Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm Địa
Chương 89: Rồng vàng biến thành rồng nướng

Cập nhật lúc: 2026-05-24 18:12:56 | Lượt xem: 7

GIỮA MÀN SƯƠNG mù xám xịt và vặn xoẹo của Vực Thẳm Cấm Địa, một khung cảnh kỳ dị đang diễn ra trước hiên của Tiệm Tạp Hóa Diệp Phi.

Ngạo Thiên – vị sứ giả Kim Long vừa nãy còn hô mưa gọi gió, mang theo thiên uy của Tiên Giới xuống để “trừng phạt kẻ nghịch đạo” – lúc này đang thu nhỏ thân hình vạn trượng xuống còn khoảng hai mét, đứng co ro cạnh góc tường. Hắn mặc một bộ đồ dành cho gia nhân màu tro, trên ngực thêu hai chữ “Tạp dịch” to tướng lấp lánh linh quang. Gương mặt hắn tái mét, đôi đồng tử hình dọc không ngừng run rẩy khi nhìn về phía người thanh niên đang uể oải vươn vai trên chiếc ghế tựa bằng mây.

Diệp Phi ngáp một cái thật dài, nước mắt sinh lý còn đọng nơi khóe mi lờ đờ. Anh dụi mắt, nhìn vầng mặt trời đỏ quạch không bao giờ lặn hẳn của Vực Thẳm, rồi đột nhiên mũi anh khẽ phập phồng.

“Y Y này,” Diệp Phi lầu bầu, giọng nói ngáy ngủ đặc sệt, “Cô có thấy đói không?”

Liễu Y Y đang lau chùi quầy kệ bằng một mảnh lụa tơ tằm – thứ mà nếu đưa ra ngoài sẽ được các tông môn tranh đoạt làm pháp bảo phòng ngự cấp cực phẩm – nghe vậy liền dừng tay. Nàng khẽ mỉm cười, đôi môi đỏ mọng như cánh hoa đào cong lên một đường nét dịu dàng:

“Thưa tiệm trưởng, đúng là đã đến giờ cơm trưa. Hôm nay ngài muốn dùng món gì? Trong kho vẫn còn một ít tủy sống Thần Ma và rau tiên vạn năm do Linh Nhi vừa hái.”

Diệp Phi lắc đầu, đôi mắt lờ đờ của anh đột ngột dời về phía góc tường, nơi Ngạo Thiên đang đứng. Ánh nhìn ấy không có sát khí, cũng không có uy áp, nhưng lại khiến Ngạo Thiên cảm thấy như có một thanh kiếm sắc lạnh đang lướt dọc xương sống mình.

“Tủy Thần Ma ăn mãi cũng chán, vị nó hơi chát.” Diệp Phi tặc lưỡi, rồi dừng lại ở cái đuôi rồng vàng óng ánh thỉnh thoảng lại vẫy nhẹ theo bản năng của Ngạo Thiên. “Tôi vừa chợt nhớ ra, trong cuốn ‘Bách Khoa Toàn Thư Về Nguyên Liệu Cao Cấp’ của hệ thống có nhắc tới một món… Hình như gọi là ‘Rồng Vàng Nướng Ngũ Vị’.”

*Rắc!*

Ngạo Thiên cảm thấy linh hồn mình như vừa bị sấm sét đánh trúng. Hai chân hắn nhũn ra, thiếu chút nữa thì quỳ sụp xuống mặt đất toàn sỏi đá đen ngòm.

“Chủ… Chủ nhân… Ngài… Ngài đang đùa đúng không?” Ngạo Thiên lắp bắp, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. “Tôi là Kim Long ngũ trảo, máu thịt đều là tiên quy luật… Ăn vào sẽ bị thiên phạt đấy!”

Diệp Phi hừ lạnh một tiếng, vẫy vẫy cái quạt nan: “Thiên phạt? Thiên Đạo còn đang nợ tiền mua thuốc là của ta chưa trả kìa. Huống hồ, rồng trên Tiên Giới toàn ăn linh quả, tắm suối tiên, chắc chắn thịt sẽ rất chắc và thơm. Y Y, chuẩn bị lò than.”

