Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm Địa
Chương 111: Buổi trình diễn thời trang tại Vực Thẳm

Cập nhật lúc: 2026-05-24 18:27:34 | Lượt xem: 7

**CHƯƠNG 111: BUỔI TRÌNH DIỄN THỜI TRANG TẠI VỰC THẲM**

Vực Thẳm Cấm Địa từ vạn cổ tới nay luôn là một màu xám xịt liêu trai, nơi sương mù chứa đầy ma sát khí quẩn quanh những tảng đá mòn vẹt. Không có mặt trời, không có ánh trăng, chỉ có những tia sét đen thỉnh thoảng xé toạc bầu trời nát vụn. Thế nhưng, sáng nay, một cảnh tượng kinh tâm động phách chưa từng có đã diễn ra ngay tại “Tâm Vực”.

Ánh đèn neon xanh đỏ của tấm biển quảng cáo “Tiệm Tạp Hóa Diệp Phi” vẫn nhấp nháy như thường lệ, nhưng trước cửa tiệm, một sàn catwalk dài chừng năm mươi trượng đã mọc lên tự lúc nào. Sàn diễn không được làm từ gỗ hay đá thông thường, mà là những phiến “Vân Tinh Thạch” quý giá vốn chỉ dùng để khảm vào phi kiếm cấp cao, nay lại được Diệp Phi dùng làm gạch lát nền, tỏa ra ánh sáng lung linh huyền ảo dưới làn sương mù.

Xung quanh sàn diễn, hàng chục chiếc ghế bành bọc da hổ — loại mãnh thú cấp sáu ở bên ngoài — được xếp ngay ngắn.

Diệp Phi nằm ngả ngốn trên chiếc ghế xích đu dưới gốc cây cổ thụ bên hông tiệm. Anh tay cầm một cốc trà sữa đá nhiều trân bối (loại ngọc trai lấy từ rốn của giao long), đôi mắt lờ đờ nhìn đám đông đang tụ tập.

Hôm nay khách đến rất đông. Ngoài Tuyết Phượng Tiên Tử vừa “thoát xác” từ đống đồ cũ ở chương trước, còn có hàng chục tu sĩ từ các tông môn lớn nhỏ đang ẩn nấp trong Vực Thẳm. Có kẻ đến để tìm kỳ duyên, có kẻ đến để xem rốt cuộc vị “Tiệm trưởng Phi” thần bí này lại giở trò gì. Ngay cả Lão Kiếm Quỷ – Độc Cô Vong cũng ngồi ở một góc, thanh kiếm gỉ sét dựng bên cạnh, đôi mắt sắc sém nhìn chăm chằm vào cái “sân khấu” lạ lẫm kia.

“E hèm…”

Diệp Phi uể oải đứng dậy, tay cầm cái loa cầm tay bằng nhựa màu đỏ (hàng hệ thống tặng kèm khi nhập kho quần áo).

“Chào mừng quý khách đến với sự kiện ‘Thu Đông Vĩnh Hằng’ của tiệm tạp hóa. Hôm nay chúng ta không bán mì tôm, không bán giấy vệ sinh. Hôm nay, chúng ta bán đẳng cấp.”

Anh ngáp một cái rõ dài, rồi vung tay ra hiệu:

“Vượng Tài, lên nhạc!”

Con chó đen nhỏ gầy gò đang nằm ngủ dưới chân anh lập tức chồm dậy. Nó sủa một tiếng vang rền như rồng ngâm, rồi dùng móng vuốt ấn vào nút “Play” của một chiếc đầu đĩa cổ điển.

Ngay lập tức, một bản nhạc EDM cực mạnh, dồn dập với âm bass chấn động cả linh hồn vang lên. Những tu sĩ xung quanh mặt mày biến sắc, vội vàng vận vận chuyển linh lực để bảo vệ màng nhĩ. Âm nhạc này không chứa sát ý, nhưng nhịp điệu của nó dường như muốn cộng hưởng với nhịp tim của họ, khiến khí huyết sôi trào.

“Sân khấu thuộc về cô, Y Y.” Diệp Phi nói nhỏ qua loa.

Từ trong cánh cửa gỗ của tiệm tạp hóa, một dải lụa mỏng trắng ngần như mây trời đột ngột bay ra, quấn quanh những cột đèn lấp lánh. Và rồi, Liễu Y Y xuất hiện.

Cả không gian như đông cứng lại.

Vốn là Thánh nữ của một đại tông môn bị diệt môn, Liễu Y Y luôn mang vẻ đẹp băng lãnh, xa cách. Nhưng lúc này, cô khoác lên mình bộ trang phục “Hắc Ám Nữ Hoàng” – một mẫu sườn xám cách tân màu đen tuyền bằng lụa Thiên Ma. Chiếc váy xẻ cao đến tận hông, để lộ đôi chân dài trắng muốt như ngọc tạc, mỗi bước đi đều khiến không gian xung quanh khẽ rung động.

