Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm ĐịaChương 95: Món đồ chơi robot thông minh
Tiết trời trong Vực Thẳm Cấm Địa trước nay vốn chẳng bao giờ có bốn mùa rõ rệt. Quanh năm suốt tháng, nơi đây chỉ có màn sương mù xám xịt bao phủ, xen lẫn với tiếng rít gào của những cơn gió mang theo tử khí lạnh lẽo. Thế nhưng, bên trong khuôn viên của tiệm tạp hóa Diệp Phi, một không gian hoàn toàn khác biệt vẫn luôn tồn tại. Ánh đèn vàng ấm áp hắt ra từ cửa sổ gỗ, mùi hương thơm nức của mì tôm pha lẫn với vị trà thanh khiết tạo nên một cảm giác yên bình đến lạ kỳ, giống như một ốc đảo nằm giữa đại dương chết chóc.
Diệp Phi nằm ngả lưng trên chiếc ghế tựa bọc da gấu, một sản phẩm vừa mới “đập hộp” từ hệ thống tuần trước. Anh ngáp dài một cái, đôi mắt lờ đờ nhìn lên trần nhà. Trên tay anh là một bản tóm tắt tồn kho mà Liễu Y Y vừa đưa tới cách đây một canh giờ.
“Chủ tiệm, kho hàng số ba đang bị quá tải. Các loại linh dược biến dị từ vườn rau của Linh Nhi và đống bảo vật mà đám khách hàng để lại làm thế chấp đang chất thành núi rồi. Nếu không sắp xếp lại, tôi e rằng khi có khách cần tìm đồ hiếm, chúng ta phải mất cả ngày mới bới ra được.”
Giọng nói nhẹ nhàng nhưng mang theo vẻ lo lắng của Liễu Y Y vẫn còn vang bên tai. Diệp Phi nhìn vào con số thống kê và cảm thấy một cơn đau đầu nhè nhẹ. Hệ thống này cái gì cũng tốt, hàng hóa đa dạng vô cùng tận, nhưng khâu hậu cần thì đúng là một cơn ác mộng đối với một kẻ tôn thờ chủ nghĩa lười biếng như anh.
Cái gọi là “kho hàng” của tiệm thực chất là một chuỗi không gian gấp khúc phía sau hậu viện. Cứ mỗi lần hệ thống nâng cấp, không gian này lại phình to ra. Hiện tại, nó đã rộng ngang ngửa một tòa thành trì loại nhỏ, chứa đủ thứ từ mì tôm, giấy vệ sinh linh văn cho đến những thanh cổ kiếm gỉ sét có thâm niên hàng vạn năm.
“Hệ thống, ngươi xem đấy. Làm chủ tiệm mà cứ phải đi dọn kho thì còn gì là đẳng cấp?” Diệp Phi lẩm bẩm trong đầu.
“Ding! Phát hiện ký chủ có nhu cầu tối ưu hóa quản lý. Gợi ý sản phẩm trong danh mục ‘Tiện Ích Cao Cấp’.”
Một màn hình thực tế ảo xanh nhạt hiện lên trước mắt Diệp Phi, che khuất một phần tầm nhìn. Anh lướt ngón tay qua một loạt các pháp bảo cơ quan, từ “Con rối quản gia cấp cao” có giá mười vạn điểm tích lũy, đến “Hạt nhân không gian thông minh” giá tận ba mươi vạn. Cuối cùng, ánh mắt anh dừng lại ở một biểu tượng nhỏ nằm trong góc khuất của danh sách giảm giá.
[Món đồ chơi: Robot Thông Minh Quản Kho – Phiên bản ‘Nhóc Tì Cơ Khí’].
