Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm Địa
Chương 153: Nước lẩu \”Vạn Tượng\”

Cập nhật lúc: 2026-05-24 18:56:10 | Lượt xem: 6

**CHƯƠNG 153: NƯỚC LẨU “VẠN TƯỢNG”**

Bên ngoài cửa sổ của Thiên Đình Đại Khách Sạn, một dải sương mù màu tím đậm đặc như máu đông đang từ từ thẩm thấu qua các khe hở không gian của Vực Thẳm. Tiếng rít gào của những cơn gió lạ lùng nghe như tiếng khóc than của hàng vạn vong linh bị lãng quên. Vực Thẳm Cấm Địa chưa bao giờ là một nơi hiền hòa, và tối nay, sự thịnh nộ của nó dường như đã đạt đến đỉnh điểm khi một thực thể cổ đại — thứ mà các cổ thư gọi là “Hư Không Thôn Phệ Giả” — đang trườn tới.

Bầu trời vốn dĩ đã đen kịt nay lại bị một cái bóng lớn hơn che khuất. Cái bóng đó to đến mức có thể nuốt chửng cả một tòa thành trì trong nháy mắt.

Thế nhưng, bên trong sảnh VIP của khách sạn, bầu không khí lại hoàn toàn tương phản.

Ánh đèn chùm pha lê từ hệ thống treo trên cao tỏa ra ánh sáng ấm áp, dìu dịu. Mùi hương của tinh dầu đàn hương trộn lẫn với mùi gỗ quý thơm nồng lan tỏa khắp không gian. Trên chiếc ghế bành bọc da rồng êm ái, Diệp Phi uể oải gác chân lên bàn, chiếc tạp dề xám vẫn còn vương chút tro bếp.

Anh vừa mở mắt ra sau một giấc ngủ ngắn bị phá bĩnh bởi tiếng rung chấn của đất trời.

“Y Y, khách hàng phàn nàn gì về tiếng ồn bên ngoài không?” Diệp Phi ngáp dài, giọng ngái ngủ hỏi.

Liễu Y Y, trong bộ sườn xám cách tân thêu hoa mẫu đơn tinh xảo, trên ngực đeo tấm thẻ “Quản lý sảnh”, khẽ cúi người đáp: “Thưa Tiệm trưởng, một vài vị Thánh tử của Dao Trì và Thái Dương Thánh Địa có vẻ hơi hoảng loạn. Họ đang tụ tập ở hành lang, định lấy pháp bảo ra thủ thế. Còn lão Kiếm Quỷ thì… vẫn đang mải mê với máy đánh bạc ở tầng dưới, hình như ông ấy vừa nổ hũ.”

Diệp Phi thở dài, xoa xoa thái dương: “Bảo bọn họ cất ngay mấy thứ đồ chơi lấp lánh đó đi. Làm xước sàn nhà đá cẩm thạch của ta là họ phải dùng mạng mà đền đấy. Còn con quái vật bên ngoài…”

Diệp Phi liếc mắt ra phía bóng đen đang bao phủ toàn bộ kiến trúc khách sạn. Một đôi mắt to như cái hồ sen, đỏ rực sự căm phẫn đang áp sát vào mặt kính cường lực (loại chống được công kích của Đại Thừa kỳ). Con quái vật gầm lên, nhưng âm thanh bị chặn đứng hoàn toàn bởi trận pháp cách âm cấp tuyệt đối của hệ thống. Nhìn nó bây giờ chẳng khác nào một con cá đang há mồm trong bể kính, trông vừa dữ tợn vừa nực cười.

“Vượng Tài!” Diệp Phi gọi khẽ.

Dưới chân bàn, chú chó đen gầy gò vốn đang mơ thấy xương thịt bỗng giật mình chồm dậy. Nó gâu lên một tiếng, rồi chậm rãi bước ra cửa sổ. Chỉ một cái liếc nhìn bằng đôi mắt vàng nhạt của nó, con “Hư Không Thôn Phệ Giả” bên ngoài bỗng nhiên khựng lại. Cơn thịnh nộ vạn năm bỗng biến thành sự kinh hoàng tột độ. Cái bóng khổng lồ kia run rẩy, rồi bắt đầu thu nhỏ lại, co cụm vào một góc tối của Vực Thẳm, không dám thở mạnh.

“Ngoan lắm.” Diệp Phi hài lòng, rồi đột ngột đứng dậy. “Dù sao thì mọi người cũng đã thức giấc cả rồi. Coi như là khuyến mãi cho các khách VIP nghỉ đêm đầu tiên, hôm nay chúng ta khai trương khu ẩm thực đêm. Y Y, mang thực đơn mới ra đây.”

