Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm ĐịaChương 45: Tiệm tạp hóa thành điểm check
Bầu trời phía trên Vực Thẳm Cấm Địa trước nay vốn chỉ có một màu xám xịt của tử khí và những tia sét đỏ quạch của quy luật vặn xoẹo. Nhưng hôm nay, bầu không khí vốn dĩ đặc quánh mùi máu và oán hận ấy bỗng chốc bị xé toạc bởi hàng loạt những đạo độn quang rực rỡ.
Trên những thanh phi kiếm bạc tỷ, hay những tòa bảo tháp phi hành lộng lẫy, các tu sĩ từ Nam vực kéo đến mỗi lúc một đông. Mục tiêu của họ không phải là tầm bảo, cũng chẳng phải là khiêu chiến với quái vật cổ đại. Họ đến vì một tin đồn chấn động còn hơn cả việc có tiên khí xuất thế: Huyết Ma Lão Tổ — kẻ từng gieo rắc nỗi kinh hoàng cho vạn dặm sơn hà, đại ma đầu từng nuốt chửng linh hồn của một quốc gia chỉ trong một đêm — hiện đang đi quét rác ở một tiệm tạp hóa.
“Sư huynh, huynh nói xem… tin đồn này có đáng tin không? Huyết Ma Lão Tổ cơ mà? Lão là tồn tại Hóa Thần đỉnh phong, nửa bước bước vào Luyện Hư, sao có thể…”
Một nữ tu trẻ tuổi, trang phục thêu hoa văn của Thiên Kiếm Tông, run rẩy hỏi nam tử dẫn đầu.
Vị sư huynh nọ mặt mày nghiêm trọng, mắt nhìn đăm đăm vào làn sương mù phía trước, khàn giọng đáp: “Nếu chỉ là một người nói thì ta không tin. Nhưng đây là tin tức từ chính miệng những tán tu may mắn sống sót trở về từ tầng sâu Vực Thẳm. Nhìn xem, nơi đó chính là…”
Đạo độn quang hạ xuống ngay trước một lối mòn bằng đá sạch sẽ đến kỳ lạ. Cảnh tượng đập vào mắt họ khiến tất cả các thiên kiêu của đại tông môn đồng loạt đứng hình, hơi thở dường như bị bóp nghẹt.
Cách đó không xa, một lão già gầy gò, đôi mắt đỏ ngầu đặc trưng của ma tu đang rực cháy lên những tia lửa của sự uất ức. Trên người lão không còn bộ huyết bào thêu đầu lâu uy phong ngày nào, thay vào đó là một chiếc tạp dề màu cam dạ quang cực kỳ chói mắt, trước ngực in hai chữ lớn bằng mực đen: “BẢO VỆ”.
Lão cầm một chiếc chổi tre bình thường, nhưng động tác lại mang theo những quy luật tàn khốc, mỗi nhát chổi quét qua là một đạo kình khí vỡ vụn, quét văng sạch sành sanh những mảnh vụn xương cốt của quái vật rơi rắc trên đường.
“Quét quét quét… cái tiệm khốn khiếp này, cái tên họ Diệp khốn khiếp kia!” Huyết Ma Lão Tổ vừa quét vừa lẩm bẩm chửi rủa bằng những lời lẽ thô tục nhất mà lão có thể nghĩ ra trong suốt 500 năm qua.
“Grào!!!”
Một con Ma Vực Ô Tà — quái vật tương đương tu vi Nguyên Anh — bỗng dưng lù lù xuất hiện từ làn sương mù, nhe răng nanh về phía nhóm tu sĩ mới đến. Nhóm Thiên Kiếm Tông còn chưa kịp rút kiếm thì “Xoẹt” một tiếng.
Chiếc chổi tre của lão già mặc tạp dề cam bỗng dựng đứng lên. Một đạo huyết quang nhỏ như sợi chỉ xẹt ngang không gian. Con quái vật Nguyên Anh thậm chí chưa kịp kêu một tiếng đã bị chém làm đôi, máu đen bắn tung tóe.
“Đồ súc vật không có mắt! Ta vừa quét sạch chỗ này xong, ngươi định chảy máu ra đây cho ta bị trừ tiền lương hả?”
Huyết Ma Lão Tổ gầm lên một tiếng đầy phẫn nộ, sau đó lóng ngóng rút ra từ túi tạp dề một chiếc giẻ lau. Lão lầm lũi cúi xuống, bắt đầu lau sạch bãi máu trên phiến đá, động tác thành thục đến mức đau lòng.
Nhóm tu sĩ đứng gần đó chứng kiến cảnh này, da đầu ai nấy đều tê dại.