*Giá bán: 50.000 điểm tích lũy.*
*Mô tả: Đây ban đầu là một món đồ chơi giáo dục cho trẻ em ở một nền văn minh khoa học kỹ thuật cấp độ 5. Sau khi được Hệ thống tinh chỉnh, nó sở hữu trí tuệ nhân tạo cực cao, khả năng quét không gian đa chiều và sức mạnh cơ bắp đáng kinh ngạc. Đặc biệt, nó tiêu thụ linh thạch phế phẩm để duy trì hoạt động.*
Diệp Phi nhướng mày: “Đồ chơi? Ngươi chắc là nó quản được cái kho như mê cung của ta chứ?”
“Hệ thống đảm bảo: Sản phẩm này sở hữu thuật toán sắp xếp vượt xa nhận thức của tu sĩ giới này. Hiệu suất làm việc tương đương mười vị trưởng lão luyện khí hàng đầu.”
“Thành giao!” Diệp Phi dứt khoát. Dù sao thì năm vạn điểm cũng không phải là ít, nhưng để đổi lấy sự thảnh thơi trọn đời, anh sẵn lòng chi trả.
Một luồng sáng lòa hiện ra ngay giữa sàn nhà gỗ. Tiếng sấm nhỏ nổ lách tách, và rồi từ trong hư không, một bóng dáng nhỏ nhắn hiện ra.
Vượng Tài, con hắc long diệt thế trong hình hài con chó nhỏ, đang nằm ngủ dưới chân Diệp Phi liền giật mình bật dậy. Nó gầm gừ trong cổ họng, bộ lông dựng ngược lên khi cảm nhận được một thứ năng lượng không thuộc về thế giới này đang ngưng tụ.
Luồng sáng tan đi, để lộ một vật thể cao khoảng một mét. Nó có hình dáng một con gấu trúc béo tròn được chế tạo hoàn toàn bằng kim loại màu bạc trắng bóng loáng. Đôi mắt nó là hai vòng tròn đen lớn, bên trong ẩn chứa những đốm sáng xanh dương nhấp nháy liên tục như những vì sao. Trên ngực nó có một biểu tượng hình bánh răng quay tròn, và trên lưng là một ngăn chứa nhỏ có nắp đậy.
“Chào buổi sáng, chủ nhân yêu quý! Tôi là Robot quản kho số 01, tên mã là Tiểu Cơ. Rất vui được phục vụ ngài và sự nghiệp bán lẻ vĩ đại của chúng ta!”
Giọng nói của nó vang lên, không phải kiểu khô khốc của máy móc mà là giọng của một đứa trẻ trai trong trẻo, lanh lảnh, nghe vô cùng đáng yêu.
Liễu Y Y từ gian ngoài bước vào, trên tay cầm khay trà. Khi nhìn thấy Tiểu Cơ, nàng suýt chút nữa làm rơi tách trà bằng ngọc tủy. “Chủ… chủ tiệm, đây là vật gì? Pháp khí cơ quan mới sao? Nhìn nó… không giống như có sức chiến đấu.”
Diệp Phi nhấp một ngụm trà, đắc ý giới thiệu: “Đây là nhân viên mới, đồng nghiệp của nàng đấy. Tiểu Cơ, đây là Quản lý Liễu, sau này ngươi phối hợp với nàng.”
Tiểu Cơ nghiêng cái đầu kim loại, hai mắt xanh nháy nén nẹt: “Quét hoàn tất. Đối tượng: Nhân loại, giới tính nữ. Sức mạnh: Cửu Âm Tuyệt Diệt huyết mạch. Trạng thái: Ngưỡng mộ chủ nhân 99%. Đã ghi nhớ thông tin!”
Mặt Liễu Y Y đỏ bừng lên như quả cà chua chín khi nghe thấy cụm từ “ngưỡng mộ chủ nhân 99%”. Nàng lắp bắp: “Nó… nó nói bậy gì thế?”
Diệp Phi ho khan một tiếng để xua đi bầu không khí ngượng ngùng: “Bớt nói nhảm đi, Tiểu Cơ. Việc của ngươi là dọn cái kho. Đi theo ta.”
