Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm Địa
Chương 152: Khách sạn bên trong trung tâm thương mại

Cập nhật lúc: 2026-05-24 18:55:30 | Lượt xem: 7

**CHƯƠNG 152: KHÁCH SẠN BÊN TRONG TRUNG TÂM THƯƠNG MẠI**

Vực Thẳm Cấm Địa chưa bao giờ biết đến khái niệm “yên bình”. Tiếng gió rít qua những khe nứt không gian vẫn văng vẳng như tiếng gào thét của vạn quỷ, và màn sương đen đậm đặc nồng nặc mùi tử khí vẫn là thực đơn chính cho bất cứ sinh vật nào dám bén mảng đến đây. Thế nhưng, ngay tại tâm điểm của sự hỗn loạn ấy, Tiệm Tạp Hóa Diệp Phi lại đang tỏa ra một vầng hào quang vàng nhạt ấm áp, giống như một hòn đảo thiên đường giữa biển khơi đầy cá mập.

Diệp Phi uể oải tựa lưng vào chiếc ghế nằm bằng mây – một sản phẩm mới được hệ thống cung cấp với tính năng “tự động xoa bóp kinh mạch”. Anh cầm chiếc quạt nan, phe phẩy một cách nhàn nhã trong khi mắt vẫn lờ đờ nhìn ra phía cửa.

Bên ngoài, sau khi “sự kiện” Thiên Đạo giáng lâm bị dập tắt một cách chóng vánh bởi một cú búng tay của Diệp Phi, đám tu sĩ đứng chờ ở quảng trường trước tiệm vẫn chưa hết bàng hoàng. Họ nhìn nhau, rồi lại nhìn vào tấm biển neon **“MỞ CỬA 24/7”** đang nhấp nháy đầy mời gọi.

— Keng!

Tiếng chuông điện tử vang lên trong đầu Diệp Phi, thanh âm khô khốc của hệ thống lại bắt đầu vang lên:

[Thông báo: Do doanh thu đạt mốc đột phá và danh tiếng tại Thương Mang Đại Lục tăng vọt, hệ thống quyết định kích hoạt tính năng “Mở Rộng Không Gian Phức Hợp”.]

[Nhiệm vụ mới: Khai trương khu vực lưu trú – Thiên Đình Đại Khách Sạn. Mục tiêu: Vắt kiệt… à không, phục vụ tận tình nhu cầu nghỉ dưỡng của những khách hàng đang cận kề cái chết.]

[Phần thưởng: Nâng cấp Lĩnh Vực Tuyệt Đối thêm 500 mét, mở khóa menu thực phẩm cấp Thần.]

Diệp Phi thở dài, đặt tách trà xuống bàn: “Lại bắt làm việc à? Hệ thống, ngươi không thấy ta vừa mới cứu thế giới sao? Ngủ trưa một chút cũng là tội lỗi à?”

Hệ thống giữ im lặng tuyệt đối, chỉ hiển thị một thanh tiến trình xây dựng màu xanh lá cây rực rỡ ngay giữa không trung của cửa tiệm.

Liễu Y Y đang bận rộn sắp xếp lại mấy cuộn giấy vệ sinh “Linh văn” lên kệ, chợt cảm thấy mặt đất dưới chân rung chuyển nhẹ. Cô giật mình, thanh kiếm bản mệnh định rút ra nhưng nhanh chóng thu hồi khi thấy vẻ mặt bình thản của Diệp Phi.

“Chủ tiệm, có biến cố gì sao?” Cô nhẹ giọng hỏi, đôi mắt xinh đẹp chứa đựng sự tò mò.

“Không có gì, nâng cấp nhà cửa thôi.” Diệp Phi ngáp một cái, vẫy tay: “Y Y, thông báo với đám đông ngoài kia, từ hôm nay tiệm tạp hóa chính thức nâng cấp thành Trung Tâm Thương Mại Diệp Phi. Chúng ta mở thêm dịch vụ nghỉ dưỡng qua đêm.”

Vừa dứt lời, một cảnh tượng kinh tâm động phách diễn ra. Phía sau quầy hàng, bức tường vốn bằng gỗ mộc mạc đột ngột vặn xoắn rồi mở rộng ra một cách vô tận. Không gian bị kéo căng, linh lực từ bốn phương tám hướng trong Vực Thẳm bị một lực hút khổng lồ kéo vào, nhưng thay vì tạo ra bão tố, nó lại bị lọc sạch Ma Sát, biến thành những dải lụa tiên khí lấp lánh.

