy lực ấy, đủ để bình địa một đại thành trì trong chớp mắt.
Liễu Y Y định ra tay, nhưng Diệp Phi đã khẽ xua tay.
Tia kiếm khí hung hãn kia, khi bay đến cách ranh giới hàng rào gỗ của tiệm khoảng một mét, bỗng nhiên khựng lại. Nó không hề nổ tung, cũng không bị đánh tan, mà chỉ đơn giản là… biến mất. Giống như một giọt nước rơi vào một hồ trà đang sôi, không để lại một chút gợn sóng nào.
Bắc Minh Kiếm Tôn và Hắc Ma Lão Tổ vốn đang trong cơn điên loạn, đột ngột cảm nhận được một sự bài xích kinh khủng. Họ đồng loạt dừng tay, ánh mắt kinh nghi nhìn về hướng tia kiếm khí vừa mất hút.
Trong màn sương mù xám xịt vốn được coi là mồ chôn của mọi sự sống, một tòa nhà gỗ bình dị hiện ra. Và trước hiên nhà đó, một thanh niên đang ngồi bắt chéo chân, tay cầm hạt dưa, miệng lẩm bẩm điều gì đó.
“Kỹ thuật kém quá.” Diệp Phi cắn một hạt dưa “Vạn Tượng”, nhả vỏ ra một cách điệu nghệ. “Kiếm thế nhìn thì hoành tráng nhưng lại quá lãng phí linh lực ở phần chuôi. Còn lão già áo đen kia, ma ảnh của lão bị hôi nách hay sao mà cử động có vẻ ngập ngừng vậy?”
Giọng nói của Diệp Phi không lớn, nhưng dưới tác động của “Lĩnh vực tuyệt đối”, nó truyền thẳng vào tai hai vị đại năng kia như tiếng sấm nổ giữa trời quang.
Bắc Minh Kiếm Tôn mặt biến sắc, hắn là đệ nhất kiếm tu giới này, chưa từng có ai dám phê bình kiếm pháp của hắn là “kỹ thuật kém”. Hắc Ma Lão Tổ thì giận quá hóa cười, khí đen trên người cuồn cuộn: “Kẻ nào dám ở đây nói hươu nói vượn? Muốn chết sao?”
Hai người đồng thời hạ xuống, lơ lửng trên không cách tiệm tạp hóa khoảng trăm trượng. Lúc này, họ mới nhận thấy điều bất thường. Càng tiến lại gần tiệm, linh lực trong cơ thể họ càng bị đè nén, cảm giác như một kẻ phàm nhân đang đứng trước một vị thánh nhân uy nghiêm.
“Tiệm tạp hóa Diệp Phi?” Bắc Minh Kiếm Tôn nheo mắt đọc bảng hiệu treo lủng lẳng trước cửa. “Giữa trung tâm Vực Thẳm Cấm Địa lại có một tiệm tạp hóa? Ngươi là ai?”
Diệp Phi phun vỏ hạt dưa sang một bên, uể oải chỉ vào tấm biển gỗ nhỏ đặt dưới chân: “Mua đồ thì vào, đánh nhau thì xéo ra chỗ khác. Mỗi một tiếng nổ từ bên ngoài khiến bụi bay vào hiên nhà ta, các ngươi sẽ bị tính phí vệ sinh 500 linh thạch cực phẩm. Vừa nãy có tổng cộng… mười bảy tiếng nổ lớn, cộng thêm phí làm ồn và phí xúc phạm thị giác của ta, làm tròn là một vạn linh thạch. Thanh toán luôn hay là trừ bằng thọ nguyên?”
Hắc Ma Lão Tổ cười sằng sặc, đôi mắt hắc ám đỏ rực: “Một vạn linh thạch cực phẩm? Tiểu tử, ngươi có biết ngươi đang nói chuyện với ai không? Để ta dạy cho ngươi quy tắc của tu chân giới này!”
Dứt lời, Hắc Ma Lão Tổ tung ra một chưởng hắc ám hướng về phía Diệp Phi. Bàn tay khổng lồ cấu thành từ oan hồn gào thét, mang theo áp lực của một vị Ma đầu nghìn năm.
Diệp Phi thở dài một tiếng, chẳng buồn đứng dậy. Anh chỉ quay sang Vượng Tài: “Vượng Tài, nó mắng mày là tiểu tử kìa.”
Con chó đen nhỏ vốn đang lim dim, nghe vậy thì mở trừng mắt. Nó đứng lên, rũ lông một cái, rồi há miệng gầm nhẹ một tiếng.