Diệp Phi dẫn “nhóc tì cơ khí” đi ra phía sau. Kho hàng của tiệm là một chuỗi không gian độc lập. Vừa mở cửa bước vào, một đống linh thạch cấp thấp đã đổ nhào xuống như một trận sạt lở. Cạnh đó, hàng ngàn hũ rượu, bao mì tôm, và những chồng phù văn được xếp một cách tùy tiện, chắn hết lối đi.
Tiểu Cơ không hề bối rối. Hai mắt nó đột nhiên phát ra hai tia laser đỏ rực, bắt đầu quét dọc toàn bộ không gian.
“Dữ liệu đang được nạp… Phát hiện 3.421 hạng mục lỗi sắp xếp. Phát hiện 15 vụ rò rỉ linh lực nhẹ. Dự kiến thời gian hoàn thành tái cơ cấu: 15 phút. Chủ nhân hãy lùi lại, khu vực này sắp trở thành công trường.”
Dứt lời, hai tay của Tiểu Cơ đột ngột biến đổi. Lớp vỏ kim loại bạc tách ra, từ bên trong mọc ra hàng chục cánh tay robot nhỏ xíu, linh hoạt vô cùng. Nó lao vào đống hàng hóa với tốc độ kinh hồn. Những cánh tay ấy gắp mì tôm, phân loại rượu, xếp chồng linh thạch với độ chính xác đến từng milimet.
Cái cơ thể mập mạp của nó di chuyển lướt đi trên mặt đất bằng các bánh xe ẩn dưới chân, trông giống như một vũ công đang thực hiện một điệu nhảy cuồng loạn giữa những đống đồ đạc cao ngất. Mỗi món đồ sau khi qua tay nó đều được gán cho một nhãn năng lượng vô hình, tự động bay về đúng vị trí kệ hàng mà nó đã mặc định trong bản đồ.
Liễu Y Y và Vượng Tài đứng bên cửa nhìn trân trối. Trong mắt họ, đây không phải là sắp xếp, đây là thần thông “Càn Khôn Di Động” đỉnh cấp! Không gian vốn lộn xộn, chật chội chỉ trong chốc lát đã trở nên thoáng đãng, các kệ hàng thẳng tắp mọc lên như nấm sau mưa, phân loại theo màu sắc và cấp độ năng lượng vô cùng bắt mắt.
“Quá kinh khủng…” Liễu Y Y thốt lên. Nàng từng thấy những vị đại năng có thể dùng ý niệm dọn dẹp cung điện, nhưng sắp xếp một cách khoa học, ngăn nắp và có hệ thống đến từng chi tiết nhỏ thế này thì nàng chưa từng nghe qua.
Đúng lúc công việc của Tiểu Cơ đang vào độ cao trào, đột nhiên, hệ thống phòng ngự bên ngoài tiệm phát ra một tiếng “Bính!” khô khốc.
Đây là tín hiệu báo có kẻ địch tấn công vào phạm vi cấm chế.
Diệp Phi cau mày. Ai lại to gan đến mức quấy rầy giấc ngủ trưa của anh vào lúc này?
***
Bên ngoài sương mù của Vực Thẳm Cấm Địa, một nhóm tu sĩ mặc huyết bào đang lơ lửng trên không trung. Người dẫn đầu là một lão giả gầy guộc, da mặt nhăn nheo như vỏ cây già, đôi mắt đỏ ngầu đầy sát khí. Lão chính là Xích Ma Trưởng Lão, một cường giả Hóa Thần kỳ đỉnh phong thuộc Huyết Sát Giáo.
“Trưởng lão, chính là nơi này! Theo tin tình báo, Huyết Ma Lão Tổ đã biến mất sau khi tới vùng này. Tại đây có một tiệm tạp hóa cổ quái, nghe nói chứa vô số linh dược và bảo vật.” Một tên đệ tử bên cạnh cung kính nói.
