Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm Địa
Chương 184: Sự hồi sinh của vạn vật sau đại nạn.

Cập nhật lúc: 2026-05-24 19:15:38 | Lượt xem: 7

CHƯƠNG 184: SINH CƠ BỪNG NỞ, TIÊN ĐẠO CŨNG PHẢI XẾP HÀNG

Vực Thẳm Cấm Địa vốn là nơi bị nguyền rủa bởi sự hỗn mang, nơi mà ngay cả ánh sáng của mặt trời cũng bị bẻ cong thành những sợi tơ đen kịt đầy tử khí. Thế nhưng, sau cái ngày mà Thiên Đạo Ý Chí xuống thế rồi lặng lẽ “nghỉ hưu” dưới hình dạng một đứa trẻ, vùng đất này đã trải qua một cuộc đại biến thái chưa từng có trong lịch sử tu chân giới.

Ánh sáng không còn là một thứ xa xỉ. Từ trên bầu trời xám xịt của Vực Thẳm, những tia nắng vàng óng như mật ong rớt xuống, xuyên qua lớp sương mù đã loãng đi rất nhiều, chiếu rọi lên những phiến đá cổ xưa. Điều kỳ lạ là những tia nắng này không chỉ mang theo nhiệt lượng, mà còn mang theo cả mùi thơm nhàn nhạt của… bột giặt Omo, một món hàng mà Diệp Phi vừa nhập về tuần trước và lỡ tay đổ xuống giếng nước sau vườn.

Diệp Phi ngồi trên chiếc ghế nằm bằng mây đã hơi cũ, đôi mắt lờ đờ nhìn ra mảnh vườn phía trước. Anh ngáp một cái dài, nước mắt chực trào ra nơi khóe mi. Chiếc quạt nan trong tay khẽ phẩy, tạo ra những luồng gió mang theo quy tắc vặn vẹo của không gian, nhưng tác dụng duy nhất của nó lúc này chỉ là để đuổi mấy con ruồi linh khí đang vo ve quanh tách trà gừng.

“Hệ thống, tổng kết doanh thu sau sự kiện ‘Chỉnh đốn Thiên Đạo’ xem nào,” Diệp Phi lười biếng truyền tin bằng ý nghĩ.

*“Ting! Chúc mừng ký chủ đã hoàn thành nhiệm vụ ẩn: ‘Khách hàng là Thượng Đế (nghĩa đen)’. Phần thưởng: 10.000.000 điểm tích lũy, mở khóa danh mục hàng hóa: ‘Đồ gia dụng siêu cấp’. Hiện tại, thế giới đã đi vào quỹ đạo ổn định mới, tỉ lệ sinh cơ trong Vực Thẳm tăng 500%.”*

Diệp Phi nhướn mày, môi hơi nhếch lên: “500% à? Thảo nào thấy cái cây cổ thụ ở đầu cổng kia nó cứ rung rinh như muốn mọc ra… đùi gà ấy nhỉ.”

Anh nhìn ra xa. Quả thực, sự hồi sinh đang diễn ra với tốc độ kinh hoàng. Những vết nứt không gian do trận chiến trước đó để lại, vốn là những cái hố đen có thể nuốt chửng một vị Hóa Thần cảnh trong chớp mắt, giờ đây đang được vá lại bằng những dải ruy băng màu sắc rực rỡ – một hiệu ứng hình ảnh của hệ thống để “làm đẹp cảnh quan”. Cây cỏ vốn héo úa, mang độc tính kịch liệt, nay bỗng dưng nảy mầm xanh biếc, hoa nở rộ đủ loại sắc màu, tỏa ra linh khí tinh thuần đến mức chỉ cần hít một hơi, một phàm nhân cũng có thể lập tức đạt tới Luyện Khí tầng ba.

Vượng Tài, con chó đen nhỏ gầy gò đang nằm cuộn tròn dưới chân ghế của Diệp Phi, khẽ cựa mình. Nó mở một bên mắt, con ngươi màu vàng kim rực lửa vốn có thể thiêu rụi cả một đại lục nay chỉ chứa đầy sự thỏa mãn. Nó nhìn về phía đống xương ma thú chất cao như núi ở góc sân, thầm nghĩ tối nay chủ nhân chắc chắn sẽ cho nó thêm một xúc xích bò cao cấp để thưởng cho công lao “trông cửa”.

“Lão đại, con nhóc đó lại tới kìa,” Vượng Tài bỗng truyền âm, giọng nói trầm thấp như tiếng sấm rền nhưng lại đầy vẻ ngán ngẩm.

Từ phía xa, một bóng nhỏ nhắn chạy lon ton trên con đường mòn vốn được lót bằng những miếng vảy ngược của Ma Long (mà Vượng Tài đã bị Diệp Phi ép “hiến tặng” để làm đường cho đẹp). Đó là một cô bé khoảng năm, sáu tuổi, mặc một chiếc váy yếm màu đỏ tươi, cột tóc hai bên trông vô cùng đáng yêu. Thế nhưng, nếu một vị Tiên Đế nào đứng ở đây, họ sẽ sợ đến mức rụng cả tim, bởi cô bé này chính là hóa thân của Thiên Đạo Ý Chí – kẻ vừa mới đây thôi còn muốn xóa sổ cả thế giới này.

