Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm ĐịaChương 39: Sự xuất hiện của Thần Bí Thương Nhân
Sương mù xám xịt của Vực Thẳm Cấm Địa như một loài sinh vật sống, luồn lách qua những khe đá vỡ vụn, nhưng khi tiến sát đến phạm vi mười trượng quanh tiệm tạp hóa, chúng lập tức tan biến như gặp phải thiên địch.
Bên trong tiệm, không gian tĩnh lặng đến lạ kỳ. Chỉ có tiếng nước sôi sùng sục trong ấm trà gốm và tiếng lật trang báo sột soạt. Diệp Phi nằm ườn trên chiếc ghế mây cổ lỗ sĩ, đôi mắt lờ đờ nhìn lên trần nhà, chiếc quạt nan trong tay thi thoảng lại phẩy một cái yếu ớt.
“Y Y này, hôm nay hình như hơi vắng khách thì phải?” Diệp Phi uể oải hỏi, giọng ngái ngủ.
Liễu Y Y đang cẩn thận dùng khăn lụa lau chùi những lon nước ngọt trên kệ gỗ, nghe vậy liền dừng tay, đôi chân mày thanh tú hơi nhíu lại. Cô lật xem sổ tay thu ngân, nhỏ giọng đáp:
“Thưa Tiệm trưởng, từ sáng đến giờ chỉ có ba vị tu sĩ vào mua giấy vệ sinh Linh Văn. Thậm chí Lão Kiếm Quỷ thường ngày giờ này đã đến đòi nợ rượu, hôm nay cũng không thấy tăm hơi đâu.”
Diệp Phi nhướn mày. Chuyện này có vẻ không bình thường. Trong Vực Thẳm này, tiệm tạp hóa của anh chính là ốc đảo duy nhất. Tu sĩ vào đây nếu không muốn chết đói vì kiệt sức hoặc phát điên vì tâm ma, chắc chắn phải tìm đến đây để mua mì tôm hoặc nước khoáng Tịnh Hóa.
“Vượng Tài, mày đi ra ngoài cổng ngửi xem có mùi gì lạ không?” Diệp Phi đá nhẹ vào mông con chó đen đang nằm phục dưới chân ghế.
Vượng Tài, con Ma Long diệt thế dưới lốt chó đen, lười biếng ngáp một cái thật dài, để lộ hàm răng trắng ởn có thể nghiền nát cả tiên kim. Nó lững thững đi ra hiên tiệm, đôi tai dựng lên, chiếc mũi nhỏ khịt khịt vào không trung. Bất chợt, con chó nhỏ khựng lại, đôi mắt đen láy lóe lên một tia sáng hung hiểm.
Nó quay đầu lại, sủa lên một tiếng trầm đục: “Gâu!” (Dịch nghĩa: Chủ nhân, có mùi hôi của thứ gì đó đang giả danh đạo đức).
Cùng lúc đó, từ phía ngoài màn sương đen kịt ở ngoại vi, một bóng người loạng choạng chạy tới. Đó là một gã tu sĩ trung niên, quần áo rách rưới, máu tươi loang lổ trên ngực. Gã chính là một trong những khách hàng thường xuyên của tiệm, tên là Trần Đao.
Trần Đao vừa nhìn thấy ánh đèn neon nhấp nháy của tiệm tạp hóa thì như thấy được phao cứu mạng, gã lao thẳng vào bên trong, ngã quỵ xuống sàn gỗ:
“Tiệm trưởng… cứu… cứu tôi…”
Liễu Y Y vội vàng bước tới, rót một ly nước khoáng Tịnh Hóa đưa cho gã. Sau khi uống cạn, linh lực bạo tẩu trong người Trần Đao mới dần bình ổn lại, sắc mặt tái mét của gã có chút huyết sắc.
“Có chuyện gì? Ngươi bị quái vật tầng hai tấn công à?” Diệp Phi vẫn nằm đó, điềm nhiên hỏi.
Trần Đao lắc đầu quầy quậy, giọng run rẩy: “Không… không phải quái vật. Là thuốc! Thuốc tôi mua ở ngoại vi…”
“Thuốc?” Diệp Phi ngồi bật dậy, đôi mắt lờ đờ đột nhiên có tinh quang: “Ngươi mua ở đâu? Tiệm ta đâu có bán thuốc chữa thương cấp thấp dạng lỏng thế này?”
