Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm ĐịaChương 193: Các thế hệ thiên kiêu mới lại tìm đến Vực Thẳm.
CHƯƠNG 193: NHỮNG KẺ KHÔNG BIẾT TRỜI CAO ĐẤT DÀY
Bầu trời của Vực Thẳm Cấm Địa vĩnh viễn là một màu xám chì đặc quánh, thi thoảng lại bị xé toạc bởi những tia chớp màu tím đen mang theo hơi thở hủy diệt. Ma Sát ở tầng này không còn là những làn khói mỏng manh nữa, chúng kết lại thành những cơn lốc xoáy nhỏ, rít gào như muốn ăn mòn từng tấc da thịt, từng tia thần thức của bất kỳ sinh linh nào lỡ bước xông vào.
Trong màn sương mù lẩn khuất ấy, tiếng bước chân dồn dập và tiếng thở dốc nặng nề vang lên.
“Nhanh lên! Đừng ngoảnh lại! Bầy U Minh Lang đang áp sát rồi!”
Lâm Phá Thiên, đại đệ tử của Vạn Kiếm Tiên Tông, một thiên tài vang danh Nam Thành với tu vi Kim Đan cảnh đỉnh phong, giờ đây trông chẳng khác gì một kẻ tị nạn. Bộ bạch y thêu chỉ vàng quý giá của hắn đã rách tả tơi, thanh kiếm bản mệnh cầm trên tay không còn phát ra ánh kiếm hào nhoáng vốn có, mà đang run rẩy nhẹ trước áp lực của vùng cấm.
Phía sau hắn, Tô Thanh Nguyệt – thánh nữ của Băng Tuyết Thần Cung, gương mặt vốn lạnh lùng như băng sương nay tái nhợt vì cạn kiệt linh lực. Đôi môi nàng run rẩy, đôi chân như muốn quỵ xuống giữa vùng đất sình lầy tanh mùi máu này.
“Lâm sư huynh… chúng ta không thoát được đâu. Nơi này là tầng thứ sáu của Vực Thẳm… Ngay cả Trưởng lão cũng không dám đi sâu như thế này. Chúng ta đã sai… thực sự sai rồi!”
Bọn họ, thế hệ thiên kiêu mới của giới tu chân, được sinh ra trong nhung lụa và sự sùng bái. Nghe danh Vực Thẳm Cấm Địa có kỳ ngộ vạn năm, có di tích của cổ thần, cả đám kéo nhau đi như một chuyến du ngoạn để tìm kiếm tư bản thăng tiến. Thế nhưng, hiện thực đã vả vào mặt họ một cú đau đớn. Vực Thẳm không có kỳ ngộ, chỉ có cái chết rình rập trong từng hơi thở.
“Gừ… gừ…”
Hàng chục đôi mắt đỏ rực như lửa quỷ hiện ra sau màn sương. U Minh Lang – loài quái vật cấp năm, da đồng xương sắt, mỗi con đều có thể xé xác một tu sĩ Kim Đan dễ dàng. Chúng không vội vàng vồ lấy mồi ngon, mà tản ra vây quanh, dùng sự kiên nhẫn tột cùng để nghiền nát ý chí kháng cự cuối cùng của những “vị khách” lạ mặt.
“Chẳng lẽ… ta lại chết ở đây sao?” Lâm Phá Thiên nghiến răng, lòng bàn tay mướt mồ hôi. Hắn chưa muốn chết. Hắn là hy vọng của Tiên Tông, là kẻ tương lai sẽ thống trị vạn dặm giang sơn.
Đúng lúc tuyệt vọng nhất, một âm thanh kỳ lạ vang lên.
*Lẹt xẹt… lẹt xẹt…*
Tiếng động ấy không hề mang theo ma tính, cũng chẳng có chút sát khí nào. Nó đều đặn, nhịp nhàng, giống như… tiếng chổi quét lá trên sân đình.
Trong không gian tràn ngập mùi tử khí và hôi thối này, sự xuất hiện của một âm thanh bình thường đến mức dung tục lại trở nên quỷ dị hơn bất cứ điều gì.
“Cái gì đó?” Tô Thanh Nguyệt nấp sau lưng Lâm Phá Thiên, ánh mắt kinh nghi nhìn về hướng phát ra tiếng động.
