Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm ĐịaChương 196: Sự lựa chọn cuối cùng: Trở về hay ở lại?
Tiếng chuông gió treo dưới hiên tiệm tạp hóa kêu lên những tiếng “leng keng” khô khốc. Gió ở Vực Thẳm Cấm Địa chưa bao giờ mang theo hơi ấm, nó luôn luồn lách qua những kẽ đá vỡ vụn, mang theo mùi của sự tàn lụi và cổ xưa.
Diệp Phi ngồi trên chiếc ghế mây mòn vẹt, đôi mắt lờ đờ thường ngày lúc này lại tỉnh táo một cách lạ thường. Trước mặt anh, một giao diện màu bạc xanh lam rực rỡ đang trôi nổi, ánh sáng của nó át đi cả ngọn đèn dầu vàng vọt trong tiệm.
【 Nhiệm vụ cuối cùng hoàn thành. Điểm tích lũy hiện tại: 10,000,000,000. 】
【 Ký chủ có 15 phút để đưa ra lựa chọn cuối cùng: 】
【 Lựa chọn 1: Trở về. Hệ thống sẽ mở ra khe nứt không gian, đưa ký chủ quay lại Trái Đất vào đúng thời điểm trước khi xuyên không. Điểm tích lũy sẽ được quy đổi thành tiền tệ và quyền lực tuyệt đối tại thế giới cũ. Bạn sẽ là vị thần giữa đám người phàm. 】
【 Lựa chọn 2: Ở lại. Ký chủ sẽ vĩnh viễn gắn liền với Vực Thẳm Cấm Địa. Hệ thống sẽ giải trừ hoàn toàn, Tiệm Tạp Hóa sẽ trở thành một phần của quy luật thế giới này. Ký chủ mất đi quyền bảo hộ từ hệ thống khi ra ngoài phạm vi tiệm. 】
Mười tỷ điểm.
Con số đó dài dằng dặc, lấp lánh như thể chứa đựng cả một dải ngân hà quyền năng. Diệp Phi thọc tay vào túi tạp dề, tìm thấy nửa gói thuốc lá “Linh Hồn” còn sót lại. Anh châm một điếu, làn khói xám nhẹ nhàng tan vào không gian vặn xoắn của Vực Thẳm.
Trở về sao?
Hình ảnh về một căn phòng trọ nhỏ hẹp ở thành phố, mùi khói xe nồng nặc, những bữa mì tôm qua ngày và tiếng chửi mắng của gã chủ nhà hiện lên trong tâm trí. Nhưng ở đó có bố mẹ, có những bộ phim điện ảnh chưa xem hết, có một cuộc đời “bình thường” mà anh từng khao khát đến cháy lòng khi mới đặt chân tới vùng đất quỷ tha ma bắt này.
Thế nhưng, mười năm qua, vị giác của anh đã quen với trà gừng mà Liễu Y Y pha mỗi sáng. Tai anh đã quen với tiếng ngáy như sấm của Vượng Tài dưới gầm bàn. Và trái tim anh, chẳng biết từ lúc nào, đã bén rễ giữa mảnh đất hoang tàn đầy rẫy tử khí này.
“Tiệm trưởng, anh lại thức khuya à?”
Một giọng nói thanh lãnh nhưng chứa đựng sự quan tâm ấm áp vang lên. Liễu Y Y bước ra từ gian hậu, trên tay bưng một chiếc khay gỗ nhỏ, một chén trà bốc khói nghi ngút. Nàng vẫn mặc bộ sườn xám cách tân của tiệm, mái tóc đen dài được búi gọn gàng bằng một cây trâm gỗ đơn giản mà anh tặng nàng năm ngoái.
Diệp Phi không nhìn nàng, anh chỉ nhìn chằm chằm vào cái đồng hồ đếm ngược trên giao diện hệ thống: [09:42].
“Y Y, nếu một ngày tôi không còn ở đây nữa, cô sẽ làm gì?” Anh hỏi, giọng khàn đặc khói thuốc.
Đôi tay đang đặt chén trà của Liễu Y Y khựng lại giữa chừng. Một thoáng hoảng hốt lướt qua đôi mắt đẹp như mặt hồ mùa thu của nàng. Nàng mím môi, cố giữ cho giọng mình bình tĩnh:
“Tiệm trưởng lại đùa gì thế? Ngài là chủ nhân của Vực Thẳm, ngài không ở đây thì nơi này chẳng phải sẽ trở về thành nấm mồ không tên sao? Nếu ngài đi… em sẽ đợi. Đợi cho đến khi thọ nguyên cạn kiệt, đợi cho đến khi cái tên Liễu Y Y tan thành bụi bặm trong gió.”
