Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm ĐịaChương 154: Sự hỗn loạn của thời gian
**CHƯƠNG 154: SỰ HỖN LOẠN CỦA THỜI GIAN**
Vực Thẳm Cấm Địa vào buổi sáng luôn mang một vẻ đẹp quỷ dị và tàn khốc. Sương mù xám xịt cuộn xoáy như những linh hồn bị nguyền rủa, đôi lúc lại vang lên tiếng gào thét của những sinh vật biến dị từ tầng sâu nhất vọng về. Thế nhưng, tại trung tâm của sự hỗn mang đó, Tiệm tạp hóa Diệp Phi vẫn đứng sừng sững, toát ra ánh đèn vàng ấm áp và mùi thơm dìu dịu của trà ngon, như một dấu chấm lạc lõng giữa trang giấy trắng đầy vết mực loang lổ.
Diệp Phi nằm trên chiếc ghế mây, tay cầm chiếc quạt nan phe phẩy một cách lười biếng. Đôi mắt anh lờ đờ, nhìn vào hư không như đang suy ngẫm về nhân sinh, nhưng thực chất là đang đếm xem số điểm tích lũy trong hệ thống còn thiếu bao nhiêu để nâng cấp cái tủ lạnh lên đời mới nhất.
“Chủ tiệm, hôm nay hình như… không khí có chút không đúng.”
Liễu Y Y từ sau quầy thu ngân bước ra, đôi lông mày thanh tú khẽ nhíu lại. Cô mặc bộ sườn xám màu lam nhạt, bảng tên “Nhân viên xuất sắc” lấp lánh trên ngực. Sau một thời gian ở tiệm, tu vi của nàng đã đạt đến cảnh giới mà ngay cả tông chủ cũ của nàng cũng phải ngước nhìn, thế nhưng cảm giác bất an hôm nay vẫn khiến nàng rùng mình.
“Đúng cái gì mà không đúng?” Diệp Phi ngáp một cái dài, giọng uể oải. “Sáng ra chưa có khách, bụng hơi đói, Y Y, vào nấu cho ta bát mì tôm thêm hai quả trứng, loại trứng gà Linh Lung mà Linh Nhi vừa nhặt được ấy.”
“Gâu!”
Vượng Tài, con chó đen nhỏ nằm phủ phục dưới chân Diệp Phi, bỗng nhiên bật dậy. Nó không sủa một cách ham ăn như mọi khi mà nhe răng, gầm gừ một cách trầm thấp. Đôi mắt đen láy của nó đột nhiên hiện lên đồ đạc của những tinh vân viễn cổ, cơ bắp dưới lớp lông mượt mà căng cứng như dây cung đã lên nòng.
Diệp Phi khựng lại, chiếc quạt nan ngừng phe phẩy. Anh cũng cảm thấy rồi.
Không gian xung quanh cửa tiệm không còn là những vết rách xám xịt của Vực Thẳm nữa, mà bắt đầu vặn vẹo. Tiếng chuông gió treo trước cửa “leng keng” vang lên dồn dập, nhưng tiếng vang không truyền đi mà lại vọng ngược vào trong, tạo ra những lớp sóng âm thanh xếp chồng lên nhau.
Bầu trời ngoài cửa sổ thay đổi liên tục: từ màu đỏ ngầu của Huyết Sắc tầng sang màu xanh trong trẻo của Thái Cổ kỷ nguyên, rồi lại tối sầm lại với những tàn tích đổ nát của một tương lai xa xôi nào đó.
“Lỗi hệ thống à? Hay là ai đó đang quấy rối giấc ngủ trưa của ta?” Diệp Phi cau mày đứng dậy.
Đúng lúc đó, cánh cửa gỗ của tiệm bị đẩy mạnh ra.
“Uỳnh!”
Một luồng khí thế hào hùng, mang đậm hơi thở của những năm tháng viễn cổ tràn vào. Một người đàn ông mặc trường bào thêu hình rồng chín móng, đầu đội vương miện ngọc, trên người toả ra hào quang vàng óng, bước vào tiệm. Hắn cầm một thanh kiếm gãy nhưng vẫn toát lên uy áp của một kẻ thống trị vạn vật.
Người đàn ông đó khựng lại, nhìn quanh tiệm với vẻ ngơ ngác, rồi nhìn chằm chằm vào chiếc bóng đèn điện đang cháy sáng trên trần nhà.
“Nơi nào đây? Thần đình của Vạn Cổ Thần Linh sao?”
Hắn vừa dứt lời, từ phía sau lưng hắn, không gian lại rách ra một lần nữa. Một thiếu nữ bước ra, nhưng hình dạng của nàng vô cùng kỳ lạ. Nàng mặc một bộ trang phục bó sát màu bạc kim loại, trên lưng mang một thiết bị tỏa ra tia điện xanh biếc. Một nửa gương mặt nàng được che phủ bởi một thấu kính điện tử không ngừng nhảy múa các dòng mã phức tạp.
