Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm Địa
Chương 96: Bí mật về nguồn gốc của Vực Thẳm

Cập nhật lúc: 2026-05-24 18:17:40 | Lượt xem: 6

**CHƯƠNG 96: BÍ MẬT VỀ NGUỒN GỐC CỦA VỰC THẲM**

Đêm ở Vực Thẳm Cấm Địa không bao giờ có lấy một ánh sao. Bầu trời phía trên là một mảng hỗn mang của những vệt tím đen và huyết sắc đan xen, thi thoảng lại rạch qua một tia chớp không mang theo tiếng động, chỉ để lại những vầng sáng dị kỳ soi rọi lên những vách đá sụp đổ của tầng Tâm Vực.

Bên ngoài tiệm tạp hóa, tiếng gió rít qua những khe đá nghe như tiếng gào thét của vạn quỷ bị giam cầm trong ngục tối. Ma Sát dày đặc như chất lỏng, cuộn trào bao vây lấy ngôi nhà gỗ nhỏ, nhưng hễ chạm vào ánh sáng neon tỏa ra từ tấm biển “TIỆM TẠP HÓA DIỆP PHI”, chúng lập tức tan biến như tuyết gặp nắng gắt.

Trong tiệm, không khí lại là một thái cực hoàn toàn khác. Mùi hương trầm nhẹ nhàng trộn lẫn với mùi trà Long Tỉnh thoang thoảng tạo nên một không gian cực kỳ thư thái. Diệp Phi nằm ườn trên chiếc ghế xích đu làm từ gỗ Tiên Thạch quý hiếm, đôi mắt lờ đờ nhìn lên trần nhà. Chiếc quạt nan trong tay anh khẽ đung đưa, nhịp điệu đều đặn đến mức khiến người ta cảm thấy thời gian như đang đóng băng.

“Tiểu Cơ, ngươi nói xem, chúng ta có nên tổ chức một buổi ‘xả kho giảm giá’ không? Dạo này khách hàng thưa thớt quá, chỉ toàn mấy lão quái vật đến mua rượu nợ, thật chẳng thú vị gì cả.” Diệp Phi uể oải lên tiếng, giọng nói vương vít chút ngáp dài.

Từ phía sau kệ hàng, Tiểu Cơ – robot quản kho vừa được “nâng cấp” – bước ra với những khớp nối cơ khí vận hành cực kỳ êm ái. Đôi mắt laser của nó quét qua một lượt các kệ hàng, âm thanh điện tử vang lên đều đều:

“Báo cáo chủ nhân, theo tính toán của hệ thống, giá trị hàng hóa trong tiệm hiện tại đều là cực phẩm của chư thiên. Việc giảm giá sẽ gây ra sự mất cân bằng giá trị linh khí trên toàn lục địa. Tuy nhiên, tôi phát hiện ở khu vực kệ sách phía Tây Bắc có một chồng tài liệu cũ không nằm trong danh mục nhập hàng chính thức. Có vẻ như chúng đã nằm đó từ trước khi hệ thống liên kết với địa điểm này.”

Diệp Phi nhướng mày. Anh sống ở đây cũng khá lâu rồi, nhưng cái gọi là “kệ sách phía Tây Bắc” thực chất chỉ là một cái góc khuất, nơi anh thường ném những thứ tạp nham không tên mà hệ thống thỉnh thoảng ném ra khi làm nhiệm vụ ẩn.

“Tài liệu cũ sao?” Diệp Phi lẩm bẩm, rồi lười biếng ngồi dậy.

Anh đi về phía góc tiệm. Liễu Y Y đang lau chùi quầy thu ngân cũng tò mò nhìn theo. Vượng Tài – lúc này đang trong hình dáng một con chó đen nhỏ – khịt khịt mũi rồi lững thững đi theo chủ nhân, cái đuôi nó vẫy một cách chậm chạp nhưng đôi mắt đỏ sẫm lại lóe lên một tia sáng cảnh giác.

Dưới lớp bụi mỏng mà ngay cả năng lượng làm sạch của hệ thống cũng vô tình bỏ sót, Diệp Phi lôi ra một cuốn sổ bọc da quái thú đã khô héo và xỉn màu. Cuốn sổ không có tên, bìa da nhám tay và lạnh buốt, cảm giác như đang chạm vào da của một người đã chết từ vạn năm trước.

“Chủ nhân, cẩn thận. Cuốn sổ này mang theo dao động của ‘Nguyên Thủy Quy Tắc’.” Vượng Tài đột nhiên lên tiếng, giọng nói trầm đục của Ma Long vang lên trong đầu Diệp Phi.

Diệp Phi không nói gì, anh dùng ngón tay thon dài gõ nhẹ vào bìa sổ. *Cộc… cộc…*

Một luồng sáng mờ ảo từ cuốn sổ chợt lóe lên rồi tắt lịm. Diệp Phi phủi bụi, mở trang đầu tiên. Thay vì những dòng chữ về công pháp tu luyện hay bản đồ kho báu, thứ đập vào mắt anh là những dòng ký tự méo mó, kỳ dị, nhưng kỳ lạ thay, chúng tự động chuyển hóa thành ý nghĩa trong tâm trí anh.

