Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm Địa
Chương 42: Lưới điện bảo hộ 220V

Cập nhật lúc: 2026-05-24 17:41:49 | Lượt xem: 6

Sương mù xám xịt của Vực Thẳm Cấm Địa như những con mãng xà khổng lồ, luồn lách qua những khe đá nứt nẻ, gào thét u u mỗi khi có cơn gió lạnh thổi qua. Thế nhưng, ngay giữa trung tâm của vùng đất chết chóc này, một khoảng sân nhỏ hiện ra với không khí tĩnh lặng đến kỳ lạ. Tiệm tạp hóa gỗ đơn sơ vẫn đứng đó, bảng hiệu neon “TIỆM TẠP HÓA DIỆP PHI – MỞ CỬA 24/7” nhấp nháy ánh đỏ tím lạc quẻ giữa bóng đêm vĩnh hằng.

Diệp Phi ngồi trên chiếc ghế mây mòn vẹt, tay cầm chiếc quạt nan phe phẩy một cách uể oải. Gương mặt anh vẫn vẻ lờ đờ thiếu ngủ thường thấy, nhưng đôi lông mày thỉnh thoảng lại nhíu lại.

“Chết tiệt, mấy con ‘muỗi’ này cứ vo ve làm mình không sao chợp mắt được.”

Vừa dứt lời, Diệp Phi búng tay một cái. Một con Phệ Linh Ma Muỗi to bằng nắm tay, thân hình vảy đen cứng như sắt, vừa định lao vào cổ anh đã lập tức nổ tung thành một làn khói tím giữa không trung. Ở cái nơi quỷ quái này, ngay cả muỗi cũng có tu vi tương đương tu sĩ Luyện Khí tầng năm, chuyên môn hút linh lực và tinh huyết của sinh vật sống.

Diệp Phi thở dài, nhìn ra hàng rào gỗ thấp lè tè quanh tiệm. Tuy có Lĩnh Vực Tuyệt Đối, nhưng nó chỉ có tác dụng bảo vệ khi có kẻ thực sự tấn công hoặc mang ác ý rõ ràng. Còn mấy thứ tạp nham như ma muỗi, thi độc sương mù hay thi thoảng mấy con tiểu quỷ đói ăn lén lút dòm ngó, hệ thống dường như coi đó là “yếu tố tự nhiên” nên không tự động quét sạch.

“Hệ thống, có cái gì rẻ rẻ để dẹp đống tạp nham này không?” Diệp Phi lẩm bẩm trong đầu.

*Tinh!*
*Cửa hàng hệ thống phản hồi: Phát hiện nhu cầu của chủ tiệm. Đề xuất gói sản phẩm “An ninh nông thôn mới”.*

*Danh sách vật phẩm:*
*- 500 mét dây kẽm gai dẫn linh.*
*- 1 Máy biến áp cường hóa Linh-Điện áp cao.*
*- 1 Bộ điều khiển thông minh tự động điều chỉnh hiệu điện thế.*
*Giá ưu đãi: 5.000 điểm tích lũy hoặc đổi bằng một vạn linh thạch phẩm cấp thấp.*

Diệp Phi liếc nhìn số dư tích lũy, sau đó nghiến răng: “Chốt đơn! Lắp đặt nhanh hộ cái, tôi còn phải ngủ trưa.”

*Tinh! Thanh toán thành công. Đang cung ứng hàng hóa.*

Phía sau vườn rau, Huyết Ma Lão Tổ – vị ma đầu lừng lẫy một thời giờ đây đang cúi rạp người, mồ hôi nhễ nhại nhổ từng bụi “Cỏ Huyết Lệ” cứng như thép. Nghe tiếng “tinh tinh” phát ra từ phía sảnh chính, lão rùng mình, tim đập thình thịch.

“Lại nữa rồi… Tên quái thai kia lại sắp giở trò gì nữa?” Lão lén lút ngước nhìn qua vai.