Cơn gió Ma Sát bất chợt bị một lực lượng vô hình đẩy lùi, để lộ ra một bóng dáng già nua. Đó là một lão già mặc chiếc áo vải thô màu xám tro, tóc tai rối bời, trên tay cầm một chiếc chổi tre già đã mòn vẹt. Lão đang khom lưng, tỉ mẩn quét những chiếc lá rụng khô khốc từ một vài cái cây trơ trụi quanh đó.
Lâm Phá Thiên ngây người. Lão già này… không có một chút linh lực nào dao động trên người. Cứ như một người phàm trần đi lạc. Nhưng làm thế nào một người phàm có thể đứng vững ở tầng thứ sáu Vực Thẳm?
Bầy U Minh Lang dường như cũng phát hiện ra kẻ lạ mặt. Con đầu đàn gầm lên một tiếng, lao vút đi như một đạo tia chớp đen, nanh vuốt sắc lạnh nhắm thẳng cổ họng lão già quét rác.
“Cẩn thận!” Tô Thanh Nguyệt hét lên theo bản năng.
Lão già nọ dường như chẳng hề hay biết hiểm họa đang ập tới. Ngay khi móng vuốt con lang sắp chạm vào da gà da vịt của lão, lão chỉ khẽ càu nhàu một tiếng:
“Lũ súc vật này, đã bảo là đừng có làm loạn chỗ ta vừa quét xong rồi mà!”
Vừa dứt lời, chiếc chổi tre trên tay lão đưa lên một cách hững hờ, vỗ nhẹ một cái vào đầu con U Minh Lang.
*Bộp!*
Một tiếng động khô khốc vang lên. Một cảnh tượng kinh hoàng xảy ra: Con quái vật cấp năm vốn dĩ cứng hơn thép nguội, dưới cái vỗ nhẹ của chiếc chổi tre, bỗng nhiên nổ tung thành một làn khói đen kịt, ngay cả một mẩu xương vụn cũng không còn sót lại.
Bầy U Minh Lang còn lại như gặp phải thiên địch, toàn bộ lông tóc dựng đứng, tiếng gầm gừ biến thành tiếng rên rỉ sợ hãi. Chúng cụp đuôi, quay đầu chạy bán sống bán chết vào bóng tối, tốc độ còn nhanh hơn cả khi chúng đuổi theo nhóm Lâm Phá Thiên.
Lâm Phá Thiên và Tô Thanh Nguyệt hóa đá tại chỗ. Da đầu bọn họ tê dại, cả người run lên bần bật.
Lão già nọ vẫn không thèm liếc nhìn bọn họ lấy một cái, lại khom lưng xuống quét nốt phần rác vừa bị con lang làm vung vãi. Lão lầm bầm: “Chủ tiệm thật là, bắt mình quét dọn vùng ngoại vi này hàng ngày, mệt chết đi được. Tối nay mà không cho thêm một vò rượu nếp, lão tử nhất định sẽ… hừ, nhất định sẽ quét chậm lại một chút cho xem.”
“Tiền… tiền bối…” Lâm Phá Thiên lấy hết can đảm, run rẩy chắp tay hành lễ. “Đa tạ tiền bối cứu mạng. Không biết tiền bối là vị đại năng phương nào?”
Lão già lúc này mới dừng chổi, liếc nhìn bọn họ bằng đôi mắt đục ngầu, nhưng cái nhìn đó khiến Lâm Phá Thiên cảm thấy như linh hồn mình bị bóc trần, không có bất kỳ bí mật nào có thể che giấu.
“Đại năng cái con khỉ gì. Lão già này chỉ là một kẻ sai vặt kiếm cơm qua ngày thôi.” Lão già khịt mũi, tay chỉ về phía sau màn sương. “Muốn lánh nạn hay mua đồ thì vào đó. Nhớ kỹ, vào trong thì ngậm cái miệng lại, đừng có làm ồn đến giấc ngủ của chủ tiệm. Nếu không, ngay cả thần tiên cũng không cứu được các ngươi đâu.”
Dứt lời, lão già lại cắm cúi quét rác, hoàn toàn coi nhóm thiên kiêu như không khí.
Lâm Phá Thiên và những kẻ đi theo nhìn theo hướng ngón tay lão chỉ. Sương mù lúc này tản ra một chút, hiện lộ ra một lối mòn nhỏ lát đá xanh sạch sẽ đến kỳ lạ. Cuối con đường, giữa cái hoang tàn và chết chóc của Vực Thẳm, một quầng sáng vàng ấm áp hiện ra.