*“Ngày thứ 10.000 kể từ khi Trời đổ nát… Chúng ta không gọi đây là một vương quốc nữa. Đây là một vết thương. Thương Mang Đại Lục không phải bị vỡ vì chiến tranh, mà nó đang tự thối rữa từ bên trong.”*

Diệp Phi nheo mắt lại. Liễu Y Y tiến lại gần, tò mò nhìn vào những trang giấy ố vàng: “Chủ nhân, đây là… nhật ký của ai vậy?”

“Có vẻ là của một người đã chứng kiến khoảnh khắc Vực Thẳm này hình thành.” Diệp Phi lật sang trang tiếp theo.

Nội dung bên trong ngày càng trở nên rợn người. Người viết nhật ký tự xưng là “Kẻ Gác Đền Thứ Chín”. Hắn mô tả rằng Vực Thẳm Cấm Địa nguyên bản không phải là một vùng đất bị nguyền rủa, mà là một **”Máy Lọc Quy Tắc”**.

*“Thiên Đạo già nua đã sinh ra những tư tưởng dư thừa. Những tham niệm, những quy luật lỗi của chúng sinh tích tụ lại thành một loại độc tố mà giới tu chân gọi là Ma Sát. Để bảo vệ phần còn lại của thế giới, vị Thần tối cao đã rạch một đường vào ngay trái tim của lục địa, biến nơi này thành một cái phễu để hút toàn bộ rác rưởi của thế giới vào đây.”*

“Hóa ra… nơi chúng ta đang đứng, thực chất là một cái bãi rác của Thiên Đạo?” Liễu Y Y tái mặt. Cô từng nghĩ Vực Thẳm là nơi đáng sợ nhất thế gian, nhưng hóa ra nó lại là sự hy sinh đau đớn để duy trì cái gọi là ‘chính đạo’ bên ngoài.

Diệp Phi tiếp tục lật. Bàn tay anh chợt khựng lại ở một trang giấy có vết máu khô thẫm màu.

*“Nhưng cái phễu đã đầy. Khi sự ô nhiễm vượt quá khả năng chứa đựng, nó sẽ nảy mầm. Vực Thẳm sẽ không còn là nơi giam giữ bóng tối nữa, nó sẽ trở thành một tử cung. Một sinh mệnh mới sẽ được sinh ra từ đống rác rưởi này – một ‘Thiên Đạo Thứ Hai’ được xây dựng trên sự thối rữa và hận thù. Ta thấy nó đang thở… Nó đang gọi tên một kẻ sẽ đến để cai trị nó.”*

Đọc đến đây, bầu không khí trong tiệm đột nhiên trở nên lạnh lẽo cực độ. Phía bên ngoài, Vực Thẳm bỗng dưng rung chuyển dữ dội. Những sinh vật biến dị vốn đang gào thét bỗng chốc im bặt, như thể chúng vừa cảm nhận được một uy áp thiên cổ vừa tỉnh giấc.

Vượng Tài đứng phắt dậy, nhe răng nanh, cơ thể nó bốc ra luồng ma khí đen đặc, thấp thoáng bóng dáng của con Ma Long khổng lồ che khuất bầu trời: “Chủ nhân! Có thứ gì đó ở tầng thứ bảy của Vực Thẳm đang phản ứng với cuốn sổ này!”

Tiểu Cơ lập tức khởi động hệ thống phòng thủ tối cao. Các bức tường gỗ của tiệm phát ra những tia điện màu xanh lam, tạo thành một lồng năng lượng bảo hộ tuyệt đối.

“Chủ nhân, áp suất không gian bên ngoài đang tăng vọt lên 4000%. Có một ý chí cực mạnh đang cố gắng định vị cửa hàng!” Tiểu Cơ thông báo gấp rút.

Diệp Phi vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên như thường ngày, nhưng đôi mắt anh không còn lờ đờ nữa. Một tia sáng sắc lạnh lóe lên trong đồng tử. Anh cảm nhận được trong cuốn nhật ký này có một sợi dây liên kết vô hình với hệ thống đang chảy trong người mình.

Anh lật đến trang cuối cùng của cuốn sổ. Ở đó, người viết đã vẽ một sơ đồ kỳ quái: Một vòng tròn với một dấu chấm ở giữa. Ngay bên dưới dấu chấm là ba chữ, nét mực đậm như được khắc vào giấy:

**”TRẠM TRUNG CHUYỂN”**.

Dưới dòng chữ đó là một hàng chữ nhỏ hơn: *“Nếu bạn nhìn thấy dòng này, có nghĩa là bạn đã kế thừa ‘Điểm Neo’. Đừng để cái kén nổ tung, hoặc toàn bộ Chư Thiên sẽ trở thành phân bón cho sinh vật mới.”*

Diệp Phi đóng sầm cuốn sổ lại. Sự rung chuyển bên ngoài biến mất ngay lập tức, trả lại sự yên lặng đến đáng sợ cho Vực Thẳm.

