Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm Địa
Chương 80: \”Đánh nhau ra chỗ khác, đừng làm vỡ kính tiệm ta\”

Cập nhật lúc: 2026-05-24 18:07:05 | Lượt xem: 6

Sương mù ở Vực Thẳm Cấm Địa vốn là thứ vật chất kỳ quái, nó không hẳn là hơi nước, cũng chẳng phải là mây. Nó là sự kết tụ của những oán niệm cổ xưa, những mảnh vỡ quy tắc bị hỏng hóc và thứ Ma Sát có thể ăn mòn tu vi của bất kỳ đại năng nào. Thế nhưng, trong cái không gian xám xịt và chết chóc ấy, lại có một vòm ánh sáng vàng ấm áp bao phủ lấy một khoảnh sân nhỏ, tạo thành một ốc đảo bình yên đến mức phi lý.

Sáng sớm, không khí trong tiệm tạp hóa Diệp Phi phảng phất mùi thơm của lá trà hảo hạng quyện với mùi dầu mỡ từ mấy cây xúc xích bò đang quay đều trên máy.

Diệp Phi nằm dài trên chiếc ghế tựa làm bằng trúc xanh, đôi mắt lờ đờ nhìn ra cửa sổ. Anh khẽ ngáp một cái, chiếc quạt nan trong tay phe phẩy một cách vô lực. Bên cạnh anh, Liễu Y Y đang bận rộn dùng chiếc khăn lông trắng tinh lau chùi những chiếc kệ gỗ bóng loáng.

“Chủ nhân, Mạc Vô Nhai vừa mới cãi nhau với Huyết Ma Lão Tổ ở ngoài vườn.” Liễu Y Y vừa lau một chai rượu “Ngoại Hạng”, vừa khẽ cười nói: “Lão bảo rằng Huyết Ma cố tình hất nước rửa phân bón vào đôi giày vải mà lão vừa mới đổi được bằng mười ngày lương.”

Diệp Phi không buồn mở mắt, lười biếng đáp: “Kệ chúng nó đi. Bảo hai đứa đấy, nếu còn gây gổ làm hỏng rau của ta, tối nay cả hai cùng ngủ chung với Vượng Tài trong chuồng. À mà thôi, Vượng Tài chắc cũng không thích ngủ chung với mấy lão già khô héo đấy đâu.”

Dưới chân ghế, con chó đen nhỏ đang lim dim ngủ bỗng vểnh tai lên, khẽ ẳng một tiếng như để tán đồng, rồi lại thè lưỡi liếm liếm cái bát inox sáng choang của mình.

Mạc Vô Nhai, từng là tông chủ uy chấn một phương, giờ đây đang cầm cái chổi rễ khổng lồ, mặt đỏ gay nhìn Huyết Ma Lão Tổ – kẻ đang đứng chống cuốc cười hì hì.

“Ngươi nhìn cái gì? Lo mà quét cho sạch đống lá rụng kia đi. Ở đây lâu ngày ngươi sẽ hiểu, danh hiệu tông chủ hay ma đầu đều không đáng giá bằng một suất cơm hộp của chủ tiệm đâu.” Huyết Ma Lão Tổ vênh váo, tay lau mồ hôi trên trán bằng cái khăn rách.

Mạc Vô Nhai hậm hực định chửi lại, nhưng khi ánh mắt lão liếc thấy tấm kính cường lực của tiệm tạp hóa đang phản chiếu ánh sáng mặt trời (một thứ mặt trời nhân tạo do hệ thống tạo ra), lão bỗng rùng mình. Lão nhớ lại cảm giác kinh hoàng khi tu vi bị lột sạch chỉ trong một cái búng tay của Diệp Phi. Ở nơi này, trật tự của tu chân giới bị vứt vào sọt rác, chỉ có một quy tắc duy nhất: Nghe lời chủ tiệm.

Đúng lúc này, sự bình yên giả tạo của Vực Thẳm bỗng chốc bị xé toạc.

“Ầm!!!”

Một tiếng nổ chấn động phát ra từ phía Đông, cách cửa tiệm không quá ba dặm. Luồng dư chấn mạnh mẽ đến mức làm những tán cây biến dị xung quanh bị vặn xoắn, đổ rạp. Một đạo độn quang màu xanh lục, nhuốm đầy máu đen, lao đi điên cuồng giữa màn sương mù, hướng thẳng về phía tiệm tạp hóa.

