Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm ĐịaChương 98: Thiên Đạo Ý Chí hình thành nhân dạng
**CHƯƠNG 98: KHÁCH KHÔNG MỜI VÀ CHIẾC KẸO NGỌT VỊ NHÂN GIAN**
Vực Thẳm Cấm Địa chưa bao giờ bình lặng, nhưng hôm nay, sự náo động của nó mang một màu sắc khác hẳn. Đó không phải là tiếng gào thét của những vong linh bị cầm tù, cũng không phải tiếng gầm rú của những hung thú thái cổ. Đó là một sự im lặng. Một sự im lặng đến mức khiến người ta cảm thấy màng nhĩ đau nhức, giống như toàn bộ không gian vừa bị một bàn tay khổng lồ bóp nghẹt, rút cạn mọi âm thanh.
Bầu trời phía trên Tiệm Tạp Hóa, vốn dĩ luôn phủ một tầng sương mù màu chì ảm đạm, nay bỗng nứt toác ra. Những tia chớp màu tím đen dày đặc như mạng nhện chằng chịt bủa vây, điên cuồng oanh tạc xuống các dãy núi đá vôi xa xăm, biến chúng thành tro bụi trong chớp mắt. Quy luật của thế giới này đang thét gào. Nó đang phẫn nộ trước một thực thể nào đó vừa được thai nghén.
Bên trong tiệm tạp hóa, bầu không khí cũng căng thẳng đến mức đóng băng.
Vượng Tài, con chó đen vốn dĩ ham ăn lười làm, bỗng nhiên dựng đứng lông gáy. Nó không còn rên ư ử hay vẫy đuôi nịnh nọt Diệp Phi để xin xúc xích nữa. Thay vào đó, nó thu mình dưới gầm quầy thu ngân, đôi mắt rực lên ánh đỏ tươi – hình thái ban sơ của Ma Long Diệt Thế. Những tiếng gầm gừ trầm thấp rung động từ sâu trong cổ họng nó, làm mặt đất khẽ rung rinh.
Độc Cô Vong nắm chặt thanh kiếm gỉ sét. Mồ hôi lạnh chảy dài trên thái dương lão Kiếm Quỷ. Lão là kẻ đã đứng trên đỉnh cao nhất của kiếm đạo, nhưng lúc này, lão cảm thấy kiếm ý của mình đang run rẩy. Không phải vì sợ hãi trước một kẻ thù mạnh, mà là sự run rẩy của một thần dân khi đối diện với đấng quân vương tối cao. Kiếm trong tay lão, bỗng nhiên trở nên nặng nề như cả một ngọn đại sơn.
“Chủ tiệm…” Liễu Y Y lên tiếng, giọng nói vốn thanh lãnh của nàng nay mang theo chút run rẩy khó giấu. Nàng đang cầm chiếc khăn lau mặt bàn, nhưng bàn tay trắng nõn nà ấy đã tái nhợt vì nắm quá chặt. “Có thứ gì đó… rất đáng sợ đang đến.”
Diệp Phi vẫn ngồi trên chiếc ghế tựa bằng gỗ sưa, tay cầm cái quạt nan khẽ phẩy phẩy. Đôi mắt lờ đờ thiếu ngủ của anh hôm nay dường như hơi nheo lại một chút. Anh nhìn ra ngoài cửa kính, nơi sương mù đang tản ra, lộ ra một con đường mòn phẳng lặng đến kỳ lạ.
“Hệ thống, cô ta đến rồi à?” Diệp Phi thầm hỏi trong lòng.
*【Cảnh báo! Cảnh báo! Quy luật Thiên Đạo đang hữu hình hóa. Sự đe dọa cấp SSS. Đã kích hoạt chế độ Phòng ngự tối cao của cửa hàng. Ký chủ vui lòng giữ bình tĩnh, mọi hành vi ‘trốn nợ’ của Thiên Đạo đều bị nghiêm cấm trong khu vực cửa hàng.】*
Tiếng máy móc lạnh lẽo của hệ thống vang lên trong đầu khiến Diệp Phi khẽ tặc lưỡi. Thiên Đạo Ý Chí mà cũng đi mua đồ sao? Hay là đến để đòi lại “quyền quản lý” mảnh đất này?
Giữa màn bụi mù mịt của Vực Thẳm, một bóng hình nhỏ bé hiện ra.