“Đúng là lão rồi… đúng là vị ma đầu đó rồi.” Vị sư huynh của Thiên Kiếm Tông run rẩy lau mồ hôi trên trán. “Nhưng… nhưng tại sao lão lại đi lau sàn giữa Vực Thẳm như thế kia?”
Chưa kịp để họ hết bàng hoàng, một âm thanh thanh thót từ trong làn sương truyền đến:
“Huyết lão đầu, hôm nay ranh giới vệ sinh ngoài dốc đá chưa sạch đâu đấy nhé. Nếu chủ tiệm dậy mà thấy còn một cọng rác, tháng này lão đừng hòng chạm vào một hộp thuốc lá Linh Hồn nào!”
Huyết Ma Lão Tổ đang hung tàn là thế, vừa nghe thấy giọng nói này liền run bắn người, bộ mặt dữ tợn bỗng chốc méo mó thành một nụ cười nịnh nọt hướng về phía tiệm tạp hóa:
“Thánh nữ… à không, Liễu tiểu thư! Ngài yên tâm, lão phu quét ngay đây! Sẽ sạch đến mức chim bay qua còn phải ngã vì trơn, xin ngài đừng nói với Tiệm trưởng, lão hứa sẽ ngoan mà!”
Cảnh tượng này trực tiếp làm sụp đổ hoàn toàn thế giới quan của những vị khách đang đứng ngoài cửa. Họ nhìn nhau, thấy trong mắt đối phương đều là sự hoang mang cực độ. Vực Thẳm Cấm Địa từ bao giờ lại trở nên… có nề nếp như thế này?
“Vào xem đi.” Một vị lão giả thuộc tán tu đoàn lên tiếng, giọng nói chứa đầy sự tò mò vượt qua nỗi sợ. “Dù nơi đó là hang cọp, thì chúng ta cũng phải xem cái người thu phục được Huyết Ma là thần thánh phương nào.”
Nhóm khách hàng ước chừng vài chục người, thận trọng bước qua “lãnh địa” của người bảo vệ mặc tạp dề cam. Khi bước qua cửa tiệm, một luồng không khí thanh mát, dịu nhẹ tựa như tiết xuân ấm áp bủa vây lấy họ, ngay lập tức xua tan đi cái lạnh lẽo thấu xương và mùi tử khí đặc quánh bên ngoài.
Một tấm bảng neon nhấp nháy chữ xanh chữ đỏ đập vào mắt họ: “TIỆM TẠP HÓA DIỆP PHI – KHÔNG MUA XIN ĐỪNG LÀM PHIỀN GIẤC NGỦ TRƯA”.
Trong tiệm, hàng hóa được xếp ngay ngắn trên những chiếc kệ gỗ thơm phức mùi trầm hương. Phía sau quầy thu ngân, một thiếu nữ xinh đẹp tuyệt trần trong bộ sườn xám cách tân, trên tay cầm một chiếc máy tính bỏ túi phát ra những tiếng “tít tít” đều đặn. Bên cạnh chân cô, một con chó đen gầy gò đang nằm ngủ khì, miệng thỉnh thoảng lại nhai nhai không khí như thể đang mộng thấy món gì ngon lắm.
Và ở góc tiệm, trên một chiếc ghế nằm bằng mây dài, một thanh niên trẻ tuổi đang đắp một tờ báo lên mặt, một tay để thõng xuống đất, chiếc quạt nan nhẹ nhàng đung đưa một cách tự động dù anh ta đang ngủ say.
“Thứ lỗi cho hỏi…” Vị sư huynh Thiên Kiếm Tông bước lên, lắp bắp. “Chúng tôi nghe danh đến đây…”
“Mua hàng hay xem biểu diễn?” Liễu Y Y không ngẩng đầu lên, tay vẫn gõ phím máy tính liên tục. “Nếu là xem Huyết Ma quét rác thì ra ngoài, đừng làm tắc nghẽn lối vào. Nếu mua hàng thì tự xem giá trên nhãn. Lưu ý, tiệm này không chấp nhận trả giá, không nhận linh thạch phẩm cấp thấp, và đặc biệt…”
Cô chỉ tay vào cái bảng nhỏ cạnh quầy: “… Cấm đánh thức Tiệm trưởng.”
Một thiên kiêu trẻ tuổi của Phược Ma Tông có vẻ không nhịn được tính ngạo mạn, hừ lạnh một tiếng: “Ta không tin! Một tiểu tử trông như người phàm thế kia mà lại là chủ của Vực Thẳm sao? Huyết Ma chắc chắn là bị các người dùng tà thuật khống chế! Để ta xem thực hư thế nào…”
Hắn chưa kịp bước tới gần chiếc ghế nằm, thì con chó đen nhỏ đang ngủ bỗng hé một con mắt ra.
Chỉ là một cái liếc mắt.