Theo sau đạo độn quang đó là ba chiếc chiến thuyền khổng lồ, toàn thân đúc bằng đồng xanh, trên cánh buồm thêu hình một lôi đình rực lửa. Đây là dấu hiệu của Lôi Đình Tiên Các – một trong ngũ đại siêu cấp tông môn ở trung tâm Thương Mang Đại Lục.

“Yêu nữ! Giao ra ‘Khí Linh Cổ Thần’, nếu không hôm nay dù ngươi có chạy xuống tận cùng Vực Thẳm, Lôi Đình Tiên Các cũng sẽ khiến ngươi hồn phi phách tán!”

Tiếng quát tháo đầy uy áp vang lên, đi kèm với đó là hàng vạn tia sét màu tím giáng xuống từ tầng mây đen ngòm.

Diệp Phi khẽ nhíu mày. Anh vốn là người yêu thích sự tĩnh lặng, nhất là vào buổi sáng khi trà vừa mới pha. Anh uể oải ngồi dậy, xỏ đôi dép lê màu xanh biển, lẹt xẹt đi ra phía cửa kính.

“Y Y, lại có người đến quấy rối à?”

Liễu Y Y đặt chiếc khăn xuống, ánh mắt trở nên sắc lạnh. Cô bước đến bên cạnh Diệp Phi, nhìn ra ngoài sương mù: “Có vẻ là đám người của Lôi Đình Tiên Các đang truy đuổi một ai đó. Chủ nhân, có cần em ra đuổi chúng đi không?”

“Từ từ đã.” Diệp Phi nheo mắt nhìn qua lớp kính: “Cửa tiệm chúng ta là kinh doanh hợp pháp. Nếu họ vào mua đồ thì là khách, nếu họ chỉ đứng ngoài đánh nhau thì thôi… Nhưng mà…”

Chữ “Nhưng mà” của Diệp Phi chưa kịp dứt thì đạo độn quang màu xanh lục kia đã rơi bịch xuống ngay trước hàng rào gỗ của tiệm tạp hóa. Đó là một cô gái trẻ, áo bào xanh đã rách nát, để lộ những vết thương sâu hoắm đang bốc lên hắc khí. Trong tay nàng ôm chặt một chiếc hộp gỗ cổ xưa, ánh mắt tràn đầy sự tuyệt vọng xen lẫn vẻ kinh ngạc khi nhìn thấy một ngôi nhà gỗ lung linh giữa vùng tử địa.

“Đây… đây là đâu?” Cô gái thều thào, máu trào ra từ khóe miệng.

Nàng ngẩng đầu lên, thấy một tấm bảng hiệu neon đang nhấp nháy xanh đỏ: **“TIỆM TẠP HÓA DIỆP PHI – OPEN 24/7 – VUI LÒNG KHÔNG MANG VŨ KHÍ VÀO CỬA”**.

Chưa kịp để nàng phản ứng, ba chiếc chiến thuyền đồng xanh đã ập đến. Sức ép từ ba vị cường giả Hóa Thần kỳ trên thuyền khiến mặt đất xung quanh lún xuống hàng mét. Thế nhưng, điều kỳ lạ là ngay khi chạm đến hàng rào gỗ mỏng manh của cửa tiệm, uy áp đó lập tức tan biến như bọt xà phòng, không thể xâm phạm dù chỉ một phân vào lãnh địa của tiệm.

Một lão giả mặc bào tử sắc, râu tóc dựng đứng như những sợi lôi đài, bước ra từ mũi thuyền. Lão là Tam trưởng lão của Lôi Đình Tiên Các, Lôi Ba.

“Vực Thẳm Cấm Địa lại có một kiến trúc hoàn chỉnh như thế này? Hừ, chắc chắn là ảo ảnh do ma vật tạo ra để mê hoặc lòng người!” Lôi Ba lạnh lùng thốt ra, ánh mắt lão không hề nhìn vào cô gái dưới đất mà nhìn chằm chằm vào cái hộp gỗ trong tay nàng.

“Yêu nữ của Thanh Loan tông, giao hộp ra đây!”