“Ra là vậy.” Diệp Phi thở dài, xoa xoa thái dương. “Hệ thống khốn khiếp, hóa ra ngươi ném ta vào đây không phải để bán mì tôm qua ngày, mà là để ta làm cái nắp đậy bãi rác à?”

“Chủ nhân, ngài… ngài vừa nói gì?” Liễu Y Y lo lắng hỏi.

Diệp Phi nhìn cô, rồi nhìn sang Vượng Tài và Tiểu Cơ. Anh chợt bật cười, một nụ cười đầy thực dụng và có chút ngang tàng: “Y Y, đừng sợ. Cái gọi là ‘Thiên Đạo Thứ Hai’ hay ‘Sinh vật rác rưởi’ gì đó, đối với ta mà nói chẳng quan trọng. Nhưng nếu nó dám làm nổ tung chỗ ở của ta, khiến ta không có nơi ngủ trưa, thì ta sẽ khiến nó hiểu thế nào là cái giá của việc làm phiền giấc ngủ của tiệm trưởng Phi.”

Vượng Tài thu hồi ma khí, nằm sụp xuống chân anh, rên hừ hừ như thể tán đồng.

Diệp Phi quăng cuốn nhật ký vào sâu trong kho hàng, rồi lại nằm vật xuống ghế xích đu. Anh nhắm mắt lại, nhưng những thông tin về nguồn gốc Vực Thẳm vẫn nhảy múa trong đầu.

Vực Thẳm Cấm Địa này không phải là một vùng đất chết. Nó là một thực thể sống đang trong quá trình thai nghén. Và tiệm tạp hóa của anh, với tất cả những món đồ kỳ lạ và “Lĩnh vực tuyệt đối” của nó, chính là một cái đinh đóng thẳng vào cột sống của sinh thể khổng lồ này, kìm hãm nó không cho nó tỉnh giấc quá sớm.

“Tiểu Cơ.” Diệp Phi chợt gọi.

“Có tôi, chủ nhân.”

“Ngày mai, hãy nâng giá mì tôm lên gấp đôi. Đặc biệt là với bất cứ ai có hơi thở đến từ ‘Tâm Vực’. Chúng ta cần tích lũy thêm điểm hệ thống để nâng cấp kho hàng thành một cái ‘Pháo đài’ thực thụ.”

“Đã hiểu, thưa chủ nhân. Nhưng tôi cần nhắc lại, hành động này có thể khiến các Tiên Đế bên ngoài thổ huyết vì phá sản.”

Diệp Phi cười khẩy, tay cầm quạt nan phe phẩy: “Mặc kệ họ. Nếu họ muốn thế giới này không bị ‘Cái Kén’ nuốt chửng, thì trả chút tiền mua mì tôm là cái giá rẻ nhất rồi.”

Ánh đèn neon của tiệm tạp hóa vẫn đều đặn nhấp nháy giữa màn sương đen kịt. Diệp Phi hít một hơi sâu, mùi hương từ giếng nước sau vườn thoảng tới – cái giếng mà anh thường dùng để nấu mì. Bây giờ anh mới nhận ra, nước giếng ấy mát lạnh và ngọt lịm như vậy, có lẽ vì nó được lọc qua trái tim của chính “Cổ Thần” đã ngã xuống.

Giữa vực thẳm sâu thẳm, nơi chứa đựng bí mật kinh hoàng nhất của vũ trụ, có một thanh niên đang bắt đầu nghĩ về việc làm thế nào để “thu phí bảo vệ” của toàn thế giới một cách hợp pháp và lười biếng nhất có thể.

Đêm vẫn dài, và Vực Thẳm vẫn im lặng, nhưng có điều gì đó đã vĩnh viễn thay đổi trong cái tiệm tạp hóa nhỏ bé này. Cuốn nhật ký kia không chỉ là một bí mật về nguồn gốc, nó là một lời cảnh cáo. Nhưng với Diệp Phi, đó chỉ là một lý do mới để anh đòi thêm linh thạch từ khách hàng mà thôi.

“Y Y, đi ngủ thôi. Sáng mai chúng ta có nhiều việc phải làm lắm. À, bảo Linh Nhi tưới nước thêm cho mấy cây bắp cải sau vườn đi, chúng ta sắp phải đối mặt với một vài vị ‘khách’ rất giàu có và rất… tà ác đấy.”

Tiếng chuông gió leng keng vang lên, khép lại một đêm đầy sóng gió thầm lặng giữa trung tâm của Cấm Địa. Một trật tự mới đang được thiết lập, và người cầm trịch trật tự ấy, lại đang bận đắp chăn để chuẩn bị cho một giấc mơ đẹp.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8