Trên vai cô là chiếc choàng lông thú làm từ lông của Tuyết Lan Hồ vạn năm, trắng muốt đối lập hoàn toàn với màu đen của trang phục. Điểm đặc biệt nhất là đôi giày cao gót bằng pha lê tím dưới chân cô. Mỗi khi gót giày chạm xuống sàn diễn bằng Vân Tinh Thạch, một đóa sen đen nhỏ bằng linh khí lại nở rộ rồi tan biến, để lại những gợn sóng không gian lăn tăn.

Liễu Y Y không còn vẻ nhút nhát của cô thu ngân thường ngày. Ánh mắt cô sắc lạnh, đôi môi đỏ mọng mím nhẹ, thần thái cao sang như một vị thần cai quản bóng đêm bước ra từ truyền thuyết.

“Trời ạ… kia chẳng phải là Liễu Y Y của Vạn Tiên Môn sao? Sao nàng lại mặc bộ đồ kỳ dị mà… quyến rũ đến thế này?” Một trưởng lão thuộc Hợp Thể kỳ của tông môn lân cận lắp bắp, chén trà trên tay đổ sạch xuống áo mà không hay biết.

Tuyết Phượng Tiên Tử đứng bật dậy, đôi mắt tràn ngập sự thèm khát: “Bộ váy đó… bộ váy đó không chỉ đẹp. Nó đang nuốt chửng ma sát khí của Vực Thẳm! Mỗi thớ vải đều được dệt bằng quy tắc phòng ngự tuyệt đối!”

Thật vậy, khi Liễu Y Y đi đến giữa sàn diễn, một cơn lốc ma sát đen kịt từ xa bị âm nhạc và ánh sáng thu hút, gào thét lao tới định nuốt chửng sàn catwalk.

Diệp Phi không thèm nhìn, vẫn thong dong hút rơm rạ trong cốc trà sữa.

Liễu Y Y dừng bước. Cô khẽ xoay người một vòng, tà váy đen tung bay tạo thành một vòng tròn hoàn mỹ.

*Bùm!*

Cơn lốc ma sát khi chạm vào hào quang từ bộ váy tỏa ra lập tức tan biến như khói mây gặp nắng gắt. Bộ trang phục không hề có một nếp nhăn, vẫn lung linh rực rỡ. Liễu Y Y nhếch môi cười nhẹ, một nụ cười khiến hàng vạn nam tu sĩ bên dưới cảm thấy như tim mình vừa bị bóp nghẹt.

“Đồ đẹp, nhưng giá thì không đẹp đâu nhé.” Diệp Phi chêm vào một câu đầy tính thương nhân. “Bộ ‘Hắc Ám Nữ Hoàng’ này, có khả năng miễn dịch hoàn toàn với đòn tấn công tinh thần của tu sĩ dưới cấp Độ Kiếp, tăng tốc độ di chuyển không gian lên ba lần. Giá khởi điểm: Một ngàn năm thọ nguyên, hoặc mười khối Tiên Linh Thạch.”

Tiếng xôn xao nổi lên như ong vỡ tổ. Một ngàn năm thọ nguyên đối với tu sĩ là cái giá quá đắt, nhưng so với những tính năng nghịch thiên kia, nó lại rẻ đến mức khó tin.

Liễu Y Y không dừng lại. Cô bước nhanh vào trong và trở ra sau chưa đầy mười nhịp thở, lần này là một phong cách hoàn toàn khác.

Bộ sưu tập “Băng Hỏa Lưỡng Nghi”.

Phía bên trái là bộ đồ da ôm sát màu đỏ rực của lửa, phía bên phải lại là lớp váy lụa mỏng manh xanh ngắt của băng. Hai thuộc tính xung khắc nhất thế gian lại hòa quyện trên thân hình của nàng một cách kỳ diệu. Mỗi bước chân của cô đi qua, một nửa sàn diễn đóng băng, một nửa bốc hỏa, tạo nên cảnh tượng thủy hỏa giao tranh vô cùng tráng lệ.

“Cái này…” Lão Kiếm Quỷ Độc Cô Vong đột nhiên đứng dậy, ánh mắt kiếm khí sắc lẹm run lên. “Bộ đồ kia đang giúp nàng ta điều hòa huyết mạch Cửu Âm tuyệt diệt? Không thể nào! Đó là loại bệnh mà ngay cả thần tiên cũng phải bó tay!”

