Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm Địa
Chương 99: \”Ta muốn mua kẹo mút\”

Cập nhật lúc: 2026-05-24 18:19:47 | Lượt xem: 6

Trong màn sương mù xám xịt của Vực Thẳm Cấm Địa, nơi mà quy tắc không gian bị vặn xoẹo và thời gian dường như đóng băng thành từng mảng ký ức vụn nát, Tiệm Tạp Hóa Diệp Phi vẫn đứng đó. Ánh đèn neon màu hồng phấn và xanh điện quang nhấp nháy bền bỉ, gột rửa đi vẻ u ám của tầng thứ bảy — Tâm Vực.

Bên trong cửa tiệm, bầu không khí lại đặc quánh một sự im lặng đầy áp lực.

Liễu Y Y đứng nép sau quầy thu ngân, đôi bàn tay trắng nõn nắm chặt lấy vạt áo sườn xám, hơi thở của nàng run rẩy đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực. Ở góc tiệm, Độc Cô Vong — kẻ được mệnh danh là Lão Kiếm Quỷ, người từng một kiếm chẻ đôi tinh hà — lúc này lại đang cúi đầu, bàn tay cụt nắm chặt chuôi kiếm rỉ sét, mồ hôi lạnh chảy dài trên trán.

Bởi vì ngay giữa cửa tiệm, đứng đối diện với Diệp Phi, là một bé gái.

Con bé trông chỉ khoảng năm, sáu tuổi, mặc một chiếc váy trắng thuần khiết không vương một hạt bụi trần. Mái tóc nó dài bạc trắng như ánh trăng thượng cổ, đôi mắt không có đồng tử, chỉ là một vùng hư vô thăm thẳm chứa đựng hàng tỷ tinh thần sinh diệt. Mỗi bước chân của nó dẫm lên sàn gỗ đều khiến cả vùng Vực Thẳm Cấm Địa rúng động, những đại trận hộ vệ tiệm phát ra những tiếng kêu răng rắc như muốn sụp đổ.

Đó không phải là người. Đó là hiện thân của Thiên Đạo Ý Chí.

Thiên Đạo vốn vô hình, vô tướng, nhưng vì sự tồn tại của Tiệm Tạp Hóa này — một “con virus” không thể xóa bỏ trong hệ điều hành của vũ trụ — nó đã phải tụ lại thành nhân dạng để trực tiếp đối thoại.

Diệp Phi ngồi trên chiếc ghế lười bọc da, tay vẫn cầm chiếc quạt nan phạch phạch một cách lười biếng. Anh ngáp một cái dài, đôi mắt lờ đờ nhìn sinh vật đáng sợ nhất thế gian bằng vẻ mặt như nhìn một vị khách vào mua bao thuốc lá buổi sáng.

“Này nhóc, muốn phá tiệm thì ra ngoài nhé. Ở đây có biển báo ‘Cấm gây tiếng ồn’ đấy.” Diệp Phi lẩm bẩm, chỉ tay vào cái bảng gỗ nhỏ treo cạnh kệ đựng mì tôm.

Thiên Đạo — lúc này mang tên là Tuyết — hơi nghiêng đầu. Giọng nói của con bé vang lên, không phải bằng âm thanh cơ học, mà là sự rung động thẳng vào linh hồn của mọi sinh vật trong bán kính vạn dặm:

“Ngươi… là sai số. Ngươi không thuộc về quy luật. Sự hiện diện của cái gọi là ‘Tiệm Tạp Hóa’ đang khiến sự cân bằng của chín tầng trời lệch lạc. Ta đến để đưa mọi thứ trở lại hư vô.”

Áp lực tăng vọt. Liễu Y Y khuỵu xuống sàn, huyết mạch Cửu Âm trong người nàng như muốn vỡ tung trước uy áp từ mẹ của vạn vật.

Diệp Phi khẽ nhíu mày. Anh ghét nhất là ai đang yên lành lại nói chuyện diệt thế với mình. Nó phiền phức, và trên hết, nó làm giảm doanh số bán hàng trong ngày.

“Hư vô cái gì chứ?” Diệp Phi lạch bạch đứng dậy, dép lê lẹt xẹt trên sàn. Anh tiến lại gần quầy kệ gỗ, mặc kệ ánh mắt trân trối của Lão Kiếm Quỷ. “Mấy người làm sếp thường hay bị bệnh vĩ cuồng lắm. Thế giới này vận hành bấy lâu nay có ổn không? Chẳng ổn chút nào. Tu sĩ giết nhau đoạt bảo, quái vật nuốt chửng linh hồn, cái gọi là ‘cân bằng’ của cô chỉ là một đống hỗn loạn có tổ chức thôi.”