Liễu Y Y chớp mắt, đôi đồng tử xinh đẹp thoáng hiện vẻ ngạc nhiên: “Món mới sao ạ? Hệ thống vừa cập nhật?”

“Ừ, là lẩu.” Diệp Phi khẽ mỉm cười, một nụ cười khiến kẻ đối diện vừa thấy ấm áp nhưng cũng vừa thấy lạnh sống lưng. “Nước lẩu mang tên: **Vạn Tượng**.”

Chỉ mười phút sau, tầng thượng của khách sạn — một không gian mở được che chắn bởi một lớp màng ngăn không khí lấp lánh — đã chật kín người.

Lão Kiếm Quỷ Độc Cô Vong cầm vò rượu, tay kia là một chồng xèng vàng vừa thắng được, ngồi ở bàn trung tâm. Xung quanh là các lão quái vật từ các tông môn khác nhau, những kẻ bình thường ở bên ngoài đều là những bậc tổ sư đứng trên đầu thiên hạ, nhưng ở đây, tất cả đều đang ngoan ngoãn thắt yếm ăn để tránh nước lẩu bắn vào y phục đạo bào.

Giữa mỗi bàn là một nồi lẩu đồng rực rỡ, nhưng điều kỳ lạ nhất chính là nước lẩu.

Nước lẩu không phải màu đỏ của ớt hay trắng sữa của xương hầm. Nó là một loại chất lỏng huyền ảo, luân chuyển giữa năm màu sắc kim, mộc, thủy, hỏa, thổ. Mỗi khi sóng nước va đập vào thành nồi, nó lại hiện lên những hình ảnh mờ ảo: lúc là cảnh núi non hùng vĩ, lúc là cảnh những trận chiến viễn cổ, lúc lại là hình ảnh một hài nhi vừa chào đời.

“Nước lẩu Vạn Tượng.” Diệp Phi đứng ở bục cao, tay cầm chiếc thìa vàng như một nhạc trưởng điều khiển dàn nhạc. “Giá 200 năm thọ nguyên một nồi, đồ nhúng tính riêng. Ăn vào một miếng, nhìn thấu tiền nhân. Ăn vào miếng thứ hai, thấy được hậu thế. Nếu ăn trọn một nồi mà không phát điên, các vị sẽ hiểu được chân lý của thiên đạo.”

Đám đông tu sĩ ồ lên. 200 năm thọ nguyên là một cái giá đắt, nhưng đối với những lão quái vật đang kẹt ở đỉnh phong cảnh giới mà không tìm thấy lối thoát, đây chính là món hời lớn nhất đời họ.

“Lão phu thử trước!” Lão Kiếm Quỷ không chút do dự, dùng linh lực vận hành đôi đũa tre, nhúng một miếng thịt bò “U Minh” vào làn nước lẩu ngũ sắc.

Miếng thịt vừa chạm vào nước bỗng nhiên tỏa ra ánh sáng rực rỡ, cuốn theo những sợi tơ không gian nhỏ xíu. Khi Lão Kiếm Quỷ đưa miếng thịt vào miệng, toàn thân ông lập tức chấn động.

Thế giới xung quanh lão biến mất. Tiệm tạp hóa, Diệp Phi, hay Vực Thẳm đều không còn nữa.

Lão thấy mình đang đứng giữa một cánh đồng tuyết trắng xóa. Khi ấy lão vẫn còn đủ hai tay, gương mặt tuấn tú, trên tay là một thanh kiếm gỗ đơn sơ. Lão thấy mình đang khổ luyện kiếm chiêu đầu tiên dưới sự chứng kiến của một người con gái mặc váy xanh lục. Người mà lão đã lỡ tay sát hại trong một lần tâm ma bùng phát hàng ngàn năm trước.

Nước mắt lão lão già khô héo bỗng dưng chảy dài. Lão thấy rõ từng biểu cảm trên khuôn mặt nàng, thấy rõ đường kiếm sai lầm của mình ngày ấy.

Bỗng nhiên, nước lẩu trong khoang miệng lại biến hóa. Hình ảnh cánh đồng tuyết tan biến, thay vào đó là một vùng hư vô. Lão thấy một người đàn ông già hơn, kiếm ý tỏa ra xung quanh mạnh đến mức cắt đứt cả thời gian. Người đó chính là lão của một ngàn năm sau, nhưng thay vì chết vì tâm ma quấy nhiễu, lão lại đang ngồi uống trà cùng một thanh niên… chính là Diệp Phi.