Một sảnh chờ rộng lớn hiện ra, nền nhà lát bằng đá Vân Thạch trắng muốt có thể soi bóng người. Trần nhà cao vút, treo những chùm đèn pha lê mà mỗi viên pha lê thực chất là một khối Linh Thạch Cực Phẩm đã được mài giũa. Ở giữa sảnh là một quầy lễ tân sang trọng, mặt bàn làm bằng ngọc tủy vạn năm, tỏa ra hơi lạnh dịu nhẹ khiến tâm hồn người ta ngay lập tức lắng dịu.

Liễu Y Y đờ đẫn cả người. Cô vốn là Thánh nữ, đã thấy qua không ít cung điện xa hoa của các đại tông môn, nhưng so với sự tráng lệ mang hơi hướng “hiện đại hóa” của nơi này, những nơi đó chẳng khác nào chuồng lợn.

“Vượng Tài, đi canh cửa sau. Đứa nào lẻn vào mà không mua vé thì cứ việc nhai đầu.” Diệp Phi ra lệnh.

Con chó đen nhỏ đang nằm phủ phục ở góc tường khẽ gừ một tiếng, lười biếng đứng dậy, rung rung cái đuôi rồi biến mất vào bóng tối của khu vực mới.

Cùng lúc đó, tin tức về việc Tiệm Tạp Hóa mở thêm “Khách sạn” lan nhanh như gió.

Lão Kiếm Quỷ – Độc Cô Vong là người đầu tiên bước vào. Lão già cụt tay này hôm nay trông có vẻ thảm hại hơn thường ngày, bộ y phục rách mướp, hơi thở hỗn loạn do vừa trải qua trận đấu với một con Ma Linh cấp cao ở ngoại vi.

“Chủ tiệm… cho ta… khụ… một chỗ ở.” Lão Kiếm Quỷ hổn hển, đặt một túi tiền chứa đầy những viên nội đan quái vật lên bàn ngọc tủy.

Diệp Phi liếc mắt nhìn lão, lờ đờ nói: “Khách sạn mới khai trương, giá hữu nghị. Phòng Phổ Thông: một vạn linh thạch thượng phẩm một đêm. Phòng VIP: một trăm năm thọ nguyên một đêm. Phòng Chí Tôn: Mang bảo vật cấp Đế đến đây chúng ta thương lượng. Ông chọn loại nào?”

Những người vừa mới tiến vào sảnh sau lưng Độc Cô Vong nghe thấy cái giá thì đồng loạt hít vào một ngụm khí lạnh.

“Một vạn linh thạch thượng phẩm một đêm? Cướp tiền chắc?” Một vị tu sĩ trẻ tuổi, mặc áo gấm thêu hoa của Thiên Lăng Tông không kìm được thốt lên.

Diệp Phi liếc nhìn hắn, ánh mắt vẫn như thiếu ngủ nhưng lại khiến vị tu sĩ kia cảm thấy như có một ngọn núi cổ đại vừa đè nặng lên vai.

“Ngươi có thể chọn ra ngoài kia nằm.” Diệp Phi thản nhiên chỉ tay ra cửa, nơi bóng tối của Vực Thẳm đang cuồn cuộn như sóng thần. “Ở ngoài đó, Ma Sát sẽ miễn phí ăn mòn tu vi của ngươi, quỷ hồn sẽ miễn phí gặm nhấm linh hồn ngươi. Ở đây, ta bán sự an toàn. Có tiền thì vào, không tiền thì biến. Quy tắc cũ, đừng để ta lặp lại lần thứ hai.”

Vị tu sĩ kia tái mặt, không dám ho he thêm một lời.

Độc Cô Vong không hề do dự: “Ta chọn phòng VIP. Một trăm năm thọ nguyên đối với ta bây giờ chẳng là gì so với việc tìm một chỗ để ép xuống tâm ma.”

Diệp Phi gật đầu, đẩy ra một chiếc thẻ từ làm bằng bạch ngọc: “Số phòng 909, tầng 9. Đi thang máy linh lực đằng kia. Y Y, dẫn khách lên phòng.”

Liễu Y Y cầm thẻ, mỉm cười chuyên nghiệp – thứ mà Diệp Phi đã bắt cô luyện tập trước gương cả ngàn lần: “Mời Độc Cô tiền bối đi lối này.”

Khi thang máy linh lực từ từ đóng lại và đưa họ lên cao, đám người dưới sảnh bắt đầu nhốn nháo. Họ nhìn quanh khu trung tâm thương mại mới này. Không chỉ có khách sạn, hai bên sảnh còn mọc lên những gian hàng nhỏ có vách kính trong suốt.

