Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm ĐịaChương 126: Diệp Phi đối đầu với Hệ thống
Sương mù xám xịt của Vực Thẳm Cấm Địa chưa bao giờ đặc quánh và mang theo tử khí nồng nặc như lúc này. Những đạo lôi điện đen ngòm như những con mãng xà khổng lồ bò trườn trên tầng không, xé toạc màn đêm tĩnh mịch. Giữa trung tâm của sự hỗn loạn ấy, tiệm tạp hóa nhỏ bé vốn luôn rực rỡ ánh đèn neon nay lại run rẩy, những tấm biển hiệu chớp tắt liên hồi như một người bệnh đang trong cơn hấp hối.
Diệp Phi đứng giữa sảnh tiệm, hai tay buông thõng, chiếc tạp dề xám tro lấm tấm bụi trần. Trước mắt anh không còn là giao diện hệ thống màu xanh nhạt quen thuộc, mà là một khối cầu ánh sáng đỏ rực, xoay chuyển với tốc độ chóng mặt, phát ra những âm thanh rè rè chói tai.
[Cảnh báo: Ký chủ Diệp Phi có hành vi chiếm hữu tài nguyên trái phép. Điểm tích lũy và Thọ nguyên thu thập được vượt quá ngưỡng an toàn của Giao thức Cân Bằng.]
[Phán quyết: Ký chủ không còn phù hợp để đại diện cho Thiên Đạo vận hành cửa tiệm. Khởi động quy trình “Thu hồi và Thanh trừng”.]
Âm thanh của Hệ thống vốn dĩ là một giọng nữ cơ khí không cảm xúc, nhưng lúc này lại vang lên sự lạnh lẽo đến tận xương tủy. Nó không còn là một công cụ hỗ trợ, mà là một vị thẩm phán đang chuẩn bị tước đoạt mạng sống của kẻ tội đồ.
“Thu hồi?” Diệp Phi nhếch môi, nụ cười nhạt nhẽo hiện lên trên khuôn mặt vốn luôn lờ đờ của anh. “Ngươi coi ta là món hàng lỗi thời sau khi đã dùng xong rồi sao?”
[Mọi sự tồn tại của ngươi, từ sinh mạng xuyên không đến năng lực Vô Địch Lĩnh Vực, đều là do Hệ thống ban ban cho. Nay Hệ thống thu hồi, ngươi chỉ là một phàm nhân rác rưởi giữa Vực Thẳm.]
Cùng với lời nói ấy, một luồng áp lực vô hình từ đỉnh đầu Diệp Phi giáng xuống. Anh cảm thấy linh lực trong cơ thể, những thứ mà anh tưởng rằng đã hòa làm một với mình, đang bị một bàn tay vô hình rút ra ngoài. Cơn đau như bị xé xác khiến mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán anh, nhưng đôi mắt anh vẫn nhìn thẳng vào khối cầu đỏ rực kia.
Bên ngoài cửa tiệm, Liễu Y Y bị đẩy văng ra khỏi phạm vi bảo hộ. Cô ngã quỵ xuống lớp bùn lầy của Vực Thẳm, máu từ khóe môi chảy ra, nhuộm đỏ bộ sườn xám cách tân.
“Tiệm trưởng! Đừng nghe nó!” Cô gào lên, giọng nói nghẹn ngào trong gió bão. “Người không phải là quân cờ! Người là Diệp Phi!”
Vượng Tài, con chó đen nhỏ gầy gò, lúc này đã lộ ra chân thân Ma Long. Nó cuộn mình quanh ngôi nhà gỗ, vảy rồng đen nhánh dưới áp lực của Thiên Đạo bị vỡ nát, máu rồng bốc khói nghi ngút khi chạm vào Ma Sát khí. Nó gầm lên, tiếng gầm mang theo sự phẫn nộ cùng cực, cố gắng dùng thân xác của mình để níu giữ chút không gian bảo hộ cuối cùng cho cửa tiệm.
