Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm Địa
Chương 182: Xóa bỏ sự tồn tại của Hư Vô khỏi ký ức vũ trụ.

Cập nhật lúc: 2026-05-24 19:14:18 | Lượt xem: 7

CHƯƠNG 182: XÓA BỎ SỰ TỒN TẠI CỦA HƯ VÔ KHỎI KÝ ỨC VŨ TRỤ

Trong gian bếp nhỏ của tiệm tạp hóa, hơi nước bốc lên nghi ngút mang theo một mùi hương kỳ quái nhưng lại vô cùng khiêu khích vị giác. Đó là mùi thơm nồng nàn của tiêu chuẩn công nghiệp kết hợp với linh khí thuần khiết nhất của đại đạo. Liễu Y Y, người từng là Thánh nữ của Cửu Âm Tông với đôi bàn tay chỉ biết đến cầm kỳ thi họa và kết ấn pháp thuật, giờ đây đang điêu luyện dùng một chiếc đũa tre khuấy nhẹ trong chiếc nồi đất.

Hai sợi mì “Vạn Cổ Quy Nhất” trong vắt như ngọc thạch, dập dềnh giữa làn nước súp vàng óng. Điểm xuyết trên đó là hai quả trứng rồng nhỏ bằng nắm tay, vỏ ngoài lấp lánh ánh kim, lòng đỏ bên trong dâng trào tinh hoa huyết mạch thái cổ. Nếu những vị Tiên Đế ngoài kia thấy cảnh này, chắc chắn sẽ uất hận đến mức thổ huyết mà chết. Trứng của Ma Long diệt thế — loại nguyên liệu có thể giúp người ta đúc lại căn cơ, đột phá bình cảnh — giờ đây chỉ là món đồ ăn kèm cho một bát mì tôm đêm muộn.

“Chủ nhân, mì đã xong rồi.” Liễu Y Y nhẹ nhàng bưng bát mì ra phòng ngoài.

Diệp Phi lúc này đang nằm ườn trên chiếc ghế sofa da hổ, một tay gối sau đầu, tay kia lười biếng vẩy vẩy chiếc quạt nan. Nghe tiếng gọi, anh uể oải ngồi dậy, đôi mắt lờ đờ thiếu ngủ bỗng lóe lên một tia sáng rất nhẹ khi nhìn thấy bát mì nóng hổi.

“Ừm, vất vả cho cô rồi.”

Diệp Phi cầm đũa, húp một ngụm nước súp. Vị cay nồng lan tỏa, đánh thức mọi tế bào trong cơ thể đang ngủ đông của anh. Mỗi một sợi mì đi vào bụng đều biến thành linh lực cuồn cuộn, nhưng vừa chạm tới đan điền của anh đã bị một luồng sức mạnh vô hình ép nén, tan biến vào hư không như một giọt nước rơi vào biển cả. Đối với anh, tu vi chỉ là những con số vô nghĩa trên bảng điều khiển hệ thống.

Bên cạnh cửa tiệm, Vượng Tài — con chó đen gầy gò — đang thu mình trong một góc, đôi tai nó rủ xuống đầy ấm ức. Nó nhìn bát mì trên tay Diệp Phi, rồi lại nhìn đống vỏ trứng rồng dưới chân, trong lòng khóc không ra nước mắt. Đó là trứng do một con rồng cái phương xa tặng nó để làm “sính lễ”, vậy mà chủ nhân lười biếng này không thèm hỏi lấy một câu đã cho vào nồi. Nhưng nghĩ đến việc Diệp Phi vừa dùng “cục tẩy” xóa sổ Thiên Hình Nhãn, Vượng Tài chỉ biết nuốt nước miếng, vẫy đuôi làm vẻ mặt lấy lòng.

Tuy nhiên, bầu không khí bình yên của bữa tối sớm bị phá vỡ.

Bên ngoài cửa tiệm, giữa sương mù dày đặc của Vực Thẳm Cấm Địa, một hiện tượng kỳ dị đang xảy ra. Không phải sấm sét, không phải chấn động, mà là một sự “biến mất”. Không gian không bị xé rách, mà nó đang bị mòn đi bởi một thứ gì đó đen kịt, đậm đặc hơn cả bóng đêm.