Chỉ thấy trong sân tiệm tạp hóa, một đống cuộn dây kẽm bóng loáng bỗng dưng xuất hiện từ không hư. Diệp Phi lười biếng đứng dậy, tay cầm một chiếc tuốc-nơ-vít cán nhựa vàng – một thứ vật dụng trông cực kỳ phàm trần nhưng lại toả ra đạo vận thâm thúy đến mức khiến Huyết Ma Lão Tổ nhìn vào liền thấy nhức mắt.

“Y Y! Ra đây phụ một tay.” Diệp Phi lười biếng gọi.

Liễu Y Y từ trong tiệm chạy ra, bộ sườn xám nhân viên ôm sát lấy đường cong tuyệt mỹ. Cô nhìn đống dây nhợ dưới đất, tò mò hỏi: “Chủ tiệm, ngài lại chế tạo thần binh gì sao?”

“Thần binh gì đâu.” Diệp Phi vừa nói vừa đóng mấy cái cọc sắt xuống đất. “Lắp cái lưới điện bảo hộ 220V ấy mà. Để sau này đêm hôm mấy con quái vật cấp thấp nó đừng có đi bậy vào sân tiệm, giật cho chúng nó tỉnh người ra.”

Liễu Y Y tròn mắt. Lưới điện? 220V? Cô không hiểu những thuật ngữ này, nhưng theo kinh nghiệm làm việc ở đây, bất cứ thứ gì chủ tiệm gọi là “phàm vật” thì đều có sức mạnh hủy thiên diệt địa.

Ở góc sân, Vượng Tài đang gặm một cái xương đùi yêu thú, đôi mắt Ma Long ti hí nhìn đống dây điện. Nó khịt mũi một cái, tỏ vẻ khinh thường. Với lớp vảy rồng của nó, ngay cả thiên lôi diệt thế còn chẳng ăn ai, mấy sợi dây sắt kia thì làm được gì?

Diệp Phi bắt đầu giăng dây. Những sợi dây kẽm gai được kéo căng, chạy vòng quanh hàng rào gỗ của tiệm tạp hóa. Động tác của anh cực nhanh, trông có vẻ tùy tiện nhưng nếu nhìn kỹ, mỗi nút thắt, mỗi khoảng cách đều chuẩn xác đến kinh ngạc, như thể đang dệt nên một trận pháp vĩ đại nào đó.

Cuối cùng, Diệp Phi đem hai đầu dây đấu nối vào một cái hộp sắt sơn xanh đặt cạnh cửa ra vào. Trên hộp có một cái gạt bằng nhựa đen to bản.

“Xong rồi đấy. Này là máy biến áp linh năng.” Diệp Phi phủi bụi trên tay, hài lòng nhìn thành quả. “Lấy linh khí thiên địa ở Vực Thẳm làm nguồn, thông qua máy này nén lại thành dòng điện. Bình thường để chế độ chờ 220V cho tiết kiệm linh thạch, khi nào có kẻ địch mạnh thì tăng lên cấp công nghiệp 380V, thậm chí là ‘Siêu cao thế diệt thánh’.”

Huyết Ma Lão Tổ nãy giờ vẫn dỏng tai nghe ngóng. Lão không kìm được sự tò mò, cầm liềm bước lại gần hàng rào.

“Chủ tiệm, cái thứ mỏng manh như sợi tóc này mà đòi chặn được quái vật Vực Thẳm sao?” Lão nghi hoặc hỏi. Lão cảm nhận không thấy chút dao động linh lực nào trên sợi dây cả. Nó trông chẳng khác gì dây thép cột chuồng gà ở mấy thôn xóm phàm trần.

Diệp Phi nhướng mày, nở một nụ cười đầy ẩn ý: “Muốn thử không? Tôi mới lắp xong, cũng cần người ‘test’ thử độ nhạy.”

Huyết Ma Lão Tổ hừ lạnh một tiếng trong lòng. Dù bị phong ấn tu vi xuống cấp bậc phàm nhân, nhưng nhục thân Hóa Thần của lão vẫn còn đó, dao đâm không thủng, lửa đốt không cháy. Lão nghĩ thầm đây là cơ hội để tìm hiểu thực lực của vị chủ tiệm này xem anh ta có đang “hư trương thanh thế” hay không.