Nói đoạn, Lôi Ba phất tay. Một con lôi long khổng lồ dài hàng trăm mét, được tạo thành từ tinh thuần Lôi điện lực, há miệng gầm thét, lao thẳng xuống phía dưới.

Mục tiêu của con lôi long là cô gái, nhưng vì vị trí nàng ngã xuống quá gần cửa tiệm, luồng năng lượng khủng khiếp ấy bao phủ lấy toàn bộ không gian phía trước tiệm tạp hóa. Sấm sét nổ tung, mặt đất biến thành một vùng biển điện tím, bụi mù mịt bốc lên che khuất tầm nhìn.

Bên trong tiệm, Diệp Phi đứng khoanh tay, đôi mắt vẫn đờ đẫn nhưng khóe miệng hơi giật giật.

Khi sương khói tản đi, con lôi long biến mất hoàn toàn, cô gái vẫn còn sống, nhưng nàng đang trợn tròn mắt nhìn cảnh tượng trước mặt.

Giữa vùng điện quang kinh hoàng đó, một thanh niên mặc tạp dề xám, tay cầm quạt nan, chân đi dép lê, đang đứng che chắn phía trước nàng. Điều khiến tất cả mọi người trên chiến thuyền phải nghẹt thở là, thanh niên này chẳng dùng chút linh lực nào, anh ta chỉ đứng đó, và mọi tia sét khi chạm vào một vòng tròn vô hình quanh anh ta đều tự động hóa thành những đóm sáng nhỏ xíu như đom đóm, rồi tắt ngóm.

Diệp Phi không nhìn cô gái, cũng chẳng nhìn đám người trên trời. Anh cúi xuống, nhặt một mảnh kính nhỏ vừa bị rơi ra từ khung cửa sổ phía trên.

Đúng vậy, dư chấn lúc nãy dù không xuyên qua được Lĩnh Vực Tuyệt Đối, nhưng chấn động âm thanh cực lớn đã làm một chiếc ốc vít lỏng lẻo của khung cửa bị tuột ra, khiến một miếng kính trang trí bị rơi xuống đất vỡ tan.

Không gian bỗng trở nên im lặng đến đáng sợ.

Mạc Vô Nhai và Huyết Ma Lão Tổ ở phía sau vườn vội vàng buông chổi, buông cuốc, đồng loạt lùi xa ra. Họ biết rõ cái vẻ mặt này của Diệp Phi. Đó không phải là giận dữ sấm sét, mà là sự khó chịu của một kẻ bị đánh thức lúc ngủ trưa cộng thêm việc món tài sản yêu quý bị hư hại.

“Chậc chậc… Nguy rồi.” Huyết Ma Lão Tổ thì thầm: “Bọn ngu ngốc Lôi Đình Tiên Các này, sắp được nếm mùi ‘dịch vụ khách hàng’ của chủ tiệm rồi.”

Diệp Phi thở dài một tiếng, âm thanh tuy nhẹ nhưng lại truyền thẳng vào tai của tất cả mọi người trên chiến thuyền, vang vọng như sấm rền trong linh hồn họ.

Anh ngẩng đầu lên, nhìn về phía lão giả mặc bào tử sắc trên bầu trời. Ánh mắt Diệp Phi vẫn lờ đờ, nhưng lúc này nó giống như một hố đen có thể nuốt chửng cả tinh cầu.

“Này lão già râu kẽm kia.” Diệp Phi lên tiếng, giọng điệu vô cùng thản nhiên: “Ông có biết tấm kính này giá bao nhiêu linh thạch không?”

Lôi Ba sững sờ. Lão là cường giả Hóa Thần kỳ, ở ngoài kia là bậc tôn quý, đi đến đâu vạn người quỳ lạy đến đó. Thế mà hôm nay, ở cái nơi quỷ quái này, có một thanh niên trông như người phàm lại hỏi lão về một miếng kính rẻ tiền?

“Hỗn xược! Ngươi là hạng yêu ma phương nào, dám ngăn cản Lôi Đình Tiên Các làm việc? Mau cút đi, nếu không ta sẽ san bằng cái chòi nát này của ngươi!” Lôi Ba quát lớn, lôi đình trên người lão lại bắt đầu bùng nổ mạnh mẽ hơn.