Ở góc sân, một cái bóng đen khổng lồ khẽ cựa mình. Vượng Tài, con hắc long mang lốt chó đen, mở một con mắt đỏ rực như máu ra nhìn chủ nhân. Nó không nói gì, nhưng hơi thở nóng rực phả ra từ mũi nó làm tan chảy cả những mảnh sương đen gần đó, như một lời thề nguyền im lặng.
Diệp Phi cười khổ. Mười tỷ điểm có thể giúp anh làm vua ở thế giới cũ, nhưng nó không mua được một chén trà tâm ý, cũng không mua được sự trung thành tuyệt đối của một vị Ma Long.
[05:21]
“Hệ thống,” Diệp Phi thầm gọi trong lòng. “Nếu tôi chọn ở lại, 10 tỷ điểm này có thể dùng để làm gì?”
【 Đáp: Điểm tích lũy có thể quy đổi thành sự thăng cấp vĩnh viễn cho tiệm. Ký chủ có thể kiến tạo lại quy tắc của Vực Thẳm, biến nơi này thành một thế giới độc lập, không chịu sự quản thúc của Thiên Đạo Thượng Giới. Tuy nhiên, cái giá là linh hồn ký chủ sẽ vĩnh viễn không thể rời khỏi đây. 】
“Hóa ra là muốn tôi làm quản ngục cho cái chuồng này mãi mãi sao?” Diệp Phi lẩm bẩm.
Anh đứng dậy, đi tới bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm của Vực Thẳm. Phía xa, những tia sét tím của Thiên Kiếp vẫn đang gầm rú như muốn trừng phạt kẻ ngoại lai là anh. Thế giới này không chào đón anh, Thiên Đạo muốn xóa sổ anh. Nhưng những người trong tiệm này, họ cần anh.
Lão Kiếm Quỷ Độc Cô Vong vẫn đang cần những vò rượu mạnh để quên đi tâm ma. Tiểu Yêu Tinh Linh Nhi vẫn cần mảnh vườn này để không bị nghiền nát thành đan dược. Và Liễu Y Y… nàng đã từ bỏ cả thế giới tu chân chỉ để đứng sau quầy thu ngân cho anh.
Diệp Phi hít một hơi thật sâu, ném điếu thuốc xuống đất, dùng mũi giày di nát nó. Ánh mắt lờ đờ biến mất, thay vào đó là một sự kiên định đến rùng mình.
“Lựa chọn 2. Ở lại.”
【 Cảnh báo: Lựa chọn này không thể đảo ngược. Hệ thống sẽ bắt đầu quá trình đồng hóa quy mô lớn. 10 tỷ điểm tích lũy sẽ được tiêu hao hoàn toàn trong 60 giây. 】
“Làm đi.” Diệp Phi nói nhẹ như không.
Oanh!
Một tiếng nổ trầm hùng không phát ra từ không gian, mà vang lên từ tận sâu trong linh hồn của mỗi sinh vật trong Vực Thẳm. Từ tiệm tạp hóa nhỏ bé, một luồng ánh sáng bạc khổng lồ bùng phát, giống như một thanh thần kiếm đâm xuyên qua màn đêm u tối của cấm địa.
Luồng ánh sáng đó lan tỏa tới đâu, sương mù độc hại tan biến đến đó. Những mảnh vỡ quy tắc vặn vẹo bắt đầu được sắp xếp lại. Những tiếng gào thét của các oán linh cổ đại im bặt, thay vào đó là một thứ năng lượng thuần khiết và hiền hòa.
Vượng Tài đứng phắt dậy, nó hú lên một tiếng kinh thiên động địa. Hình bóng con chó nhỏ gầy gò vỡ vụn, lộ ra chân thân Ma Long đen lánh dài vạn dặm. Nhưng lần này, nó không còn mang theo hắc khí diệt thế, mà vảy rồng được bao phủ bởi một lớp thần quang bạc trắng lấp lánh.
Liễu Y Y kinh ngạc nhìn đôi tay mình. Huyết mạch Cửu Âm vốn là gánh nặng khiến nàng đau đớn mỗi đêm giờ đây đang được gột rửa, tinh hoa băng tuyết thuần khiết cuồn cuộn chảy trong kinh mạch, đẩy tu vi của nàng thăng cấp một cách điên cuồng. Từ Nguyên Anh lên Hóa Thần, rồi Luyện Hư… không dừng lại cho đến khi chạm vào ngưỡng cửa của Tiên Nhân.
Bản thân tiệm tạp hóa cũng đang thay đổi. Những bức tường gỗ mục nát biến thành loại gỗ quý có vân rồng, gạch lát sàn trở thành những phiến linh thạch thượng phẩm được gọt giũa tinh xảo. Biển hiệu “Tiệm Tạp Hóa Diệp Phi” phát ra ánh sáng ôn hòa, trấn áp toàn bộ khí vận của cả vùng Vực Thẳm.