“Thử thì thử! Lão phu cũng muốn xem cái 220V gì đó của ngươi lợi hại đến mức nào.”

Lão già ma đầu đưa bàn tay sần sùi ra, thản nhiên chạm vào sợi dây kẽm gai.

*Tẹt!*

Một tia chớp xanh lét đột ngột lóe lên từ chỗ tiếp xúc.

Cả cơ thể Huyết Ma Lão Tổ khựng lại. Đôi mắt lão trợn ngược, toàn thân run rẩy như bị trúng phong đại kinh mạch. Những tiếng “tẹt tẹt” khô khốc vang lên liên hồi. Tóc của lão, vốn đã lưa thưa, giờ đây đồng loạt dựng đứng lên như một quả chôm chôm bị héo. Một mùi khét lẹt nhẹ nhàng bốc ra.

“A… u… u… u…” Lão ú ớ trong cổ họng, tay dính chặt lấy sợi dây không thể rời ra nổi, chân giẫm lên đất thành một điệu nhảy techno hỗn loạn.

Liễu Y Y che miệng kinh hô: “Chủ tiệm! Huyết Ma… lão ấy sắp bốc cháy rồi!”

Diệp Phi lúc này mới thong dong bước tới chỗ máy biến áp, tay đẩy cái gạt về vị trí “Off”.

“Phịch!”

Huyết Ma Lão Tổ đổ gục xuống đất như một khúc gỗ bị cháy sém, khói đen từ lỗ tai và mũi từ từ bay ra. Toàn thân lão giật thêm hai cái theo quán tính rồi nằm im lìm, mắt trợn trắng, khóe miệng sùi bọt mép.

“Ừm, độ nhạy tốt, dòng điện ổn định.” Diệp Phi lẩm bẩm, rồi dùng mũi chân khều khều Huyết Ma Lão Tổ. “Này lão già, chết chưa? Có 220V mà đã nằm rồi à? Này là mức ‘dân dụng’ đấy nhé.”

Huyết Ma Lão Tổ rên rỉ một tiếng, bò dậy một cách khó khăn. Lão nhìn sợi dây kẽm với ánh mắt đầy vẻ kinh hoàng và sợ hãi chưa từng có.

“Đó… đó không phải là điện thông thường! Đó là Cửu Thiên Huyền Lôi nén lại! Không đúng… nó còn quỷ dị hơn, nó không đánh vào linh hồn, nó trực tiếp bóp nghẹt hệ thống kinh mạch!” Lão thào thào, trong lòng đã hoàn toàn tuyệt vọng. Tên chủ tiệm này quá thâm độc, thứ này giăng quanh tiệm, ai mà không biết đi vào chắc chắn sẽ bị “nướng điện” thành heo quay.

Vượng Tài đứng cạnh đó thấy vậy, sợ đến mức đánh rơi cả khúc xương đang gặm dở, lén lút lùi ra xa hàng rào thêm mười mét nữa.

Trời dần về đêm. Sương mù trong Vực Thẳm Cấm Địa đậm đặc hơn, mang theo những tiếng gào rú thê lương của linh hồn u uất.

Lúc này, ở ngoại vi tiệm tạp hóa khoảng nửa dặm, sáu bóng người khoác áo bào xanh đậm đang lướt đi trong không trung. Mỗi bước chân của họ đều đạp trên một luồng hắc khí, tốc độ cực nhanh nhưng lại không gây ra bất cứ tiếng động nào.

Đây chính là “U Minh Lục Lão” của Hắc Ám Nghị Viện – sáu anh em sinh lục, đều là cường giả Nguyên Anh hậu kỳ, tinh thông ám sát và phối hợp trận pháp. Nhiệm vụ của họ lần này là đi tìm Huyết Ma Lão Tổ vốn đã mất tích bấy lâu, đồng thời “thu dọn” cái tiệm tạp hóa mà thiên hạ đang đồn đại.