Diệp Phi khẽ lắc đầu, lẩm bẩm một mình: “Chòi nát? Hệ thống, ông nghe thấy không? Nó bảo cái tiệm trị giá mười tỷ điểm kinh nghiệm của tôi là chòi nát.”

Bên trong đầu Diệp Phi, một âm thanh máy móc vang lên: *【Thông báo: Tài sản của ký chủ bị xúc phạm và hư hại nhẹ. Đã kích hoạt chức năng “Bảo vệ quyền lợi người tiêu dùng”. Ký chủ có 5 phút sử dụng quyền năng tối cao miễn phí để thiết lập lại trật tự.】*

Diệp Phi vặn vặn cổ, tiếng xương khớp kêu răng rắc. Anh nhìn về phía ba chiếc chiến thuyền khổng lồ đang che khuất cả bầu trời, rồi nhẹ nhàng nói một câu:

“Đã bảo là đánh nhau thì ra chỗ khác. Các người không chỉ làm vỡ kính, mà còn làm bụi bẩn hết đống thảm chùi chân ta mới giặt nữa.”

“Cái gì?” Lôi Ba chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Diệp Phi bỗng giơ bàn tay đang cầm chiếc quạt nan lên. Anh không dùng chút hoa mỹ nào, chỉ đơn giản là thực hiện một động tác phẩy quạt, giống như đang xua đuổi một con ruồi phiền phức.

“Biến đi cho thoáng.”

Một cái phẩy quạt nhẹ nhàng.

Nhưng ngay lập tức, một cơn lốc xoáy không màu, không mùi, không hề có linh khí dao động từ chiếc quạt nan phát ra. Nó cuộn trào lên bầu trời, biến thành một bàn tay khổng lồ bằng sương mù trong suốt.

“Ầm!!!”

Ba chiếc chiến thuyền đồng xanh kiên cố, được khắc vô số trận pháp phòng ngự cấp bậc cao nhất, dưới bàn tay sương mù đó chẳng khác nào đồ chơi bằng giấy vụn. Chỉ trong chớp mắt, các trận pháp phòng ngự sụp đổ hàng loạt, tiếng kim loại vỡ vụn răng rắc vang trời.

Ba chiếc phi thuyền khổng lồ bị đẩy lùi đi hàng dặm như bị một vị thần ném đi.

Lôi Ba và đám tu sĩ trên thuyền không kịp kêu lên một tiếng, toàn bộ nội tạng của họ như bị bóp nghẹt, tu vi Hóa Thần kỳ bị đóng băng hoàn toàn. Họ chỉ có thể trợn mắt nhìn mình bị “thổi” bay ra khỏi khu vực quanh tiệm tạp hóa.

Mọi thứ diễn ra trong chưa đầy ba giây.

Bầu trời trở nên quang đãng một cách kỳ lạ, ngay cả màn sương mù của Vực Thẳm cũng bị cái phẩy quạt đó thổi dạt ra xa, để lộ ra những vì sao lấp lánh (dù là ban ngày).

Diệp Phi hạ tay xuống, thổi nhẹ vào đầu quạt nan như thể vừa dập tắt một ngọn nến.

“Hộc… hộc…”

Cô gái xanh áo nằm dưới đất chứng kiến toàn bộ cảnh tượng đó, hàm răng nàng va vào nhau cầm cập. Nàng đã từng thấy tông chủ của mình ra tay, nhưng so với cái phẩy quạt nhẹ nhàng của thanh niên này, sự uy nghiêm của tông chủ nàng chẳng khác nào hạt cát so với đại dương.

Nàng run rẩy nhìn Diệp Phi, cố gắng dùng chút sức tàn để quỳ xuống: “Tiền… Tiền bối… Đa tạ tiền bối cứu mạng. Tiểu nữ là Vân Hy của Thanh Loan tông, vật này…”

Nàng định dâng chiếc hộp gỗ lên, nhưng Diệp Phi chỉ xua tay, bộ dạng lại trở về vẻ lười biếng ban đầu:

“Đừng có ‘tiền bối’ này ‘tiền bối’ nọ, nghe già lắm. Ta là chủ tiệm tạp hóa thôi. Cô làm bẩn đất trước cửa nhà ta rồi, lát nữa nhớ lau sạch đấy.”