Trong giây phút ấy, trên bầu trời của Thương Mang Đại Lục, ý chí của Thiên Đạo đột nhiên rúng động. Một “lỗ hổng” vĩnh viễn đã xuất hiện. Vực Thẳm Cấm Địa không còn là một vết sẹo trên mặt đất, mà đã biến thành một “Thánh Địa” biệt lập, nơi quy tắc của thế giới bên ngoài không thể can thiệp.
Diệp Phi đứng giữa luồng sáng, cảm thấy cơ thể mình đang hòa làm một với từng ngọn cỏ, từng viên sỏi trong vùng đất này. Sức mạnh vô biên chảy qua người anh, nhưng nó không làm anh thấy kiêu ngạo. Anh chỉ cảm thấy… mệt. Cái sự mệt mỏi của người đã tìm được bến đỗ cuối cùng.
Khi ánh sáng nhạt dần, mọi thứ trở lại yên tĩnh.
Vực Thẳm bây giờ đã thay đổi hoàn toàn. Bầu trời không còn đen kịt mà mang một màu tím thẫm của hoàng hôn vĩnh cửu, rực rỡ bởi hàng triệu đốm sáng linh lực. Tiệm tạp hóa trở nên bề thế hơn, giống như một cung điện cổ kính ẩn mình trong sương sớm.
Vượng Tài thu nhỏ lại thành con chó đen như cũ, nhưng ánh mắt nó nhìn Diệp Phi đã mang theo sự sùng bái tuyệt đối. Nó nằm xuống hiên tiệm, vẫy vẫy cái đuôi, ra vẻ ta đây là bảo vệ tối cao của thánh địa.
Liễu Y Y bước tới bên cạnh Diệp Phi, nàng run run chạm vào tay áo anh, như để xác nhận anh vẫn còn ở đó.
“Tiệm trưởng… ngài… ngài vừa làm gì thế?”
Diệp Phi nhếch môi cười, cái ngáp dài quen thuộc lại hiện ra trên gương mặt thanh tú.
“Chẳng có gì, chỉ là đổi đống tiền tiết kiệm lấy cái sổ đỏ vĩnh viễn thôi. Từ giờ, không ai có thể làm phiền chúng ta nữa.”
Anh nhìn ra xa, nơi biên giới của Vực Thẳm vừa mới được thiết lập. Ở đó, vô số cường giả của các tông môn đang run rẩy quỳ sụp xuống trước uy áp khủng bố vừa bộc phát. Họ sẽ truyền tai nhau về một thần tích, về một vị chủ nhân mới của cấm địa, một người có thể búng tay làm thay đổi cả càn khôn.
Nhưng Diệp Phi chẳng quan tâm.
“Y Y, lấy cho tôi bao thuốc mới. Loại ‘Vạn Cổ Trường Sinh’ ấy, hôm nay tôi muốn đổi vị một chút.”
“Vâng, tiệm trưởng.” Liễu Y Y mỉm cười, nụ cười rạng rỡ hơn cả ngàn vạn tinh tú trên bầu trời.
Diệp Phi ngã lưng xuống chiếc ghế mây (giờ đây đã được làm từ thần mộc vạn năm nhưng vẫn có độ êm ái như cũ). Anh nhắm mắt lại, cảm nhận hơi thở của thế giới này.
Anh đã không trở về Trái Đất. Anh đã chọn ở lại nơi nguy hiểm nhất, cô độc nhất này. Nhưng khi mở mắt ra và nhìn thấy chén trà nóng, thấy nhân viên của mình, thấy con thú cưng trung thành, Diệp Phi biết mình không hề cô độc.
Ở đâu có sự bình yên trong tâm hồn, ở đó chính là nhà.
Dưới bầu trời rực rỡ của Vực Thẳm, Tiệm Tạp Hóa vẫn mở cửa 24/7. Những vị khách từ khắp chốn sẽ lại kéo đến, mang theo những tham vọng và sự tuyệt vọng của họ để đổi lấy một miếng mì tôm hay một cuộn giấy vệ sinh linh văn. Và vị tiệm trưởng lười biếng kia sẽ vẫn ngồi đó, canh giữ ngưỡng cửa của mình, canh giữ thế giới nhỏ bé mà anh đã dùng cả linh hồn để bảo vệ.
“Ngày mai… chắc chắn sẽ là một ngày bán đắt hàng.”
Diệp Phi lẩm bẩm rồi chìm vào giấc ngủ sâu, giữa tiếng gió lướt qua hiên nhà như một bản tình ca cổ xưa dành cho kẻ lữ hành đã tìm thấy đích đến.