Diệp Phi nhìn lão già cụt tay, mỉm cười đắc ý: “Lão Độc Cô, ở tiệm tôi, không có gì là không thể. Quần áo không chỉ để che thân, nó là để chữa lành.”

Sự kiện càng lúc càng trở nên điên cuồng. Các tu sĩ bắt đầu đỏ mắt, họ không còn đứng xem nữa mà lao lên phía trước, muốn chạm tay vào những bộ đồ pháp bảo đang lướt đi trên sân khấu.

Ngay lúc cao trào nhất, đột nhiên bầu trời Vực Thẳm nổ tung một tiếng lớn.

Màn sương mù xám xịt bị một bàn tay khổng lồ, sần sùi và đầy máu đen xé toạc ra. Một hơi thở thối rữa tràn ngập không gian.

“Hừ… kẻ nào dám dùng ánh sáng hèn mọn làm ô uế thánh địa của ta?”

Một bóng ma khổng lồ cao tới trăm trượng, mình đầy vảy cứng, đôi mắt như hai vầng trăng máu hiện ra. Đây là một con “U Minh Vương Chân Tộc” — sinh vật thống trị tầng thứ sáu của Vực Thẳm, thực lực tương đương với Đại Thừa kỳ đỉnh phong.

Đám đông tu sĩ bên dưới kinh hoàng ngã quỵ. Uy áp của Đại Thừa kỳ không phải là thứ họ có thể chống lại. Sân khấu lung linh bắt đầu rạn nứt, ánh đèn neon nhấp nháy liên tục như sắp tắt lịm.

Liễu Y Y đứng giữa sân khấu, sắc mặt hơi tái đi trước luồng uy áp trực diện ấy.

Diệp Phi thở dài, đặt cốc trà sữa xuống chiếc bàn bên cạnh, rồi liếc nhìn bảng điều khiển hệ thống: “Lại là khách không mời mà đến. Làm gián đoạn chương trình thời trang của ta là trọng tội, cô có biết không?”

Anh nhìn Liễu Y Y: “Y Y, đừng sợ. Cô đang mặc ‘Váy Thiên Hà Mùa Thu’. Hãy thử kích hoạt kỹ năng đặc biệt của đôi hài xem nào.”

Liễu Y Y nhìn chủ nhân, thấy ánh mắt anh thản nhiên như không có gì, lòng nàng liền bình tâm lại. Nàng nhắm mắt, linh lực Cửu Âm trong người dồn xuống đôi giày pha lê tím dưới chân.

Đôi giày đột nhiên phát ra ánh sáng tím chói lòa, những sợi dây chuyền pha lê trên hài bắt đầu dài ra, quấn quanh đôi chân ngọc của nàng rồi lan lên toàn bộ thân thể, tạo thành một lớp giáp năng lượng hư ảo.

“Bước… đi… trên… hư… vô!” Liễu Y Y khẽ quát.

Thân hình nàng đột ngột biến mất.

Con quái vật U Minh khổng lồ còn chưa kịp gầm lên tiếng thứ hai, Liễu Y Y đã xuất hiện ngay trên đỉnh đầu của nó. Nàng đứng trên hư không, dáng vẻ thanh thoát như tiên tử hạ phàm, nhưng đôi giày dưới chân nàng lúc này lại nặng nề như cả một tinh cầu.

*Rắc!*

Một cú giẫm nhẹ nhàng xuống cái đầu đầy sừng của U Minh Vương.

Cái gót giày pha lê vốn trông rất mỏng manh, khi chạm vào sọ quái vật lại phát ra uy lực của hàng nghìn ngọn núi thái sơn ép xuống. Không gian xung quanh quái vật bị vặn xoắn thành một hố đen nhỏ.

*Oàng!!!*

Trước con mắt kinh hoàng của hàng trăm tu sĩ, sinh vật Đại Thừa kỳ vừa hiện thế chưa đầy một phút đã bị “gót hài” của Liễu Y Y giẫm cho tan nát thành một đống bùn đen. Toàn bộ thân xác của nó bị đôi hài hút sạch tinh hoa, chuyển hóa thành một viên pha lê màu tím sẫm rớt xuống tay nàng.

Tĩnh lặng. Một sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm Vực Thẳm.

Diệp Phi vỗ tay lẹt đẹt: “Diễn hay lắm. Đây là tiết mục biểu diễn thêm: Thử nghiệm độ bền trang phục dưới áp lực Đại Thừa kỳ. Các vị thấy đấy, đôi hài không hề bị sứt mẻ gì.”

Đám tu sĩ phía dưới sững sờ mất vài giây, rồi đồng loạt gào thét:

“Tôi mua! Tôi muốn mua bộ đó! Mười ngàn năm thọ nguyên tôi cũng trả!”