Nói rồi, Diệp Phi quay sang Liễu Y Y: “Y Y, dắt khách vào trong đi. Nhìn nàng ta thảm quá, cho nàng ta một chai Nước Khoáng Tịnh Hóa, nhớ tính tiền nhé. À mà, nể tình nàng ta bị đám người kia truy đuổi đến đây làm hỏng đồ của tiệm, giảm giá 10% đi.”

“Vâng, chủ nhân.” Liễu Y Y mỉm cười tiến đến, dịu dàng đỡ Vân Hy dậy.

Vân Hy lúc này vẫn còn trong trạng thái đờ đẫn. Nàng bước qua ngưỡng cửa tiệm, lập tức cảm thấy một luồng hơi ấm dễ chịu bao trùm lấy cơ thể. Những vết thương đáng sợ đang bốc khói đen kia, ngay khi vừa vào trong tiệm, lập tức bị một nguồn năng lượng thần bí thanh tẩy sạch sẽ.

Ánh đèn neon trong tiệm tỏa ra một cảm giác yên bình đến lạ lùng. Trên các kệ hàng, nàng nhìn thấy những món đồ kỳ quái: Những chiếc hộp giấy vẽ hình một bát mì nghi ngút khói, những chai nước bằng nhựa trong suốt, và cả những cuộn giấy trắng mềm mại ghi chữ “Phù chú vệ sinh”…

Ở một góc tiệm, nàng thấy một lão già cụt tay đang ngồi nhâm nhi một vò rượu, mùi rượu thơm đến mức chỉ cần hít một hơi, linh lực trong người nàng đã bắt đầu sôi sục.

“Vị này… có phải là Độc Cô tiền bối không?” Vân Hy nhận ra lão già cụt tay chính là Độc Cô Vong, vị Kiếm Thánh lừng lẫy đã biến mất mấy trăm năm nay.

Độc Cô Vong liếc mắt nhìn nàng một cái, rồi lại hớp một ngụm rượu: “Đừng có làm phiền lão phu uống rượu. Ở đây không có Kiếm Thánh, chỉ có một lão già nợ tiền rượu đang làm công thôi.”

Vân Hy chết lặng. Một vị Kiếm Thánh đỉnh phong mà phải ở đây làm công?

Nàng nhìn lại Diệp Phi, anh lúc này đã leo trở lại chiếc ghế nằm, tay cầm một cuốn truyện tranh hệ thống, chân gác lên đùi Vượng Tài.

“Chủ nhân, nước của khách đây.” Liễu Y Y mang ra một chai nước khoáng, đưa cho Vân Hy.

“Uống đi, giá là 50 năm thọ nguyên, hoặc là một món pháp bảo tương đương.” Liễu Y Y nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng chuyên nghiệp.

Vân Hy không hề do dự, nàng mở nắp chai và uống cạn. Lập tức, một dòng suối ấm áp chảy dọc theo kinh mạch nàng, hắc khí bị tống khứ ra ngoài theo lỗ chân lông, đan điền vốn đã rách nát nay bắt đầu hồi phục với tốc độ thần kỳ. Nàng cảm thấy tu vi của mình không những khôi phục mà còn có dấu hiệu đột phá.

Trong khi đó, bên ngoài Vực Thẳm, cách tiệm tạp hóa mười dặm.

Ba chiếc chiến thuyền của Lôi Đình Tiên Các nằm lăn lóc trên một sườn núi đá vôi. Lôi Ba trưởng lão lóp ngóp bò ra từ đống đổ nát, râu tóc lão cháy sém, y phục rách tả tơi. Lão nhìn về phía trung tâm Vực Thẳm với ánh mắt đầy kinh hãi.

“Đó… đó là thứ gì? Một cái quạt?” Lão run rẩy, cả đời lão chưa từng thấy loại pháp bảo nào đáng sợ đến vậy. Không có linh lực ba động, nghĩa là người ra tay đã đạt đến cảnh giới “Phản phác quy chân”, tùy ý sai khiến quy tắc của thế gian.

“Trưởng lão, chúng ta… chúng ta có quay lại không?” Một đệ tử sống sót run cầm cập hỏi.