Đó là một cô bé khoảng bảy, tám tuổi, mặc một bộ váy dài màu trắng tinh khôi, trắng đến mức đối nghịch hoàn toàn với sự dơ bẩn, mục nát của Cấm Địa. Mái tóc của cô bé dài quá thắt lưng, trắng muốt như tuyết đầu mùa, mỗi sợi tóc đều phát ra ánh sáng huỳnh quang mờ ảo giống như một dải ngân hà thu nhỏ. Đôi mắt cô bé không có đồng tử, chỉ là một màu trắng mênh mang, chứa đựng sự vận hành của tinh tú, sự sinh diệt của vạn vật.
Cô bé bước đi trên nền đất đầy xương khô và đá vụn bằng đôi chân trần trắng trẻo. Kỳ lạ thay, mỗi khi bàn chân nhỏ nhắn ấy chạm xuống, những đóa hoa sen bằng linh khí tinh khiết lại nảy nở, xua tan ma sát hung hiểm xung quanh. Những sinh vật biến dị ở tầng sâu nhất Vực Thẳm, vốn dĩ hung hăng tột độ, lúc này lại ngoan ngoãn phủ phục hai bên đường, đầu rạp xuống đất như đang đón chào vị thần tối cao nhất.
Cô bé dừng lại trước cửa tiệm tạp hóa. Đôi mắt không màu ấy ngước lên nhìn tấm biển hiệu neon đang nhấp nháy: **”TIỆM TẠP HÓA DIỆP PHI”**.
Cánh cửa gỗ vốn được gia trì bởi vô số trận pháp của hệ thống tự động mở ra. Một luồng khí tức lạnh lẽo, vô tình, bao trùm lấy toàn bộ không gian tiệm. Lão Kiếm Quỷ hít một hơi lạnh, cảm thấy hô hấp trì trệ. Cô bé không mang theo sát ý, nhưng sự tồn tại của cô chính là một sự phủ định đối với mọi thực thể sống.
Cô bé bước vào trong tiệm.
Mọi âm thanh lập tức biến mất. Liễu Y Y định tiến lên theo thói quen của một nhân viên, nhưng nàng phát hiện mình không thể cử động, ngay cả chớp mắt cũng trở nên xa xỉ. Thời gian dường như đã ngừng trôi trong một tíc tắc đối với tất cả mọi người, ngoại trừ Diệp Phi.
Diệp Phi đứng dậy, chậm rãi bước ra khỏi quầy thu ngân. Anh đi đến trước mặt cô bé tóc trắng, gãi gãi đầu, sau đó ngáp một cái thật dài, hoàn toàn phá vỡ bầu không khí trang nghiêm, thần thánh ấy.
“Chào buổi chiều, quý khách.” Diệp Phi lười biếng nói, âm điệu chẳng có lấy một chút thành kính. “Tiệm chúng tôi không bán các loại thuốc bất tử hay vé lên thiên giới đâu nhé. Nếu muốn tìm những thứ đó, mời đi lối khác.”
Cô bé tóc trắng lặng lẽ nhìn Diệp Phi. Đôi mắt trắng dã ấy dường như muốn nhìn thấu qua lớp vỏ bọc bình thường của anh để chạm đến bản thể bên dưới. Nhưng trong mắt cô bé, Diệp Phi giống như một hố đen, một sự trống rỗng hoàn toàn, một cái “lỗi” không nên tồn tại trong mã nguồn của thế giới mà cô đang quản lý.
“Ngươi… là ai?”
Giọng nói của cô bé vang lên. Đó không phải là âm thanh phát ra từ thanh quản, mà là sự rung động của toàn bộ không gian, giống như tiếng vọng của một thời đại cổ xưa vang đến từ vạn năm trước. Nó lạnh lùng, máy móc, nhưng lại mang theo một sự tò mò chưa từng có.
“Tôi là chủ tiệm tạp hóa.” Diệp Phi nhún vai, chỉ tay vào bảng giá niêm yết trên tường. “Người đi mua hàng thường không hỏi thân thế của người bán, họ chỉ nên quan tâm xem ví tiền mình có đủ dày hay không.”