“Huynh trưởng, phía trước có ánh sáng.” Người trẻ tuổi nhất trong lục lão lên tiếng, giọng nói rít qua kẽ răng như rắn hổ mang.

Lão đại của lục lão – một kẻ có đôi mắt rực ánh lục xà – dừng lại trên một mỏm đá nhô ra. Lão nhìn thấy giữa màn sương đen kịt hiện ra một vùng ánh sáng neon huyền ảo.

“Hừ, đúng là sỉ nhục của giới tu chân. Một cái tiệm rẻ tiền lại dám mọc lên ở nơi này.” Lão đại lạnh lùng nói. “Theo tin tình báo, Huyết Ma bị kẻ trong tiệm giam giữ làm nô lệ. Chúng ta ra tay phải nhanh, dùng Lục Ma Sát Trận san phẳng nó trong một hơi thở.”

Sáu cái bóng vụt đi, hạ xuống ngay sát ranh giới hàng rào gỗ của tiệm tạp hóa.

Lão ngũ bước lên phía trước, khinh thường nhìn hàng rào gỗ: “Đại huynh, tên này cũng quá chủ quan rồi. Ngay cả một cái hộ sơn đại trận tử tế cũng không có, chỉ dùng mấy sợi dây sắt rỉ này để ngăn cản chúng ta sao?”

“Đừng chủ quan, cẩn thận có bẫy.” Lão đại nhắc nhở, nhưng bản thân lão cũng chẳng thấy có gì nguy hiểm. Với tu vi Nguyên Anh, nhục thân của họ đã sớm thoát thai hoán cốt, dù có là pháp bảo phi kiếm chém vào cũng chưa chắc đã để lại dấu vết.

“Để đệ phá nát cái hàng rào này!” Lão lục tính tình nóng nảy, bàn tay trảo ra một luồng hắc khí đặc quánh, định chộp lấy sợi dây kẽm gai để giật sập cả dãy hàng rào.

“Dừng tay!” Lão đại chợt cảm thấy có gì đó không ổn.

Nhưng đã muộn.

Lão lục đã tóm chặt lấy sợi dây điện.

*CHOÁNG!!!*

Một luồng sáng trắng xanh bùng lên, chiếu sáng cả một góc tối của Vực Thẳm. Cả Vực Thẳm dường như rung chuyển bởi tiếng sấm khô khốc nổ ra ngay tại chỗ.

Lão lục không kịp kêu lên một tiếng nào. Toàn thân lão rung lên bần bật theo một tần số kinh người. Hắc khí trên tay lão lập tức bị đánh tan, thay vào đó là những tia điện văng ra tung tóe.

“Lão lục!” Năm lão còn lại kinh hãi hô lên. Theo bản năng, họ lao vào định kéo lão lục ra.

“Đừng chạm vào đệ ấy!” Lão đại thét lên nhưng không kịp.

Lão nhị và lão tam đã nắm lấy vai lão lục.

*Tẹt! Tẹt!*

Hiệu ứng dẫn điện của hệ thống an ninh mà Diệp Phi vừa nâng cấp không phải là chuyện đùa. Luồng điện 220V cấp linh năng có khả năng “bắt giữ” mục tiêu cực mạnh. Chỉ trong chớp mắt, ba vị cao thủ Nguyên Anh dính thành một chùm, cả ba đồng loạt thực hiện điệu nhảy “vĩnh cửu” ngay trước cửa tiệm.

Tiếng xương cốt rệu rã va đập vào nhau kêu lạch cạch, tiếng “ú…ớ…ớ…” vang vọng cả một vùng sương mù.

“Pháp bảo lôi hệ cực phẩm!” Lão đại kinh hoàng lùi lại. “Rút lui! Mau rút lui!”

Nhưng hệ thống bảo hộ không đơn giản chỉ là cái hàng rào điện. Cảm nhận được sự xâm nhập của nhiều “vật thể lạ” cùng lúc, bộ điều khiển thông minh trong máy biến áp bắt đầu nhảy số.