“Quay lại?” Lôi Ba tát cho đệ tử đó một cái đau điếng: “Ngươi muốn chết thì cứ việc! Mau chóng truyền tin về tông môn, báo cho Tông chủ… Vực Thẳm Cấm Địa không còn là nơi chúng ta có thể tùy ý ra vào nữa. Ở đó có một thực thể còn đáng sợ hơn cả Thiên Đạo đang trấn giữ!”

Tại tiệm tạp hóa, Diệp Phi bỗng hắt hơi một cái.

“Ai nhắc mình thế nhỉ?” Anh lẩm bẩm, rồi xoay người nằm nghiêng lại.

Mạc Vô Nhai lúc này đang hì hục cầm xô nước ra chỗ cô gái Vân Hy vừa ngã, lão vừa lau vết máu trên đất vừa lầm bầm: “Lần sau có ngã thì ngã xa xa một chút, làm phiền người ta quét dọn quá. Cái tiệm này sàn nhà đắt tiền lắm đấy, biết không hả cái cô kia?”

Vân Hy nhìn vị tông chủ tiền bối đang lau sàn, lại nhìn chủ tiệm đang ngáy khò khò trên ghế, trong lòng bỗng nhiên dâng lên một cảm giác cực kỳ phức tạp.

Nàng ôm chặt chiếc hộp gỗ trong lòng, nhưng rồi lại nhìn sang kệ hàng đang bày bán “Mì tôm Vạn Cổ”. Một ý nghĩ kỳ lạ chợt lóe lên trong đầu nàng: “Khí Linh Cổ Thần quý giá thật đấy, nhưng liệu nó có đổi được một bát mì tôm ở đây không nhỉ?”

Đúng lúc đó, Vượng Tài – con chó đen nhỏ bỗng ngẩng đầu lên nhìn vào chiếc hộp gỗ trong tay Vân Hy, thè lưỡi ra một cách thèm thuồng.

Diệp Phi chợt mở một mắt ra, lười biếng nói: “Cái hộp đó mùi vị không tồi, nếu cô muốn bán để trả tiền chai nước thì cứ đặt lên quầy. Ta đang thiếu một cái gạt tàn thuốc bằng gỗ lâu năm.”

Vân Hy suýt chút nữa thì ngã ngửa. Vật phẩm mà cả giới tu chân tranh giành đổ máu, mang danh “Khí Linh Cổ Thần”, vào mắt người thanh niên này lại chỉ là một cái gạt tàn thuốc?

Nhưng nhìn cái uy thế của người thanh niên lúc nãy, nàng biết anh ta không hề nói đùa. Ở trong cái tiệm tạp hóa nằm sâu giữa Vực Thẳm này, tất cả báu vật của trần gian dường như đều chỉ là những món đồ tạp nham không hơn không kém.

“Tôi… tôi bán!” Vân Hy nghiến răng, đặt chiếc hộp lên quầy.

Liễu Y Y cầm chiếc hộp lên, soi soi dưới ánh đèn, rồi gật đầu: “Chất liệu gỗ Sâm Lâm vạn năm, bên trong có một luồng linh hồn tàn khuyết. Chủ nhân, gạt tàn này có vẻ chịu nhiệt tốt đấy.”

“Ừm, cho nàng ta một thẻ VIP tích điểm đi.” Diệp Phi ngáp thêm một cái dài, rồi kéo chiếc tạp dề che kín mặt, tiếp tục giấc ngủ trưa đang dang dở.

Bên ngoài cửa kính, sương mù lại kéo đến che phủ, nhưng ánh đèn neon “Diệp Phi Store” vẫn rực rỡ, thách thức mọi quy luật của bóng tối và cái chết. Trận chiến lớn lao của Lôi Đình Tiên Các trong mắt những người ở đây, chẳng qua chỉ là một cái náo động nhỏ làm rơi mất một miếng kính trang trí mà thôi.

Chương 80 kết thúc bằng hình ảnh Kiếm Thánh quét rác, Ma Đầu bón phân, Tông chủ lau sàn, còn chủ tiệm thì… tiếp tục nằm mơ thấy mình đang ở một thế giới không có tu tiên, chỉ có trà sữa và điều hòa nhiệt độ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8