Diệp Phi dừng lại trước một chiếc hũ thủy tinh sáng loáng trên kệ cao nhất. Bên trong đó là những chiếc que dài bọc giấy bóng kiếng nhiều màu sắc.

Anh thò tay lấy ra một chiếc màu đỏ rực, sau đó thong thả bóc lớp vỏ giấy phát ra tiếng sột soạt vui tai. Một mùi hương dâu tây ngọt ngào, đậm đặc và đầy sức sống tỏa ra, ngay lập tức cắt đứt ma sát và uy áp tử khí trong không khí.

“Nhìn thấy cái này không?” Diệp Phi giơ cây kẹo mút trước mặt Tuyết.

Tuyết đứng im. Đôi mắt hư vô của con bé hơi rung động. Trong hàng tỷ năm tồn tại, Thiên Đạo chỉ biết đến quy luật lạnh lẽo, những lần sấm sét hành hình, những dòng chảy linh lực khô khốc. Đây là lần đầu tiên, nó ngửi thấy một thứ mùi mang lại cảm giác… an tâm.

“Đây là kẹo mút dâu tây ‘Nhân Gian Bất Hoặc’. Giá của nó là mười nghìn linh thạch thượng phẩm, hoặc… một phần mười vạn linh hồn thuần khiết.” Diệp Phi đổi giọng, chuyên nghiệp như một tay buôn lâu năm. “Nhưng đối với cô, người nắm giữ toàn bộ quy tắc, tôi sẽ tính giá khác.”

“Ta… không hiểu.” Tuyết khô khan nói, nhưng ánh mắt bắt đầu dán chặt vào khối đường đỏ mọng trên tay Diệp Phi.

“Ăn thử đi. Ăn rồi cô sẽ biết tại sao thế giới này đáng sống hơn là việc đưa nó về hư vô.”

Diệp Phi đưa cây kẹo mút tới gần môi của Thiên Đạo.

Phía sau, Lão Kiếm Quỷ cảm giác như mình vừa trải qua một kiếp nạn. Người này… Tiệm trưởng Diệp đang làm gì vậy? Ngài ấy đang đút kẹo mút cho Thiên Đạo? Đây là hành động nghịch thiên nhất mà một tu sĩ có thể nghĩ ra! Thậm chí đến Tiên Đế cấp cao nhất cũng chẳng dám nghĩ tới việc dùng một viên kẹo để hối lộ Ý Chí của Vũ Trụ.

Tuyết chần chừ. Một bàn tay nhỏ bé, trắng đến xanh xao của nó đưa lên, run rẩy nhận lấy cây kẹo.

Khi vị ngọt lịm của đường, mùi thơm của quả dâu tươi từ những cánh đồng ký ức nhân gian chạm vào đầu lưỡi của Tuyết, một luồng sóng chấn động nổ tung trong tâm thức của Thiên Đạo.

Nó thấy gì?

Nó thấy ánh nắng ban mai trên đỉnh tuyết sơn mà không phải để rèn luyện công pháp, mà chỉ để thấy nó đẹp. Nó thấy tiếng cười của một gia đình nhỏ bên mâm cơm ấm áp. Nó thấy vị đắng cay của nước mắt và vị ngọt ngào của tình yêu đầu đời. Tất cả những cảm xúc mà Thiên Đạo vốn xem là “tạp chất” cần loại bỏ, lúc này thông qua vị ngọt của cây kẹo mút, chảy thẳng vào cội nguồn quy luật.

Lớp váy trắng của Tuyết bắt đầu xuất hiện những hoa văn màu đỏ nhạt. Đôi mắt hư vô dần dần hiện lên một điểm đồng tử nhỏ xíu như hạt cát, đen láy và lấp lánh như sao.

“Ngọt…” Tuyết thốt lên một từ.

Chỉ một từ đó thôi, sương mù đen đặc ngoài cửa tiệm lập tức tan biến. Vực Thẳm Cấm Địa vốn đầy rẫy oán hồn bỗng nhiên vang lên những tiếng chim hót lảnh lót đầu tiên sau hàng triệu năm. Cây cối héo úa trong vườn rau sau tiệm của Diệp Phi bỗng chốc đâm chồi nảy lộc, hóa thành những tiên dược vạn năm tỏa hào quang rực rỡ.

Diệp Phi mỉm cười, một nụ cười không có chút cung kính nào, chỉ thuần túy là nụ cười của một kẻ vừa hoàn thành một đơn hàng lớn.