“Keng!”

Thanh kiếm gỉ sắt sau lưng Độc Cô Vong bỗng nhiên tự bay ra khỏi vỏ, kiếm鳴 vang dội khắp tầng thượng khách sạn. Một tầng kiếm ý thuần khiết, không còn chút tạp niệm hay hận thù nào, từ người lão bùng nổ, hóa thành một cột sáng đâm thẳng lên trời, đánh tan cả mây đen Vực Thẳm.

Lão Kiếm Quỷ mở mắt ra, đôi mắt vốn đục ngầu nay tinh anh như một đứa trẻ.

“Đa tạ Tiệm trưởng!” Lão đứng dậy, cúi người thật sâu trước Diệp Phi. “Một miếng lẩu này, hóa giải vạn năm khúc mắc của lão phu. Một cánh tay tuy không mọc lại, nhưng kiếm tâm đã hoàn thiện.”

Chứng kiến cảnh tượng đó, các tu sĩ khác điên cuồng lao vào nồi lẩu.

“Ta thấy rồi! Ta thấy kiếp trước ta là một con cá chép bơi trong hồ linh dược của Thiên Đế! Thảo nào kiếp này ta nhạy cảm với thảo mộc như vậy!” Một vị Trưởng lão Luyện Đan sư hét lên trong sung sướng.

“Ta nhìn thấy ta của mười năm sau… Trời ơi, ta sẽ trở thành Tông chủ sao? Nhưng tại sao ta lại… trọc đầu thế kia?” Một vị Thánh tử trẻ tuổi vừa khóc vừa cười.

Diệp Phi ngồi trên ghế, lặng lẽ gặm một cái chân gà muối hệ thống, mắt nhìn vào màn hình điều khiển.

[Thông báo: Khách hàng Độc Cô Vong đạt được đốn ngộ cấp độ Vĩnh Hằng. Doanh thu: 200 năm thọ nguyên + 50.000 điểm cống hiến ẩn.]
[Thông báo: Món Lẩu Vạn Tượng đã tiêu thụ hết 12 nồi. Doanh thu đang tăng vọt…]

Lúc này, Liễu Y Y tiến lại gần, khẽ rót cho Diệp Phi một chén trà nóng. Cô nhìn những vị đại năng đang người thì khóc lóc thảm thiết, người thì cười sảng khoái điên dại, không khỏi băn khoăn:

“Tiệm trưởng, món nước lẩu này… thực sự kỳ diệu như vậy sao? Nó cho người ta thấy được sự thật hay chỉ là ảo giác mà họ muốn thấy?”

Diệp Phi cầm chén trà, nhấp một ngụm nhỏ, hơi nước bốc lên làm mờ đi đôi mắt lờ đờ của anh.

“Sự thật hay ảo giác không quan trọng. Quan trọng là ở đây.” Diệp Phi chỉ vào ngực mình. “Nước lẩu chỉ là một loại chất xúc tác mạnh, nó kết nối với căn nguyên linh hồn của họ. Nếu lòng họ có hối hận, nước lẩu sẽ hiện lên quá khứ. Nếu lòng họ có khát vọng, nước lẩu sẽ hiện lên tương lai. Những gì họ thấy chính là sự phản chiếu chân thực nhất của bản thể mình mà ngày thường họ cố gắng che giấu dưới lớp vỏ tu vi.”

Anh nhìn xuống sân vườn phía dưới, nơi con chó đen Vượng Tài đang đuổi theo một bóng đen bé xíu. Đó là con “Hư Không Thôn Phệ Giả” lúc nãy, bây giờ nó đã bị thu nhỏ lại bằng kích cỡ một con mèo đen và đang bị Vượng Tài coi như một quả bóng mà vờn tới vờn lui.

Vị thực thể cổ đại kia, vốn định đến để mang lại sự diệt vong, giờ đây chỉ có thể rên rỉ dưới móng vuốt của một “con chó bảo vệ”.

Bất chợt, Diệp Phi quay sang Liễu Y Y, đưa cho cô một đôi đũa sạch.

“Cô không thử một chút sao?”

Liễu Y Y sững người, nhìn vào nồi lẩu ngũ sắc đang sôi sùng sục. Trong dòng nước ấy, cô thoáng thấy bóng dáng của chính mình — một tiểu thánh nữ ngây thơ bên cạnh phụ thân, rồi lại thấy hình ảnh mình đang mặc bộ đồ công sở hiện đại, cầm một cuốn sổ tay kỳ lạ đứng sau lưng Diệp Phi ở một nơi đầy những tòa nhà chọc trời bằng kính và thép.