Sự tồn tại của thực thể này khiến quy luật thời gian xung quanh tiệm bị đình trệ. Độc Cô Vong, người vẫn đang đứng ngoài hiên để ngẫm lại kiếm ý, bỗng nhiên rùng mình. Lão cảm thấy trái tim mình thắt lại, thanh gỉ kiếm sau lưng bắt đầu rung lên từng hồi cảnh báo sắc lạnh.

“Tiệm trưởng… có thứ gì đó… không đúng!” Độc Cô Vong trầm giọng, ánh mắt lão nhìn chằm chằm vào khoảng hư vô trước mặt.

Diệp Phi dừng đũa, khẽ thở dài một tiếng: “Đã bảo là không được làm phiền ta lúc đang ăn cơ mà. Sao cứ phải chọn lúc này nhỉ?”

Hệ thống trong đầu Diệp Phi bỗng phát ra âm thanh máy móc dồn dập:
[Cảnh báo! Cảnh báo! Thực thể ‘Hư Vô’ đã bị thu hút bởi sự thăng cấp của hệ thống.]
[Thông tin thực thể: Hư Vô là mảnh vỡ của kỷ nguyên trước, không thuộc về Thiên Đạo, không có trong luân hồi. Nó không tồn tại nhưng lại đang nuốt chửng mọi sự tồn tại.]
[Nhiệm vụ khẩn cấp: Xóa bỏ sự tồn tại của Hư Vô. Phần thưởng: Đồng bộ hóa toàn bộ kho hàng điện tử.]

Diệp Phi đặt bát mì xuống bàn trà, ánh mắt vẫn còn luyến tiếc sợi mì cuối cùng. Anh đứng dậy, bước ra phía cửa. Liễu Y Y cũng vội vàng đi theo, sắc mặt nàng tái nhợt khi cảm nhận được cái lạnh thấu xương đang lan tỏa.

Trước mắt họ, một khối cầu đen ngòm không có hình thù cố định đang từ từ hiện ra. Nó không đi bộ, không bay, mà nó như một cái lỗ đen đang di chuyển. Những cây cỏ thần bí trong vườn của Diệp Phi, ngay cả những mảnh vỡ quy tắc của Vực Thẳm, hễ chạm vào khối đen đó đều lập tức tan biến, không để lại một dấu vết, kể cả bụi trần.

Đó chính là “Hư Vô”. Một khi bị nó nuốt chửng, bạn không chỉ chết, mà là bạn chưa từng sinh ra trên đời. Tất cả ký ức của người thân về bạn, tên của bạn trong thư tịch, thậm chí là dấu chân bạn trên cát đều sẽ bị xóa sạch khỏi lịch sử vũ trụ.

“Nó… nó đang muốn ăn cái tiệm này sao?” Vượng Tài rên rỉ, lông toàn thân dựng đứng lên như kim châm.

“Nó muốn ăn ta thì đúng hơn.” Diệp Phi lẩm bẩm.

Thực thể Hư Vô kia phát ra những âm thanh kỳ lạ, không giống tiếng người, mà giống như tiếng gió rít qua những ngôi mộ cổ hàng triệu năm. Nó nhận ra Diệp Phi — kẻ duy nhất có khả năng can thiệp vào bản chất của thực tại bằng “Cục Tẩy” vừa nãy. Đối với nó, Diệp Phi chính là thiên địch.

“Vượng Tài, trông tiệm cho kỹ. Đừng để nó làm bẩn tường, lát nữa lau mệt lắm.”

Diệp Phi bước ra khỏi phạm vi mái hiên, chân đi dép tông, tay vẫn cầm chiếc quạt nan cũ kỹ. Khi anh bước vào vùng không gian bị Hư Vô ảnh hưởng, lớp áo tạp dề màu xám của anh không hề bị bào mòn. Trái lại, “Lĩnh vực tuyệt đối” của tiệm theo từng bước chân anh mở rộng ra, đẩy lùi bóng tối đậm đặc kia.

Hư Vô bắt đầu cuộn xoáy mãnh liệt. Nó mở ra một cái miệng khổng lồ như muốn nuốt chửng toàn bộ Vực Thẳm Cấm Địa vào trong lòng mình. Ở thế giới bên ngoài, tại các đại tông môn, những vị cổ hủ nhất bắt đầu cảm thấy đầu óc choáng váng. Họ bắt đầu quên đi một vài sự kiện, một vài cái tên, thậm chí là quên đi chính lịch sử khai tông lập phái của mình. Sự hiện diện của Hư Vô đang gặm nhấm vào tầng sâu nhất của ký ức vũ trụ.