Nàng thở hồng hộc, máu tươi từ cánh tay chảy xuống sàn nhà, nhưng thay vì chảy thành vũng, máu lại bị hút vào những vi mạch li ti gắn dưới da nàng.
“Tọa độ không gian 0-0-0… Đây không phải là tàn tích của Đất Mẹ… Đây là đâu? Mã bảo mật không hoạt động!”
Cả hai người – một vị Đại Đế từ quá khứ và một chiến binh từ tương lai – nhìn nhau, rồi cùng nhìn về phía Diệp Phi đang ngáp ngắn ngáp dài sau quầy hàng.
“Chủ tiệm, họ… họ là ai?” Liễu Y Y nắm chặt chuôi kiếm sau lưng, kinh hãi hỏi. Nàng cảm nhận được, hơi thở của người đàn ông kia già cỗi đến mức như hơi thở của thời gian khởi thủy, còn cô gái kia lại mang một thứ tà khí và công nghệ mà nàng không thể hiểu nổi.
Diệp Phi day day thái dương, lầm bầm: “Hôm nay hệ thống mở chương trình khuyến mãi ‘Giao lưu văn hóa xuyên thời không’ à? Thật phiền phức.”
Anh nhìn người đàn ông mặc bào rồng: “Ông kia, đừng có tỏa uy áp nữa, nứt hết mấy cái lọ thủy tinh đựng kẹo của tôi bây giờ. Có mua gì không? Hay là lánh nạn? Lánh nạn thì phí một vạn linh thạch một giờ, tính từ giây ông bước vào.”
Người đàn ông – Đại Đế Thần Hi, người từng thống nhất Thần giới mười vạn năm trước – sầm mặt xuống. Hắn là ai? Hắn là kẻ duy nhất có thể chém đứt dòng sông vận mệnh!
“Kẻ phàm trần gu dốt, dám nói chuyện với Bản Đế như thế?” Hắn giơ thanh kiếm gãy lên, ý định trấn áp.
Thế nhưng, hắn kinh hoàng nhận ra, linh lực mênh mông như biển cả của mình vừa bước vào phạm vi của tiệm tạp hóa liền tan biến không còn dấu vết. Thanh kiếm gãy của hắn bỗng nhiên trở nên nặng trịch, tầm thường như một miếng sắt vụn.
Cùng lúc đó, cô gái tương lai giơ một khẩu súng đen ngòm lên: “Cảnh báo! Phát hiện đối tượng có chỉ số sinh học bất thường. Ngươi là ai? Đây có phải là ảo ảnh của Mạng Lưới Phản Vật Chất không?”
“Bụp!”
Diệp Phi đập tay lên mặt bàn. Âm thanh không lớn, nhưng khiến cả căn phòng đột nhiên tĩnh lặng một cách tuyệt đối.
“Quy tắc thứ nhất của tiệm: Cấm ồn ào. Quy tắc thứ hai: Không mua đồ thì ra ngoài cho quỷ tha ma bắt. Quy tắc thứ ba: Chủ tiệm là nhất.” Diệp Phi chỉ vào tấm bảng gỗ đặt góc tường, chữ viết ngoằn ngoèo nhưng chứa đựng một loại chân lý tối thượng khiến hai vị khách nín thở.
Vượng Tài lúc này lững thững đi tới. Nó ngửi ngửi ống quần của vị Đại Đế, sau đó gầm nhẹ một tiếng rồi thản nhiên đi ra góc nhà… nhấc chân sau lên tè vào một chiếc chậu cây trang trí.
Vị Đại Đế trố mắt nhìn. Hắn nhận ra, con chó đen kia… hình như là Ma Long Viễn Cổ mà tổ tiên hắn đã từng ghi chép trong thần thoại? Tại sao nó lại đi tiểu một cách tầm thường như thế trong tiệm này?
Diệp Phi thu lại vẻ mặt khó chịu, thay bằng nụ cười kinh doanh giả tạo: “Nào, khách hàng từ quá khứ và tương lai. Đến là duyên. Người kia, tên ông là Thần Hi đúng không? Ông đang chạy trốn khỏi cuộc phản biến của mười hai Thiên Tôn? Còn cô, mã số… à, thôi gọi là Tiểu Linh nhé, cô đang trốn khỏi sự sụp đổ của Hệ mặt trời năm 5000?”
Cả hai người rúng động. Tại sao kẻ thanh niên lười biếng này lại biết bí mật sâu thẳm nhất của họ?
“Tôi… tôi muốn nước cứu mạng.” Cô gái tương lai khụ ra một ngụm máu. “Chúng tôi đang bị Virus Thực Tại xóa sổ… Tôi cần thứ gì đó để duy trì ý thức.”
“Ông thì sao, Đại Đế?” Diệp Phi quay sang vị đàn ông.
