Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm ĐịaChương 57: Trận chiến trong game, đột phá ngoài đời
Chương 57: Trận chiến trong game, đột phá ngoài đời
Màn đêm ở Vực Thẳm Cấm Địa không bao giờ thực sự yên tĩnh. Tiếng gió rít qua những khe đá nứt nẻ nghe như tiếng kêu khóc của vô vàn linh hồn bị giam cầm, sương mù đỏ sậm cuồn cuộn va đập vào tấm màn ánh sáng vô hình xung quanh tiệm tạp hóa. Thế nhưng, bên trong lớp cửa gỗ mộc mạc kia lại là một thế giới hoàn toàn khác biệt.
Ánh đèn neon xanh đỏ nhấp nháy từ bảng hiệu “Khu vực trải nghiệm thần thức” hắt lên gương mặt già nua nhưng đang căng ra vì phấn khích của ba vị trưởng lão Thanh Vân Tông.
Hỏa Vân trưởng lão, một cao thủ Hóa Thần kỳ danh chấn một phương, lúc này đang trừng trừng mắt nhìn vào bức màn ánh sáng trước mặt. Đôi tay lão múa may liên tục trên khối ngọc thạch điều khiển, linh lực trong người không tự chủ được mà tuôn trào theo từng nhịp nhấn.
“Né! Né đi chứ! Đạo hữu Thủy Kính, ông làm cái gì mà đứng đờ ra như khúc gỗ thế hả?” Hỏa Vân hét lên, râu tóc dựng ngược vì tức giận.
Ở vị trí bên cạnh, Thủy Kính trưởng lão – người vốn nổi tiếng với sự điềm tĩnh và tâm lặng như mặt hồ – lúc này cũng đang mồ hôi nhễ nhại. Trán lão nổi đầy gân xanh, giọng nói rít qua kẽ răng: “Ông tưởng điều khiển cái thứ này dễ lắm sao? Thần thức của ta đang bị mười con yêu quái cấp thấp vây hãm, lại còn cái hiệu ứng ‘Choáng váng’ quỷ quái này nữa…”
“Đừng cãi nhau nữa!” Trưởng lão còn lại, Linh Mục, thét lớn: “Boss sắp tung chiêu cuối rồi! Độc Cô đạo hữu, ông đâu rồi?”
Từ phía góc xa của dãy bàn, Lão Kiếm Quỷ Độc Cô Vong đang thong dong dựa lưng vào ghế, một tay cầm vò rượu “Nếp Mới”, tay kia chỉ hờ hững gẩy nhẹ trên khối điều khiển. Nhân vật của ông ta trong trò chơi – một kiếm khách mặc áo bào xám – đang đứng giữa vòng vây của hàng vạn quân thù, nhưng thanh trường kiếm trong tay lại bất động như bàn thạch.
“Lũ tiểu bối các ngươi chỉ biết dùng lực, không biết dùng ý.” Độc Cô Vong nhấp một ngụm rượu, đôi mắt đục ngầu chợt loé lên tia sáng sắc lẹm: “Nhìn cho kỹ đây.”
Trên màn hình ánh sáng, nhân vật kiếm khách của Độc Cô Vong đột ngột bước lên một bước. Chỉ một bước đơn giản, nhưng lại chuẩn xác đến mức kỳ dị, luồn qua kẽ hở hẹp nhất của một rừng binh khí. Thanh kiếm gỉ sét đâm ra, không mang theo bất kỳ kỹ năng rực rỡ nào, chỉ là một đường thẳng tắp, đâm thẳng vào tim của con Ma Thần khổng lồ – Boss cuối của ải này.
“Ầm!”
Một tiếng nổ chấn động phát ra từ trận pháp mô phỏng, âm thanh chân thực đến mức khiến ba vị trưởng lão giật mình lùi lại. Con Ma Thần ngã xuống, tan biến thành những mảnh vỡ linh quang. Dòng chữ vàng kim hiện lên rực rỡ: “VICTORY!”