Trần Đao lôi từ trong ngực áo ra một chiếc lọ sứ nhỏ màu đen, trên đó vẽ một ký hiệu kỳ quái hình con mắt đỏ rực.
“Ở phía cửa ngõ Vực Thẳm, đột ngột xuất hiện một chiếc xe ngựa gỗ. Một lão già tự xưng là ‘Vạn Bảo Tôn Giả’ đang bày bán rất nhiều thứ. Lão nói thuốc này có tên là ‘Đại Hoàn Đan – Siêu Cấp Hồi Phục’, giá chỉ có một năm thọ nguyên một lọ. Tôi thấy rẻ quá nên đã mua thử một lọ khi bị Huyết蝠 (Dơi máu) tấn công. Kết quả là…”
Gã xé toạc áo ra. Chỗ vết thương thay vì khép miệng thì lại mọc ra những thớ thịt đen ngòm, không ngừng ngoe nguẩy như những con giun, trông cực kỳ ghê rợn.
“Nó không những không chữa lành, mà còn đang thôn phệ tinh huyết của tôi!”
Diệp Phi bước đến, cúi người nhìn vết thương. Hệ thống “Giám định nhãn” trong mắt anh lặng lẽ vận hành.
*[Vật phẩm: Ma Huyết Tán (Giả danh Đại Hoàn Đan)]*
*[Công dụng: Kích thích tiềm năng sống trong ngắn hạn nhưng chứa ký sinh trùng của Vực Thẳm Tầng Sáu. Người dùng sẽ bị biến thành vật chứa cho quái vật trong vòng 24 giờ.]*
*[Đánh giá: Hàng nhái rẻ tiền, tâm tính kẻ bán cực kỳ tà ác.]*
“Cạnh tranh không lành mạnh sao?” Diệp Phi lẩm bẩm, môi nhếch lên một nụ cười không rõ ý vị.
Anh thò tay vào kệ hàng phía sau, lấy ra một hũ nhỏ màu vàng: “Y Y, lấy cho hắn một thìa ‘Cao Sao Vàng – Diệt Khuẩn Chấn Hồn’. Phí là mười năm thọ nguyên, trừ vào thẻ thành viên của hắn.”
Liễu Y Y gật đầu, thành thục mở hũ cao, một mùi hương hăng nồng nhưng thanh khiết tỏa ra khắp tiệm. Chỉ một thìa nhỏ bôi lên vết thương, những thớ thịt đen kia lập tức rú lên những tiếng kêu chói tai rồi tan chảy thành nước vàng, vết thương của Trần Đao lành lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được.
Trần Đao mừng rỡ cảm tạ, nhưng vẻ mặt vẫn đầy lo lắng: “Tiệm trưởng Phi, ông không biết đâu, hiện giờ hàng trăm tu sĩ đang vây quanh cái xe ngựa đó. Lão già đó bán rất nhiều thứ… có mì tôm trông y hệt của tiệm ngài, có rượu thơm nức mũi giá lại cực rẻ. Rất nhiều người đã bỏ sang đó rồi!”
Diệp Phi thu lại chiếc quạt nan, đứng dậy đi ra phía hiên tiệm. Phía xa kia, nơi sương mù bị khuấy động, anh cảm nhận được một luồng khí tức âm lãnh, tham lam đang cố tình khiêu khích quyền uy của mình.
Cái Vực Thẳm Cấm Địa này vốn dĩ là lãnh địa của anh. Từ bao giờ lại có kẻ dám đứng ra “cướp mối” ngay trước cửa tiệm?
“Mì tôm nhái? Thọ nguyên giá rẻ?” Diệp Phi lẩm bẩm: “Hệ thống, nếu ta bị mất doanh số, ông có bù cho ta không?”
Hệ thống trong đầu đáp lại bằng một giọng máy móc lạnh lẽo: *[Cảnh báo: Doanh thu ngày hôm nay sụt giảm 85%. Nếu không đạt chỉ tiêu tối thiểu, chức năng ‘Ngủ trưa không bị quấy rầy’ sẽ bị tạm khóa.]*
Đôi mắt Diệp Phi vốn đang lờ đờ đột nhiên trợn trừng lên. Tạm khóa ngủ trưa? Đây chính là vảy ngược của anh! Ai có thể động vào thọ nguyên của anh, động vào linh thạch của anh, nhưng tuyệt đối không được động vào giấc ngủ của anh!