“Gừ…”
Tiếng gầm không vang đội, nhưng ngay giây tiếp theo, không gian trước mặt tiệm tạp hóa sụp đổ thành một lỗ đen nhỏ. Chưởng lực hắc ám của Hắc Ma Lão Tổ bị lỗ đen nuốt chửng trong tích tắc. Không dừng lại ở đó, một lực hút vô hình bóp nghẹt lấy cổ họng của vị lão ma này, kéo hắn xuống đất một cách thảm hại.
“Rầm!”
Hắc Ma Lão Tổ bị dập mặt xuống đống bùn đất bên ngoài ranh giới tiệm, một nửa thân người lún sâu xuống hố. Hắn vùng vẫy nhưng nhận ra toàn bộ tu vi cảnh giới Đại Thừa của mình đã hoàn toàn biến mất, chẳng khác gì một con gà yếu ớt bị đại bàng quắp cổ.
Bắc Minh Kiếm Tôn đứng bên cạnh run bắn người. Hắn tận mắt thấy một vị Ma đầu ngang hàng với mình bị một con chó nhỏ đánh bại chỉ bằng một tiếng gầm. Kiếm trên tay hắn bắt đầu run rẩy, một cảm giác sợ hãi chưa từng có tràn ngập tâm trí.
“Vị… vị tiền bối này…” Bắc Minh Kiếm Tôn lắp bắp, kiếm quang quanh người lập tức thu liễm, hắn vội vàng hạ xuống đất, cúi đầu thật thấp.
Diệp Phi khoát tay: “Tiền bối cái gì, gọi ta là chủ tiệm Diệp. Ta đã bảo rồi, ta chỉ làm ăn kinh doanh. Các ngươi đánh nhau làm ồn đến giấc ngủ trưa của ta, đó là lỗi nặng nhất.”
Anh lôi trong túi tạp dề ra một quyển sổ nhỏ và một chiếc bút chì gỗ, bắt đầu hí hoáy viết: “Hắc Ma Lão Tổ, phí làm ồn, phí quấy rối nhân viên nữ (mặc dù Y Y chưa nói gì nhưng ta cá là lão có nhìn trộm cô ấy), phí tấn công chủ tiệm… tổng cộng là hai vạn linh thạch cực phẩm cộng với 200 năm thọ nguyên.”
Hắc Ma Lão Tổ từ dưới đất ngóc đầu lên, mặt mũi dính đầy bùn, run rẩy nói: “Ta… ta không mang đủ linh thạch cực phẩm…”
“Ồ, không đủ tiền sao?” Ánh mắt Diệp Phi đột ngột trở nên sắc sảo lạ thường, nhãn thần của anh phản chiếu hình bóng lão ma như nhìn thấu qua lớp linh hồn. “Hệ thống, kiểm tra tài sản của khách hàng.”
*[Tinh! Khách hàng có một kiện ‘Thâm Hải Ma Long Tinh’, giá trị khoảng ba vạn linh thạch. Đề nghị thu giữ để trừ nợ.]*
“Nghe thấy chưa?” Diệp Phi mỉm cười thân thiện. “Y Y, ra lấy đồ.”
Liễu Y Y gật đầu, nhẹ nhàng bước qua ranh giới. Mỗi bước chân của cô dẫm trên đất đen đều nở rộ một đóa sen xanh hư ảo. Khi cô tiến đến trước mặt Hắc Ma Lão Tổ, uy áp của huyết mạch Cửu Âm từ người cô tỏa ra khiến lão ma cảm thấy như bị rơi vào hầm băng nghìn năm. Cô đưa bàn tay ngọc ngà vào không gian trước ngực lão, một viên tinh thạch màu tím than đang đập thình thịch như quả tim liền bị rút ra.
Hắc Ma Lão Tổ rú lên đau đớn, nhưng không thể phản kháng.
“Còn ngươi nữa, Kiếm Tôn gì đó?” Diệp Phi quay sang Bắc Minh Kiếm Tôn.
Bắc Minh Kiếm Tôn không đợi Diệp Phi viết sổ, vội vàng lấy ra một túi trữ vật lớn, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán: “Chủ tiệm Diệp, đây là hai vạn linh thạch cực phẩm, coi như là phí vào cửa và phí làm phiền ngài. Xin ngài thứ lỗi cho sự đường đột của vãn bối!”