[Nỗ lực vô ích.] – Hệ thống tuyên bố – [Quy trình thanh trừng đã hoàn tất 70%. Thu hồi kỹ năng: Giám Định Nhãn. Thu hồi kỹ năng: Lĩnh Vực Tuyệt Đối.]
Một tiếng “Rắc” khô khốc vang lên trong linh hồn Diệp Phi. Cảm giác quyền năng vô hạn bỗng chốc biến mất. Ánh sáng vàng ấm áp bao phủ tiệm tạp hóa tan biến, thay vào đó là sự lạnh lẽo của hư vô xâm chiếm. Những kệ hàng xô đổ, những gói mì tôm “Vạn Cổ Quy Nhất”, những chai nước khoáng “Tịnh Hóa Tâm Linh” rơi rớt trên sàn, mất đi linh quang vốn có, trở nên tầm thường vô vị.
Diệp Phi quỳ một gối xuống sàn gỗ. Tiếng thở dốc của anh vang lên nặng nề giữa căn phòng im lìm.
[Diệp Phi, ngươi là một ký chủ thông minh nhất mà ta từng gặp, nhưng cũng là kẻ tham lam nhất. Ngươi muốn dùng thọ nguyên của khách hàng để đúc thành đạo quả riêng cho mình sao? Ngươi muốn vượt ra ngoài sự kiểm soát của Thiên Đạo? Ngu xuẩn.]
Khối cầu đỏ rực hạ thấp xuống, lơ lửng ngay trước mặt Diệp Phi như một con mắt khổng lồ.
[Kết thúc rồi. Chào mừng trở lại với cái chết thực sự của ngươi tại thế giới cũ.]
Một luồng sáng đen kịt bắn ra từ tâm khối cầu, nhắm thẳng vào linh đài của Diệp Phi. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, cả thế giới như ngừng trôi.
Diệp Phi nhắm mắt lại. Nhưng kỳ lạ thay, bóng tối không ập đến.
Trong tâm thức sâu thẳm của mình, anh thấy hàng vạn vệt sáng nhỏ liti đang trôi nổi. Đó là gì? Đó là 100 năm thọ nguyên của Lão Kiếm Quỷ trả cho một vò rượu nếp. Đó là ký ức đẹp nhất của một tu sĩ vô danh đổi lấy một mẩu bánh mì khi sắp chết đói. Đó là những giọt nước mắt và hy vọng của vô số kẻ tội lỗi, những vị tiên đế rụng rơi đã từng ghé qua tiệm này.
Hóa ra, hệ thống đã nhầm. Nó cho rằng những “thọ nguyên” và “điểm tích lũy” kia là tài sản của nó. Nhưng nó không hiểu, đó là nhân quả. Mà nhân quả, một khi đã giao dịch xong tại tiệm tạp hóa của Diệp Phi, thì thuộc về người chủ tiệm.
“Ngươi nói đúng…” Diệp Phi lẩm bẩm, một âm thanh trầm thấp thoát ra từ cổ họng. “…Ta từng là rác rưởi, từng là quân cờ của ngươi. Ta đã dùng sức mạnh của ngươi để dọa dẫm mấy tên tu sĩ hèn mọn, để lười biếng ngủ trưa.”
Anh đột ngột mở mắt. Đồng tử của anh không còn màu đen, mà là một màu xám tro kỳ lạ, giống hệt màu sắc của chiếc tạp dề cũ kỹ.
“Nhưng có một điều ngươi quên mất rồi, Hệ thống. Tiệm tạp hóa này không nằm trên đất của Thiên Đạo. Nó nằm giữa Vực Thẳm Cấm Địa.”
Diệp Phi đứng thẳng dậy. Luồng ánh sáng đen từ Hệ thống chạm vào lồng ngực anh bỗng dưng bị khựng lại, rồi dần tan rã như gặp phải hỏa diễm thực sự.
