Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm Địa
Chương 44: Thu phục Huyết Ma làm phu quét rác

Cập nhật lúc: 2026-05-24 17:42:58 | Lượt xem: 6

**Chương 44: Thu phục Huyết Ma làm phu quét rác**

Màn sương đỏ sậm đặc trưng của Vực Thẳm Cấm Địa vẫn cuồn cuộn như những đợt sóng tử thần, vỗ vào bức tường ánh sáng vô hình đang bao bọc tiệm tạp hóa. Bên trong ranh giới ấy, không gian tĩnh lặng đến lạ kỳ, chỉ có tiếng gió lùa qua khe cửa và mùi thơm thoang thoảng của trà nhài rẻ tiền.

Huyết Ma Lão Tổ, một kẻ từng khiến cả vùng biên cương tu chân giới phải rúng động, kẻ sở hữu đại trận “Vạn Linh Huyết Hải” có thể luyện hóa cả một tòa thành trì trong nháy mắt, lúc này đang phủ phục dưới nền đất lạnh lẽo. Hai đầu gối lão run rẩy, mồ hôi lạnh thấm đẫm tấm trường bào đỏ rực giờ đã rách nát tả tơi. Lão không dám ngẩng đầu, bởi lẽ chỉ cần một hơi thở từ nam thanh niên đang nằm trên chiếc ghế bập bênh phía trước cũng đủ khiến linh hồn lão vỡ vụn thành ngàn mảnh.

Diệp Phi lười biếng ngáp một cái, chiếc quạt nan trên tay khẽ đập vào lòng bàn tay theo nhịp điệu đều đặn. Anh dụi dụi đôi mắt vẫn còn lờ đờ vì ngái ngủ, liếc nhìn bảng thông báo của hệ thống vừa hiện lên trong tâm trí:

*[Nhiệm vụ phụ tuyến: Mở rộng đội ngũ nhân sự vệ sinh ngoại vi. Đối tượng tiềm năng: Ma tu cấp độ Hóa Thần. Độ hài lòng của hệ thống: 85%.]*

Diệp Phi thở dài, giọng nói đều đều như đang mặc cả một bó rau ở chợ:

“Lão Huyết này, ông nói xem, ông mang theo cả vạn ma binh đến phá hoại giấc ngủ trưa của ta, rồi còn làm bẩn cả bãi cỏ mà Tiểu Nhi mới trồng… tội này tính thế nào đây?”

Huyết Ma Lão Tổ rùng mình, tiếng răng đập vào nhau lập cập:

“Tiệm… Tiệm trưởng đại nhân… Lão phu… tiểu nhân có mắt không thấy Thái Sơn! Tiểu nhân bị mỡ heo che mắt, nghe lời xúi giục của đám tiểu nhân bên ngoài mới dám mạo phạm thần uy của ngài. Xin đại nhân khai ân, tha cho tiểu nhân một con đường sống!”

Vừa nói, Huyết Ma vừa dập đầu rầm rầm xuống đất. Sàn nhà của tiệm tạp hóa không biết làm từ loại vật liệu gì mà cứng đến mức trán lão đã sưng vù, máu chảy ròng ròng nhưng sàn vẫn không hề có lấy một vết xước.

Lúc này, từ phía quầy thu ngân, một bóng hồng thanh lệ bước ra. Liễu Y Y mặc bộ sườn xám màu xanh ngọc, trên tay cầm một cuốn sổ nợ và cây bút lông. Cô lạnh lùng nhìn Huyết Ma, ánh mắt không hề có chút thương hại, chỉ có sự chuyên nghiệp lạnh lẽo của một quản lý cửa hàng:

“Tiệm trưởng, theo bảng giá bồi thường tổn thất tinh thần và hư hại cảnh quan, tên ma tu này phải nộp ít nhất năm ngàn năm thọ nguyên hoặc ba kiện tiên khí cực phẩm mới đủ bù đắp. Tuy nhiên, nhìn bộ dạng nghèo nàn của lão, chắc là không đủ rồi.”

Huyết Ma nghe đến “năm ngàn năm thọ nguyên” thì suýt ngất xỉu. Lão tu luyện đến nay cũng mới được hơn ba ngàn năm, đào đâu ra chừng đó mà trả?

“Nghèo à?” Diệp Phi nhướn mày, vươn vai đứng dậy. Đôi dép lê của anh kéo lê trên sàn tạo ra những âm thanh sột soạt đầy ám ảnh đối với kẻ đang quỳ. Anh đi đến trước mặt Huyết Ma, chống cằm suy nghĩ. “Nghèo thì khó làm ăn lắm. Ta đây mở tiệm là để kinh doanh, không phải để làm từ thiện. Nhưng mà… nhìn ông cũng có vẻ có sức khỏe đấy chứ?”

Huyết Ma Lão Tổ như nhìn thấy tia hy vọng cuối cùng, vội vàng đáp:

“Vâng, vâng! Tiểu nhân tuy già nhưng linh lực thâm hậu, thân thể được rèn luyện bằng máu quỷ, sức mạnh vô song! Ngài muốn tiểu nhân đi giết ai? Dù là tông chủ các đại phái hay yêu vương phương nào, tiểu nhân cũng sẽ dốc sức!”