“Hệ thống, đồ mới đâu? Lấy ra cho ta.” Diệp Phi nói trong đầu.

[Xác nhận. Mở khóa ‘Máy Tính Bảng Định Dạng Thực Tại’.]

Trên tay Diệp Phi bỗng xuất hiện một chiếc máy tính bảng màu đen bạc bóng loáng, màn hình hiển thị những dòng mã phức tạp đang trôi đi với tốc độ ánh sáng. Anh nhìn vào màn hình, đưa tay gãi đầu: “Rắc rối quá, sao không dùng loại nào cảm ứng đơn giản một chút?”

Diệp Phi giơ chiếc máy tính bảng về phía khối cầu đen khổng lồ. Camera của máy bắt nét vào “Hư Vô”. Trên màn hình hiện ra một dòng thông báo:
[Phát hiện file lỗi: ‘Unidentified_Void_001’. Dung lượng: Vô hạn. Bạn có muốn xóa vĩnh viễn không?]

Diệp Phi không chút do dự, dùng ngón tay nhấn vào nút “Delete” màu đỏ chói mắt.

Oanh!

Một luồng sáng trắng bạc thoát ra từ chiếc máy tính bảng, bao trùm lấy toàn bộ thực thể Hư Vô. Không có tiếng nổ kinh thiên động địa, không có máu thịt văng tung tóe. Chỉ có âm thanh như tiếng file bị xóa đi trong thùng rác máy tính.

“Không… có… thể…” Một tiếng rền rĩ đau đớn vang vọng từ bên trong khối đen. Đó là tiếng kêu của chính linh hồn thực thể Hư Vô. Nó đang cố gắng chống cự bằng cách bám lấy ký ức của chúng sinh để tồn tại.

Nhưng sức mạnh của hệ thống là tuyệt đối. Khi Diệp Phi nhấn nút xóa, quy luật của vũ trụ bắt đầu được viết lại. Chiếc máy tính bảng trên tay anh tỏa ra hàng tỷ sợi dây xích ánh sáng, luồn lách vào từng kẽ hở của không gian và thời gian. Chúng tìm kiếm mọi tàn tích của Hư Vô trong ký ức của mọi sinh vật, từ con kiến đến Tiên Đế, từ quá khứ mười vạn năm trước đến tương lai vạn năm sau.

“Format toàn bộ.” Diệp Phi lạnh lùng lướt tay trên màn hình.

[Đang dọn dẹp bộ nhớ đệm vũ trụ…]
[Đang ghi đè lên các phân đoạn thực tại bị hư hại…]
[Hoàn tất 99%…]

Độc Cô Vong đứng bên hiên, lão chợt cảm thấy đầu mình trống rỗng trong một giây. Lão dường như vừa thấy một thứ gì đó vô cùng khủng khiếp, nhưng ngay sau đó, ký ức đó biến mất hoàn toàn. Lão chớp mắt, nhìn thấy Diệp Phi đang đứng giữa sân vườn yên tĩnh.

“Hửm? Mình đứng đây làm gì nhỉ? Tiệm trưởng đang cầm cái tấm gương kỳ lạ kia làm gì?” Độc Cô Vong lẩm bẩm, hoàn toàn không nhớ gì về thực thể đen kịt vừa xuất hiện.

Không chỉ có lão, mà tất cả tu sĩ trong giới tu chân, thậm chí là ý chí của Thiên Đạo, cũng đồng loạt quên mất khái niệm “Hư Vô”. Một chủng tộc, một kỷ nguyên hưng thịnh đã từng tồn tại trong bóng tối giờ đây chính thức tan biến như chưa bao giờ xuất hiện trong dòng thời gian.

Khi thanh tiến trình đạt 100%, khối cầu đen kia thu nhỏ lại thành một điểm li ti rồi biến mất hẳn. Không gian xung quanh tiệm tạp hóa trở lại trạng thái bình yên vốn có. Những cây thảo dược bị “nuốt” mất đột ngột mọc lại y hệt như cũ, bởi vì trong “ký ức mới” của thế giới, chúng chưa bao giờ bị hủy hoại.

