Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm RuộngChương 1: Sư phụ, người ném nhầm rồi!
**CHƯƠNG 1: SƯ PHỤ, NGƯỜI NÉM NHẦM RỒI!**
Trong cõi hằng hà sa số của giới tu chân, phàm là kẻ có chút căn cốt, ai nấy đều mang trong mình một bầu nhiệt huyết kinh thiên động địa. Kẻ thì mơ ước phi thăng để nắm giữ nhật nguyệt, người thì khao khát nghịch thiên cải mệnh để chứng đạo trường sinh. Nhưng tại Trường Sinh Môn – một tông môn ẩn thế lọt thỏm giữa dãy núi Vân Sương quanh năm mây phủ, nơi mà chim bay cũng phải mỏi cánh, hổ chạy cũng phải chồn chân – thì cái gọi là “nhiệt huyết” ấy dường như đã bị gió núi thổi bay từ tám đời trước.
Tông môn này có một tôn chỉ duy nhất, được khắc trên tảng đá rêu phong ngay lối vào, nhưng vì quá lười nên chẳng ai buồn lau chùi: *”Sống dai là gốc, bất tử là đạo.”*
Diệp Phàm, đệ tử đời thứ 99 của Trường Sinh Môn, chính là kẻ kế thừa hoàn mỹ nhất cái “đạo” này. Hắn không chỉ kế thừa, mà còn phát dương quang đại nó lên một tầm cao mới mà sư tổ chắc cũng phải đội mồ sống dậy để vỗ tay khen ngợi (hoặc đánh cho một trận).
Mười năm trước, Diệp Phàm bị sư phụ “lừa” lên núi bằng một củ khoai lang nướng. Mười năm sau, hắn vẫn ở đó, chưa một lần bước chân ra khỏi sơn môn quá nửa dặm. Trong thâm tâm Diệp Phàm, thế giới bên ngoài là một nồi lẩu thập cẩm đầy rẫy hiểm nguy: Thiên tài nhiều như lông lươn, đại năng đi đầy ngoài đường, sơ sểnh một chút là hồn bay phách tán. Hắn luôn tự nhủ: *”Thà làm một con rùa nghìn năm, còn hơn làm một con hổ chỉ sống được ba ngày.”*
Buổi sáng hôm ấy, sương mù trên đỉnh Vân Sương vẫn còn chưa tan hẳn. Diệp Phàm tỉnh dậy trong túp lều tranh của mình. Việc đầu tiên hắn làm không phải là hít thở linh khí trời đất, mà là luồn tay xuống dưới gối, lấy ra một chiếc la bàn bằng đồng rỉ sét và một cuốn sổ tay bìa da đã sờn.
Hắn bắt đầu lẩm bẩm, ngón tay bấm độn liên tục:
“Giờ Thìn, hướng Đông Bắc có mây tím, là điềm lành nhưng kèm theo gió lạnh, dễ cảm mạo. Hướng Tây Nam có sát khí ẩn hiện, chắc là con gà rừng của sư phụ lại đang đi kiếm ăn. Quẻ hôm nay: Bình Hòa. Lưu ý: Tuyệt đối không nên đi vệ sinh vào giờ Ngọ, dễ bị muỗi đốt vào chỗ hiểm.”
Sau khi hoàn thành nghi thức xem bói hằng ngày, Diệp Phàm bắt đầu công đoạn quan trọng nhất: Mặc đồ.
Đầu tiên, hắn mặc một lớp áo lót dệt từ tơ tằm băng lãnh, có tác dụng cách nhiệt và chống lửa. Tiếp theo là một lớp giáp lưới mỏng bằng hắc thiết để phòng bị kiếm khí vô tình. Bên ngoài cùng mới là bộ đạo bào cũ kỹ, bạc màu của Trường Sinh Môn. Nhưng đó chưa phải là tất cả. Trong hai ống tay áo rộng thùng sình của hắn, bên trái giấu mười hai loại độc phấn từ gây mê đến gây ngứa, bên phải nhét đầy bùa độn thổ và bùa nổ. Dưới đế giày, hắn còn cẩn thận khảm hai viên Phong Hành Thạch cấp thấp, chỉ cần có biến là lập tức “vắt chân lên cổ” mà chạy với tốc độ âm thanh.