“Đúng không? Ngọt chính là bản chất của sự sống mà cô đã lãng quên trong khi bận rộn cân bằng các vì sao.”

Tuyết nắm chặt que nhựa, mút thêm một hơi nữa, má hồng lên thấy rõ. Con bé nhìn Diệp Phi, uy áp lúc nãy biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một sự tò mò vô hạn của một đứa trẻ.

“Ta… muốn mua thêm. Bao nhiêu tiền?”

Diệp Phi ung dung ngồi lại vào ghế lười, hai chân vắt chéo, bắt đầu tung ra đòn chốt hạ.

“Tiền bạc với cô thì vô nghĩa. Linh thạch với cô cũng chỉ là những viên đá rác rưởi. Vì vậy, giao dịch của chúng ta sẽ là: Cô sẽ trở thành ‘Khách hàng thường trực’ của tiệm tạp hóa này. Mỗi khi cô muốn một cây kẹo mút, một gói mì tôm, hay một lon nước ngọt, cô phải trả bằng một quy tắc.”

“Quy tắc?”

“Phải. Ví dụ, hôm nay giá của cây kẹo mút này là: ‘Vực Thẳm Cấm Địa từ nay về sau là vùng bất khả xâm phạm đối với Thiên Kiếp’. Nói cách khác, cô không được dội sét xuống đây nữa, và cô phải bảo đảm không có thế lực ngoại lai nào có thể dùng quy luật để phá hoại cửa tiệm của tôi.”

Liễu Y Y và Lão Kiếm Quỷ nín thở. Đây là một điều khoản đòi quyền miễn trừ hoàn toàn trước pháp luật của trời đất!

Tuyết im lặng suy nghĩ. Đối với nó, việc bỏ rơi một vùng đất nhỏ như Vực Thẳm Cấm Địa để đổi lấy những vị ngọt lạ lẫm kia… dường như không phải là một mất mát quá lớn. Thiên Đạo không có lòng tham, nó chỉ có sự hiếu kỳ lần đầu được đánh thức.

“Chấp nhận.” Tuyết gật đầu.

*Oanh!*

Một tiếng sấm trầm hùng vang vọng khắp Thương Mang Đại Lục. Tất cả những đại năng đang bế quan trong các hang động bí ẩn, tất cả những vị tông chủ của các tông môn hạng nhất, đồng loạt phun ra một ngụm máu tươi. Họ cảm nhận được một sự thay đổi cực lớn trong Thiên Đạo — một góc của trời đất vừa bị cắt rời, một mảnh của vận mệnh vừa bị một thực thể nào đó “mua đứt”.

Trong bảng hệ thống trong đầu Diệp Phi, những dòng chữ vàng kim hiện lên liên tục:
*[Tinh! Giao dịch thành công với thực thể cấp SSS – Thiên Đạo Ý Chí.]*
*[Phần thưởng: 10,000,000 Điểm Danh Vọng. Mở khóa khu vực: Gian hàng thực phẩm Thần Cấp.]*
*[Nhận danh hiệu mới: Kẻ Thu Phục Trời Xanh.]*

Diệp Phi xua xua tay, cảm giác mệt mỏi lại ập đến sau khi vận dụng “kỹ năng bán hàng”.

“Được rồi, xong việc rồi thì về đi nhóc. Tuyết đúng không? Tên cũng đẹp đấy. Khi nào thèm đường thì cứ ghé, nhưng nhớ xếp hàng nhé, tiệm không ưu tiên trẻ em hay thần thánh đâu.”

Tuyết nhìn Diệp Phi thêm một lần nữa. Con bé không biến mất vào hư vô như lúc đến, mà từ từ đi ra phía cửa gỗ của tiệm tạp hóa. Vượng Tài — con chó đen đang nằm phục ở bậc cửa, nhe răng đe dọa lúc nãy — giờ đây cũng cụp đuôi, co ro run rẩy nhường lối.

“Ta sẽ quay lại. Ta muốn thử món… ‘Mì tôm’ mà ngươi vừa nhắc đến.”

Tuyết bước ra ngoài. Ánh sáng bao quanh con bé thu hẹp lại thành một điểm tinh hoa, rồi vọt thẳng lên trời cao, xé tan màn sương mù vĩnh cửu của Vực Thẳm.

Bầu không khí trong tiệm lập tức trở lại bình thường, nhưng là một kiểu bình thường đầy kinh dị.

Lão Kiếm Quỷ Độc Cô Vong lảo đảo ngã ngồi xuống ghế đá bên cạnh cửa sổ, tay chân vẫn chưa thôi run rẩy. Lão nhìn Diệp Phi, ánh mắt chứa đựng một sự sùng bái đến mức cuồng tín.