Liễu Y Y không mảy may do dự. Với nàng, lời của Diệp Phi là ý chỉ tối cao. Nàng đi vào phía sau vườn, xách ra một cái lò than được đúc từ Huyền Thiết ngàn năm, bên trên đặt một tấm vỉ nướng đen bóng.

“Vượng Tài! Ra đây giúp một tay.” Diệp Phi hô một tiếng.

Con chó đen gầy gò đang nằm ngủ dưới gầm bàn lập tức bật dậy. Nó sủa lên một tiếng vui mừng, đôi mắt lóe lên tia sáng đỏ rực hưng phấn. Nó lững thững đi đến trước mặt Ngạo Thiên, dùng cái mũi ướt át hít hà lấy cái đuôi rồng, nước dãi bắt đầu nhỏ xuống đất, khiến lớp đá đen dưới chân bị ăn mòn xèo xèo.

“Hầu hạ cho tốt, hôm nay chúng ta đổi vị.” Diệp Phi phẩy tay, một luồng lực lượng vô hình lập tức trói chặt Ngạo Thiên lại, nhấc bổng hắn lên không trung như một con lợn sữa chuẩn bị vào lò.

“Không! Không thể như thế này! Tôi là sứ giả Tiên Giới! Tôi có tôn nghiêm của Long Tộc!” Ngạo Thiên gào thét trong tuyệt vọng.

“Tôn nghiêm có ăn được không?” Diệp Phi mở bảng hệ thống ra, ngón tay lướt nhanh trên màn hình ảo mà chỉ mình anh thấy. “Tìm thấy rồi. Combo gia vị: Tế Tân rừng sâu, Muối biển Hỗn Độn, và Mật Ong Bách Hoa Vạn Kiếp. Tổng cộng 500 điểm tích lũy. Chát thật, nhưng để xem thịt rồng đáng giá bao nhiêu.”

*Ting!* Một tiếng chuông thanh thúy vang lên, trên bàn đá bên cạnh Diệp Phi lập tức xuất hiện ba hũ gia vị tỏa ra mùi hương kỳ lạ. Mùi hương này vừa xuất hiện đã khiến màn sương mù u tối của Vực Thẳm như bị xua tan, thay vào đó là một thứ cảm giác thư thái đến rợn người.

Diệp Phi cầm lấy một con dao nhỏ – vốn dĩ là một thanh Tiên kiếm gãy mà anh nhặt được rồi mài lại – thong thả đi về phía Ngạo Thiên.

“Đừng có hét to thế, chỉ lấy một phần đuôi thôi. Long Tộc các ngươi có khả năng tái tạo mà, đúng không? Chịu khó một chút, lát nữa ta cho ngươi nếm thử một miếng, coi như tiền công.”

Ngạo Thiên trừng lớn mắt. Hắn cảm thấy cuộc đời mình chính thức rơi vào hầm băng. Ở Tiên Giới, ai gặp hắn cũng phải cúi đầu, vậy mà ở cái tiệm tạp hóa chết tiệt này, hắn lại sắp trở thành món thịt nướng trên vỉ.

Diệp Phi ra tay rất nhanh. Lưỡi dao đưa qua, không có lấy một giọt máu chảy ra, vì toàn bộ linh tính và tinh huyết đã bị “Lĩnh vực tuyệt đối” khóa chặt lại bên trong từng thớ thịt. Một đoạn đuôi rồng dài khoảng nửa mét, bọc trong lớp vảy vàng lấp lánh, đã được đặt gọn gàng trên thớt.

“Ngạo Thiên, ngươi phun lửa đi.” Diệp Phi vừa rắc muối vừa ra lệnh.

“Ngài… ngài bắt tôi tự phun lửa nướng thịt của chính mình?” Ngạo Thiên u uất đến mức muốn thổ huyết.