*Tinh! Phát hiện mục tiêu kháng cự mạnh. Đang tự động chuyển đổi sang chế độ 380V – Công nghiệp nặng.*

Cái gạt nhựa đen trên hộp sắt bỗng nhiên tự nhảy một nấc lên phía trên.

*ĐOÀNG!!!*

Dòng điện giờ đây không còn là tia chớp nhỏ nữa, mà là một luồng sáng xanh đậm đặc quánh lại thành dạng lỏng, chạy dọc theo vòng hàng rào như một con rồng điện. Áp lực cực lớn từ dòng điện nén tỏa ra một luồng uy áp tương đương với Thiên Kiếp của tu sĩ khi đột phá Hóa Thần.

Ba lão đang dính trên dây lập tức bị thổi bay ra ngoài xa hơn chục trượng, tóc tai biến thành tro bụi, trên người quần áo rách nát như giẻ lau, da dẻ đen sì, khói bốc lên nghi ngút như thịt nướng cháy cạnh.

Lão đại cùng hai lão còn lại đứng trân trối nhìn đồng đội nằm ngay đơ dưới đất, lòng bàn chân lạnh toát.

“Chủ… chủ nhân cái tiệm này… là lôi tu đại năng phương nào?” Lão ngũ lắp bắp, đôi chân run cầm cập.

Đúng lúc đó, cánh cửa tiệm tạp hóa “két” một tiếng mở ra.

Diệp Phi mặc bộ đồ lụa ngủ, trên vai quàng cái khăn lông trắng, tay cầm tách trà bốc khói nghi ngút, bước ra với gương mặt đầy sát khí của kẻ bị đánh thức giấc nồng.

“Này, nửa đêm nửa hôm mấy ông không ngủ được thì đi mà tìm quái vật mà luyện tập. Cứ đè cái hàng rào nhà tôi mà bóp làm gì?” Diệp Phi ngáp dài một cái, giọng nói mang theo sự bực bội vô hạn.

Lão đại nhìn Diệp Phi, rồi nhìn lại đống “thân cây cháy” là ba người em của mình, run giọng nói: “Các hạ… chúng ta là người của Hắc Ám Nghị Viện… các hạ dám ra tay nặng như vậy với chúng ta, không sợ…”

“Hắc Ám gì kệ mấy ông.” Diệp Phi ngắt lời, bước tới cạnh hộp biến áp, vặn một cái núm xoay bên hông. “Lần trước tôi lắp cái đèn lồng đã nói rồi, khách đến thì mua đồ, không mua thì biến. Mấy ông đến đây không vào cửa mà cứ nắm dây điện nhảy múa là có ý gì? Thích trình diễn nghệ thuật đường phố à?”

“Ngươi… ngươi sỉ nhục chúng ta!” Lão đại phẫn nộ, định kết ấn khởi động bí pháp.

“Thôi thôi, đừng diễn nữa.” Diệp Phi lười biếng phẩy tay. “Vừa rồi chỉ là chế độ dân dụng 380V thôi. Nếu tôi vặn sang chế độ ‘Lưới điện quốc gia – Siêu cao thế 500kV’ thì sáu cái mạng của mấy ông ngay cả tro cũng chẳng còn để mang về Nghị viện đâu.”

Vừa nói, Diệp Phi vừa hờ hững chỉ tay vào cái núm xoay đang đề chữ “Diệt Thánh”.

Cả sáu vị lão tổ (bao gồm ba người mới tỉnh lại đang thoi thóp) nhìn thấy hai chữ “Diệt Thánh” thì lập tức mặt cắt không còn chút máu. Ở thế giới này, cái tên “Thánh” chỉ dành cho những tồn tại đứng trên đỉnh cao nhất, ngay cả Tiên giới cũng phải nể vài phần. Vậy mà cái hộp sắt rỉ sét kia dám ghi là “Diệt Thánh”?