Cô bé khẽ nghiêng đầu, một sợi tóc trắng rơi xuống vai. “Tiền? Ta không có cái gọi là linh thạch hay thọ nguyên mà các ngươi hằng mong cầu. Ta là tất cả, và tất cả là ta. Ngươi chiếm cứ một phần quy luật của ta, làm lệch hướng vận mệnh của đại lục. Ngươi có biết tội không?”
Áp lực trong tiệm bỗng tăng vọt. Vượng Tài bắt đầu sủa loạn xạ, dù đôi chân nó vẫn đang run cầm cập. Lão Kiếm Quỷ thấy thanh kiếm gỉ sét trong tay mình bắt đầu xuất hiện những vết nứt, dù nó vốn là một cực phẩm tiên khí.
Diệp Phi thở dài, xua xua tay: “Thôi nào, bớt dùng cái bộ mặt Thiên Đạo ấy đi. Ở đây, tôi là luật. Nếu cô đến để thảo luận về triết học hay định mệnh thế giới, tôi xin phép không tiếp. Nhưng nếu cô đến để mua đồ, tôi rất hoan nghênh.”
Nói đoạn, Diệp Phi quay lưng đi về phía kệ hàng phía sau, bỏ mặc vị khách “khủng bố” nhất thế giới đang đứng đó. Anh cúi xuống tìm kiếm gì đó trong chiếc ngăn kéo cuối cùng – ngăn kéo đựng những thứ “linh tinh” mà anh hiếm khi sờ tới.
Liễu Y Y và Độc Cô Vong gần như phát điên. Chủ tiệm của họ điên thật rồi sao? Đối phương là Thiên Đạo hóa hình! Chỉ một ý niệm thôi cũng đủ làm tan biến vạn dặm sơn hà, vậy mà anh ta lại coi người ta như một đứa trẻ đến mua kẹo sao?
“A, đây rồi!”
Diệp Phi reo lên nhẹ nhõm, quay lại với một que kẹo trên tay. Đó là một cây kẹo mút có bao bì màu hồng nhạt, trông cực kỳ lạc quẻ giữa bối cảnh hoang tàn này.
“Món quà cho lần đầu gặp mặt, miễn phí.” Diệp Phi chìa cây kẹo ra trước mặt Thiên Đạo. “Ăn thử đi. Nó tên là kẹo mút ‘Vị Nhân Gian’. Thiên đạo vốn vô tình, chắc cô chưa bao giờ biết thế nào là ‘ngọt’ đúng không?”
Cô bé tóc trắng không nhúc nhích. Cô nhìn chằm chằm vào cây kẹo mút, rồi nhìn sang Diệp Phi. Trong tính toán của cô, việc tiêu diệt sự hiện diện của cửa tiệm này là ưu tiên hàng đầu để cân bằng lại thế giới. Nhưng, sự tồn tại của món đồ vật nhỏ bé trên tay Diệp Phi lại chứa đựng một thứ quy luật mà cô chưa từng thấy qua. Một quy luật nhỏ bé, tầm thường, nhưng lại kiên cố đến mức lạ thường.
Cô bé vươn tay ra. Bàn tay nhỏ xíu, mềm mại chạm vào lớp vỏ nhựa của cây kẹo.
Một sự tiếp xúc ngắn ngủi, nhưng Liễu Y Y và Độc Cô Vong đều cảm thấy cả không gian bên ngoài như bùng nổ. Sét đánh vang dội, sương mù ma sát cuộn trào như đại dương sóng dữ. Tiệm tạp hóa giống như một con thuyền lá tre giữa cơn bão thần thánh.
Diệp Phi vẫn giữ nụ cười uể oải. Lớp vỏ nhựa tự động tách ra, lộ ra viên kẹo tròn trịa, lấp lánh như một viên ngọc màu đỏ thắm.
Cô bé tóc trắng cầm lấy cây kẹo, đưa lên miệng và khẽ chạm lưỡi vào.
Một giây sau, mọi dị tượng bên ngoài bỗng chốc tan biến.
Sét thôi nổ. Gió thôi gào. Ánh sáng tím đen trên bầu trời thu lại, thay vào đó là một sắc vàng nhạt dịu dàng của ánh hoàng hôn vắt qua cửa sổ tiệm.