Cả ba trưởng lão Thanh Vân Tông đồng loạt thở phào một hơi, nằm vật ra ghế, lồng ngực phập phồng như vừa mới trải qua một trận đại chiến sinh tử thực sự. Thần thức của họ bị rút cạn đến mức mệt mỏi, nhưng trong ánh mắt lại lấp lánh sự sảng khoái chưa từng có.
Diệp Phi từ sau quầy thu ngân ngáp một cái thật dài, gập tờ báo lá cải của hệ thống lại, nhấc tách trà bốc khói lên thổi nhẹ: “Chơi xong rồi à? Mỗi người mười vạn linh thạch tiền giờ, cộng thêm ba chai Coca linh khí, tổng cộng là ba mươi lăm vạn linh thạch. Trả tiền rồi đi ngủ hộ tôi cái, khuya lắm rồi.”
Liễu Y Y đi tới, dáng người uyển chuyển trong bộ sườn xám, tay cầm khay đựng những vỏ chai rỗng. Cô khẽ lắc đầu, nụ cười ẩn hiện: “Chủ nhân, xem ra các vị đây vẫn còn chưa muốn rời ghế đâu.”
Thật vậy, Hỏa Vân trưởng lão đột ngột ngồi bật dậy. Lão không lấy tiền ra trả ngay, mà ngồi im phăng phắc, đôi mắt nhắm nghiền.
Lúc này, một luồng hỏa diễm màu đỏ thẫm đột ngột phát ra từ đỉnh đầu lão, khiến không khí xung quanh vặn xoắn. Đây không phải là linh lực hỗn loạn, mà là một sự ngộ đạo.
“Vừa rồi… bước chân đó của Độc Cô đạo hữu…” Hỏa Vân lầm bầm, tay phải vô thức chuyển động theo một quỹ tích kỳ lạ.
Trong trò chơi lúc nãy, để điều khiển nhân vật né tránh những đòn tấn công li ti mật độ cao của đám tiểu quái, Hỏa Vân đã buộc phải ép thần thức của mình chia nhỏ ra hàng nghìn sợi, kiểm soát linh lực đến mức vi mô nhất. Điều này vốn là một điều không tưởng đối với một người chuyên tu luyện các công pháp hỏa hệ mang tính bùng nổ, hoang dã như lão.
Xưa nay, lửa là để đốt cháy, để hủy diệt. Hỏa Vân luôn cho rằng lửa càng mạnh càng tốt. Nhưng trong cái trò chơi “Cửu Tiêu” quái quỷ của Diệp Phi, nếu lão chỉ biết tung ra những quả cầu lửa lớn, lão sẽ nhanh chóng hết linh lực và bị đánh bại bởi tốc độ. Muốn thắng, lão phải dùng những ngọn lửa nhỏ như sợi tơ, chuẩn xác đến từng milimet để triệt tiêu đòn đánh của kẻ địch.
Sự va chạm giữa “Bạo liệt” của bản năng và “Chuẩn xác” của trò chơi đang tạo ra một cơn bão trong linh hải của lão.
“Ta hiểu rồi… Hỏa không chỉ là hủy diệt, hỏa còn là sự tinh túy…”
Hỏa Vân trưởng lão đột ngột mở mắt, một luồng hào quang rực rỡ bắn ra. Một tiếng “răng rắc” giòn tan vang lên từ sâu trong linh hồn lão. Bình cảnh Hóa Thần trung kỳ vốn dĩ đã giam chân lão hơn ba trăm năm nay, vậy mà vào giây phút này, dưới áp lực của một trận đấu “rank” đỉnh cao, nó đã hoàn toàn vỡ nát.
“Oanh!”
Một luồng khí thế cường đại nổ tung. Nhưng ngay khi luồng uy áp ấy chuẩn bị thổi bay những kệ hàng hóa tinh xảo trong tiệm, Diệp Phi chỉ nhẹ nhàng đặt tách trà xuống bàn.
“Cộp.”