Xích Ma Trưởng Lão hừ lạnh một tiếng, khí huyết quanh thân cuồn cuộn: “Cái gì mà Vực Thẳm Cấm Địa, cái gì mà chủ tiệm vô địch? Toàn là những lời đồn thổi để hù dọa lũ nhát gan. Ta tu luyện Huyết Sát Công đến tầng thứ chín, chỉ cần một ngụm máu của kẻ đó, ta có thể đột phá lên Luyện Hư!”
Lão phất tay, một dải lụa máu dài hàng trăm trượng từ trên trời giáng xuống, đập thẳng vào cái bảng hiệu neon nhấp nháy “TIỆM TẠP HÓA DIỆP PHI”.
“Rầm!”
Dải lụa máu va vào một tầng màng mỏng vô hình trước cửa tiệm rồi tan biến như bọt biển. Tấm biển hiệu vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt, thậm chí cái đèn chữ “M” còn không buồn nhấp nháy chậm đi một nhịp.
“Hửm? Cấm chế khá mạnh đấy.” Xích Ma Trưởng Lão biến sắc, tay kết ấn: “Huyết Ma Toàn Phong, cho ta nghiền nát nó!”
Hàng chục tên ma tu đứng sau cũng đồng loạt ra tay. Khí đen, huyết quang che phủ cả bầu trời, biến vùng ngoại vi của tiệm tạp hóa thành một chảo lửa quỷ dị.
Bên trong tiệm, Diệp Phi vẫn đang đứng nhìn Tiểu Cơ làm việc. Tiếng nổ lớn bên ngoài chỉ làm anh hơi nghiêng đầu.
“Phiền phức thật. Y Y, đi đuổi lũ ruồi nhặng đó đi. Ta bận xem Tiểu Cơ biểu diễn rồi.”
Liễu Y Y định bước ra thì đột nhiên, Tiểu Cơ dừng lại. Hai mắt nó nhấp nháy màu đỏ rực, một giọng nói cơ khí khác hẳn vẻ non nớt lúc nãy vang lên:
“Cảnh báo! Phát hiện vật thể không xác định tấn công vào vùng bảo hộ tài sản. Mức độ đe dọa: Cấp 2. Kết luận: Những kẻ này có khả năng làm hỏng các kiện hàng đang sắp xếp. Chế độ ‘Bảo vệ kho hàng’ – Kích hoạt!”
Diệp Phi ngẩn ra: “Này, ngươi chỉ là robot quản kho thôi mà?”
“Chủ nhân, ở nền văn minh của tôi, trẻ em phải được dạy cách bảo vệ đồ chơi của mình trước những kẻ xấu. Vì vậy, tôi có tích hợp thêm một chút công cụ tự vệ.”
Chưa kịp để Diệp Phi ngăn cản, Tiểu Cơ đã lao vút ra ngoài như một viên đạn bạc. Nó xuyên qua lớp rèm che, vọt thẳng ra giữa không trung, đối diện với hàng chục ma tu hung ác.
Xích Ma Trưởng Lão thấy một con gấu trúc kim loại béo tròn bay ra thì sững sờ, rồi cười lớn: “Ha ha ha! Cái tiệm này hết người rồi sao? Cho một món đồ chơi bằng sắt ra nghênh chiến? Đến đây, để lão phu luyện hóa ngươi thành đồng nát!”
Lão đưa tay chộp tới, một bàn tay máu khổng lồ che trời mọc ra, muốn bóp nát Tiểu Cơ.
Tiểu Cơ lơ lửng trên không, giọng nói máy móc đều đều: “Phát hiện đối tượng tấn công sử dụng năng lượng sinh học bẩn. Tiến hành thanh lọc không gian. Triển khai vũ khí: Máy hút bụi không gian siêu cấp.”