*Uỳnh!*
Toàn bộ tu sĩ trong tiệm đồng loạt cảm thấy trời đất như đảo lộn. Trong một tích tắc đó, hình bóng con chó đen bé nhỏ ấy bỗng chốc phình to ra trong linh hồn họ, biến thành một thực thể đen ngòm che lấp cả bầu trời, với đôi mắt rực lửa vĩnh hằng và hơi thở có thể thiêu rụi cả một tinh cầu.
Vị thiên kiêu của Phược Ma Tông lập tức quỳ sụp xuống, nôn ra một ngụm máu lớn, gương mặt tái mét không còn một giọt máu. Hắn run lẩy bẩy như gặp phải thiên địch thượng cổ, miệng ú ớ không ra tiếng.
“Vượng Tài, đừng làm khách sợ. Mất doanh số đấy.”
Một giọng nói uể oải vang lên từ bên dưới tờ báo. Diệp Phi chầm chậm gỡ tờ báo xuống, để lộ gương mặt thanh tú nhưng lờ đờ thiếu ngủ. Anh ngáp một hơi dài, vươn vai nghe tiếng xương cốt kêu “răng rắc”, rồi nhìn đám khách hàng đang đứng như trời trồng bằng ánh mắt chán nản.
“Đến rồi à? Hôm nay đông khách nhỉ?” Diệp Phi nhấp một ngụm trà nguội, tặc lưỡi. “Y Y, chuẩn bị ít mì tôm đi. Nhìn mấy người này chắc là từ phương xa đến xem náo nhiệt rồi.”
Liễu Y Y mỉm cười gật đầu, đi về phía kệ hàng lấy ra vài hộp nhựa có bao bì sặc sỡ.
Nhóm tu sĩ lúc này mới hoàn hồn, nhưng ai nấy đều không dám thở mạnh. Khí tức của con chó vừa rồi… chắc chắn là hàng thật giá thật của Ma Long diệt thế. Mà một con rồng có thể tiêu diệt đại lục lại nằm canh cửa như một con chó trung thành, vậy người thanh niên đang gãi đầu kia…
“Tiệm… Tiệm trưởng… chúng tôi thực sự là muốn mua đồ.” Vị lão già tán tu nuốt nước bọt, liếc nhìn những món hàng lạ lẫm. “Xin hỏi… đây là cái gì?”
Ông ta chỉ tay vào một chai nước nhựa trong suốt có ghi “Nước khoáng Tịnh Hóa”.
“Cái đó hả?” Diệp Phi hờ hững đáp. “Uống vào thì tâm ma tan biến, kinh mạch thông suốt. Đối với tu sĩ đang bị bình cảnh thì có tác dụng phá vỡ xiềng xích tâm linh. Giá cũng rẻ, 20 năm thọ nguyên một chai. Hoặc đổi bằng ba kiện linh tài bậc sáu trở lên.”
Cả căn phòng lâm vào tĩnh lặng tuyệt đối.
Phá vỡ bình cảnh? Xóa bỏ tâm ma? Giá trị của một viên đan dược cấp cao tương đương như vậy có thể khiến cả một tông môn sụp đổ, vậy mà ở đây nó được đóng vào… cái chai nhựa bán như nước trà dọc đường?
“Ta… ta mua!” Lão giả tán tu không chút do dự, lấy ra một chiếc hộp ngọc chứa gốc tiên thảo nghìn năm. “Đây là Thiên Linh Chi, xin hãy đổi cho lão phu một chai!”
Liễu Y Y nhận lấy hộp ngọc, giám định một lượt rồi đưa chai nước khoáng cho lão giả. Những người xung quanh nín thở dõi theo. Khi vị lão giả vừa vặn nắp chai, một luồng thanh khí tinh khiết đến mức mắt thường cũng thấy được thoát ra ngoài, bao phủ lấy căn phòng.
*Ực… ực…*
Vừa uống hết nửa chai, sắc mặt của lão già tán tu bỗng nhiên hồng hào hẳn lên. Khí tức Nguyên Anh trung kỳ vốn dĩ trì trệ hàng trăm năm của ông ta bỗng chốc dao động mạnh mẽ, rồi đột ngột tăng vọt lên Nguyên Anh hậu kỳ một cách nhẹ nhàng như đẩy xe vào chỗ trũng.
“Đột phá… thực sự đột phá rồi!”
“Trời ơi! Không có thiên kiếp? Không có rủi ro tẩu hỏa nhập ma?”
Đám đông bùng nổ. Sự nghi ngờ cuối cùng đã bị đập nát bởi thực tế. Trong chớp mắt, không ai còn quan tâm đến Huyết Ma Lão Tổ quét rác nữa. Họ như điên dại lao vào các kệ hàng.