“Anh Phi! Anh Phi! Kẹo mút của em hết rồi!” Cô bé vừa chạy vừa gọi, giọng nói lảnh lót như chim sơn ca nhưng áp lực vô hình từ mỗi bước chân của cô khiến không gian xung quanh rung lên bần bật.

Diệp Phi không buồn mở mắt hoàn toàn, tay quờ quạng trong túi tạp dề, rút ra một cây kẹo mút vị dâu tây bọc giấy kính lấp lánh ném qua: “Đã bảo bao nhiêu lần rồi, muốn ăn thì phải trả tiền. Một cây kẹo mút giá mười năm quy tắc của cô, đừng có mà đòi nợ.”

Cô bé chụp lấy cây kẹo, cười hì hì, động tác bóc vỏ vô cùng điêu luyện. Cô nhảy lên ngồi trên bệ cửa sổ của tiệm tạp hóa, đôi chân ngắn cũn cỡn đung đưa: “Em hết quy tắc cũ rồi, lấy quy tắc mới ‘Hạnh phúc nhân gian’ trả được không? Em vừa mới tạo ra nó sáng nay đó.”

Diệp Phi lầu bầu: “Quy tắc gì cũng được, miễn là hệ thống chấp nhận.”

*“Ting! Thu được quy tắc cấp SSS: ‘Hạnh phúc nhân gian’. Giá trị: 100.000 điểm tích lũy. Ghi nhận thanh toán cho… 100 cây kẹo mút.”*

Ở phía bên kia tiệm, Liễu Y Y đang bận rộn sắp xếp lại những cuộn giấy vệ sinh “Linh văn” lên kệ. Sau đại nạn, số lượng tu sĩ kéo đến tiệm tăng vọt. Họ không còn đến để tìm kiếm bí kíp hay đoạt bảo một cách điên cuồng như trước, mà đến với một sự thành kính và sợ hãi tột độ.

“Tiệm trưởng, hôm nay lượng khách từ Trung Châu kéo đến rất đông,” Liễu Y Y nhẹ nhàng bước đến bên cạnh Diệp Phi, đôi sườn xám cách tân tôn lên vóc dáng hoàn mỹ của nàng. Gương mặt nàng lạnh lùng thường ngày nay đã vương chút hơi ấm, đôi mắt nhìn Diệp Phi luôn lấp lánh sự ngưỡng mộ không chút che giấu. “Đại diện của mười ba tông môn đứng đầu đang quỳ ở ngoài rào chắn, xin được diện kiến ngài để dâng lễ tạ tội.”

Diệp Phi vẩy quạt: “Tạ tội cái gì? Bảo họ có tiền thì vào mua đồ, không có tiền thì xéo đi cho rảnh nợ. Ta không phải thần tiên, ta là thương nhân. Mà bảo họ xếp hàng cho tử tế, đứa nào chen lấn là ta cho Vượng Tài ra ‘tiếp đãi’ đấy.”

Vượng Tài nghe nhắc đến tên mình thì hừ nhẹ một tiếng, khí tức Ma Long thoáng hiện làm mấy vị lão tổ tông môn đang quỳ bên ngoài đồng loạt phun máu, sắc mặt tái nhợt.

Dưới sự chỉ dẫn của Liễu Y Y, đám tu sĩ vốn từng hô phong hoán vũ nay khúm núm bước vào tiệm. Đi đầu là một vị thái thượng trưởng lão của Thiên Kiếm Môn, người từng tuyên bố sẽ chém đôi Vực Thẳm. Giờ đây, ông ta cầm một chiếc giỏ đan bằng cỏ linh lăng, nhìn chằm chằm vào kệ hàng đựng mì tôm “Vạn Cổ Quy Nhất” với ánh mắt thèm khát như nhìn thấy thánh vật vạn năm.

“Cái này… cái này thực sự có thể chữa lành đạo thương sao?” Vị trưởng lão run rẩy hỏi.

Liễu Y Y lạnh nhạt đáp: “Giá 10.000 linh thạch cực phẩm một gói, kèm theo hai trăm năm thọ nguyên. Không mặc cả. Ăn vào không những chữa được đạo thương mà còn giúp ông đột phá tiểu cảnh giới ngay lập tức. Có mua không?”

“Mua! Tôi mua mười gói!”

Diệp Phi ở bên cạnh nghe vậy thì lầm bầm: “Tham lam quá mức, một ngày chỉ được bán tối đa hai gói cho một người thôi Y Y, tránh để bọn họ bị ‘ngộ độc’ linh lực mà nổ tung trong tiệm, dọn dẹp mệt lắm.”