“Chứ sao? Lửa của lò than này nhiệt độ không đủ để làm chín thịt rồng của ngươi. Long tức của Kim Long là lửa thuần khiết nhất, nướng thịt là chuẩn nhất rồi. Nhanh lên, đừng để ta phải dùng đến biện pháp mạnh.”

Dưới uy thế tuyệt đối của Diệp Phi, Ngạo Thiên không còn cách nào khác. Hắn vừa khóc ròng, vừa hé miệng phun ra những luồng hỏa diễm màu vàng kim bao phủ lấy cái lò nướng.

Khói trắng bắt đầu bốc lên. Một mùi thơm chưa từng có tiền lệ lan tỏa khắp không gian. Mùi thơm ấy ngọt ngào như mật ong, thanh khiết như mây trời, nhưng lại mang theo một sức mạnh hùng hồn khiến cho vạn vật trong Vực Thẳm phải rung động.

Vượng Tài đứng bên cạnh liên tục vẫy đuôi, tiếng “khịt khịt” từ mũi nó cho thấy nó đã thèm thuồng đến mức cực hạn. Lão Kiếm Quỷ Độc Cô Vong từ sâu trong tầng sương mù cũng bị mùi thơm này kéo đến. Lão đứng ở rìa hàng rào gỗ, mũi chun lại, thanh kiếm rỉ sét sau lưng rung lên bần bật.

“Tiệm trưởng… đây là… thịt Kim Long?” Độc Cô Vong lắp bắp hỏi, giọng run run vì thèm.

“Ờ, lão Độc đến đúng lúc đấy. Vào đây, hôm nay khai trương món mới, tính rẻ cho lão 20 năm thọ nguyên một xiên thôi.” Diệp Phi thản nhiên nói, tay vẫn lật miếng thịt vàng ươm trên vỉ.

Thịt rồng dưới tác động của gia vị hệ thống và hỏa diễm của chính nó bắt đầu chuyển sang màu vàng mật, lớp vảy rồng vốn cứng rắn giờ lại giòn rụm như da lợn quay, mỡ rồng chảy ra xèo xèo, mỗi giọt rơi xuống lò lại bùng lên một quầng sáng tiên khí.

“Mời ngài, chủ tiệm.” Liễu Y Y bưng ra một chiếc đĩa bằng ngọc bích.

Diệp Phi cắt một miếng nhỏ, thổi nhẹ rồi bỏ vào miệng. Ngay lập tức, một luồng sức mạnh cuồn cuộn như đại dương vỡ bờ bùng nổ trong khoang miệng anh. Nhưng đối với một người mang cơ thể “vô hạn” như Diệp Phi, luồng sức mạnh đó chỉ đơn giản là khiến anh cảm thấy hơi ấm bụng một chút. Điều quan trọng là vị giác!

“Chẹp, ngọt thật. Giòn bên ngoài, mềm bên trong, vị mặn của Muối Hỗn Độn thật sự đã đẩy vị thanh của rồng lên đỉnh cao.” Diệp Phi hài lòng gật đầu, rồi cầm lấy một xiên thịt lớn ném cho Vượng Tài.

Con chó đen nhảy vọt lên không trung, đớp gọn miếng thịt rồi nhai ngấu nghiến. Một tiếng nổ lớn vang lên từ cơ thể nó, những luồng khí đen từ Vực Thẳm bị nó hấp thụ điên cuồng, biến thành một vòng xoáy năng lượng khổng lồ.

Trong lúc đó, Ngạo Thiên – kẻ nướng thịt – đang nhìn những người này thưởng thức chính mình mà tâm trạng phức tạp vô cùng. Đói. Thật sự là mùi thơm này quá quyến rũ. Bản năng thèm ăn đã bắt đầu lấn át cả nỗi nhục nhã.

“Ăn thử đi.” Diệp Phi cắt một miếng, đưa tới trước mặt Ngạo Thiên.

Ngạo Thiên ban đầu còn giả bộ quay đi, nhưng sau một giây, hắn há miệng đớp lấy miếng thịt với tốc độ của sấm sét.