“À, biết điều đấy.” Diệp Phi hài lòng nhận lấy túi linh thạch qua một cái búng tay của Liễu Y Y. “Thấy ngươi cũng là kiếm tu có chút tiền đồ, ta không lấy thọ nguyên của ngươi. Nhưng đã đến đây rồi, không mua món gì đó ủng hộ thì không được đâu. Quy định của tiệm: Vào mà không mua là khinh thường chủ tiệm.”
“Mua! Vãn bối chắc chắn mua!” Bắc Minh Kiếm Tôn lau mồ hôi, thầm nghĩ trong lòng: Thân là Kiếm Tôn thống trị một phương, hôm nay lại bị ép buộc đi mua sắm tạp hóa, chuyện này nếu truyền ra ngoài chắc hẳn cả thiên hạ sẽ sụp đổ mất.
Hai vị đại năng lúc nãy còn sống chết với nhau, giờ đây ngoan ngoãn như hai học trò nhỏ, khúm núm bước theo sau Diệp Phi vào trong cửa tiệm.
Vừa bước qua ngưỡng cửa, một luồng khí tức cổ xưa, trang nghiêm và cực kỳ yên bình bao bọc lấy họ. Bắc Minh Kiếm Tôn rùng mình, hắn cảm thấy toàn bộ kiếm ý bạo ngược trong linh hải của mình lập tức lắng dịu lại. Trên những kệ gỗ giản đơn kia là những món đồ mà hắn chưa từng thấy bao giờ.
Một hũ nhựa trong suốt ghi “Mì tôm Vạn Cổ Quy Nhất”, một vài túi nilon màu đỏ ghi “Snack Cay Hỏa Diệm”, và những chai nước không màu mang nhãn hiệu “Tịnh Hóa Tâm Linh”.
“Mì tôm này…” Bắc Minh Kiếm Tôn nhìn chăm chặp vào hũ mì giá 50 năm thọ nguyên. “Linh khí tỏa ra từ nó… có vẻ như còn tinh khiết hơn cả Cửu Chuyển Đan của tông môn ta?”
“Đừng nhìn nhãn hiệu mà đánh giá.” Diệp Phi lại nằm xuống chiếc ghế dựa trong góc tiệm, quạt nan khẽ phẩy. “Hộp mì đó có thể giúp ngươi đột phá một tầng kiếm ý nhỏ nếu ngươi may mắn. Còn cái hũ màu xanh kia, nước ngọt có ga ’Lôi Đình’, uống vào thì dù là lôi kiếp gì cũng cảm thấy như đang mát-xa thôi.”
Hắc Ma Lão Tổ lúc này đã được giải trừ áp chế nhưng không dám làm càn. Hắn nhìn chằm chằm vào một loại kẹo mút treo trên kệ: “Nhất Niệm Thành Phật, Nhất Niệm Thành Ma… cái giá là… một nửa trí nhớ tuổi thơ?”
“Giá cả công khai, không mặc cả.” Giọng Diệp Phi từ sau làn khói thuốc lá vang lên.
Cả buổi sáng hôm đó, thay vì một cuộc chiến tàn phá thế giới, Vực Thẳm Cấm Địa lại chứng kiến một cảnh tượng kỳ quái: Hai kẻ mạnh nhất nhì đại lục đang đứng xếp hàng, tay cầm giỏ nhựa nhỏ, vừa xem giá vừa tính toán thọ nguyên một cách chăm chú.
“Lão quái, ta thấy vò rượu ’Ngoại Hạng’ kia rất hợp với ma công của ngươi, sao không thử?” Bắc Minh Kiếm Tôn khẽ nói, vẻ mặt có chút trêu chọc.
“Ngươi lo cho túi tiền của mình đi, ta thấy cái giấy vệ sinh có linh văn kia kìa, chắc hẳn là rất hợp với cái Kiếm Tông ưa sạch sẽ của ngươi đó!” Hắc Ma Lão Tổ đáp trả, nhưng giọng nói đã mất đi sát khí.
Đến gần trưa, hai người thanh toán xong và rời đi trong trạng thái tâm hồn vừa kinh hãi vừa hân hoan. Bắc Minh Kiếm Tôn trên lưng đeo thêm một chiếc balo phong cách tối giản của tiệm, bên trong chứa đầy mì tôm và trà xanh. Hắc Ma Lão Tổ thì ngậm một cái kẹo mút, vẻ mặt bần thần như vừa tìm lại được tâm hồn đánh mất bấy lâu.
Tiệm tạp hóa lại trở về với vẻ tĩnh lặng thường ngày.