Cô khẽ lắc đầu, nụ cười hiền hậu: “Không cần đâu thưa Tiệm trưởng. Quá khứ của tôi đã ở lại phía sau khi tôi bước vào tiệm. Còn tương lai… tôi chỉ cần đứng ở đây phục vụ khách là đủ rồi.”

Diệp Phi khẽ gật đầu, không nói gì thêm. Anh biết Liễu Y Y là một trong số ít người ở thế giới này đã thực sự tìm thấy “đạo” của mình. Đạo của cô là sự trung thành và sự bình yên bên cạnh một tiệm tạp hóa kỳ lạ giữa vùng đất chết.

“Rầm!”

Một tiếng động lớn vang lên ở phía cuối hành lang sảnh tiệm.

Một kẻ lạ mặt, y phục rách nát, hơi thở tràn ngập sự thối rữa và chết chóc, vừa bò ra khỏi sương mù dày đặc và ngã gục ngay trước thềm cửa sổ của khách sạn. Trên trán hắn có một vết ký tự kỳ quái — biểu tượng của “Hắc Ám Nghị Viện”, thế lực đang âm mưu giải phóng Cổ Thần.

Hắn ngước nhìn vào bên trong, nơi các tu sĩ đang hân hoan ăn lẩu, nhìn thấy ánh đèn điện sáng choang và cảm nhận được luồng tiên khí nồng đậm mà đời này hắn chưa từng thấy.

“Đây… đây là nơi nào? Ta đang ở trên Thiên giới sao?” Kẻ kia thào thào, bàn tay đầy máu chạm vào lớp kính.

Liễu Y Y định bước ra, nhưng Diệp Phi giơ tay ngăn lại.

“Y Y, cứ mặc hắn. Đêm nay tiệm chúng ta chỉ đón khách VIP có đặt phòng trước. Loại khách vãng lai không mang theo linh thạch mà chỉ mang theo tà niệm này… để cho Vượng Tài xử lý sau khi nó chơi đùa xong.”

Diệp Phi ngáp thêm một cái nữa, vươn vai: “A, món lẩu này kiếm tiền nhanh thật. Nhưng phục vụ mệt quá. Mai ta sẽ đặt thêm mấy con robot chạy bàn hệ thống để giải phóng sức lao động. Y Y, đi lấy cho ta cái gối đầu, ta cảm thấy mình lại sắp chìm vào giấc ngủ nữa rồi.”

Bên ngoài, sương mù của Vực Thẳm dường như đang bị hơi nóng và hương thơm từ nồi lẩu Vạn Tượng đẩy lùi. Một vùng đất vốn dĩ chỉ có chết chóc và tuyệt vọng, giờ đây lại vang lên tiếng chạm ly, tiếng cười nói và cả tiếng gảy đàn du dương từ máy phát nhạc.

Hẳn là Thiên Đạo nếu có linh hồn, nhìn thấy cảnh này cũng phải trợn mắt há mồm mà không hiểu tại sao một tên lười biếng như Diệp Phi lại có thể biến “tử địa” thành “thiên đường ẩm thực” chỉ bằng vài cái nồi đồng và ít nước dùng màu mè.

Đêm ở Vực Thẳm còn dài, nhưng trong Tiệm tạp hóa của Diệp Phi, nỗi sợ hãi chưa bao giờ được phép có chỗ đứng. Vì đơn giản, nếu có gì đó không ổn, Diệp Phi chỉ cần… thay đổi thực đơn.

Sáng hôm sau, chắc chắn giới tu chân sẽ lại rung chuyển một lần nữa vì thông tin: “Lão Kiếm Quỷ đột phá nhờ ăn lẩu”, và doanh thu của tiệm có lẽ sẽ tăng đến mức Diệp Phi phải xây thêm một tòa tháp nữa chỉ để chứa tiền.

Nhưng đó là chuyện của ngày mai. Còn bây giờ, dưới ánh đèn vàng lấp lánh, chủ tiệm của chúng ta đã ngủ say, mơ về một ngày mình không còn phải bán gì cả, chỉ việc nằm nghe gió thổi qua những cánh hoa linh thảo sau vườn.

Trò chơi của định mệnh và tiền bạc, giữa vực thẳm và tiệm tạp hóa, cứ thế mà tiếp diễn một cách vô lý nhưng lại vô cùng hợp lý.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8