“Trời… trời ơi…” Ngạo Thiên thẫn thờ. “Thịt của mình… sao lại ngon đến thế này?”

Hắn cảm thấy những quy luật bị tổn thương trong lúc bị Diệp Phi trấn áp đang bắt đầu hồi phục với tốc độ chóng mặt, thậm chí tu vi vốn dĩ đã đình trệ của hắn lại có dấu hiệu lỏng lẻo, như muốn đột phá thêm một tầng nữa.

Cả nhóm người, chó, và một con rồng, vây quanh cái lò nướng giữa vùng đất cấm địa chết chóc, ăn uống ngon lành. Cảnh tượng này nếu để giới tu chân hay những vị Tiên nhân trên cao kia nhìn thấy, e rằng bọn họ sẽ lập tức rớt khỏi đám mây vì kinh hãi.

Nhưng bình yên không kéo dài được lâu. Mùi thơm của rồng nướng quá nồng nặc, nó không chỉ thu hút khách hàng, mà còn thu hút cả những phiền phức.

Phía xa trong màn sương mù, những tiếng gào rú kinh hoàng bắt đầu vang lên. Hàng loạt bóng đen với đôi mắt đỏ ngầu đang điên cuồng lao về phía tiệm tạp hóa. Đó là các quái thú của Vực Thẳm, những thực thể vốn dĩ chỉ biết giết chóc, giờ đây bị mùi thơm kia làm cho phát điên.

Diệp Phi cau mày, đặt xiên thịt xuống, đôi mắt lờ đờ thoáng hiện một chút khó chịu.

“Thật là… ngay cả một bữa trưa tử tế cũng không để người ta yên sao?”

Anh đứng dậy, đi tới bên cạnh cái chum nước nhỏ đặt trước cửa tiệm, nơi có một cây chổi lông gà cũ kỹ cắm trong đó.

“Ngạo Thiên, ngươi ăn nhiều thịt nhất, ra xử lý bọn chúng đi. Đừng làm bẩn mảnh vườn của ta, nếu không, bữa tối ta sẽ nướng thêm cái đùi của ngươi đấy.”

Ngạo Thiên, lúc này toàn thân đang tỏa ra hào quang màu vàng kim rực rỡ nhờ tác dụng của miếng thịt nướng, lập tức gầm lên một tiếng sấm sét.

“Mẹ nó, bọn sâu bọ này! Dám làm phiền bữa trưa của bản đại gia!”

Con rồng vàng nhỏ bé hóa thành một đạo ánh sáng rực rỡ, lao thẳng vào đám quái vật Vực Thẳm. Những tiếng nổ chấn động đất trời vang lên liên tiếp. Nhưng bên trong vòng tròn của Tiệm Tạp Hóa, khói bếp vẫn vất vơ bay lên, Liễu Y Y vẫn đang ân cần rót thêm trà cho Diệp Phi, và Vượng Tài thì đang nằm ngửa ra đất, cái bụng tròn vo thỏa mãn vô cùng.

Dưới chân Diệp Phi, tấm báo cũ ghi dòng tiêu đề “Lục Địa Thay Đổi – Thiên Đạo Có Lẽ Đang Run Sợ” khẽ rung rinh trong gió.

“Vực Thẳm này, xem ra cũng không đến nỗi tệ.” Diệp Phi lẩm bẩm, lại cắn thêm một miếng thịt rồng vàng giòn. “Y Y, ghi vào sổ, từ nay về sau rồng là mặt hàng chiến lược của tiệm. Nếu không có ai đến mua, chúng ta tự ăn.”

Một tiếng rồng ngâm đau khổ từ phía xa vọng lại, dường như Ngạo Thiên đã nghe thấy lời nói đó, nhưng lúc này hắn chỉ có thể đem cơn giận đổ lên đầu đám quái vật đen kịt kia mà thôi. Một chương mới của Vực Thẳm Cấm Địa đã mở ra, không phải bằng máu và nước mắt, mà bằng mùi vị của gia vị nướng thịt thượng hạng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8