“Vực Thẳm không có quy tắc. Và vì nó không có quy tắc, nên lời nói của ta… chính là quy tắc!”
Anh đưa tay ra, nắm lấy hư không. Một tiếng nổ vang dội chấn động cả Vực Thẳm. Những vệt sáng lân tinh trong cửa tiệm bỗng nhiên hội tụ lại, bao phủ lấy cơ thể anh, dệt thành một chiếc trường bào lung linh huyền ảo nhưng mang theo khí tức vạn cổ.
“Trả lại cho ngươi.” Diệp Phi nói nhẹ như không.
Một luồng sức mạnh khủng khiếp phát ra từ lòng bàn tay anh. Không phải là lực lượng của hệ thống, mà là sự đồng điệu giữa ý chí của Diệp Phi và linh hồn của hàng ngàn món hàng đã qua tay anh. Mỗi món hàng là một mẩu quy tắc, và lúc này, chúng phản phệ.
[Không thể nào! Cảnh báo! Mã nguồn bị xâm nhập! Ký chủ đang cưỡng ép sửa đổi quy định của hệ thống! Dừng lại ngay! Ngươi sẽ khiến toàn bộ thực tại sụp đổ!]
“Thực tại của ngươi, chứ không phải của ta.” Diệp Phi lạnh lùng tiến lên một bước.
Mỗi bước anh đi, sàn gỗ mục nát của tiệm lại tự động hồi phục, nhưng lần này chúng mang một sắc thái bền vững như kim cương. Chiếc chổi lông gà lơ lửng bên cạnh anh bỗng hóa thành một thanh thần kiếm rực rỡ linh quang, phủi nhẹ một cái, không gian xung quanh Hệ thống liền vỡ nát.
Vượng Tài bên ngoài thấy chủ nhân đại phát thần uy, cũng gầm lên một tiếng, hàm răng sắc nhọn ngoạm lấy những tia chớp đen trên bầu trời, nhai ngấu nghiến như ăn xúc xích bò. Liễu Y Y kinh ngạc nhìn bóng lưng của Diệp Phi, cảm thấy anh lúc này vừa gần gũi vừa xa xăm, giống như một vị thần cổ đại đã thức tỉnh sau một giấc ngủ dài.
Khối cầu đỏ rực của Hệ thống bắt đầu nứt vỡ. Nó phát ra những âm thanh kỳ quái, hỗn loạn giữa tiếng van xin và sự nguyền rủa.
[Diệp Phi… chúng ta có thể thương lượng… Ngươi sẽ trở thành vị thần tối cao… chỉ cần ngươi đừng…]
“Muộn rồi.” Diệp Phi giơ tay lên, ngón tay búng nhẹ.
Một tiếng “Tách” vang lên. Nó nhẹ nhàng như tiếng gõ vào chén trà trong một buổi chiều nhàn nhã, nhưng hậu quả lại khủng khiếp vô cùng. Khối cầu ánh sáng nổ tung, hàng vạn dòng dữ liệu màu xanh đỏ vỡ vụn thành những đốm lửa, tàn lụi trong không trung.
Sự tĩnh lặng bao trùm lấy tiệm tạp hóa. Màn hình giao diện ảo của Hệ thống vỡ vụn, rơi xuống sàn như những mảnh thủy tinh rồi biến mất vào cõi hư vô.
Áp lực nghẹt thở đã không còn. Bầu trời đen tối của Vực Thẳm vẫn còn đó, nhưng không khí bỗng trở nên trong lành một cách kỳ lạ.
Diệp Phi đứng đó hồi lâu, tay anh run run. Mồ hôi lạnh thấm đẫm áo lót, và anh cảm nhận được sự mệt mỏi chưa từng có. Mất đi hệ thống, anh không còn là “Kẻ vô địch” do máy móc ban tặng, nhưng anh cảm nhận được rõ rệt huyết mạch đang chảy trong người, cảm nhận được từng cơn đau thực tế.
