Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm Địa
Chương 170: Câu trả lời của Diệp Phi: \”Ở đâu có giường ngủ, ở đó là nhà\”.

Cập nhật lúc: 2026-05-24 19:06:42 | Lượt xem: 7

**CHƯƠNG 170: CÂU TRẢ LỜI CỦA DIỆP PHI: “Ở ĐÂU CÓ GIƯỜNG NGỦ, Ở ĐÓ LÀ NHÀ”**

Màn sương đen đặc của Vực Thẳm Cấm Địa như bị một đôi bàn tay vô hình xé toạc ra. Những tia sét đỏ ngòm rạch nát bầu trời xám xịt, tạo nên những vết sẹo không gian ghê rợn. Giữa trung tâm của sự hỗn loạn ấy, tàn niệm Cổ Thần — một thực thể vốn dĩ đã vượt xa khỏi sự hiểu biết của tu sĩ nhân gian — đang rống lên những âm thanh vỡ vụn từ cổ đại. Mỗi một nhịp thở của nó khiến cho mặt đất của Vực Thẳm rung chuyển, khiến cho những ngọn núi đen kịt xung quanh sụp đổ thành bình địa.

Đối diện với sự hiện diện mang tính hủy diệt ấy, Diệp Phi vẫn đứng đó.

Chiếc tạp dề màu xám tro trên người anh hơi bay lất phất trước áp lực của cơn bão linh khí. Trên tay anh, chiếc chổi lông gà vốn dùng để phủi bụi trên kệ hàng nay lại cầm theo một tư thế rất… tùy tiện.

“Kẻ phàm trần… ngươi đang khiêu khích… uy nghiêm của thần…” Giọng nói của tàn niệm Cổ Thần như tiếng vạn rèn gõ vào đại não, có thể khiến một vị Nguyên Anh tu sĩ lập tức nổ tung đầu mà chết.

Diệp Phi ngoáy ngoáy tai, vẻ mặt lờ đờ vì chưa ngủ đủ giấc càng thêm rõ rệt. Anh lẩm bẩm: “Thần với chả thánh. Một cái tàn niệm mục nát từ kỷ nguyên trước còn bày đặt ra vẻ thanh cao. Ngươi có biết bây giờ là mấy giờ không? Là giờ nghỉ trưa của ta đấy!”

Nói đoạn, Diệp Phi bỗng dưng tiến lên một bước. Chỉ một bước đơn giản ấy thôi, nhưng dưới chân anh, một vòng tròn gợn sóng màu vàng kim đột ngột lan tỏa. “Lĩnh vực tuyệt đối” khởi động. Trong phạm vi mười trượng quanh tiệm tạp hóa, mọi quy tắc của Cổ Thần đều trở nên vô nghĩa. Những tia sét đỏ khi vừa chạm vào ranh giới này lập tức hóa thành những con đom đóm hiền lành, lặng lẽ tan biến.

Tàn niệm Cổ Thần dường như sững lại. Nó không thể hiểu nổi tại sao trong vùng đất mà nó cai quản bằng sự chết chóc, lại có một khoảng không gian hoàn toàn không chịu ảnh hưởng của quy luật vạn vật. Nó giận dữ vung một cánh tay khổng lồ cấu thành từ hắc khí xuống. Cú đánh ấy đủ để nghiền nát một vương quốc thành tro bụi.

“Ầm!”

Tiếng nổ vang trời không xảy ra như dự kiến. Cánh tay của Cổ Thần dừng lại cách đầu Diệp Phi đúng một tấc, bị chặn đứng bởi một màng ngăn mỏng manh nhưng kiên cố vô song. Diệp Phi lười biếng vung chiếc chổi lông gà lên, như thể đang phủi đi một vệt bẩn trên mặt kính.

“Phạch!”

Cánh tay khổng lồ của Cổ Thần tan biến như khói mây dưới ánh nắng mặt trời. Thực thể ấy rú lên một tiếng đau đớn, lùi lại mấy bước, những con mắt đầy hận thù rải rác trên cơ thể nó bắt đầu rung động dữ dội.

Cách đó không xa, bên dưới tấm bảng hiệu neon đang nhấp nháy, Liễu Y Y và Vượng Tài đang quan sát trận chiến. Vượng Tài — trong hình dạng chú chó đen gầy — bỗng dừng việc gặm miếng xương linh thú, đôi mắt nó thoáng qua một tia sợ hãi xen lẫn sùng bái. Nó là Ma Long, là kẻ từng tung hoành vực thẳm, nhưng mỗi khi thấy Diệp Phi ra tay bằng cái vẻ mặt “không quan tâm đến sự đời” đó, nó lại cảm thấy may mắn vì mình chỉ bị bắt làm bảo vệ chứ không phải làm bia đỡ đạn.