Cả căn tiệm nhộn nhịp hẳn lên. Những món đồ bình thường nhất qua tay Diệp Phi đều trở thành thần vật tái thiết thế giới. Một tu sĩ mất đi cánh tay trong đại nạn sau khi mua một chai “Nước khoáng Tịnh Hóa” và dội lên vết thương, kỳ tích đã xảy ra: một cánh tay mới tràn đầy sức mạnh thần thánh mọc ra trong nháy mắt. Một vị đạo sĩ bị tâm ma ám ảnh suốt nghìn năm, chỉ cần ngửi qua mùi nhang muỗi “Đuổi Tà” giá 50 thọ nguyên, tâm trí bỗng chốc thanh tịnh, cảnh giới đại viên mãn chỉ còn cách một bước chân.

Cùng lúc đó, ở mảnh vườn phía sau, Linh Nhi – tiểu yêu tinh thuộc tộc Linh Dược – đang vui sướng nhảy múa giữa những luống rau.

“Anh Phi, nhìn này! Cây bắp cải hôm qua em trồng đã biến thành ‘Cải bắp Luân Hồi’ rồi!” Cô bé cầm một bắp cải to bằng đầu người, bên trên những phiến lá là những hoa văn chạy dọc trông như những dòng chảy của thời gian.

Diệp Phi liếc mắt nhìn: “Tốt, chiều nay nấu canh bắp cải đi. Ăn mấy thứ đó chắc cũng đỡ buồn ngủ.”

Mọi người xung quanh nghe vậy mà suýt té ngửa. ‘Cải bắp Luân Hồi’ là thứ mà ngay cả các tiên nhân thượng giới cũng phải tranh giành đổ máu mới có được một mẩu lá, vậy mà trong mắt vị tiệm trưởng này, nó chỉ là nguyên liệu cho một bát canh buổi chiều để… đỡ buồn ngủ?

Sự hồi sinh của vạn vật sau đại nạn không chỉ dừng lại ở sinh vật và cỏ cây. Ngay cả các quy tắc vật lý của thế giới cũng đang dần thay đổi quanh tiệm tạp hóa. Trọng lực ở đây ổn định hơn, dòng chảy thời gian êm đềm hơn. Các vết nứt không gian bị hơi thở của tiệm tạp hóa nhuộm màu, trở thành những cổng không gian tiện lợi kết nối Vực Thẳm với các vùng đất khác, biến nơi cấm địa chết chóc này thành một trung tâm giao thương sầm uất chưa từng thấy.

Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm hồng cả một vùng trời Vực Thẳm, các vị khách hàng cuối cùng cũng bị đuổi ra ngoài để tiệm đóng cửa.

Lão Kiếm Quỷ – Độc Cô Vong, với thanh kiếm gỉ sét sau lưng, lảo đảo đi từ trong tiệm ra, tay cầm vò rượu “Ngoại Hạng”. Ông ta nhìn về phía chân trời, nơi Thiên Đạo bé con đang đuổi theo một chú bướm linh khí, khẽ cười khàn đặc: “Diệp tiểu tử, cậu đúng là kẻ điên nhất mà ta từng gặp. Nhưng cảm ơn cậu, nhờ vò rượu này, lão già này mới thấy hóa ra thế gian này vẫn còn đáng sống.”

Diệp Phi chỉ phẩy phẩy tay, vẻ mặt vẫn lờ đờ như thiếu ngủ: “Nợ tiền rượu của tháng trước nhớ trả nhanh đi, không là ta trừ vào cây kiếm của lão đấy.”

Độc Cô Vong cười ha hả, bóng lưng cô độc biến mất vào màn sương sớm nay đã không còn u tối.

Bên trong tiệm, ánh đèn neon nhấp nháy chuyển sang màu vàng ấm áp. Liễu Y Y mang đến một tách trà mới, bốc khói nghi ngút. Diệp Phi hớp một ngụm trà, cảm nhận dòng linh khí ấm nóng chảy qua cơ thể mình, nhìn sang bên cạnh thấy Vượng Tài đã ngáy o o, Thiên Đạo bé con thì đang cuộn tròn ngủ quên trên kệ bánh kẹo.

Mọi thứ thật yên bình.

Sự hồi sinh này không phải là một phép màu từ trời cao rơi xuống, mà là một sự cứu rỗi âm thầm được xây dựng từ những điều nhỏ nhặt nhất trong một tiệm tạp hóa nhỏ bé giữa lòng Vực Thẳm. Những vết thương của đại lục đang dần khép lại, những linh hồn lầm lạc đang tìm thấy lối đi, và hơn hết, Thiên Đạo giờ đây đã không còn là một ý chí vô tình cao ngạo, mà là một đứa trẻ đang được dạy dỗ bởi… kẹo mút dâu tây.

Diệp Phi đóng quyển sổ ghi chép doanh thu lại, tựa lưng vào ghế, lầm bầm một câu cuối trước khi chìm vào giấc ngủ: “Hồi sinh xong rồi thì cũng tốt… nhưng ngày mai nhất định phải tăng giá mì tôm lên, vốn liếng càng lúc càng đắt đỏ…”

Tiệm tạp hóa vẫn đứng đó, lặng lẽ mà vững chãi giữa Vực Thẳm, tỏa ra ánh sáng rực rỡ nhất giữa màn đêm, minh chứng cho một kỷ nguyên mới – kỷ nguyên của sự hồi sinh và của những món hàng giá hời từ vị tiệm trưởng lười biếng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8