Diệp Phi phẩy tay, vẻ mặt đầy sự chán ghét:

“Giết giết chóc chóc cái gì? Ta đã bảo ta là người kinh doanh lương thiện. Ta cần người làm việc, chứ không cần sát thủ. Ông nhìn ra ngoài kia xem.”

Huyết Ma nhìn theo hướng tay của Diệp Phi. Phía ngoài hàng rào gỗ của tiệm, nơi mương rãnh dẫn nước và lối mòn nhỏ chạy sâu vào sương mù, sỏi đá bám đầy rêu đen của Vực Thẳm, mảnh vụn của những món pháp bảo hư hỏng và xương trắng của các thợ săn xấu số vương vãi khắp nơi. Quan trọng hơn, dư chấn từ cuộc tấn công lúc nãy của lão đã khiến một vùng không gian quanh tiệm trở nên hỗn loạn, bụi bặm bay mù mịt.

“Vực Thẳm Cấm Địa này tuy hoang vu, nhưng cũng phải giữ gìn vệ sinh môi trường chứ.” Diệp Phi tặc lưỡi. “Đám quái vật quanh đây toàn bọn không có ý thức, phóng uế bừa bãi, rác thải tuôn ra không xuể. Nhân viên của ta thì toàn mỹ nhân với tiểu yêu tinh, không lẽ bắt họ ra ngoài kia dọn rác giữa đám ma sát hung hiểm đó?”

Huyết Ma Lão Tổ đờ người ra, lão lắp bắp: “Ý đại nhân là…”

“Chúc mừng ông.” Diệp Phi cười nhẹ, một nụ cười mà theo Huyết Ma là còn đáng sợ hơn cả quỷ vương. “Kể từ giây phút này, ông chính thức trở thành ‘Nhân viên vệ sinh danh dự ngoại vi’ của tiệm tạp hóa Diệp Phi. Công việc hàng ngày: Quét dọn lối mòn dài mười dặm quanh tiệm, nhặt sạch mảnh vỡ pháp bảo, xử lý xác quái vật và… dọn phân cho lũ Hủ Thi Khuyển. Nếu một hạt bụi lọt vào sân, ta sẽ trừ vào thọ nguyên của ông.”

Huyết Ma Lão Tổ cảm thấy bầu trời như sụp đổ. Lão là Huyết Ma Lão Tổ! Kẻ đứng trên vạn người, hô mưa gọi gió, giờ lại đi nhặt rác và dọn phân cho lũ quái vật cấp thấp sao?

“Sao? Không muốn à?” Ánh mắt Diệp Phi đột nhiên trở nên thâm trầm.

“Gừ…”

Một tiếng gầm gừ trầm thấp vang lên từ phía góc hiên nhà. Con chó đen nhỏ vốn đang nằm khoanh tròn sưởi nắng – Vượng Tài – đột ngột mở mắt. Trong đồng tử của nó, hình ảnh một con Ma Long khổng lồ cuộn xoáy giữa mây đen hiện lên, mang theo uy áp từ thời thái cổ khiến toàn bộ linh hồn của Huyết Ma muốn nổ tung. Lão cảm thấy nếu mình nói chữ “Không”, con chó kia sẽ lập tức nuốt chửng linh hải của lão như nuốt một miếng xúc xích.

“Tiểu nhân nguyện ý! Tiểu nhân vô cùng vinh hạnh!” Huyết Ma dập đầu như tế sao, giọng nói đầy sự hăng hái (giả tạo).

“Tốt.” Diệp Phi gật đầu hài lòng. Anh búng tay một cái.

Từ không gian hệ thống, một chiếc chổi tre cán dài và một cái hốt rác bằng nhựa màu xanh lá (trông rất lạc quẻ với thế giới tiên hiệp này) rơi xuống trước mặt Huyết Ma. Nhưng khi Huyết Ma chạm tay vào cán chổi, lão trợn tròn mắt.

Đây không phải là một chiếc chổi bình thường!

Trong cán chổi chứa đựng một luồng pháp tắc tinh khiết, có thể trấn áp hoàn toàn ma sát xung quanh. Những sợi tre bình thường kia thực chất là gân của thần thú được dệt lại, mỗi nhát quét qua không chỉ dọn sạch bụi bặm mà còn có khả năng bình ổn không gian bị vỡ nát. Chiếc hốt rác kia thì giống như một túi càn khôn vô tận, có thể chứa cả một ngọn núi rác thải mà không hề tăng trọng lượng.

“Món pháp bảo này…” Huyết Ma run rẩy.

“Đó là bộ dụng cụ vệ sinh ‘Thiên Hà Thanh Tẩy’. Cứ coi như là đồ bảo hộ lao động đi.” Diệp Phi uể oải nói. “Y Y, ghi lại thông tin của lão. Lương khởi điểm: Mỗi tuần một mẩu bánh mì khô và một ngụm nước suối của tiệm. Bảo hiểm: Ta bảo đảm ông sẽ không chết trong phạm vi mười dặm quanh đây.”