Một biển hiệu đề: **“MASSAGE TRỊ LIỆU – PHỤC HỒI KINH MẠCH”**.
Một biển khác lại ghi: **“NHÀ HÀNG BUFFET CHƯ CÁC – ĂN LÀ THÀNH TIÊN”**.

“Thật sự… thật sự có thể trú ẩn ở trung tâm Vực Thẳm sao?” Một lão giả từ giới Ma Tu, cả người quấn trong sương mù đỏ đậm, run rẩy chạm tay vào vách tường bằng đá Vân Thạch. Lão cảm nhận được một luồng năng lượng thuần khiết cực điểm đang chảy dưới lòng bàn tay, hoàn toàn trung hòa đi ma khí bạo ngược trong cơ thể lão.

“Ở đây… không có Ma Sát!” Lão kêu lên kinh ngạc.

Tiếng reo hò bắt đầu vang lên. Trong cái nơi mà sự chết chóc là hằng số, sự xuất hiện của một khu nghỉ dưỡng sang trọng như thế này không khác gì cứu mệnh rơm rạ cho những kẻ đang tuyệt vọng.

Diệp Phi ngồi tại quầy, nhìn dòng người bắt đầu xếp hàng mua thẻ phòng, khóe môi khẽ cong lên một chút. *“Điểm hệ thống bắt đầu nhảy rồi. Sắp đủ để mua cái máy chơi game PS6 phiên bản linh lực rồi.”*

Đúng lúc này, từ bên ngoài cửa tiệm, một luồng áp lực khổng lồ từ trên trời giáng xuống. Những tiếng xé gió chói tai vang lên, báo hiệu sự xuất hiện của những kẻ không mấy thiện chí.

Một nhóm người mặc đạo bào màu vàng kim, thêu hình rồng phượng uy vũ đáp xuống trước cửa tiệm. Kẻ dẫn đầu là một trung niên nam tử, đôi mắt sắc lạnh như kiếm, tu vi đã đạt tới ngưỡng Hợp Thể kỳ đỉnh phong, chỉ còn cách Đại Thừa một bước chân.

Hắn là Tam Trưởng lão của Thánh Địa Vô Cực – kẻ luôn tự phụ mình là tông môn đứng đầu chính đạo.

“Thứ tạp nham gì thế này?” Tam Trưởng lão nhìn tấm biển neon nhấp nháy với vẻ khinh bỉ. “Xây dựng cung điện giữa cấm địa? Lại còn kinh doanh bất chính? Chủ nhân nơi này đâu, ra đây chịu trói cho ta!”

Đám tu sĩ bên trong sảnh lập tức im bặt. Thánh Địa Vô Cực vốn nổi tiếng ngang tàng, đi đến đâu cũng xem mình là chấp pháp giả của thiên hạ.

Diệp Phi thậm chí còn không buồn đứng dậy. Anh nâng tách trà lên, thổi nhẹ khói sương: “Muốn thuê phòng thì xếp hàng. Muốn gây sự thì đi gặp con chó ngoài cửa. Ta đang bận nghỉ ngơi.”

Tam Trưởng lão nghe vậy thì nổi trận lôi đình. Hắn vốn định đến đây để chiếm đoạt cái gọi là “Bí bảo vực thẳm”, thấy kiến trúc của tiệm kỳ lạ nên càng nảy sinh lòng tham.

“Láo xược! Một kẻ phàm nhân không chút linh lực mà dám ăn nói như thế với Thánh Địa sao? Để ta xem cái lồng kính này của ngươi chịu được mấy kiếm!”

Hắn phất tay, một đạo kiếm khí khổng lồ rộng tới trăm trượng, mang theo hỏa diễm thiêu đốt cả hư không trảm xuống trung tâm thương mại. Đám tu sĩ bên trong hét lên kinh hoàng, họ biết rõ uy lực của đòn này, ngay cả một tòa thành trì cũng sẽ hóa thành tro bụi.

Thế nhưng, khi đạo kiếm khí chạm vào bức tường kính của tiệm, một âm thanh “Bóc” nhẹ nhàng vang lên, giống như tiếng bong bóng xà phòng bị vỡ.

Đạo kiếm khí biến mất hoàn toàn. Không một tiếng động, không một rung chấn.

Bức tường kính vẫn sáng bóng, thậm chí một chút bụi cũng không dính vào.

Tam Trưởng lão sững sờ, chưa kịp phản ứng thì một cái bóng đen nhỏ xíu đã xuất hiện trước mặt hắn.

Vượng Tài.