Đó là một ngôi nhà gỗ nhỏ đơn sơ nhưng mang lại một cảm giác bình yên khó tả. Phía trước hiên nhà, một biển hiệu neon nhấp nháy liên tục với dòng chữ:
**“TIỆM TẠP HÓA DIỆP PHI – MỞ CỬA 24/7”**
Bên cạnh cửa ra vào, có một con chó đen nhỏ đang nằm cuộn tròn ngủ khì khì. Nghe thấy tiếng bước chân, con chó chỉ khẽ hé mắt nhìn bọn họ một cái, cái đuôi vẫy nhẹ đầy lười biếng, rồi lại tiếp tục giấc nồng.
“Tiệm… tiệm tạp hóa? Giữa Vực Thẳm Cấm Địa?” Tô Thanh Nguyệt lẩm bẩm, cảm thấy nhận thức của mình về thế giới hoàn toàn bị sụp đổ.
Lâm Phá Thiên hít một hơi thật sâu. Hắn nhìn lại phía sau, sương mù đang dày đặc trở lại, tiếng quái thú gào thét vẫn văng vẳng bên tai. Phía trước là ánh đèn vàng lung linh và sự tĩnh lặng lạ kỳ. Hắn không có sự lựa chọn nào khác.
“Đi! Vào trong xem sao.”
Khi bước qua cánh cửa gỗ, một luồng không khí ấm áp, thoang thoảng mùi hương trầm và… mùi gì đó rất lạ, cay cay, thơm nồng giống như đồ ăn vừa nấu xong, tràn ngập khoang mũi họ. Ma Sát hoàn toàn biến mất, linh lực trong người vốn đang khô kiệt bỗng nhiên bắt đầu hoạt động trở lại một cách kỳ diệu.
Trong tiệm, hàng hóa được xếp ngay ngắn trên các kệ gỗ. Một cô gái trẻ mặc bộ sườn xám cách tân màu xanh nhạt, trên ngực đeo bảng tên nhỏ có chữ “Nhân viên xuất sắc”, đang dùng khăn sạch lau chùi quầy thu ngân. Vẻ đẹp của cô gái khiến Tô Thanh Nguyệt vốn tự hào là đệ nhất mỹ nhân cũng phải cảm thấy tự ti, vì sự thoát tục và khí chất lạnh lùng như ánh trăng thanh ấy.
“Hoan nghênh quý khách đến với tiệm tạp hóa Diệp Phi.” Cô gái – chính là Liễu Y Y – ngước mắt nhìn, giọng nói nhàn nhạt không chút cảm xúc. “Ở đây chúng tôi có các loại nhu yếu phẩm, pháp bảo, thuốc men và thực phẩm chức năng. Muốn mua gì xin cứ tự nhiên, nhưng nhớ tuân thủ quy tắc của tiệm: không gây gổ, không làm ồn, tiền trao cháo múc.”
Lâm Phá Thiên đảo mắt quanh tiệm, rồi khựng lại ở chiếc ghế tựa bọc da nằm ở góc trong cùng.
Trên đó, một thanh niên trẻ tuổi, tóc tai có phần bù xù, đang đắp một tờ báo lên mặt. Một tách trà bốc khói nghi ngút đặt trên chiếc bàn gỗ bên cạnh. Anh ta nằm đó, hơi thở đều đặn, dường như chẳng hề bận tâm đến việc có khách vào nhà hay sự kinh thiên động địa bên ngoài Vực Thẳm.
“Vị này… chính là chủ tiệm?” Lâm Phá Thiên hạ thấp giọng hỏi Liễu Y Y.
Liễu Y Y gật đầu: “Chủ tiệm của chúng tôi đang trong giờ nghỉ trưa. Các vị có việc gì có thể nói với tôi. Nếu muốn mua đồ, bảng giá ở trên kệ.”
Nhóm thiên kiêu tò mò tiến đến các quầy hàng. Lâm Phá Thiên dừng lại trước một hộp nhựa có hình ảnh bắt mắt, bên trên ghi dòng chữ: “Mì tôm Vạn Cổ Quy Nhất – Vị Bò Cay Đại Dương”.
“Giá: 50 năm thọ nguyên một bát?” Lâm Phá Thiên suýt nữa thì hét lên kinh hãi. “Cái thứ này… cái thứ rẻ tiền này mà dám đòi 50 năm thọ nguyên của ta?”
Ánh mắt Liễu Y Y lạnh đi vài phần: “Thứ này có thể giúp tu sĩ khôi phục hoàn toàn linh lực trong nháy mắt, và có xác suất 10% giúp đột phá cảnh nhỏ ngay lập tức. Nếu quý khách cảm thấy thọ nguyên của mình quý hơn tu vi, có thể không mua.”