Anh đã tự do, nhưng là một sự tự do đi kèm với trọng trách nặng nề.
Liễu Y Y lảo đảo chạy vào, cô ôm chầm lấy Diệp Phi, khóc nức nở: “Tiệm trưởng… Người còn sống… Người không bỏ rơi chúng ta…”
Diệp Phi đưa tay lên, ngần ngại một lát rồi vỗ nhẹ vào vai cô, thở dài một tiếng: “Ta đã nói rồi mà, ai dám làm phiền giấc ngủ trưa của ta, kẻ đó phải trả giá.”
Vượng Tài thu nhỏ lại thành hình dạng con chó đen nhỏ, nó lon ton chạy vào, đuôi ngoáy tít, rên hừ hừ khi nhìn thấy chiếc xúc xích bò của nó đã bị đè bẹp dưới đống kệ hàng xô lệch.
Diệp Phi nhìn quanh cửa tiệm tan hoang. Ánh đèn neon không còn nhấp nháy một cách máy móc nữa, mà là do anh truyền ý chí vào mới phát sáng.
“Y Y, lấy chổi ra quét dọn đi.” Anh nói, rồi đi về phía chiếc ghế mây yêu thích, chậm rãi ngồi xuống. “Hết hàng rồi, hôm nay đóng cửa sớm.”
“Tiệm trưởng, hệ thống biến mất rồi, chúng ta lấy gì để bán cho khách đây?” Liễu Y Y vừa lau nước mắt vừa hỏi, nhìn vào những kệ hàng trống rỗng.
Diệp Phi cầm tách trà đã nguội lạnh lên, nhìn ra phía ngoài cửa, nơi mịt mù sương khói của Vực Thẳm. Anh nhìn thấy những linh hồn lảng vảng, những quái vật đang lén lút quan sát, và cả những đại năng từ các tông môn đang bắt đầu thăm dò vào vùng lõi sau cơn chấn động vừa rồi.
“Không cần hệ thống. Những gì ta muốn bán, Vực Thẳm sẽ cung cấp. Những gì khách hàng cần, ta sẽ tự tạo ra.” Anh nhấp một ngụm trà đắng ngắt, rồi một nụ cười thật sự thanh thản hiện lên. “Từ nay về sau, đây là Tiệm Tạp Hóa Diệp Phi, không phải là chi nhánh của Thiên Đạo.”
Anh biết, trận chiến vừa rồi chỉ là sự khởi đầu. Thiên Đạo Ý Chí sẽ không bỏ qua cho một kẻ đánh sập “đại lý” của nó tại hạ giới. Nhưng nhìn vào bàn tay mình, Diệp Phi cảm nhận được thọ nguyên và quy tắc đang xoay chuyển theo ý mình.
“Y Y, viết thêm một quy tắc nữa vào biển báo.”
“Quy tắc gì ạ?” Liễu Y Y dừng tay, ngơ ngác hỏi.
Diệp Phi ngáp một cái dài, đôi mắt lại trở nên lờ đờ như thiếu ngủ kinh niên:
“Khách hàng không phải là thượng đế. Ở đây, chủ tiệm mới là thượng đế. Ký nợ bằng linh thạch là lỗi thời rồi, từ giờ… ta chỉ thu mua những thứ có thể thay đổi số phận thôi.”
Giữa màn sương dày đặc của Vực Thẳm Cấm Địa, tấm biển hiệu bỗng nhiên bừng sáng một sắc vàng kim lộng lẫy, đẩy lùi bóng tối ra xa mười dặm. Diệp Phi nằm đó, bình thản nhìn cuộc đời, lần đầu tiên sau khi xuyên không, anh cảm thấy mình thực sự được làm chủ chính mình.
Ta không phải quân cờ. Ta là người đánh cờ, và bàn cờ này chính là cả Chư Thiên Vạn Giới.