Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm ĐịaChương 94: Liễu Y Y thăng cấp quản lý
Giữa trung tâm của Vực Thẳm Cấm Địa, nơi mà những cơn bão ma sát quét qua mỗi ngày đủ sức nghiền nát nhục thân của một vị Nguyên Anh tu sĩ, Tiệm Tạp Hóa Diệp Phi vẫn đứng sừng sững như một ốc đảo bình yên.
Buổi sáng hôm nay, sương mù có vẻ dày hơn thường lệ, màu tím đen đặc quánh bao trùm lấy mảnh vườn rau phía sau tiệm. Tuy nhiên, chỉ cần bước qua ranh giới hàng rào gỗ mục, mọi thứ lập tức thay đổi. Tiếng chim hót líu lo trên những cành cây tiên dược vạn năm, mùi trà thơm dìu dịu và đặc biệt là hơi ấm tỏa ra từ bóng đèn dây tóc trước cửa tiệm khiến người ta cảm thấy như đang ở trong một gian nhà nhỏ của phàm nhân chốn nhân gian.
Diệp Phi nằm trên chiếc ghế bập bênh quen thuộc, chân vắt vẻo, miệng ngáp dài một cái đến chảy cả nước mắt. Trên tay anh là chiếc quạt nan rách, thỉnh thoảng lại vỗ vào đùi theo một nhịp điệu lười biếng.
“Hệ thống, hôm qua doanh thu thế nào?”
Một bảng thông báo ảo hiện ra trong võng mạc của Diệp Phi:
*[Doanh thu ngày: 1,500,000 Linh thạch phẩm cấp cao; 200 năm thọ nguyên (đã quy đổi); 3 cân vật liệu hiếm từ Vực Thẳm. Tổng kết: Đạt chỉ tiêu.]*
Diệp Phi lầm bầm: “Ít thế à? Mấy cái đám trưởng lão của các tông môn gần đây hình như nghèo đi thì phải. Bán có vài vò rượu ngoại hạng mà cũng phải mặc cả lên xuống.”
*[Thông báo hệ thống: Ký chủ đã lười biếng vượt mức cho phép trong 48 giờ qua. Để đảm bảo vận hành chuyên nghiệp, đề nghị nâng cấp nhân sự. Đối tượng: Liễu Y Y. Vị trí: Quản lý cửa hàng (Tập sự).]*
Diệp Phi hơi nhướn mày: “Nâng cấp Y Y à? Cũng đúng, dạo này khách khứa đến nộp tiền… à không, đến mua đồ ngày càng đông. Một mình nàng ấy chạy bàn, thu ngân, lại còn phải giải thích công dụng của mấy cuộn giấy vệ sinh linh văn thì hơi quá sức.”
Anh búng tay một cái.
“Liễu Y Y, vào đây ta bảo.”
Trong tiệm, bóng dáng thanh mảnh của một thiếu nữ nhanh chóng bước ra. Liễu Y Y hôm nay vẫn mặc bộ sườn xám cách tân màu xanh nhạt, mái tóc đen láy búi gọn sau gáy, gương mặt xinh đẹp tuyệt trần nhưng luôn phảng phất một nét lãnh đạm vốn có của người mang huyết mạch Cửu Âm. Khi nhìn thấy Diệp Phi, đôi mắt lạnh lùng ấy mới tan chảy ra thành một sự tôn sùng tuyệt đối.
“Chủ tiệm gọi con có việc gì?”
Diệp Phi ngồi dậy, xoa xoa gáy: “Dạo này nàng làm việc tốt lắm. Ta thấy cửa tiệm này cũng cần có quy củ hơn. Từ hôm nay, ta thăng cấp cho nàng làm Quản lý. Mọi việc đối ngoại, định giá hàng hóa cấp thấp và xử lý những kẻ… không biết quy tắc, đều do nàng quyết định.”
Liễu Y Y ngẩn người: “Quản lý? Nhưng… con thực lực còn thấp, sợ không trấn áp được những đại năng ngoài kia.”
Diệp Phi cười hờ hững, đưa tay vẫy một cái vào không trung. Một luồng sáng màu vàng kim từ trên xà nhà rơi xuống, bao phủ lấy cơ thể Liễu Y Y.
“Ở trong phạm vi của tiệm này, thực lực không quan trọng. Ta cho nàng mượn một phần ‘Quyền năng của Tiệm trưởng’. Từ giờ, nàng không chỉ là nhân viên chạy bàn, nàng là ý chí của cửa tiệm này.”