[Nhiệm vụ hoàn thành. Kho hàng điện tử đã mở khóa hoàn toàn.]
[Chúc mừng Tiệm trưởng đã bảo trì thành công sự ổn định của vũ trụ.]

Diệp Phi thu lại chiếc máy tính bảng, nó lập tức biến thành một chiếc hộp màu xanh quen thuộc nằm trên giá sách của tiệm. Anh thở ra một hơi dài, cảm thấy cánh tay mình hơi mỏi.

“Xong rồi à?” Liễu Y Y chạy tới, lo lắng nhìn quanh: “Chủ nhân, cái thứ đen sì lúc nãy đâu rồi?”

Diệp Phi mỉm cười nhạt, xoa xoa gáy: “Thứ đen nào? Cô nhìn nhầm rồi, chỉ là một chút sương mù đặc hơn bình thường thôi. Chắc tại cô làm việc quá sức đấy.”

Liễu Y Y ngẩn người. Nàng cố gắng lục tìm trong trí nhớ, nhưng đúng thật là nàng không còn thấy hình ảnh thực thể đáng sợ kia đâu nữa. Nàng chỉ nhớ là Diệp Phi vừa bước ra sân ngắm cảnh, rồi bây giờ anh quay lại.

“Ơ… chắc là vậy thật.” Nàng lẩm bẩm, hoang mang đi vào trong.

Vượng Tài là kẻ duy nhất còn giữ được một chút ấn tượng mơ hồ vì nó có huyết mạch Long tộc liên kết với tiệm, nhưng cái ký ức đó cũng đang nhanh chóng mờ đi. Nó lắc lắc cái đầu to tướng, thầm nghĩ: “Chủ nhân lại làm gì đó kinh thiên động địa rồi, nhưng tốt nhất là mình cũng nên quên đi thì hơn.”

Diệp Phi quay lại chỗ bát mì. Nước súp vẫn còn hơi ấm, nhưng sợi mì đã hơi nhừ một chút. Anh thở dài, vẻ mặt đầy sự thực dụng:

“Hệ thống, lần sau có dọn dẹp thì chọn lúc ta ngủ nhé. Phí cả bát mì trứng rồng.”

Nói đoạn, anh lại cầm đũa lên, húp sạch chỗ nước súp còn lại một cách ngon lành. Ánh đèn neon phía trên biển hiệu tiệm lại bắt đầu nhấp nháy, tỏa ra ánh sáng ấm áp bảo bọc lấy gian nhà nhỏ giữa Vực Thẳm.

Cách đó vạn dặm, tại Thái Dương Thánh Địa, một vị Thái Thượng Trưởng Lão đang ghi chép sử sách bỗng nhiên dừng bút. Lão nhìn vào trang giấy trắng trước mặt, cau mày tự hỏi: “Mình định viết về cái gì ấy nhỉ? Hình như là một hiểm họa diệt thế vừa qua đi… Mà thôi, chắc là mình già quá rồi nên hay quên.”

Thế giới tiếp tục vận hành. Những âm mưu, những cuộc chiến của các tông môn vẫn tiếp diễn. Nhưng không một ai biết rằng, cách đây vài phút, sự tồn tại của họ suýt chút nữa đã bị định dạng lại về con số không tròn trĩnh.

Trong tiệm, Diệp Phi lau miệng, liếc nhìn chiếc tivi 60 inch vừa mới xuất hiện trên kệ hàng mới mở khóa.

“Ồ, có tivi rồi à? Không biết ở đây có bắt được sóng đài nào không nhỉ?”

Anh cầm chiếc điều khiển từ xa, vô tình nhấn nút nguồn. Màn hình tivi lóe sáng, hiện lên hình ảnh một vị Thánh Chủ của một đại tông môn đang phát biểu hùng hồn về việc tiêu diệt yêu ma.

Diệp Phi gật gù: “Xem ra cuộc sống sau này sẽ bớt nhàm chán hơn rồi đây.”

Ngoài kia, Vực Thẳm Cấm Địa vẫn gào thét, nhưng tiếng chuông gió của tiệm tạp hóa Diệp Phi vẫn leng keng dịu dàng, át đi mọi âm thanh hỗn loạn của thế gian. Ký ức về Hư Vô đã mất, nhưng truyền kỳ về một tiệm trưởng lười biếng vô địch thì chỉ mới bắt đầu lan tỏa vào sâu thẳm tâm linh của từng vị khách định mệnh.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8