“Chủ tiệm… ngài… ngài vừa mới… khuất phục Thiên Đạo sao?”

Diệp Phi nhặt chiếc quạt nan dưới đất lên, phẩy phẩy lấy hơi mát, vẻ mặt thản nhiên như không:

“Khuất phục cái gì? Lão Kiếm, ông nhìn đời quá nặng nề rồi. Trong mắt tôi, không có thần, không có đạo, chỉ có khách hàng và kẻ không có tiền. Con bé đó có tài lực lớn nhất cái thế giới này, giữ mối khách này thì tiệm chúng ta chẳng mấy chốc sẽ giàu thôi.”

Liễu Y Y tiến lại gần, dùng vạt áo thấm mồ hôi trên trán cho Diệp Phi, giọng vẫn còn run:

“Nhưng thưa Tiệm trưởng, ngài đổi một cây kẹo mút lấy sự bảo hộ của Thiên Đạo… việc này nếu truyền ra ngoài, toàn bộ giới tu chân sẽ điên cuồng mất. Họ khổ luyện vạn năm cũng chỉ để mong Thiên Đạo nương tay cho một đạo lôi kiếp, vậy mà ngài…”

“Thế mới gọi là kinh doanh.” Diệp Phi cười nhạt. “Tu luyện làm gì cho mệt? Nếu mọi thứ có thể giải quyết bằng một giao dịch sòng phẳng, thì thanh kiếm của Lão Kiếm cũng chỉ dùng để thái thịt, mà đạo pháp của cô cũng chỉ để làm mát tiệm thôi.”

Dứt lời, Diệp Phi nằm ườn ra ghế, kéo chiếc tạp dề che mặt.

“Hôm nay tiếp khách quý mệt quá. Y Y, treo biển nghỉ sớm đi. À, lát nữa Lão Kiếm có thèm rượu thì tự vào kho mà lấy, hôm nay ta vui, giảm cho ông một phần trăm thọ nguyên cái giá vò rượu.”

Lão Kiếm Quỷ cười khổ. Giảm một phần trăm? Diệp Phi vẫn cứ là Diệp Phi, lười biếng và thực dụng đến tận xương tủy.

Nhưng khi Lão Kiếm Quỷ nhìn ra ngoài cửa sổ, lão sững sờ.

Vực Thẳm Cấm Địa vốn là nơi chết chóc nhất nhân gian, giờ đây sương mù đã rút bớt để lộ ra một bầu trời sao trong vắt ngay trên đỉnh đầu của tiệm. Một con đường bằng đá linh thạch bỗng nhiên mọc lên từ hư vô, nối thẳng từ cửa tiệm đi sâu vào bóng tối, lấp lánh như đang mời gọi khách hàng từ khắp mọi miền của vũ trụ.

Thiên Đạo không chỉ mua kẹo, nó còn vừa nâng cấp “mặt bằng” cho Diệp Phi.

Ở một nơi nào đó tại Thượng Giới, các vị Tiên Nhân đang chấn động vì sự thay đổi đột ngột của quy luật, họ bắt đầu cử những đợt thám mã, những sứ giả mạnh nhất xuống Vực Thẳm để tìm kiếm sự thật. Họ không biết rằng, thứ đang đợi họ không phải là một kho tàng cổ đại hay một tà ma ngoại đạo, mà là một thanh niên lười biếng đang ngáy o o trong một tiệm tạp hóa nhỏ, nơi mà giá của sự trường sinh đôi khi chỉ rẻ bằng một bao thuốc lá hay một cây kẹo mút vị dâu tây.

Và chương truyện về huyền thoại “Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm” chính thức bước sang một trang mới đầy rẫy sự hoang đường nhưng cũng vô cùng ngọt ngào.

“Chủ tiệm, dậy đi… Có khách!” Tiếng Liễu Y Y vang lên khe khẽ.

Diệp Phi cựa mình, cau mày dưới lớp tạp dề: “Ai thế? Bảo họ xếp hàng, chưa đến giờ mở cửa buổi chiều.”

Nhưng anh biết, một khi Thiên Đạo đã là khách hàng thường trực, cuộc sống lười biếng của anh có lẽ sẽ còn bị quấy rầy dài dài. Tuy nhiên, nhìn vào con số điểm hệ thống đang tăng lên chóng mặt, Diệp Phi thầm nghĩ: *Thôi thì, thêm vài cây kẹo mút nữa cũng chẳng sao.*

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8