Hệ thống bắt đầu phát ra âm thanh máy móc:
*[Tiến hành thăng cấp nhân viên: Liễu Y Y…]*
*[Kích hoạt trang phục Quản lý: Bộ sườn xám ‘Pháp Tắc Vô Biên’.]*
*[Kích hoạt thần thông: ‘Lời Nói Của Quản Lý’ (Trong tiệm, lời của quản lý chính là chân lý).]*
*[Kích hoạt nhãn lực: ‘Bản Đồ Tài Sản’ (Nhìn thấu mọi vật phẩm khách hàng mang theo).]*
Luồng sáng tan đi, Liễu Y Y đứng đó với một khí chất hoàn toàn khác. Bộ đồ của nàng vẫn là sườn xám, nhưng giờ đây nó thêu những hoa văn chìm hình rồng phượng uốn lượn theo từng chuyển động, phát ra ánh sáng tím mờ ảo của Cửu Âm khí đã được hệ thống thuần hóa. Đặc biệt, trên ngực trái của nàng xuất hiện một chiếc huy hiệu màu vàng ròng chạm khắc chữ “Quản lý” vô cùng trang trọng.
Liễu Y Y cảm nhận được một luồng sức mạnh vô biên đang lưu chuyển trong kinh mạch. Nàng nhìn vào lòng bàn tay, dường như chỉ cần nàng muốn, nàng có thể bóp nghẹt cả không gian xung quanh.
“Cảm ơn chủ tiệm đã ban ân.” Nàng cung kính hành lễ, giọng nói giờ đây không còn sự e dè mà mang theo một sự uy nghiêm khó tả.
Diệp Phi nằm lại xuống ghế, xua tay: “Được rồi, có lời khen thôi mà. Ra ngoài làm việc đi, hình như có một đám ‘cá lớn’ vừa vào tới ngoại vi rồi đấy.”
***
Bên ngoài Vực Thẳm Cấm Địa, một phi thuyền khổng lồ rực rỡ ánh bạc đang lướt đi giữa màn sương đen. Trên phi thuyền là cờ hiệu của **Hải Ngoại Tiên Đảo – Thần Kiếm Các**, một trong những thế lực cổ xưa và kiêu ngạo nhất tu chân giới.
“Chính là nơi này sao?” Một lão giả vận thanh bào, tay cầm long trượng, đôi mắt lạnh lùng nhìn xuống mặt đất. Đây là Hỗn Nguyên Tiên Tôn, một đại năng đã sống hơn ba nghìn năm, tu vi đã chạm đến ngưỡng cửa Đại Thừa kỳ.
“Bẩm sư phụ, chính xác là nơi đây. Những ngày qua, giới tu chân rộ lên tin đồn về một tiệm tạp hóa bán những thứ nghịch thiên ngay giữa cấm địa. Có kẻ nói mì tôm ở đó có thể giúp người ta ngộ đạo ngay tại chỗ.” Một gã thanh niên kiêu hãnh đứng bên cạnh báo cáo.
Hỗn Nguyên Tiên Tôn hừ lạnh: “Hoang đường! Giữa Vực Thẳm quỷ quái này làm gì có sinh linh nào tồn tại được lâu dài? Chắc chắn là một mảnh không gian ảo ảnh hoặc là tà thuật của ma đạo. Đi, cùng ta xuống xem cái kẻ tự xưng là Tiệm trưởng kia có mấy đầu sáu tay.”
Phi thuyền hạ xuống ngay trước cổng tiệm, luồng linh áp từ nó tỏa ra khiến những quái vật xung quanh cũng phải dạt ra xa. Hỗn Nguyên Tiên Tôn dẫn theo hàng chục đệ tử tinh anh, khí thế hừng hực tiến vào sân tiệm.
Khi nhìn thấy con chó đen nhỏ đang nằm ngủ bên hiên, một tên đệ tử quát lớn: “Chó hoang tránh ra! Thần Kiếm Các đến đây, chủ tiệm mau ra nghênh đón!”
Vượng Tài ngay cả mắt cũng không thèm hé, chỉ hơi ngoáy đuôi một cái như đang đuổi ruồi.
Đúng lúc đó, cánh cửa gỗ của tiệm nhẹ nhàng mở ra.
Liễu Y Y bước ra, từng bước chân của nàng chạm lên mặt đất đều tạo ra những vòng tròn linh lực lan tỏa. Gương mặt nàng lạnh lùng như băng sương, đôi mắt liếc nhìn đám đông với một sự bình thản đáng sợ.
“Tiệm tạp hóa không được làm ồn. Quý khách muốn mua đồ thì xếp hàng, muốn gây sự thì… mời tự sát.”
Hỗn Nguyên Tiên Tôn nheo mắt nhìn Liễu Y Y. Lão kinh ngạc phát hiện ra mình không thể nhìn thấu tu vi của nữ tử này. Trong mắt lão, nàng như một hố đen thăm thẳm, nuốt chửng mọi sự dò xét.