Phần bụng của con gấu trúc kim loại đột ngột mở ra, một họng súng màu đen tuyền xuất hiện. Một lực hút kinh thiên động địa bộc phát. Lực hút này không nhắm vào vật chất, mà nhắm trực tiếp vào linh lực và khí huyết trong không khí.
“Cái gì?” Xích Ma Trưởng Lão kinh hoàng nhận ra bàn tay máu của mình không những bị hút sạch mà ngay cả nguyên anh trong cơ thể cũng đang rục rịch muốn thoát ra ngoài.
Toàn bộ huyết vân mà đám ma tu vừa tạo ra bị hút sạch sành sanh vào trong bụng của con gấu trúc nhỏ xíu ấy chỉ trong vài nhịp thở. Bầu trời bỗng chốc trở nên quang đãng đến mức kỳ lạ.
“Ăn no rồi. Tiếp theo là xử lý chất thải.” Tiểu Cơ lên tiếng.
Phía trên đỉnh đầu nó, một cái ăng-ten nhỏ mọc ra. Một viên bi tròn màu xanh lam ngưng tụ lại, rồi bắn vọt về phía nhóm ma tu.
Viên bi trông chẳng có vẻ gì nguy hiểm, nhưng khi nó chạm vào vị trí trung tâm của nhóm người, không gian bỗng nhiên sụp đổ. Một vùng xoáy màu đen thu nhỏ lại thành một điểm, nghiền nát tất cả những kẻ đứng trong đó thành những mảnh vụn nguyên tử.
Không có tiếng kêu cứu, không có máu chảy thành sông. Những ma tu kiêu ngạo lúc nãy giờ đây tan biến như chưa từng tồn tại, chỉ để lại những túi trữ vật và pháp bảo lơ lửng giữa hư không.
Tiểu Cơ bay vòng quanh, thu dọn tất cả túi trữ vật bằng những cánh tay robot nhỏ rồi thản nhiên bay trở lại vào trong tiệm.
Diệp Phi, Liễu Y Y và ngay cả Vượng Tài đều đứng hình.
Con gấu trúc nhỏ đáp xuống sàn, mắt xanh trở lại trạng thái nhấp nháy hiền lành: “Chủ nhân, rác thải đã được xử lý. Các tài nguyên đi kèm đã được thu gom. Tổng trị giá tài sản thu được ước tính: 50.000 linh thạch cực phẩm và một số đồng nát. Tôi sẽ đưa chúng vào mục ‘Hàng thanh lý’ ngay lập tức.”
Diệp Phi lẩm bẩm: “Đây là… một chút công cụ tự vệ mà hệ thống nói sao? Đây là vũ khí diệt thế thì có!”
Hệ thống kịp thời lên tiếng trong đầu anh: “Ghi chú: Đối với một nền văn minh khoa học kỹ thuật cấp 5, các vị tu sĩ cấp Hóa Thần này chỉ được coi là ‘sinh vật đơn bào có tính hung hăng’. Đồ chơi của trẻ em tất nhiên phải có khả năng diệt trừ vi khuẩn gây hại.”
Diệp Phi lắc đầu cười khổ. Anh nhìn Tiểu Cơ tiếp tục công việc dọn dẹp kho hàng một cách cần mẫn, chợt cảm thấy năm vạn điểm tích lũy kia quả thực là cái giá rẻ đến không thể rẻ hơn.
“Tiểu Cơ này, ngoài dọn kho và ‘quét rác’, ngươi còn làm được gì nữa không?” Diệp Phi tò mò hỏi.
“Tôi có thể nấu ăn theo thực đơn 1 tỷ món, pha trà theo 500 quy trình cổ truyền, và có cả chức năng kể chuyện trước khi ngủ cho chủ nhân bằng 12 thứ tiếng!” Tiểu Cơ vừa xếp những vò rượu cuối cùng vừa đáp.
Liễu Y Y nhìn con robot nhỏ, ánh mắt từ kinh sợ chuyển dần sang thích thú. Nàng bước đến gần, khẽ chạm vào lớp vỏ mát lạnh của nó: “Tiểu Cơ, ngươi… ngươi thật sự biết pha trà sao?”