“Chủ nhân… hình như thực sự tức giận rồi.” Liễu Y Y khẽ thì thầm, đôi bàn tay trắng nõn đan chặt vào nhau.

Diệp Phi lúc này không nhìn Cổ Thần nữa. Anh quay lại nhìn ngôi nhà gỗ nhỏ nhắn của mình. Nhìn ánh đèn vàng ấm áp bên trong, nhìn những hàng kệ ngay ngắn chứa mì tôm, nước khoáng, nhìn cái ghế tựa quen thuộc ở góc hiên. Ánh mắt lờ đờ của anh bỗng dịu đi một chút, rồi lập tức trở nên lạnh lẽo khi hướng về phía thực thể đen kịt đang che khuất tầm nhìn.

“Các người cứ thích hỏi tại sao ta lại ở đây.” Diệp Phi trầm giọng nói, âm thanh không lớn nhưng lại áp chế được tiếng sấm rền của Vực Thẳm. “Thiên Đạo muốn xóa sổ ta, bọn Ma đầu muốn cướp tiệm của ta, ngay cả một mớ ký ức thối nát như ngươi cũng muốn đòi lại đất.”

Anh giơ tay lên, lần này trong lòng bàn tay anh không phải là chổi lông gà, mà là một món đồ mới lấy ra từ hệ thống: Một chiếc chìa khóa đồng cũ kỹ nhưng tỏa ra hơi thở của “Khởi Nguyên”.

“Hệ thống từng hỏi ta, mục tiêu của ngươi là gì? Xưng bá tu chân giới? Trường sinh bất tử? Hay là trở về thế giới cũ của ngươi?”

Diệp Phi cười nhạt, một nụ cười mang theo sự tự giễu nhưng lại kiên định đến lạ thường.

“Ta nói với nó, ta là kẻ lười. Ta không thích tranh đoạt, cũng chẳng thích cứu thế. Nhưng ta cần một nơi để nằm xuống mà không phải lo nghĩ về ngày mai.”

Cổ Thần cảm nhận được sự đe dọa cực đại từ chiếc chìa khóa đồng, nó gầm thét, dồn hết sức mạnh còn lại của hàng triệu tàn hồn để tung ra đòn chí mạng cuối cùng. Một quả cầu hư vô màu đen hiện ra, nuốt chửng mọi ánh sáng.

“Ở nơi này, ta tự tay trồng rau, tự tay pha trà. Ở nơi này, ta không cần phải quỳ lạy thần linh, cũng không cần phải tính toán nhân quả.” Diệp Phi tiếp tục bước đi, mỗi bước anh đi, hư vô đen kịt kia tự động tách ra làm hai phía, nhường đường cho kẻ đứng đầu tiệm tạp hóa.

“Đối với các ngươi, đây là Vực Thẳm, là cấm địa, là mồ chôn. Nhưng đối với ta…”

Diệp Phi đột nhiên xuất hiện ngay trước tâm điểm của tàn niệm Cổ Thần. Anh tra chiếc chìa khóa đồng vào hư không và xoay nhẹ một vòng. Một tiếng *“Rắc”* giòn tan vang lên, như thể một ổ khóa vô hình nào đó của vũ trụ vừa được mở ra.

“… Ở đâu có giường ngủ, ở đó là nhà.”

Trong tích tắc, một luồng ánh sáng tinh khiết và yên bình từ chiếc chìa khóa lan tỏa. Nó không mang theo sát khí, nhưng nó mang theo quy tắc của sự “An nghỉ”. Tàn niệm Cổ Thần vốn dĩ là những mảnh hồn vất vưởng không nơi nương tựa, khi chạm vào ánh sáng này, sự hận thù và điên cuồng trên khuôn mặt khổng lồ của nó bắt đầu tan biến.

Cái bóng đen che lấp bầu trời dần co lại, biến thành những đóm sáng li ti nhỏ như hạt cát, bay lượn quanh Diệp Phi một cách quyến luyến trước khi hoàn toàn tan vào đất đá. Sự hung bạo đã biến mất, thay vào đó là một sự im lặng trang nghiêm.

Cả Vực Thẳm trở lại vẻ tĩnh lặng vốn có của nó, chỉ còn lại tiếng gió rít qua những khe đá đen.