Một đệ tử đi theo Lâm Phá Thiên cười nhạt: “Quá nực cười! Một bát mì có thể giúp đột phá? Ta thấy các ngươi đúng là quân lừa đảo…”
Lời chưa dứt, con chó đen nhỏ nằm ngoài cửa – Vượng Tài – đột ngột xuất hiện ngay bên cạnh chân gã đệ tử kia. Nó không sủa, cũng không cắn, chỉ đứng đó ngẩng đầu nhìn gã. Trong khoảnh khắc ấy, gã đệ tử cảm thấy như mình đang đối mặt với một thực thể cổ xưa có thể nuốt chửng cả bầu trời. Toàn thân gã đông cứng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, lời nói nghẹn lại nơi cổ họng.
“Vượng Tài, đừng làm khách sợ.” Giọng nói uể oải từ sau tờ báo vang lên.
Diệp Phi lười biếng kéo tờ báo xuống, dụi dụi đôi mắt còn ngái ngủ. Anh ngồi dậy, vươn vai một cái, xương cốt kêu răng rắc.
“Y Y, có khách à?”
“Vâng, thưa chủ tiệm. Có mấy vị… thiên kiêu từ bên ngoài vào.” Liễu Y Y nhấn mạnh hai chữ “thiên kiêu” với vẻ châm biếm nhẹ.
Diệp Phi liếc nhìn nhóm Lâm Phá Thiên. Một cái liếc mắt đơn giản thôi nhưng khiến tất cả bọn họ cảm thấy như mọi lớp phòng ngự tâm linh đều sụp đổ.
“Mì tôm không rẻ, nhưng tiền nào của nấy.” Diệp Phi cầm tách trà lên nhấp một ngụm, ánh mắt anh nhìn Lâm Phá Thiên. “Ngươi… Kim Đan đỉnh phong, kinh mạch bên trái đã bị Ma Sát xâm nhập, nếu không chữa trị, nửa giờ nữa tu vi của ngươi sẽ tan biến hoàn toàn. Muốn sống thì mua chai nước khoáng Tịnh Hóa đằng kia. Giá chỉ 20 năm thọ nguyên thôi. Rẻ chán.”
Lâm Phá Thiên giật mình. Việc kinh mạch bị tổn thương là điều bí mật hắn vừa gặp phải lúc chạy trốn, chưa hề nói với ai. Làm sao người thanh niên này nhìn thấy được?
Sự kiêu ngạo trong lòng hắn hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự kính sợ sâu sắc. Hắn vội vàng cúi người: “Vãn bối có mắt không tròng, xin chủ tiệm lượng thứ. Ta… ta mua!”
Tô Thanh Nguyệt bên cạnh nhìn chằm chằm vào một vật phẩm khác trên kệ: “Giấy vệ sinh Linh văn – Mua một cuộn tặng một gói tăm?”
Nàng tò mò cầm lên xem, lập tức đồng tử co rụt lại. Bên trên mỗi lớp giấy mỏng manh ấy đều ẩn chứa những phù văn cao cấp đến mức nàng không thể lý giải được. Nếu dùng thứ này để bố trận hay tấn công… Thiên địa ơi, đây không phải là giấy vệ sinh, đây là kho tàng bùa chú cấp chí tôn!
“Cái đó là hàng dùng một lần, dùng xong thì vứt đi, đừng có tiếc.” Diệp Phi phẩy tay, giọng điệu như đang nói về mớ rau ngoài chợ. “Này mấy đứa nhỏ, ở chỗ ta bán hàng là duyên phận. Đừng có đứng đó ngó nghiêng mãi, mau chọn đi rồi thanh toán, ta còn phải chuẩn bị hàng cho mấy vị khách sừng sỏ sắp tới.”
Lâm Phá Thiên run rẩy lấy ra chai nước khoáng “Tịnh Hóa Tâm Linh”. Khi nắp chai vừa mở, một mùi hương tinh khiết lan tỏa, xua tan mọi mệt mỏi và hắc ám trong tâm trí hắn. Hắn dứt khoát uống một hơi hết sạch.
*Ầm!*
Một luồng linh lực ấm áp như nước suối đầu nguồn chảy qua khắp cơ thể. Vết thương do Ma Sát bám lấy kinh mạch bị bốc hơi trong tích tắc. Không chỉ vậy, rào cản từ Kim Đan lên Nguyên Anh vốn đã giam cầm hắn suốt ba năm qua, lúc này lại bắt đầu lung lay dữ dội.