Một tiếng động khẽ khàng, nhưng lại như có ngàn cân trọng lực đè xuống. Toàn bộ hỏa diễm và uy áp cuồng bạo của Hỏa Vân lập tức bị ép ngược trở lại trong phạm vi nửa mét quanh người lão, không thể làm loạn thêm dù chỉ một phân.
Diệp Phi lười biếng liếc nhìn: “Đột phá thì tốt, nhưng làm hỏng đồ là phải đền gấp mười đấy nhé.”
Hỏa Vân trưởng lão lúc này mới tỉnh táo lại, lão nhìn xuống đôi tay đang rung rinh vì sức mạnh mới, rồi nhìn sang Diệp Phi với ánh mắt đầy sùng bái và kinh sợ. Lão đứng dậy, không mảy may quan tâm đến thân phận trưởng lão của mình, gập người hành lễ một cách cung kính nhất.
“Đa tạ Tiệm trưởng thành toàn! Nếu không có loại ‘pháp bảo mô phỏng’ thần kỳ này, lão phu e là cả đời này cũng không nhìn thấy được chân lý của hỏa.”
Thủy Kính và Linh Mục ngồi bên cạnh cũng hoàn toàn sững sờ. Họ nhìn đồng nghiệp của mình đột phá nhẹ nhàng như uống nước lã mà lòng đầy dậy sóng. Họ biết rõ, trò chơi này không đơn thuần là trò chơi. Nó là một môi trường tu luyện cực độ, nơi mà mọi giới hạn về tư duy và sự điều khiển thần thức đều bị thử thách.
Trong thế giới tu chân bình thường, ai dám lấy tính mạng ra để rèn luyện sự tinh vi như thế? Chỉ có ở trong tiệm tạp hóa này, nơi mà cái chết trong game không dẫn đến cái chết ngoài đời, họ mới dám điên cuồng thử nghiệm những điều cấm kỵ.
Độc Cô Vong cười khà khà, ném vò rượu không sang một bên: “Tiểu hỏa tử, thế mới biết mười vạn linh thạch một giờ là quá rẻ rồi chứ gì? Ở ngoài kia, có bỏ ra mười vạn viên cực phẩm linh thạch, cũng chưa chắc mua được một lần cảm ngộ Hóa Thần đâu.”
Hỏa Vân liên tục gật đầu, vội vàng lấy ra một túi trữ vật chứa đầy linh thạch ném lên quầy: “Tiệm trưởng, đây là năm mươi vạn linh thạch. Số dư cứ giữ lấy, coi như lão phu đặt chỗ trước cho ngày mai. Không, bắt đầu từ bây giờ, lão phu sẽ bế quan luôn ở cái ghế này!”
“Này này!” Linh Mục trưởng lão vội vàng kéo tay Hỏa Vân lại: “Lão già kia, ông không về tông môn báo cáo sao? Tông chủ đang đợi chúng ta thám thính tin tức về ‘Ma đầu Vực Thẳm’ đấy!”
Hỏa Vân trưởng lão trợn mắt: “Báo cáo cái gì? Nói với tông chủ là Ma đầu đang bán Coca và mì tôm chắc? Ông muốn về thì về đi, lão phu phát hiện ra rồi, leo lên bậc ‘Kim Cương’ trong trò này mới là đại đạo thực sự. Tu tiên cái gì chứ, chơi game mới là chân ái!”
Diệp Phi thu tiền xong, xua xua tay như đuổi ruồi: “Được rồi, muốn chơi tiếp thì mua thêm gói combo đêm. Một vạn linh thạch gồm một bát mì tôm thêm trứng và hai tiếng chơi máy. Y Y, lo cho họ đi, tôi đi ngủ đây.”
Nói đoạn, anh thản nhiên đi về phía chiếc giường tre nhỏ sau tấm bình phong, bỏ mặc ba vị đại năng của Thanh Vân Tông đang tranh nhau từng cái chỗ ngồi, và một Lão Kiếm Quỷ đang lầm bầm đòi Diệp Phi cập nhật thêm “tướng” mới cho game.