“Chào Quản lý Liễu. Theo quan sát của tôi, cách nàng pha trà Long Tỉnh hiện tại đang làm mất đi 5.4% dược tính do nhiệt độ nước quá cao 2 độ C. Lần sau hãy để tôi thực hiện.”
Liễu Y Y ngẩn người, sau đó bật cười. “Được rồi, xem ra vị trí ‘nhân viên xuất sắc’ của ta sắp bị ngươi cướp mất rồi.”
***
Trong khi tiệm tạp hóa đang tận hưởng sự phục vụ của “thành viên mới”, thì ở một nơi xa xôi trong Thương Mang Đại Lục, các đại tông môn lại một lần nữa rung chuyển.
Tin tức về việc Xích Ma Trưởng Lão và đoàn quân tinh nhuệ biến mất không dấu vết chỉ sau vài phút tiến vào phạm vi Tiệm Tạp Hóa đã được lan truyền bằng các phù văn truyền tin mật.
Tại trụ sở của Huyết Sát Giáo, Giáo chủ Huyết Sát – một tồn tại đã nửa chân bước vào Độ Kiếp kỳ – đập nát cái ghế ngọc rồng dưới mông mình.
“Một món đồ chơi bằng sắt? Các ngươi nói một con gấu trúc sắt đã tiêu diệt sạch đội quân của Xích Ma?” Lão gầm lên, tiếng vang làm rung chuyển cả ngọn núi.
“Bẩm… bẩm Giáo chủ, là thật ạ. Kẻ đi thám thính từ xa chỉ kịp nhìn thấy một tia sáng xanh, sau đó toàn bộ mọi người đều… biến thành bụi hư vô.” Tên cấp dưới run rẩy quỳ mọp.
Lão giáo chủ hít sâu một hơi, trong mắt lóe lên sự kiêng dè tột độ: “Vực Thẳm Cấm Địa đó… rốt cuộc là nơi nào? Diệp Phi đó… rốt cuộc là thần thánh phương nào? Ngay cả một vật đưa ra quét rác cũng có thể giết chết Hóa Thần như giết gà?”
Lão trầm mặc hồi lâu, sau đó hạ lệnh: “Truyền lệnh của ta xuống, tất cả đệ tử Huyết Sát Giáo từ nay về sau, phàm là đi qua Vực Thẳm, phải cung kính lạy ba cái. Ai dám mạo phạm tới Tiệm Tạp Hóa kia, tự mình cắt đầu đem đến đó tạ lỗi, giáo môn sẽ không bao che!”
Không chỉ Huyết Sát Giáo, mà Thanh Vân Tông, Ma Kiếm Môn và hàng loạt các siêu thế lực khác cũng nhận được những thông tin tương tự. Tiệm tạp hóa giữa Vực Thẳm giờ đây không còn chỉ là một nơi “bí ẩn” hay “đáng sợ” nữa, mà nó đã trở thành một vùng đất cấm kỵ tuyệt đối.
Người ta đồn rằng, chủ tiệm Diệp Phi là một kẻ lười biếng thượng cổ, chỉ ngồi đó xem cả thiên hạ tranh đấu như xem một trò hề. Và dưới tay anh ta, ngay cả một con chó đen nhỏ hay một con robot đồ chơi cũng mang sức mạnh đủ để bình định cả một châu lục.
***
Quay trở lại với Tiệm Tạp Hóa Diệp Phi.
Lúc này là buổi chiều tà, sương mù ngoài cửa có vẻ dày hơn một chút. Diệp Phi nằm trên ghế tựa, tay cầm một vò rượu hảo hạng đã được Tiểu Cơ ủ lại bằng kỹ thuật gia tốc phân tử. Rượu mang theo một mùi thơm đậm đà, đi sâu vào từng thớ thịt, làm dịu đi sự mệt mỏi của tinh thần.