Con chó đen nhỏ gầy gò nhìn hắn với đôi mắt đầy sự chán ghét. Nó há miệng, nhưng thay vì tiếng sủa, một luồng uy áp từ thời Thái Cổ đột ngột bùng nổ. Không gian xung quanh Tam Trưởng lão lập tức đông cứng lại, biến thành một khối băng màu đen tím.

“Gâu!”

Chỉ một tiếng sủa ngắn gọn, Tam Trưởng lão cùng nhóm đệ tử Thánh Địa Vô Cực bị một lực đẩy vô hình hất bay đi như những quả bóng bàn, văng xa khỏi phạm vi tiệm hàng ngàn dặm, rơi tõm vào sâu trong vùng sương mù đầy quái vật.

Diệp Phi vẫn ung dung uống trà: “Làm ồn quá. Y Y, lần sau nếu có khách đến gây sự kiểu này, bảo họ trả phí làm sạch không khí mười vạn linh thạch rồi hãy đuổi đi. Chúng ta là người làm kinh doanh, không nên quá bạo lực.”

Liễu Y Y từ thang máy bước ra, nghe vậy chỉ biết cười khổ: “Tuân lệnh, chủ tiệm.”

Cô bắt đầu thu tiền của những người còn lại. Lúc này, không ai còn dám phàn nàn về giá cả nữa. Họ tranh nhau nộp tiền, thọ nguyên, pháp bảo chỉ để có được một chiếc thẻ phòng màu bạch ngọc.

Trên tầng 9, trong phòng VIP số 909.

Độc Cô Vong mở cửa bước vào và ngay lập tức đứng ngẩn người tại chỗ.

Căn phòng rộng hơn hai trăm mét vuông. Toàn bộ nội thất được làm từ một loại gỗ màu nâu nhạt tỏa ra mùi hương của Đạo pháp. Ở giữa phòng là một chiếc giường lớn, ga trải giường dệt từ tơ tằm Thiên giới, mỗi sợi tơ đều chứa đựng quy luật tĩnh tâm.

Nhưng thứ thu hút lão nhất là cái “Máy điều hòa nhiệt độ linh khí” gắn trên tường. Lão nhấn nút khởi động theo hướng dẫn trên tấm bảng đồng. Ngay lập tức, một luồng không khí thanh mát tràn ngập căn phòng. Luồng không khí này không chỉ mát mẻ, mà nó còn chứa đựng tinh túy của đất trời, thẩm thấu qua lỗ chân lông, trực tiếp chữa lành những vết thương âm ỉ trong kinh mạch của lão.

Lão đi vào phòng tắm, thấy một cái bồn lớn được chạm khắc bằng ngọc. Lão mở vòi, dòng nước nóng bốc hơi nghi ngút chảy ra.

“Đây là… nước từ Linh Tuyền?” Độc Cô Vong đưa tay hứng thử. Lão bàng hoàng nhận ra, nước này có nồng độ linh khí cao gấp trăm lần so với linh tuyền tại kiếm tông của lão.

“Một trăm năm thọ nguyên… hóa ra là mình quá hời rồi!” Độc Cô Vong cười khổ, trút bỏ y phục rồi trầm mình vào bồn nước.

Cảm giác đau đớn từ tâm ma bấy lâu nay bỗng nhiên dịu hẳn đi. Lão cảm nhận được kiếm ý gỉ sét trong lòng mình đang bắt đầu được gột rửa, dần tỏa sáng trở lại. Lão nhắm mắt lại, lần đầu tiên sau năm trăm năm, Độc Cô Vong cảm thấy có thể ngủ một giấc thật ngon mà không sợ bị ác mộng quấy rầy.

Dưới sảnh, dịch vụ Nhà hàng Buffet cũng đã chính thức mở cửa.

Mùi thơm từ những món ăn chưa từng thấy bao giờ bay ra khiến những tu sĩ đã tịch cốc (không cần ăn uống) từ lâu cũng phải nuốt nước bọt ừng ực.

Diệp Phi đứng trước cửa nhà hàng, tự tay treo một tấm bảng menu:

1. **Sườn heo kinh mạch:** Giúp gia cố gân cốt, tăng sức mạnh nhục thân. (Giá: 1000 linh thạch/miếng)
2. **Cơm chiên Thất Tinh:** Điều hòa ngũ hành trong linh hải. (Giá: 5000 linh thạch/bát)
3. **Coca-Cola Linh Lực:** Uống vào lập tức khôi phục 30% linh lực đã mất, tạo cảm giác tê rần sảng khoái. (Giá: 500 linh thạch/lon)

Một đám tu sĩ ùa vào như ong vỡ tổ. Tiếng ly cốc va chạm, tiếng xì xụp ăn uống vang dội khắp khu trung tâm.