Cô bé mở to mắt. Đôi mắt vốn dĩ trắng xóa, vô hồn bỗng nhiên gợn lên một tia sáng mang chút hơi thở con người. Cô nếm được vị ngọt. Không phải vị ngọt đơn thuần của đường, mà là một cảm giác ấm áp của một buổi sáng nắng ấm, một chút chua xót của giọt nước mắt, một chút đắng chát của nỗi đau, và cuối cùng là một hậu vị êm đềm, thanh bình.
Hàng vạn, hàng triệu năm vận hành thế giới lạnh lẽo, cô bé chưa từng biết rằng sự tồn tại lại có hương vị.
“Đây là cái gì?” Cô bé hỏi, giọng nói lúc này không còn rung động cả không gian nữa, nó thực sự là giọng của một đứa trẻ, dù vẫn mang chút thanh lãnh.
“Là sự sống.” Diệp Phi chống tay lên quầy, nhìn cô bé. “Cô là quy luật, nhưng quy luật phục vụ cho sự sống. Nếu cô chỉ là một bộ máy vận hành chính xác đến khô khan, vậy thì sự sống của hàng triệu sinh linh ngoài kia còn nghĩa lý gì? Ăn một que kẹo, bớt quét sạch rác rưởi một chút, thế giới này vẫn có thể tồn tại được mà.”
Cô bé lặng lẽ mút que kẹo. Vẻ lạnh lùng trên khuôn mặt bắt đầu tan chảy, thay vào đó là sự ngây ngô khó hiểu. Cô nhìn về phía kệ hàng, thấy những hộp mì tôm, những chai nước khoáng, cả con chó đen đang run rẩy dưới gầm bàn.
“Ngươi muốn gì ở ta?” Cô bé hỏi, đôi mắt trắng giờ đã dịu lại rất nhiều.
“Tôi đã nói rồi, tôi là người bán hàng.” Diệp Phi quay lại quầy thu ngân, lôi ra một cuốn sổ tay nhỏ. “Vị khách quý này, cây kẹo đó là hàng khuyến mãi. Nhưng nếu cô muốn ở lại đây để tìm hiểu thêm về ‘hương vị’, giá cả sẽ rất đắt đấy.”
“Đắt thế nào?”
“Cô không cần trả bằng mạng sống của bất kỳ ai. Cái tôi cần là cô hãy ký vào đây.” Diệp Phi đẩy một bản khế ước màu vàng kim về phía cô bé. “Kể từ hôm nay, Tiệm tạp hóa của tôi là ‘khu vực trung lập tối cao’. Quy luật của Thiên đạo không thể xâm phạm, và Thiên đạo không được phép gây khó dễ cho nhân viên của tôi. Đổi lại, tôi sẽ cung cấp cho cô những món hàng ‘đặc sản nhân gian’ mà cô không bao giờ có được.”
Cô bé nhìn bản khế ước. Những dòng chữ trên đó lấp lánh, mỗi nét bút đều chứa đựng sức mạnh trói buộc linh hồn cực mạnh. Đối với bất kỳ ai, đây là bản hợp đồng nô lệ, nhưng đối với Thiên Đạo, nó giống như một lời đề nghị kết bạn lần đầu tiên trong đời.
“Được.” Cô bé khẽ gật đầu.
Cô vươn ngón tay nhỏ nhắn, điểm một giọt máu vàng ròng lên bản khế ước.
*UỲNH!*
Một đạo ánh sáng vàng lao thẳng lên trời cao, xuyên qua màn mây, lan tỏa ra khắp Thương Mang Đại Lục. Toàn bộ tu sĩ mạnh nhất trên thế giới đều đồng loạt cảm nhận được một sự thay đổi. Quy luật Thiên Đạo – vốn dĩ vô tình và khắc nghiệt – giờ đây bỗng nhiên có thêm một tầng “bao dung”.
“Tốt rồi.” Diệp Phi thở phào, thu bản khế ước lại. “Y Y, dậy đi nào, hết đóng băng rồi đấy. Chuẩn bị cho khách một chỗ ngồi, và mang ra một cốc nước lọc loại 1 đi.”
Liễu Y Y cảm thấy cơ thể nhẹ nhõm hẳn. Nàng run rẩy bước đến, nhìn cô bé tóc trắng bằng ánh mắt đầy sự tôn kính lẫn kinh hãi. Độc Cô Vong thì suýt nữa thì ngã quỵ xuống đất. Lão ta trố mắt nhìn cảnh tượng khó tin này: Thiên Đạo Ý Chí, thực thể cao nhất của toàn vũ trụ, giờ đây đang ngồi trên một chiếc ghế gỗ cao, chân ngắn không chạm đất, tay cầm kẹo mút, mắt tò mò nhìn cốc nước khoáng.