“Vượng Tài, mang xích lại đây. Y Y, mang cho ta bộ đồ trà. Chúng ta ra ngoại vi một chuyến, xem thử cái gánh hàng rong kia thần thánh đến mức nào.”
…
Tại vùng ngoại vi Vực Thẳm, không khí vốn tĩnh mịch nay lại ồn ào như một cái chợ vỡ.
Một chiếc xe ngựa cũ kỹ, phía trên treo những chiếc đèn lồng làm từ xương cốt trắng hếu, đang đứng hiên ngang giữa bãi đất trống. Ngồi trên xe là một lão già mặc đạo bào màu tím sậm, gương mặt luôn nở một nụ cười hiền lành, giả tạo. Xung quanh lão, hàng trăm tu sĩ đang chen lấn xô đẩy.
“Đừng vội, đừng vội! Mì tôm ‘Vạn Cổ Đệ Nhất’ của ta, mỗi gói chỉ lấy 5 năm thọ nguyên! Hiệu quả tương đương với kẻ bán đồ trong vực sâu kia nhưng giá rẻ bằng một phần mười!” Lão già vừa cười vừa phân phát những gói giấy gói bằng lá bùa màu xám.
“Còn đây là rượu ‘Trường Sinh’, uống vào một hớp, đảm bảo tâm ma tiêu tán, đột phá cảnh giới chỉ là chuyện nhỏ!”
Đúng lúc đó, từ hướng tâm vực, một bóng đen nhỏ bé chầm chậm tiến tới. Ban đầu chỉ là một vệt đen nhỏ giữa màn sương, nhưng khi lại gần, áp lực không gian bắt đầu biến đổi.
Đám tu sĩ bỗng cảm thấy sống lưng lạnh toát, họ dạt ra hai bên như gặp phải một con ác thú cổ đại.
Diệp Phi xuất hiện. Anh mặc một bộ lụa trắng đơn giản, trên tay vẫn cầm tách trà đang bốc khói nghi ngút. Đi bên trái là Liễu Y Y mang theo vẻ đẹp băng thanh ngọc khiết khiến đám tu sĩ phải nín thở. Đi bên phải là con chó đen gầy gò Vượng Tài, nó đang gầm gừ nhỏ trong cổ họng.
Lão già trên xe ngựa nheo mắt nhìn Diệp Phi, nụ cười vẫn không đổi: “Ồ, vị này chắc hẳn là chủ nhân của tiệm tạp hóa trong truyền thuyết? Thất lễ, thất lễ quá. Tại hạ là Vạn Bảo Tôn Giả, chỉ là một kẻ thương nhân rong ruổi chư thiên, thấy nơi này sầm uất nên dừng chân kiếm chút cháo qua ngày.”
Diệp Phi không nhìn lão, mà nhìn vào đống hàng hóa trên xe ngựa. Dưới nhãn quan của anh, mỗi gói mì, mỗi vò rượu kia đều đang bốc ra những sợi tơ đen li ti, quấn chặt lấy thọ nguyên của những tu sĩ xung quanh. Đây không phải là buôn bán, đây là một buổi tế lễ quy mô lớn.
“Thương nhân sao?” Diệp Phi hớp một ngụm trà, giọng bình thản: “Thương nhân cũng có quy tắc của thương nhân. Ngươi bán hàng nhái ngay tại địa bàn của ta, lại còn bán hàng độc hại cho khách hàng của ta. Ngươi nghĩ ta là người tốt tính sao?”
Vạn Bảo Tôn Giả cười hắc hắc, vạt áo bào tím của lão bỗng nhiên phồng lên, tỏa ra một luồng hắc khí nồng nặc: “Địa bàn của ngươi? Vực Thẳm này là của Thiên Đạo, là của vạn dân. Ngươi độc quyền kinh doanh ở đây bấy lâu nay, hét giá cắt cổ, ta đến đây chính là để ‘cứu rỗi’ họ. Có phải không, các vị đồng đạo?”