Bên ngoài cửa tiệm, Vượng Tài – con chó đen nhỏ gầy gò – đang nằm bò trước bậc cửa. Đôi tai nó chợt giật nhẹ. Trong bóng tối sâu thẳm của Vực Thẳm Cấm Địa, mấy luồng hơi thở đen ngòm đầy ác ý đang rình rập, có vẻ là những ma vật bị thu hút bởi ánh sáng và mùi mì tôm thơm phức phát ra từ tiệm.
Vượng Tài khẽ hé mở một con mắt, trong đồng tử nó hiện lên bóng hình của một con cự long vảy đen có thể nuốt chửng cả bầu trời. Một tiếng gầm vô thanh phát ra từ tâm thức của nó, quét sạch vạn dặm sương mù xung quanh. Những luồng ác ý kia lập tức tan rã như gặp phải thiên địch, sợ hãi lẩn trốn vào tận sâu trong kẽ nứt của đại lục.
Tiệm tạp hóa nhỏ bé giữa tâm vực vẫn bình yên đến lạ lùng. Tiếng “click click” của ngọc thạch điều khiển hòa lẫn với tiếng hút mì sùm sụp, tạo nên một bản nhạc kỳ quặc nhất giữa chốn cấm địa nghìn năm lạnh lẽo.
Sáng hôm sau, khi những tia sáng yếu ớt của mặt trời bị khúc xạ qua màn sương mù xám xịt của Vực Thẳm, Thanh Vân Tông náo động.
Sáu con hạc giấy truyền tin gửi về đều chỉ có duy nhất một nội dung ngắn gọn khiến Tông chủ và các thái thượng trưởng lão của họ suýt thì thổ huyết tại chỗ:
“Bọn ta đang ở trong Cấm Địa thám thính tình hình ma ma, đang vô cùng căng thẳng và nguy hiểm, cần thêm kinh phí gấp. Hãy gửi thêm một triệu linh thạch vào tọa độ này, đừng hỏi tại sao, hỏi là đang cứu thế giới đấy!”
Thanh Vân Tông Tông chủ nhìn tờ truyền tin mà run rẩy: “Cứu thế giới? Ba lão già này chẳng lẽ gặp phải viễn cổ ma thần sao? Mà sao mùi của hạc giấy… lại có hương vị giống như thịt bò hầm thế này?”
Trong khi đó, tại Tiệm Tạp Hóa Diệp Phi, ba vị trưởng lão đang lén lút chia nhau một gói Snack “Khoai Tây Lôi Điện”, loại snack mà khi ăn vào sẽ có dòng điện tê tái kích thích tế bào não, giúp phản xạ trong game tăng lên gấp bội.
Diệp Phi vừa ngủ dậy, đứng trên lầu nhìn xuống cảnh tượng này, khóe miệng khẽ giật giật.
“Hệ thống, hình như ta đang đào tạo ra một đám nghiện game có tu vi cao nhất lịch sử tu chân giới thì phải?”
Bảng hệ thống máy móc vang lên trong đầu anh: [Ký chủ đừng lo lắng. Theo tính toán, chỉ cần bán thêm 5000 thùng Coca, ký chủ sẽ đủ điểm để nâng cấp tiệm lên ‘Siêu Thị Vạn Giới’. Đến lúc đó, nhiệm vụ trấn áp Thiên Đạo sẽ trở nên dễ dàng hơn bao giờ hết.]
Diệp Phi vươn vai một cái, hướng về phía Liễu Y Y nói: “Y Y, chuẩn bị mở cửa thôi. Hôm nay chắc chắn sẽ có thêm nhiều con mồi… ý tôi là, khách hàng đến nộp mạng.”
Cửa tiệm mở ra, ánh đèn neon nhấp nháy lu mờ cả sương mù. Một ngày kinh doanh mới lại bắt đầu giữa lòng vực thẳm.