Diệp Phi đứng giữa khoảng không trung không còn kẻ thù, anh thu lại chiếc chìa khóa đồng, ngáp dài một cái thật sâu. Anh quay đầu lại nhìn Liễu Y Y đang đứng sững sờ ở cửa tiệm.

“Y Y, nước tắm đun xong chưa?” Anh hỏi, giọng điệu lại trở về cái vẻ uể oải hằng ngày như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Liễu Y Y chớp mắt, lấy lại tinh thần, nàng vội vàng cúi đầu, trên mặt hiện lên một vệt hồng nhẹ: “Dạ, đã xong rồi ạ. Nước nóng vừa đủ, hương dược cũng đã thêm vào.”

“Tốt.” Diệp Phi từ từ hạ xuống mặt đất, bước chân dẫm lên thảm cỏ xanh mướt trước vườn — thứ duy nhất vẫn giữ được màu xanh giữa cấm địa đầy tử khí.

Vượng Tài vẫy đuôi chạy tới, dụi dụi cái đầu đen vào chân anh, vẻ mặt nịnh bợ rõ rệt. Diệp Phi vỗ đầu nó một cái: “Hôm nay làm tốt lắm, tí nữa vào kho lấy một hộp xúc xích bò cao cấp mà ăn.”

Chú chó đen mừng rỡ kêu *“Gâu gâu”* hai tiếng rồi phóng vút vào trong.

Khi Diệp Phi bước lên hiên nhà, anh bỗng dừng lại, quay đầu nhìn ra phía xa, nơi sương mù đang dần khép lại bao phủ lấy Vực Thẳm một lần nữa. Những vị cường giả của đại tông môn và những kẻ tò mò đứng ngoài quan sát từ xa, giờ đây chắc chắn đang run rẩy kinh hoàng trước sức mạnh vừa rồi. Nhưng đối với anh, họ chẳng quan trọng bằng việc cái chăn trong phòng anh có đủ ấm hay không.

“Chủ nhân,” Liễu Y Y khẽ hỏi khi anh đi ngang qua nàng, “Lời anh nói lúc nãy… anh thực sự coi nơi này là nhà sao? Ngay cả khi đây là trung tâm của nơi đáng sợ nhất thế gian?”

Diệp Phi dừng chân, anh nhìn vào đôi mắt chứa đầy những vết sẹo quá khứ của nàng nhân viên nhỏ, rồi lại nhìn ra dãy kệ hàng sầm uất phía sau.

“Đúng vậy,” anh nói, giọng nói nhẹ như gió thoảng. “Nhà không phải là một địa điểm trên bản đồ. Nhà là nơi tâm hồn ta không cần phải lang thang nữa. Thế giới ngoài kia rộng lớn thật, nhưng quá ồn ào. Ở đây, có ta, có cô, có con chó ngốc kia, còn có cái giường mà ta mất bao nhiêu điểm hệ thống mới nâng cấp lên được…”

Anh nhún vai, bước vào trong: “Thế là đủ rồi. Ai muốn phá cái nhà này, thì ta sẽ bảo họ ‘mất lượt’ vĩnh viễn khỏi vòng luân hồi.”

Liễu Y Y nhìn theo bóng lưng của Diệp Phi, trái tim nàng vốn đã đóng băng từ ngày tông môn sụp đổ, nay bỗng cảm thấy một dòng nước ấm áp chảy qua. Nàng hiểu rằng, câu trả lời của anh không chỉ là dành cho Cổ Thần hay Hệ thống, mà là lời cam kết bảo vệ cho tất cả những gì thuộc về “cái tiệm tạp hóa nhỏ bé” này.

Đêm ở Vực Thẳm Cấm Địa vốn rất lạnh, nhưng đêm nay, bên trong tiệm tạp hóa của Diệp Phi, ánh nến lung linh và mùi trà thơm lại tỏa ra sự bình yên lạ kỳ.

Diệp Phi leo lên giường, vùi mình vào chiếc chăn ấm áp, thở dài một hơi mãn nguyện. Phía dưới lầu, tiếng Vượng Tài gặm xúc xích sồn sột và tiếng Y Y đang lau dọn kệ hàng nhịp nhàng tạo thành một bản giao hưởng quen thuộc.

Mặc kệ ngoài kia Thiên Đạo có giận dữ, Ma đầu có lộng hành, hay các Tiên Đế có tranh đấu đến sứt đầu mẻ trán, ở trong “Vực Thẳm” nhỏ bé này, mọi thứ đều thật dịu dàng.

Vì ở đây có giường ngủ. Và ở đây là Nhà.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8