“Tên cô là gì?” Liễu Y Y lắp bắp hỏi khi đặt ly nước xuống.
Cô bé tóc trắng nhìn Liễu Y Y, rồi nhìn sang Diệp Phi.
“Thiên Đạo không có tên.” Diệp Phi trả lời thay. Anh nhìn cô bé một lúc rồi nheo mắt cười: “Thôi thì gọi là… Tuyết đi. Tóc trắng như tuyết, tính tình cũng lạnh như tuyết. Được không?”
Cô bé lặp lại: “Tuyết?”
Sau đó, cô khẽ gật đầu, lần đầu tiên đôi môi nhỏ nhắn nở một nụ cười cực kỳ mờ nhạt. Một nụ cười đủ để khiến hàng vạn đóa tiên hoa đồng loạt nở rộ trên khắp đại địa.
“Vậy, quý khách Tuyết, muốn mua gì tiếp theo không? Chúng tôi có mì tôm Vạn Cổ Quy Nhất, rất hợp để dùng kèm nước khoáng đấy.” Diệp Phi bắt đầu giở giọng bán hàng.
Lão Kiếm Quỷ Độc Cô Vong che mặt, lòng thầm gào thét: *Lạy trời, ngài ấy thực sự đang dụ dỗ Thiên Đạo ăn mì tôm! Thế giới này loạn rồi!*
Nhưng giữa Vực Thẳm chết chóc ấy, lần đầu tiên ánh đèn neon của tiệm tạp hóa không còn cô độc. Một vị thần tối cao đang ngồi đó, khám phá thế giới qua một cây kẹo mút giá 0 linh thạch. Diệp Phi ngáp dài, hài lòng tựa lưng vào ghế. Với một tấm “lá chắn” mang tên Thiên Đạo ngồi trong tiệm, anh biết từ nay về sau, sẽ chẳng còn kẻ nào dám làm phiền giấc ngủ trưa của mình nữa.
Tuy nhiên, Diệp Phi không hề hay biết, việc Thiên Đạo hình thành nhân dạng và “nếm” thử vị nhân gian đã kích hoạt một chuỗi sự kiện không thể đảo ngược ở Thượng Giới. Những kẻ đang ngự trị trên tầng không cao nhất bắt đầu hoảng loạn. Khi Thiên Đạo không còn là một công cụ quy luật vô cảm, họ sẽ không còn cách nào để thao túng vận mệnh nữa.
“Y Y, lấy cho tôi cái chăn. Có khách ‘lớn’ bảo kê rồi, tôi phải ngủ bù thôi.”
Tiếng ngáy nhẹ nhàng của Diệp Phi vang lên, xen lẫn tiếng sột soạt của Tuyết đang tò mò mở bao bì một gói snack khoai tây. Cảnh tượng kỳ quặc này chính là khởi đầu cho một huyền thoại mới: Huyền thoại về người chủ tiệm đã dùng kẹo ngọt để chinh phục cả trời xanh.
—
*Tại trung tâm của Tiên Giới – Điện Thái Thanh.*
Hàng loạt những vị trưởng lão, những tồn tại sống qua hàng vạn năm đang đứng trước một quả cầu tiên tri vừa nứt vỡ. Một lão già với chòm râu trắng xóa, tay cầm gậy ngọc, giọng run rẩy:
“Lệch hướng rồi… Vận mệnh của thế giới này đã chệch khỏi đường ray ban đầu. Tại sao Thiên Đạo lại có hơi thở nhân gian? Kẻ nào… Kẻ nào to gan dám nhúng tay vào luân hồi?”
Tất cả ánh mắt đều nhìn về phía vết nứt của Vực Thẳm Cấm Địa trên bản đồ cổ. Tại nơi đó, có một điểm sáng nhỏ bé đang nhấp nháy bền bỉ, dường như đang chế giễu mọi uy quyền của Tiên giới.
Hồi chuông của định mệnh đã điểm, và tất cả chỉ bắt đầu từ một cửa tiệm tạp hóa nhỏ bé giữa đống đổ nát.