“Ta muốn mì tôm! Ta muốn mì tôm tăng tu vi!”
“Tránh ra, ta lấy cuộn giấy vệ sinh linh văn kia trước!”
“Chủ tiệm, chiếc bật lửa phát ra thiên hỏa này giá bao nhiêu? Ta đổi bằng bảo kiếm truyền đời của ta!”
Tiệm tạp hóa vốn dĩ yên tĩnh bỗng chốc trở thành một cái chợ vỡ tổ. Diệp Phi nhìn cảnh tượng xô bồ trước mắt mà thấy đau đầu. Anh đập quạt xuống bàn:
“Trật tự! Xếp hàng! Đứa nào chen lấn, ta ném ra ngoài cho Huyết lão đầu dùng chổi thông đít bây giờ!”
Lời đe dọa của Diệp Phi còn có hiệu lực hơn cả thánh chỉ. Cả đám tu sĩ quyền cao chức trọng lập tức ngoan ngoãn xếp thành một hàng dài dằng dặc từ quầy thu ngân ra đến tận cổng.
Bên ngoài, Huyết Ma Lão Tổ thấy đám tu sĩ trước đó còn khinh thường mình, giờ đang khúm núm xếp hàng, lão bỗng cảm thấy tâm tình có chút cân bằng. Lão chống cằm lên cán chổi, liếc nhìn vị thiên kiêu Phược Ma Tông vừa rồi bị dọa sợ mất mật, mỉa mai nói:
“Sao thế tiểu tử? Vừa rồi còn muốn xem thực hư à? Vào trong đó mà xem, đừng làm phiền ta làm vệ sinh. Lát nữa mà làm rớt miếng snack nào ra đất là ta băm ngươi làm phân bón cho vườn rau của Tiệm trưởng đấy.”
Vị thiên kiêu nọ mặt mày xám xịt, không dám ho một tiếng, lặng lẽ nhích từng bước một trong hàng.
Bên trong, Diệp Phi ngồi thu tiền đến mỏi tay, thỉnh thoảng lại nhìn qua khe cửa thấy dòng người đổ về mỗi lúc một đông, trong lòng thầm than vãn: *Hệ thống ơi hệ thống, ngươi muốn ta kinh doanh, nhưng đông thế này thì bao giờ ta mới được ngủ trưa?*
Ngay lúc doanh số của tiệm đang tăng vọt với tốc độ chóng mặt, từ phía xa chân trời của Vực Thẳm, một đạo kim quang xé tan mây mù đổ xuống. Khí tức của đạo kim quang này mạnh mẽ và thần thánh đến mức vượt xa Hóa Thần, mang theo một loại áp chế của cấp độ “Tiên”.
Đám đông đang chen lấn bỗng khựng lại. Ngay cả Huyết Ma Lão Tổ cũng rùng mình, ánh mắt kinh nghi nhìn về hướng đó.
Một giọng nói mang theo uy nghiêm thượng giới vang vọng khắp không gian:
“Chốn nhơ bẩn này, kẻ nào dám bán những thứ nghịch thiên cải mệnh, làm rối loạn cân bằng của Thiên Đạo? Diệp Phi, ra ngoài chịu tội!”
Dòng người trong tiệm bắt đầu náo loạn, nhiều kẻ đã nảy sinh ý định tháo chạy. Đây là hơi thở của Tiên Nhân hạ giới!
Diệp Phi thở dài, bỏ tờ báo đang định đắp lại lên mặt xuống. Anh lẩm bẩm một mình:
“Lại nữa… cái Thiên Đạo này không biết mệt à? Đang giờ vàng bán hàng mà cứ đến quấy rối. Y Y, mang cho ta cái vợt bắt muỗi ở sau kho ra đây.”
Liễu Y Y mỉm cười đi vào trong, còn khách hàng thì mặt mày ngơ ngác: *Vợt… vợt bắt muỗi? Tiệm trưởng định dùng thứ đó để tiếp đón Tiên Nhân sao?*
Chương 45 kết thúc bằng hình ảnh Diệp Phi lững thững bước ra khỏi tiệm, tay cầm một chiếc vợt bắt muỗi màu xanh bằng nhựa rẻ tiền, trong khi trên đầu anh là cả một vùng trời bị kim quang của Tiên giới che phủ. Và phía sau anh, con chó đen Vượng Tài vừa ngáp vừa bắt đầu nhe nanh.
Bản tin du lịch của Thương Mang Đại Lục ngày hôm đó chắc chắn sẽ phải cập nhật thêm một dòng: *Nếu có ghé thăm Tiệm tạp hóa Diệp Phi, hãy mang theo nhiều tiền, và đừng bao giờ hỏi chủ tiệm về các quy tắc vật lý.*