“Lão phu bán cả tông môn cũng phải mua bằng được chiếc choàng lông đó cho con gái!”

“Tránh ra, ta là đại trưởng lão Thanh Vân Tông, hãy để ta đặt hàng trước!”

Diệp Phi mỉm cười hài lòng, thầm tính toán trong đầu. Số điểm hệ thống đang tăng lên với tốc độ chóng mặt, chẳng mấy chốc anh có thể nâng cấp cái tiệm tạp hóa này lên thành một tòa tháp cao chọc trời rồi.

Anh quay sang nhìn Liễu Y Y, lúc này đang hạ xuống sàn diễn với vẻ mặt đỏ bừng vì phấn khích. Mồ hôi lấm tấm trên trán làm tăng thêm vẻ đẹp động lòng người.

“Y Y, mệt không?”

Liễu Y Y lắc đầu, ánh mắt lấp lánh nhìn Diệp Phi: “Chủ nhân, những món đồ này… thực sự quá thần kỳ.”

Diệp Phi cười, tay gõ gõ vào cái loa: “Thế giới này không có gì là không thần kỳ, chỉ có giá tiền chưa đủ cao thôi. Nào, mang bộ ‘Cẩm Bào Đế Vương’ ra đây, đã đến lúc giới thiệu đồ nam rồi. Độc Cô lão đầu, đến lượt ông lên sân khấu.”

Độc Cô Vong đang uống rượu, nghe thấy tên mình thì sặc sụa: “Cái gì? Lão phu đã hơn ba ngàn tuổi, bắt lão phu mặc cái thứ lòe loẹt kia đi bộ trên lụa sao? Diệp Phi, ngươi giết lão phu đi cho xong!”

“Ba bình rượu Ngoại Hạng loại cực phẩm.” Diệp Phi đưa ra cái giá lạnh lùng.

Độc Cô Vong khựng lại. Lão nuốt nước miếng, rồi hậm hực đặt thanh kiếm xuống: “Thành giao! Nhưng chỉ được đi một vòng thôi đấy!”

Tiếng nhạc EDM lại nổi lên, lần này trầm hùng và uy nghiêm hơn. Một lão già kiếm khách cụt tay, vốn đầy sát khí, nay khoác lên mình bộ vest đen viền vàng, đi giày da bóng loáng, bước ra sân khấu với vẻ mặt “muốn giết người”. Nhưng kỳ lạ thay, sự kết hợp giữa nét phong trần lão luyện của một kiếm quỷ và sự sang trọng của bộ vest lại tạo ra một sức hút nam tính kinh khủng, khiến các nữ tu sĩ phía dưới không ngừng la hét.

Buổi trình diễn thời trang tại Vực Thẳm Cấm Địa tiếp tục diễn ra trong sự cuồng nhiệt tột độ. Giữa vùng đất của chết chóc và bóng tối, một cuộc cách mạng về phong cách đã bắt đầu.

Tối hôm đó, sau khi đóng cửa tiệm và lùa khách về bằng cây chổi lông gà, Diệp Phi ngồi đếm một đống núi linh thạch và các lọ chứa thọ nguyên màu xanh lục trên quầy.

Vượng Tài đang gặm một cái xương làm từ cốt thép đặc biệt, còn Liễu Y Y thì đang tỉ mẩn lau chùi đôi hài pha lê tím.

“Chủ nhân, ngày mai chúng ta vẫn bán đồ thời trang chứ?”

Diệp Phi ngáp dài, lại nằm vật xuống chiếc ghế dài quen thuộc:

“Thôi, mệt lắm. Ngày mai bán muối và giấy vệ sinh thôi. Bọn họ mặc đồ đẹp quá, nếu ai cũng bay nhảy như chim thì cái Vực Thẳm này chẳng còn ai làm khách hàng cần mua nước khoáng cứu mạng của ta nữa.”

Anh nhắm mắt lại, trong đầu thầm nhủ: *Hệ thống, nâng cấp máy lạnh cho tiệm đi. Mùa thu mà ở đây vẫn nóng nực quá…*

Trong màn đêm u tối của Vực Thẳm, ánh đèn neon của tiệm tạp hóa vẫn đều đặn nhấp nháy, minh chứng cho một sự tồn tại vô lý nhất nhưng cũng vững chãi nhất của vạn cổ thiên hà. Từ đống bùn của quái vật bị giẫm nát ban chiều, một mầm cỏ linh dược xanh mướt đột ngột đâm chồi, tượng trưng cho một sức sống mới đang âm thầm sinh sôi quanh gian tiệm nhỏ của Diệp Phi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8