Kho hàng bây giờ sạch sẽ đến mức soi gương được trên sàn nhà. Mỗi món đồ đều có vị trí chính xác của nó. Thậm chí, Tiểu Cơ còn thiết kế một hệ thống vận chuyển bằng ray từ tính mini, để mỗi khi Liễu Y Y cần lấy hàng ở bất cứ đâu, chỉ cần bấm nút trên bàn thu ngân là kiện hàng đó sẽ tự động trượt ra đúng tầm tay.
Vượng Tài dường như cũng đã làm hòa với Tiểu Cơ. Thực chất là sau khi Tiểu Cơ rút từ trong lưng ra một thanh xúc xích làm từ thịt Giao Long hầm được hệ thống nén lại cho nó, Vượng Tài đã chính thức trở thành “đệ tử” của robot quản kho.
Con ma long oai phong một thời giờ đang nằm lăn qua lăn lại cho Tiểu Cơ dùng một cái bàn chải lông mềm bằng titan gãi ngứa cho mình.
“Chủ nhân, thống kê hàng tồn kho cuối ngày đã hoàn tất. Tôi kiến nghị chúng ta nên nhập thêm mặt hàng ‘Khoai tây chiên linh văn vị cay’ vì tỷ lệ tiêu thụ tiềm năng của tu sĩ tà đạo rất cao.” Tiểu Cơ đứng cạnh Diệp Phi, tay cầm một cuốn sổ da nhân tạo, giọng nói vô cùng nghiêm túc.
Diệp Phi nhắm mắt lại, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười thỏa mãn.
“Làm tốt lắm, Tiểu Cơ. À mà, tối nay có chuyện gì đặc biệt không?”
“Báo cáo chủ nhân, theo thuật toán dự đoán, trong khoảng hai canh giờ nữa sẽ có một vị ‘Khách quen’ đang gặp bế tắc trong tu luyện ghé thăm để giải sầu bằng rượu. Ngoài ra, tối nay có mưa axit ở vùng ngoại vi, tôi đã kích hoạt hệ thống che chắn hồng ngoại cho vườn rau của Linh Nhi.”
Diệp Phi gật gù: “Được rồi, thế là yên tâm rồi.”
Dưới ánh đèn neon lập lòe trong sương mù, tiệm tạp hóa vẫn đứng đó, bình thản và đầy nghịch thiên. Sự xuất hiện của Tiểu Cơ – món đồ chơi thông minh này – không chỉ là việc quản lý thêm một cái kho, mà nó đã chính thức đưa trình độ hậu cần của tiệm lên một đẳng cấp hoàn toàn mới.
Giữa vực thẳm u tối, nơi những quy luật tự nhiên bị bẻ gãy, cái tiệm nhỏ này giống như một mắt bão kỳ diệu. Dù thế giới bên ngoài có sụp đổ hay các Tiên Đế có tranh đấu đến tan xương nát thịt, chỉ cần ở đây có Diệp Phi, có Y Y, có Vượng Tài, và giờ là cả Tiểu Cơ bận rộn sắp xếp những bao mì tôm, thì nơi này vẫn là chốn an yên nhất vạn giới.
“Nghĩ lại thì, có lẽ mình nên yêu cầu hệ thống tặng thêm một con robot chuyên massage nữa nhỉ?”
Diệp Phi lẩm bẩm trong giấc ngủ chập chờn, trong khi bên cạnh anh, Tiểu Cơ khẽ điều chỉnh nhiệt độ điều hòa không khí trong tiệm sao cho dễ chịu nhất, rồi nhẹ nhàng lướt đi dọn dẹp những mảnh bụi linh lực vô hình cuối cùng còn vương trên kệ sách.
Bình yên, hóa ra cũng có thể được duy trì bằng những món đồ chơi của tương lai như vậy đấy.