“Ngươi là ai? Bảo chủ nhân của ngươi ra đây gặp ta. Lão phu là Hỗn Nguyên Tiên Tôn của Thần Kiếm Các, muốn mua lại toàn bộ cửa hàng này cùng công thức của những vật phẩm bên trong. Đây là mười viên cực phẩm linh thạch, đủ để ngươi mua cả một quốc gia ở phàm trần rồi.”
Hắn tùy tiện ném ra một túi linh thạch, rơi bịch xuống chân Liễu Y Y.
Lão giả nghĩ rằng, ở một nơi thâm sơn cùng cốc thế này, danh tiếng của lão và số tiền kia đủ để đè bẹp bất cứ kẻ nào. Nhưng lão đã lầm.
Liễu Y Y nhìn túi linh thạch dưới chân, đôi môi đỏ mọng khẽ nhếch lên một đường cong chế nhạo. Nàng vẫy nhẹ tay, túi linh thạch lập tức bị một lực lượng vô hình bóp nát thành bụi cám, tan biến vào hư không.
“Mười viên cực phẩm linh thạch? Ở đây, một cuộn giấy vệ sinh cũng có giá một trăm viên. Quý khách là đang sỉ nhục trí tuệ của bản tiệm, hay là đang sỉ nhục chính sự nghèo nàn của mình?”
“Gì cơ?!” Hỗn Nguyên Tiên Tôn mặt đỏ bừng lên vì giận dữ. “Ngươi dám nói ta nghèo? Một con nhỏ hầu bàn mà to gan đến thế sao?”
“Ta không phải hầu bàn.” Liễu Y Y ngẩng cao đầu, chiếc huy hiệu Quản lý tỏa sáng rực rỡ. “Ta là Quản lý của Tiệm tạp hóa Diệp Phi. Từ giây phút này, quy tắc của tiệm do ta duy trì. Kẻ vô lễ với cửa tiệm: Phạt!”
Nàng vừa dứt lời, không gian xung quanh đột nhiên đông cứng lại. Những đệ tử của Thần Kiếm Các đang đứng sau Hỗn Nguyên Tiên Tôn cảm thấy đôi chân mình như bị gắn chặt vào đất, linh lực trong người hoàn toàn bị phong tỏa.
“Ngươi… ngươi đã làm gì?” Hỗn Nguyên Tiên Tôn kinh hoàng nhận ra lão cũng không thể động đậy dù chỉ một ngón tay. Một áp lực vạn quân từ trên trời rơi xuống, ép lão phải quỳ sụp xuống mặt đất.
*Rầm!*
Đầu gối lão già va chạm mạnh với lớp sỏi đá ở sân tiệm, đau điếng. Lão cố gắng gồng mình, định thi triển cấm thuật nhưng vô vọng. Ở trong sân tiệm này, “Quyền năng của Tiệm trưởng” đã bao phủ, và Liễu Y Y chính là người nắm giữ chìa khóa đó.
“Quản lý nói quỳ, quý khách không thể đứng.” Liễu Y Y bước tới trước mặt Hỗn Nguyên Tiên Tôn, cúi người xuống nhìn lão bằng ánh mắt thương hại. “Nghe rõ đây, hải ngoại đại năng hay cái gì đó, vào cửa tiệm này đều là khách. Khách thì phải có dáng vẻ của khách. Đừng đem cái bộ mặt bề trên đó ra đây, vì ở đây, ngay cả Thiên Đạo cũng phải gõ cửa xin phép trước khi vào.”
Lão giả run rẩy, mồ hôi hột chảy dài trên trán. Sự kiêu ngạo hàng nghìn năm của lão bị nghiền nát trong chớp mắt bởi một cô gái mà lão vừa gọi là “hầu bàn”.
“Xin… xin lỗi… Quản lý… là lão phu có mắt không tròng…”
Liễu Y Y thu lại uy áp, khoanh tay trước ngực: “Muốn vào tiệm không?”
“Có… có ạ…”
“Xếp hàng vào sau cùng.” Nàng chỉ tay ra phía sau, nơi có mấy ma tu và yêu quái đang rụt rè đứng nhìn. “Người đến sau xếp sau. Kẻ nào chen lấn, vĩnh viễn không được bước vào cửa tiệm này một lần thứ hai.”
Đám đệ tử Thần Kiếm Các ngày thường hống hách bao nhiêu, giờ đây lủi thủi như gà mắc tóc, lạch bạch chạy ra cuối hàng xếp sau một con khỉ đột biến dị của Vực Thẳm. Cảnh tượng này nếu truyền ra ngoài chắc chắn sẽ gây ra một trận địa chấn trong giới tu chân.