Liễu Y Y gật đầu, cây bút lông nhanh thoăn thoắt ghi lên trang sổ, sau đó đưa cho Huyết Ma một tấm bảng tên bằng gỗ có dòng chữ: **[Phu Quét Rác – Số 001]**.

“Đeo vào cổ. Đi làm việc ngay đi, nhìn cái đống đổ nát ngoài kia là ta thấy nhức mắt rồi.” Diệp Phi xua xua tay.

Huyết Ma Lão Tổ lảo đảo đứng dậy, khoác lên mình chiếc áo lao động màu cam phản quang (do hệ thống tự trang bị) đè lên bộ huyết bào oai phong một thời. Lão cầm chổi, lủi thủi bước ra khỏi ranh giới bảo hộ của tiệm.

Khi vừa bước ra ngoài, bầu không khí đặc quánh của Vực Thẳm ập đến. Thông thường, ngay cả cao thủ Hóa Thần như lão cũng phải vận linh lực toàn thân để chống chọi, nhưng lúc này, bảng tên trên cổ khẽ tỏa ra một làn hơi ấm dịu nhẹ, khiến mọi luồng sát khí đều tự động tản ra.

Huyết Ma thở dài một tiếng dài thượt. Lão nhìn về phía phương xa, nơi các đệ tử và tay sai của lão chắc đang đợi tin chiến thắng, rồi lại nhìn cái chổi trong tay.

“Thôi thì… quét rác cũng là tu hành.” Lão tự an ủi mình bằng một giọng đầy cay đắng.

“Xoẹt… xoẹt… xoẹt…”

Tiếng chổi tre ma sát trên mặt đất sỏi đá bắt đầu vang lên đều đặn. Một vị ma đầu cái thế, giờ đây đang còng lưng nhặt từng mảnh xương vỡ của quỷ thú, thi thoảng còn phải cúi người dọn dẹp “sản phẩm” của mấy con quái vật bay qua.

Bên trong tiệm, Liễu Y Y nhìn ra cửa sổ, khẽ nói: “Tiệm trưởng, ngài thực sự tin tưởng lão ta sao? Hắn dù sao cũng là ma tu lâu năm, tâm tính tàn độc.”

Diệp Phi đã nằm trở lại ghế, đôi mắt nhắm nghiền, lẩm bẩm:

“Sợ cái gì? Trong lãnh địa của ta, con rồng cũng phải cuộn lại, con hổ cũng phải nằm phủ phục. Huống chi… ông ta dọn rác sạch thật đấy chứ. Nhìn xem, lối đi đã bắt đầu thấy rõ mặt đá rồi.”

Tiểu Yêu Tinh Linh Nhi từ trong túi áo Diệp Phi ló đầu ra, tay cầm một quả linh quả nhỏ xíu, cười khì khì: “Từ nay không phải lo rác bay vào vườn rau nữa rồi! Tiệm trưởng thật anh minh!”

Giữa Vực Thẳm Cấm Địa tràn ngập điềm xấu, một cảnh tượng kỳ quái bắt đầu diễn ra mỗi ngày. Bất kỳ tu sĩ hay thợ săn nào liều mạng tiến sâu vào vùng trung tâm cũng sẽ bắt gặp một lão già mặc áo cam, tay cầm chổi, miệng lẩm bẩm những lời thần chú (thực ra là chửi thầm), tận tụy quét dọn giữa hàng đàn quái vật dữ tợn. Điều kỳ lạ nhất là lũ quái vật kia dù có hung hăng đến đâu, hễ nhìn thấy bóng dáng lão già cùng tấm bảng tên treo trên cổ lão, đều cụp đuôi chạy thẳng, như thể gặp phải thiên địch đáng sợ nhất gian trần.

Danh tiếng về “Lão phu quét rác của Tiệm tạp hóa” bắt đầu lan truyền khắp giới tu chân từ đó, còn nhanh hơn cả danh tiếng của các món mì tôm tăng tu vi.

Và ở giữa trung tâm của sự hỗn loạn đó, Diệp Phi vẫn bình thản hưởng thụ cuộc sống lười biếng của mình. Anh biết rằng, đối với Thiên Đạo, sự tồn tại của anh có thể là một tai họa, nhưng đối với cái mương thoát nước phía trước tiệm… nó đang trở nên sạch sẽ hơn bao giờ hết.

Bên ngoài, tiếng chổi vẫn đều đặn vang lên: “Xoẹt… xoẹt…”

“Này cái con Hủ Thi Khuyển kia! Có chạy ra chỗ khác đi không? Ta vừa mới quét sạch chỗ này xong! Còn dám đi bậy ở đây, ta dùng hốt rác đập chết ngươi có tin không!”

Tiếng mắng chửi hào sảng của Huyết Ma Lão Tổ vang vọng trong màn sương, mang theo một sức sống kỳ lạ, xua tan bớt cái không khí chết chóc của vùng cấm địa ngàn năm. Một khởi đầu mới cho một nhân viên mới, và một chương mới cho tiệm tạp hóa kỳ lạ nhất lịch sử.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8