“Hôm nay bán được khá đấy.” Diệp Phi kiểm tra điểm tích lũy trong hệ thống, khẽ mỉm cười. “Y Y, dọn dẹp mấy mảnh vỡ không gian ngoài cửa đi, nhìn gai mắt quá.”
“Tuân lệnh, thưa chủ nhân.” Liễu Y Y lấy ra một cây chổi lông gà – pháp bảo cực phẩm có khả năng quét sạch hư không – và bắt đầu công việc.
Ở một góc vườn sau, Tiểu Yêu Tinh Linh Nhi đang hì hục tưới nước cho mấy cây cải thảo. Cô bé nhìn thấy Vượng Tài đi tới, liền ném cho nó một quả linh quả đỏ mọng: “Này Cẩu tử, lúc nãy hai kẻ đó huyên náo thế, sao chủ nhân không biến họ thành phân bón cho nhanh?”
Vượng Tài gặm lấy quả linh quả, lười biếng đáp bằng một giọng trầm đục truyền âm: “Họ còn giá trị lợi nhuận. Giết thì dễ, nhưng làm sao kiếm được thọ nguyên từ người chết? Chủ nhân nói rồi, thế giới này cần những khách hàng lâu dài, không phải những nấm mồ tạm thời.”
Ánh chiều tà (thực chất là một loại tàn ảnh của linh lực trong vực thẳm) phủ xuống mái nhà gỗ. Diệp Phi lật một trang của cuốn tạp chí tu chân vừa mới lấy từ kệ xuống, bên trên tiêu đề ghi: “Sắp có cuộc bình chọn thập đại mỹ nữ giới tu chân năm nay”.
“Y Y, lại đây xem cái này.” Diệp Phi chỉ vào tấm hình một vị tiên nữ lạnh lùng nào đó. “Ngươi thấy bộ váy của cô ta so với bộ sườn xám của tiệm chúng ta, cái nào đẹp hơn?”
Liễu Y Y nhìn thoáng qua, gương mặt xinh đẹp không chút biểu cảm: “Người trong hình khí chất hỗn loạn, ngũ hành không thông. Sườn xám của ngài do hệ thống dệt từ tơ trời vạn năm, cô ta không có cửa.”
Diệp Phi gật gù tán thưởng: “Nói hay lắm. Ta cũng thấy vậy. Lát nữa ta sẽ bảo hệ thống may cho ngươi thêm hai bộ màu đỏ thắm cho dịp Tết. Tiệm chúng ta phải luôn đi đầu thời đại.”
Tiếng gió rít gào bên ngoài ranh giới vẫn tiếp diễn, những con quái vật cổ đại bắt đầu thức giấc và gào rú trong màn đêm của Vực Thẳm. Nhưng tất cả những âm thanh đó, khi chạm đến bức tường gỗ của tiệm tạp hóa Diệp Phi, đều trở thành những thanh âm vô nghĩa.
Bên trong tiệm, mùi mì tôm thơm lừng bắt đầu tỏa ra. Diệp Phi quyết định hôm nay sẽ tự thưởng cho mình một tô mì thêm xúc xích bò cao cấp.
Một ngày “vất vả” nữa của chủ tiệm lại kết thúc trong sự yên bình tuyệt đối, giữa tâm bão của vùng đất chết. Ai mà ngờ được, kẻ đang nắm giữ vận mệnh của cả thiên đạo, thực chất chỉ quan tâm đến việc nước mì hôm nay có đủ độ cay hay không.
Tiếng chuông gió lại leng keng…
Một vị khách lạ nào đó vừa bước vào vùng Ngoại Vi của Vực Thẳm, run rẩy và kiệt sức, bất ngờ nhìn thấy ánh đèn neon màu hồng nhạt đung đưa giữa sương mù:
“TIỆM TẠP HÓA DIỆP PHI – CÒN HÀNG LÀ CÒN SỐNG”.
Thanh niên ấy quỵ xuống, nước mắt chảy dài vì tưởng mình gặp ảo giác, nhưng rồi tiếng nói uể oải quen thuộc lại vang lên:
“Mời vào, muốn mua đồ hay muốn trăn trối? Lưu ý, dịch vụ mai táng của chúng tôi phí hơi cao đấy nhé!”
Vực Thẳm Cấm Địa hôm nay, vẫn cứ thế mà lặng lẽ chảy trôi qua lòng bàn tay của người thanh niên mặc tạp dề. Một ngày bình yên, thực sự là rất bình yên.