“Cái này… thực sự có hiệu quả thần kỳ như vậy sao?” Lâm Phá Thiên run lên vì xúc động. 20 năm thọ nguyên đổi lấy cơ hội đột phá Nguyên Anh, đây không phải là cái giá cắt cổ, mà là cái giá rẻ đến mức hèn mạt!
Tô Thanh Nguyệt cũng không chần chừ nữa. Nàng dồn hết tài sản, thậm chí thế chấp cả bộ hộ tâm bằng băng ngọc cấp cực phẩm để đổi lấy một bát mì tôm và một vài món đồ lặt vặt.
Nhìn nhóm thiên kiêu lúc mới vào thì khinh khỉnh, giờ đây thì chen chúc nhau chọn hàng như những bà nội trợ đi chợ giảm giá, Diệp Phi chỉ cười nhạt.
Anh nằm lại xuống ghế tựa, tờ báo lại được đắp lên mặt.
“Chủ tiệm, họ đã trả đủ tiền bằng cách truyền thọ nguyên vào Thẻ Thành Viên rồi ạ.” Liễu Y Y báo cáo.
“Ừm, đưa họ ít quà tặng đi kèm là mấy viên kẹo mút vị linh dược ấy. Coi như khuyến mãi khách mới.” Diệp Phi lầm bầm trong giấc ngủ.
Lúc nhóm Lâm Phá Thiên bước ra khỏi tiệm, họ đã lột xác hoàn toàn. Không còn vẻ rách rưới, tuyệt vọng, thay vào đó là sự hăng hái và sung mãn.
“Lâm sư huynh, chúng ta… có nên nói cho tông môn biết về nơi này không?” Một đệ tử hỏi nhỏ.
Lâm Phá Thiên nhìn chai nước khoáng đã cạn trên tay, lại nhìn về phía lão già quét rác vẫn đang lẹt xẹt quét sân phía xa, trầm giọng nói:
“Nói? Ngươi có gan đó sao? Vị chủ tiệm kia chỉ dùng một ánh mắt đã nhìn thấu tất cả. Con chó đen nọ e rằng có thể nuốt chửng cả một tông môn chúng ta. Ngay cả vị quét rác này… nếu ta không lầm, diện mạo lão rất giống với Huyết Ma Lão Tổ – người đã biến mất một vạn năm trước.”
Cả đám nghe xong đều hít vào một ngụm khí lạnh, mồ hôi ướt đẫm lưng.
“Chỗ này không phải là nơi chúng ta có thể làm chủ hay dòm ngó. Đây là… điểm tuyệt đối của Thiên Đạo.” Lâm Phá Thiên nắm chặt thanh kiếm, ánh mắt phức tạp. “Trở về thôi. Chuyến đi này, 20 năm thọ nguyên đổi lấy tương lai của cả đời, là ta đã lãi lớn rồi.”
Bọn họ quay lưng bước đi vào màn sương, lần này tư thế hiên ngang hơn nhiều. Bởi trong tay mỗi người, ít nhất đều có một hộp mì tôm hoặc một cuộn giấy vệ sinh “nghịch thiên”.
Trong tiệm, Diệp Phi khẽ xoay người. Hệ thống trong đầu vang lên tiếng *Ting ting*:
*“Nhiệm vụ hàng ngày hoàn thành. Doanh thu: 250 năm thọ nguyên. Tích điểm hệ thống: +1000.”*
“Mệt thật đấy.” Diệp Phi lẩm bẩm. “Thế giới này người nghèo thì nhiều, người giàu thì keo kiệt. Hy vọng mấy vị Tiên Đế tối nay xuống sẽ mang theo món hời nào đó khá khẩm hơn.”
Bên ngoài, tiếng chổi quét của Huyết Ma Lão Tổ vẫn đều đặn vang lên, xua tan những âm thanh gào thét của quái vật Vực Thẳm. Cuộc sống bình lặng giữa cấm địa cứ thế trôi qua, mặc kệ ngoài kia thế gian đang xoay vần, thiên kiêu hay ma đầu, khi bước vào đây, cũng chỉ là những khách hàng cần sự phục vụ mà thôi.
Diệp Phi nhắm mắt lại, một lần nữa chìm vào giấc ngủ trưa yên ả, bên cạnh tách trà đã nguội nhưng vẫn còn phảng phất hương vị của một thời thái cổ._