Bình thường họ sẽ cười nhạo là điên rồ. Nhưng nhìn lại cảnh ba Nguyên Anh hậu kỳ bị “nướng điện” chỉ trong một giây, họ không còn dám cười nữa.

“Y Y! Ra tính hóa đơn phí hư hại hàng rào và tiền điện cho mấy vị này.” Diệp Phi quay đầu gọi vào trong.

Liễu Y Y tươi cười chạy ra, tay cầm cuốn sổ nhỏ và cây bút máy. Cô điềm nhiên bước ra ngoài hàng rào (qua lối cửa nhỏ an toàn), nhìn sáu lão già đang thê thảm kia.

“Kính thưa quý khách, phí hao mòn lưới điện bảo hộ do va chạm mạnh là 5.000 linh thạch phẩm cấp cao. Phí tổn thất tinh thần cho chủ tiệm vì bị đánh thức là 10.000 linh thạch. Tổng cộng 15.000 linh thạch phẩm cấp cao. Nếu không trả đủ… chủ tiệm sẽ mời các vị tiếp tục ‘thử điện’ ở nấc Diệt Thánh.”

Lão đại muốn khóc mà không ra nước mắt. 15.000 linh thạch phẩm cấp cao? Đó là gia sản tích góp cả ngàn năm của họ. Nhưng nhìn vào cái hộp sắt đang “o o” phát ra những tia điện tím đáng sợ, lão chỉ đành run rẩy thò tay vào túi trữ vật.

“Chúng ta… chúng ta trả…”

Sau khi thu dọn xong đống linh thạch và đuổi khéo “U Minh Lục Lão” đi (thực tế là họ phải bò mà đi vì chân vẫn còn dư chấn của điện), Diệp Phi thở phào, đóng cửa tiệm lại.

Liễu Y Y hâm mộ nhìn cái hộp máy biến áp: “Chủ tiệm, cái lưới điện này đúng là thần kỳ. Ngay cả cao thủ Nguyên Anh cũng không chịu nổi một đòn.”

“Chút mẹo vặt ấy mà.” Diệp Phi ngồi lại ghế mây. “Hệ thống làm ăn cũng được, dây kẽm dẫn điện tốt, cách điện môi trường tuyệt vời. Từ mai chắc không còn con muỗi nào dám bén mảng đến nữa.”

Bên ngoài hàng rào, Huyết Ma Lão Tổ vẫn đang ngồi bó gối dưới gốc cây cổ thụ đen kịt, nhìn sáu vị đạo hữu “U Minh” vừa chạy mất tích mà lòng tràn đầy cảm khái.

Lão thầm tự nhủ: “Ít ra mình chỉ bị giật 220V, vẫn còn may mắn chán…”

Đêm Vực Thẳm trở lại vẻ tĩnh lặng ban đầu. Chỉ thỉnh thoảng, người ta lại nghe thấy tiếng “tẹt” nhỏ của một con ma muỗi tội nghiệp nào đó lỡ va phải sợi dây kẽm gai, biến thành một đốm lửa nhỏ rồi biến mất trong bóng đêm.

Trên mái tiệm, chiếc cột thu lôi cao vút thỉnh thoảng lại lóe lên tia sáng tím, sẵn sàng nghênh tiếp bất cứ thiên kiếp hay kẻ thù nào ngu ngốc dám thách thức sự yên bình của vị chủ tiệm lười biếng.

Diệp Phi nhắm mắt, cuối cùng cũng được hưởng một giấc ngủ yên tĩnh giữa Vực Thẳm chết chóc này. Trong cơn mơ, anh dường như thấy mình đã bán đủ doanh số và được hệ thống thưởng cho một cái máy điều hòa nhiệt độ…

“Hệ thống… nhớ kèm cả… dàn nóng…”

Tiếng ngáy đều đều của Diệp Phi vang lên, hòa cùng tiếng “o o” đều đặn của máy biến áp 220V, tạo nên một bản nhạc kỳ lạ nhất trong lịch sử Cấm Địa Vực Thẳm.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8