Một vị Tiên tử của Ngọc Nữ Tông, người luôn giữ vẻ thanh cao, lúc này đang cầm một lon Coca-Cola màu đỏ, trợn tròn mắt khi cảm thấy những bóng khí nhỏ li ti bùng nổ trên đầu lưỡi mình.

“Thần kỳ quá! Đây là pháp thuật gì? Tại sao nước này lại nhảy múa trong miệng ta?” Nàng hớp thêm một ngụm lớn, rồi mặt đỏ bừng lên vì sảng khoái: “Ta cảm thấy… ta sắp đột phá Nguyên Anh rồi!”

Cách đó không xa, một lão quái vật của Ma Đạo đang cắn một miếng sườn pork chop, nước sốt dính đầy râu nhưng lão không thèm để ý, vừa nhai vừa lầm bầm: “Ngon quá! Đám lừa đảo ở tông môn ta trước đây toàn cho ăn linh dược đắng ngắt, so với cái này đúng là rác rưởi!”

Khung cảnh hỗn loạn nhưng đầy sinh khí này khiến trung tâm của Vực Thẳm Cấm Địa lần đầu tiên sau hàng triệu năm có hơi thở của con người.

Diệp Phi quay trở lại ghế nằm của mình. Hệ thống trong đầu anh không ngừng báo về các con số nhảy vọt.

[Doanh thu phòng nghỉ: 200 vạn linh thạch thượng phẩm, 5000 năm thọ nguyên.]
[Doanh thu ăn uống: 150 vạn linh thạch thượng phẩm.]
[Điểm hệ thống tích lũy: 1.200.000 điểm.]

“Haiz, mệt thật đấy.” Diệp Phi lầm bầm, kéo cái tạp dề che mặt lại để ngăn bớt ánh sáng của sảnh chờ. “Tiền nhiều quá tiêu sao cho hết đây. Ngày mai chắc phải mở thêm khu rạp chiếu phim để bọn họ đốt bớt linh thạch đi mới được.”

Bên ngoài cửa sổ, màn đêm của Vực Thẳm càng thêm sâu thẳm. Những sinh vật biến dị to lớn bằng tòa nhà đang bò ngang qua, đôi mắt đỏ rực của chúng nhìn chăm chằm vào tòa nhà rực rỡ ánh sáng. Nhưng chỉ cần chạm phải uy áp mờ ảo từ con chó đen nằm ở cửa, chúng liền rên rỉ rồi bỏ chạy thục mạng.

Bên trong “Thiên Đình Đại Khách Sạn”, tiếng nhạc lofi nhẹ nhàng từ hệ thống âm thanh vòm bắt đầu vang lên. Liễu Y Y đi lại giữa sảnh, giải quyết các thắc mắc của khách hàng về cách sử dụng bồn cầu tự động xịt rửa (thứ mà nhiều vị Tiên nhân đã nhầm tưởng là một loại trận pháp tấn công).

Mọi thứ dường như đã đi vào quỹ đạo.

Thế nhưng, sự bình yên này chẳng kéo dài được bao lâu. Trong sâu thẳm nhất của Vực Thẳm, nơi mà quy tắc không gian bị vặn xoắn thành những mảnh vỡ li ti, một thực thể cổ đại vừa thức tỉnh sau giấc ngủ vĩnh hằng.

Nó cảm nhận được hơi thở của “sự sống” và “trật tự” đang thách thức vùng đất chết này. Nó không thích mùi của nước xả vải và hương trà của Diệp Phi. Nó thích mùi của sự tuyệt vọng hơn.

Một bóng đen khổng lồ, che kín cả bầu trời, bắt đầu từ từ tiến về phía ánh sáng neon xanh hồng của tiệm tạp hóa.

Diệp Phi, dù đang đắp tạp dề ngủ trưa, bỗng nhiên khẽ cử động ngón tay.

“Đã nói là đừng làm phiền ta ngủ mà… sao cái thế giới này nhiều kẻ điếc thế nhỉ?”

Anh không mở mắt, nhưng bên cạnh anh, chiếc chổi lông gà cũ kỹ vốn đang dựng ở góc tường bỗng nhiên tỏa ra một vầng sáng bạc sắc lạnh như muốn xé toạc màn đêm.

Câu chuyện về Trung Tâm Thương Mại Diệp Phi mới chỉ thực sự bắt đầu.


**Hết chương 152**

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8