Một vài tu sĩ đang bị hàng giả che mắt bèn lên tiếng: “Đúng đó! Tiệm trưởng Phi, ngài bán một gói mì lấy những 50 năm thọ nguyên, trong khi Tôn Giả đây chỉ lấy 5 năm! Ngài đừng có mà bá đạo như vậy!”
“Đúng, thương nhân chân chính thì phải cạnh tranh bằng giá cả và chất lượng!”
Liễu Y Y tức giận định bước lên lý luận, nhưng Diệp Phi đã đưa tay cản lại. Anh nhìn về phía đám tu sĩ vừa phát ngôn, lắc đầu đầy thương cảm:
“Giá cả có thể cạnh tranh, nhưng thọ mạng thì không có lần thứ hai đâu.”
Anh nhìn sang lão già, giọng điệu đột nhiên trở nên lạnh lùng: “Nói đi, ai sai ngươi đến? Thiên Đạo? Hay là mấy lão già ở Thượng Giới không muốn ta bán đồ ăn vặt?”
Sắc mặt Vạn Bảo Tôn Giả thoáng biến đổi, đôi mắt lão trở nên u ám vô cùng: “Chẳng ai sai khiến ta cả. Ta chỉ là nhìn trúng cái linh mạch dưới chân cửa tiệm của ngươi thôi. Nếu ngươi khôn hồn thì giao công thức làm mì tôm và nguồn hàng ra đây, ta sẽ để ngươi làm nhị chưởng quầy. Bằng không…”
Lão phất tay một cái, chiếc xe ngựa bỗng nhiên biến hình, gỗ cũ nát biến thành những thanh kiếm rỉ sét bay lượn xung quanh. Hóa ra đây không phải là một chiếc xe, mà là một món tà bảo cấp bậc Chuẩn Đế.
Áp lực Chuẩn Đế bao trùm khiến toàn bộ tu sĩ xung quanh đều quỵ xuống, khó thở. Vạn Bảo Tôn Giả cười lớn, khuôn mặt hiền lành biến mất, thay vào đó là một khuôn mặt quỷ đầy sẹo:
“Ở bên ngoài Vực Thẳm, quy tắc của ngươi có còn tuyệt đối không?”
Diệp Phi đặt tách trà xuống một chiếc bàn hư không do linh lực tạo thành. Anh thong dong lấy từ trong túi tạp dề ra một vật nhỏ. Nó chỉ là một chiếc bật lửa Zippo màu bạc, phía trên khắc hình một con rồng đang vươn móng.
“Ta lười nhất là đánh nhau.” Diệp Phi ngáp một cái, chiếc bật lửa vang lên một tiếng “cạch” thanh thúy.
“Nhưng ta ghét nhất là kẻ nào làm phiền lúc ta đang thưởng trà. Nhất là kẻ bán hàng nhái kém chất lượng.”
Vừa nói, Diệp Phi bật lửa. Một ngọn lửa nhỏ màu xanh nhạt bùng lên.
Bình thường, đây chỉ là một cái bật lửa nhóm bếp. Nhưng dưới tay Diệp Phi, ngay tại khoảnh khắc lửa bốc lên, toàn bộ không gian xung quanh ngoại vi bỗng nhiên bị thiêu cháy. Những sợi tơ đen đang quấn lấy các tu sĩ lập tức đứt lìa và bị ngọn lửa truy vết, lan thẳng về phía lão già Vạn Bảo.
“Cái gì? Thái Sơ Thần Hỏa?” Vạn Bảo Tôn Giả kinh hãi, lão vội vàng thúc giục xe ngựa bảo vệ.
“Không, chỉ là bật lửa dùng một lần của tiệm ta thôi.” Diệp Phi thản nhiên thổi mạnh vào ngọn lửa.
Một luồng gió thoảng qua, ngọn lửa xanh biến thành một con hỏa long khổng lồ, nó không hề mang theo nhiệt độ nóng bỏng mà lại mang theo một loại quy tắc “Xóa sổ”. Nó lao tới, đi đến đâu, không gian và vạn vật đều bị trả về hư vô.