Thần Hi nhìn chằm chằm vào quầy hàng, nơi để mấy vò rượu nếp. “Ta… ta muốn thứ rượu có thể khiến ta quên đi sự phản bội. Ta cũng muốn một cơ hội… để quay lại khoảnh khắc trước khi thanh kiếm này gãy.”
Diệp Phi gãi đầu: “Mua đồ quay lại quá khứ thì giá đắt lắm đấy. Nhưng hôm nay cửa tiệm bị lỗi thời gian, coi như xả kho vậy.”
Anh quay sang Liễu Y Y: “Y Y, lấy cho vị tiên sinh này một vò ‘Rượu Ngoại Hạng – Quên Đi Năm Tháng’, giá là 300 năm thọ nguyên. Còn cô gái này, đưa cho cô ấy một lon Coca-Cola Tịnh Hóa, cộng thêm một vỉ thuốc kháng sinh Cấp Vũ Trụ. Giá là… 10 năm ký ức quan trọng nhất.”
Căn phòng chìm vào im lặng. Giá cả của tiệm tạp hóa này chưa bao giờ là linh thạch hay tiền bạc đơn thuần.
Đại Đế Thần Hi cười thảm một tiếng: “Thọ nguyên đối với ta không quan trọng bằng mối thù này. Chấp nhận!”
Cô gái tương lai cũng gật đầu, nước mắt rơi lã chã sau lớp kính điện tử: “Ký ức… dù sao thế giới cũng chẳng còn ai để nhớ về tôi nữa. Chấp nhận!”
Liễu Y Y nhanh chóng phục vụ. Khi Đại Đế Thần Hi uống một hớp rượu, đôi mắt hắn đột nhiên trở nên sáng quắc. Những vết nứt trên thanh kiếm gãy bỗng dưng liền lại, rồng vàng hưng khởi, một luồng kiếm ý từ trong vò rượu xông thẳng lên mây xanh của Vực Thẳm, xé toạc một mảng lớn của sương mù cấm địa.
Còn cô gái tương lai, khi ngụm Coca-Cola tràn xuống cổ họng, những mạch máu màu đen của virus bị đẩy lùi nhanh chóng, làn da nàng hồng hào trở lại, ánh sáng từ thiết bị trên lưng nàng chuyển từ màu đỏ sang màu xanh an toàn.
“Đây là thần dược gì?” Nàng thốt lên. “Hiệu suất chuyển hóa năng lượng lên tới 1000%!”
Diệp Phi chỉ tay ra cửa: “Xong việc rồi thì đi đi. Thời gian sắp khép lại rồi. Đừng để ta thấy hai người nợ tiền nữa.”
“Chờ đã!” Đại Đế Thần Hi quỳ sụp xuống. “Tiền bối… người là ai? Tại sao lại ở nơi này?”
Diệp Phi gãi gãi lỗ tai: “Ta là chủ tiệm tạp hóa. Một kẻ muốn ngủ trưa nhưng toàn bị mấy người làm phiền. Cút ngay!”
Anh phẩy tay một cái. Một luồng lực lượng không thể kháng cự cuốn lấy hai người. Cánh cửa gỗ mở ra rồi đóng sầm lại. Không gian vặn vẹo trong giây lát rồi trở lại trạng thái xám xịt của Vực Thẳm.
Cửa tiệm lại yên tĩnh.
Liễu Y Y nhìn hai món vật phẩm lạ lẫm mà khách hàng để lại làm thế chấp – một viên đá ngũ sắc từ quá khứ và một con chip bị hỏng từ tương lai. Nàng thầm thở dài, ông chủ của mình đúng là một bí ẩn không bao giờ có lời giải.
“Y Y, mì của ta đâu?” Diệp Phi lại nằm vật xuống ghế, bộ dạng như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
“Dạ, xong ngay đây ạ!” Liễu Y Y mỉm cười chạy vào trong bếp.
Diệp Phi nhắm mắt lại, trong đầu vang lên tiếng của hệ thống:
*[Thông báo: Đã thu thập Mảnh Vỡ Thời Gian và Chip Trí Tuệ Nhân Tạo. Điểm tích lũy: +1.000.000. Mở khóa mặt hàng mới: Kem Ốc Quế Luân Hồi.]*
“Kem ốc quế à? Ăn vào chắc là lạnh lắm đấy.” Diệp Phi lẩm bẩm, rồi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ sâu, bỏ mặc ngoài kia Vực Thẳm đang bắt đầu rục rịch bởi những biến động kinh thiên động địa do sự trở về của vị Đại Đế mạnh nhất lịch sử và nữ chiến binh cứu thế của tương lai.
Một ngày bình thường tại tiệm tạp hóa Diệp Phi lại trôi qua như thế, kỳ quặc và vô lý, nhưng với Diệp Phi, đó chỉ đơn giản là việc bán hàng lấy điểm mà thôi. Khách hàng là Thượng đế, nhưng nếu Thượng đế không có tiền, thì Thượng đế cũng chỉ là phân bón cho vườn rau sau nhà mà thôi.