Diệp Phi ở trong phòng, nghe thấy tiếng động bên ngoài, chỉ mỉm cười gật đầu: “Tốt lắm, cái khí chất này của quản lý mới đúng là thứ tiệm tạp hóa này cần. Y Y à Y Y, nàng tiến bộ nhanh hơn ta tưởng đấy.”
Liễu Y Y quay trở lại quầy thu ngân. Nàng lấy chiếc máy tính bỏ túi hiệu Casio (hàng hệ thống) ra, bấm “tách tách” vài tiếng rồi lạnh lùng nhìn người khách hàng tiếp theo.
“Tiếp theo, một vò ‘Rượu Nếp Mới’ giá 50 năm thọ nguyên. Không mặc cả, không trả góp, thanh toán trước nhận hàng sau.”
Vị tu sĩ phía trước cung kính dâng lên một hạt minh châu chứa đầy thọ nguyên lực, run giọng nói: “Quản lý đại nhân, làm phiền người rồi.”
Liễu Y Y chuyên nghiệp cầm lấy vật phẩm, quét mã nhãn lực một lượt: “Chính xác. Mời lấy rượu ở kệ số 3. Người kế tiếp!”
Cứ như vậy, cả một ngày trời, Liễu Y Y điều hành mọi việc trơn tru như một cỗ máy đã được lập trình sẵn nhưng vẫn mang đậm phong thái của một nữ cường. Nàng không còn chỉ là một thiếu nữ cần sự bảo vệ, nàng đã thực sự trở thành người gác cổng của Vực Thẳm.
Đến tận tối mịt, khi ánh đèn neon nhấp nháy chuyển sang chế độ tiết kiệm điện, khách khứa cuối cùng mới rời đi. Tiệm tạp hóa trở lại vẻ tĩnh lặng vốn có.
Liễu Y Y bước đến bên ghế tựa của Diệp Phi, khẽ lay nhẹ: “Chủ tiệm, hôm nay công việc đã xong. Đây là báo cáo tài chính ngày hôm nay.”
Diệp Phi mơ màng mở mắt, nhìn thấy gương mặt rạng rỡ nhưng vẫn có chút mệt mỏi của nàng. Anh nhìn vào bảng báo cáo: Con số doanh thu đã tăng gấp ba lần so với hôm qua nhờ vào việc nàng định giá chuẩn xác và phạt những kẻ vô lễ.
“Tốt lắm, Quản lý Liễu. Nàng đã chứng minh được mình xứng đáng.” Diệp Phi đứng dậy, vươn vai một cái. “Hệ thống, ban thưởng thêm cho nhân viên xuất sắc một hộp chocolate ‘Vạn Duyên Kết’.”
Một hộp quà nhỏ xinh xắn xuất hiện trên tay Diệp Phi, anh trao nó cho nàng.
Liễu Y Y nhận lấy món quà, má hơi đỏ lên: “Cảm ơn chủ tiệm. Con sẽ cố gắng hơn nữa để giữ gìn quy củ của tiệm.”
Diệp Phi gật đầu, đột nhiên nhìn ra ngoài bóng tối sâu thẳm của Vực Thẳm, nơi dường như có những đôi mắt đang dõi theo một cách thèm khát và lo sợ.
“Y Y, từ mai trở đi, bất cứ ai từ các ‘Siêu thế giới’ tới, nếu không mang đủ lễ vật để mở lời, cứ việc đánh bay ra ngoài. Tiệm tạp hóa của chúng ta… không phải nơi ai cũng có quyền đứng xếp hàng.”
Liễu Y Y mỉm cười, một nụ cười vừa rạng rỡ vừa đầy uy lực: “Con hiểu rồi.”
Đêm đó, giữa Vực Thẳm Cấm Địa, người ta vẫn nghe thấy tiếng leng keng của chuông gió và tiếng máy tính bấm nèn nẹt của nữ quản lý đang rà soát sổ sách. Những bóng ma hung tợn nhất của cấm địa giờ đây chỉ cần nhìn thấy bóng dáng ấy lấp ló sau cửa sổ là lập tức bỏ chạy, vì chúng biết, ở đó không chỉ có một vị “Ma thần lười biếng” mà còn có một “Nữ vương quản lý” tay cầm bảng lương, chân đạp quy tắc thiên đạo.
Cái uy nghiêm của Liễu Y Y, từ ngày hôm đó, đã chính thức trở thành một truyền thuyết kinh hoàng đối với giới tu tiên. Chẳng bao lâu sau, khắp thế gian đều truyền tai nhau một câu nói: “Chớ chọc Diệm Phi lười, chớ làm Y Y cười, vì khi nàng cười, cái ví và mạng sống của bạn sẽ không còn thuộc về bạn nữa.”