Chiếc xe ngựa Chuẩn Đế bị hỏa long nuốt chửng chỉ trong một hơi thở. Tiếng gào thét của lão già vang lên đau đớn, thân hình lão bắt đầu tan chảy như nến gặp lửa.
“Chủ tiệm Phi… tha mạng! Là Ma Tổ… Ma Tổ ở bên kia Vực Thẳm bắt ta làm…”
Chưa kịp nói hết câu, Vạn Bảo Tôn Giả đã tan thành mây khói, ngay cả linh hồn cũng không kịp trốn chạy. Trên mặt đất chỉ còn sót lại những mảnh vụn gỗ và mấy vò rượu vỡ toát ra mùi hôi thối nồng nặc.
Đám tu sĩ bấy giờ mới bàng hoàng nhận ra, những vò rượu “Trường Sinh” kia thực chất là nước từ hố phân ma quái trộn với tà dược. Mì tôm là rễ cây thối được tẩm ướp hắc ám khí.
Mọi người rùng mình kinh hãi, vội vàng dập đầu về phía Diệp Phi: “Tiệm trưởng Phi khai ân! Chúng tôi ngu muội, chúng tôi bị quỷ ám!”
Diệp Phi không nhìn họ, anh cúi xuống nhặt chiếc bật lửa lên, thấy nó đã hết gas liền thở dài: “Lại tốn mất 10 điểm tích điểm. Y Y, nhớ ghi vào sổ nợ của cái gã Ma Tổ gì đó nhé. Khi nào hắn tới mua đồ, ta sẽ tính cả gốc lẫn lãi.”
Liễu Y Y gật đầu liễu: “Rõ, thưa tiệm trưởng. Kẻ dám bán hàng giả trên danh nghĩa của chúng ta, tiền bồi thường danh dự phải nhân mười mới đúng.”
Vượng Tài đi tới bên đống phế tích, tè một bãi vào đống gỗ vụn với vẻ khinh bỉ rồi vẫy đuôi chạy lại sau lưng Diệp Phi.
Trời đất lại trở về vẻ yên tĩnh của Vực Thẳm. Những tu sĩ kia lập tức giải tán, người thì về lo trị thương, người thì lủi thủi quay lại hướng cửa tiệm tạp hóa, trong lòng thầm thề rằng dù có chết đói cũng không bao giờ ham đồ rẻ nữa.
Diệp Phi lại nằm lên ghế mây mà Vượng Tài vừa lôi tới. Anh nhìn bầu trời sương mù xám xịt, đôi mắt lại lờ đờ như cũ.
“Này Y Y, sao cái gã Ma Tổ kia lại biết ta bán mì tôm nhỉ? Chẳng lẽ ta nên làm thêm một tấm biển quảng cáo LED thật to đặt ở biên giới không?”
Liễu Y Y bật cười, nụ cười đẹp như đóa hoa bừng nở giữa địa ngục: “Ngài cứ thích đùa. Chỉ cần ngài còn ở đây, cả thiên hạ này sớm muộn gì cũng biết thôi.”
Trong không gian sâu thẳm, từ phía bên kia của Vực Thẳm Cấm Địa – nơi những Ma Thần cổ đại đang trú ngụ, một tiếng gầm gừ giận dữ vang lên khi một đạo phân thân bị diệt. Nhưng ngay sau đó, tiếng gầm kia bỗng nhiên im bặt, thay vào đó là một sự im lặng đầy run rẩy.
Hóa ra, uy lực từ một cái bật lửa của Diệp Phi đã xuyên qua hàng vạn tầng không gian, lưu lại trên bản tôn của kẻ đó một dấu ấn “Phạt tiền” vĩnh viễn.
“Ngày mai…” Diệp Phi lẩm bẩm trong giấc ngủ chập chờn: “Phải bảo Hệ thống cập nhật thêm mặt hàng ‘Chống hàng giả’… bán với giá 200 năm thọ nguyên cho bõ tức…”
Ánh đèn của Tiệm Tạp Hóa Diệp Phi lại tiếp tục nhấp nháy trong màn sương, bình yên như chưa hề có cuộc xâm lăng thương mại nào vừa diễn ra. Và trong sổ tay của Liễu Y Y, cái tên “Ma Tổ” đã được ghi vào cột đen, đánh dấu bằng một dấu X to đùng đỏ chót.