Khi đã cảm thấy mình giống như một pháo đài di động, Diệp Phàm mới hài lòng bước ra vườn.
“Sư phụ, con dậy rồi!”
Tiếng gọi của hắn vang qua mảnh vườn nhỏ trồng toàn cải bắp và mấy gốc linh dược rẻ tiền. Phía cuối vườn, dưới gốc cây tùng già, một lão già gầy gò, tóc tai bù xù như tổ quạ, đang nằm khểnh trên chiếc ghế mây. Lão cầm một bầu rượu, đôi mắt lờ đờ như người mất hồn, trông chẳng khác gì một lão nông nát rượu dưới xuôi. Đó chính là Trường Sinh Tử — tông chủ duy nhất của Trường Sinh Môn, và cũng là kẻ lười biếng nhất lịch sử tu chân giới.
Lão sư phụ híp mắt nhìn đệ tử, chép miệng đầy ngán ngẩm:
“Tiểu Phàm à, con lại mặc tới mười lớp áo à? Trên cái núi này, ngoài ta, con, ba con gà và một con lợn ra thì còn ai nữa mà con phòng bị dữ vậy? Con định đi đánh nhau với con lợn đó à?”
Diệp Phàm trịnh trọng đáp, vẻ mặt không chút đùa cợt:
“Sư phụ, người dạy con sống dai mới là vương đạo. Con lợn kia trông thì có vẻ hiền lành, nhưng ai biết được nó có phải là một vị đại năng nào đó đang lịch kiếp không? Hay con gà kia thực chất là Phượng Hoàng che giấu tu vi? Cẩn thận không bao giờ là thừa, vạn nhất nó ‘hắt hơi’ một cái là con mất mạng như chơi.”
Trường Sinh Tử thở dài, lắc đầu ngao ngán. Lão tự hỏi mình đã dạy dỗ sai ở đâu mà đứa đệ tử này lại “cẩu” đến mức này. Lão uống một ngụm rượu lớn, rồi đột ngột đứng dậy, dáng vẻ có chút nghiêm túc hiếm thấy:
“Thôi bỏ đi. Hôm nay là ngày lễ trọng đại. Vết nứt không gian nối với ‘Tiên Giới’ vạn năm mới mở một lần ngay sau vườn thuốc của chúng ta. Ta định ném cái lò luyện thuốc cũ rích kia vào đó để thanh tẩy khí uế, tiện thể cầu chút tiên khí cho tông môn. Con đi kiểm tra lại cho ta một chút.”
Diệp Phàm vừa nghe đến bốn chữ “vết nứt không gian” là toàn thân đã dựng tóc gáy. Hắn lùi lại ba bước, tay thủ sẵn bùa độn thổ:
“Sư phụ, thứ đó nguy hiểm lắm! Nhỡ nó không phải nối với Tiên Giới mà nối với hố phân của Ma tộc thì sao? Hay nó hút con vào thì ai lo cơm nước cho người?”
“Ta trả công bằng ba củ khoai lang linh khí nướng bằng hỏa chân nguyên,” Trường Sinh Tử thản nhiên ra giá, biết rõ điểm yếu của đệ tử.
Diệp Phàm khựng lại. Khoai lang linh khí của sư phụ không phải loại thường, nó được tưới bằng nước suối linh tuyền và nướng bằng ngọn lửa tu vi, ăn vào không chỉ ngon mà còn giúp *Trường Sinh Công* vốn dĩ chậm chạp của hắn nhích thêm được một chút.
“Thêm một bình mật ong linh nhãn nữa,” Diệp Phàm mặc cả.
“Chốt!”
Diệp Phàm nuốt nước bọt. Hắn lấy từ trong túi trữ vật ra một sợi dây thừng dài, một đầu buộc chặt vào gốc cây cổ thụ nghìn năm chắc chắn nhất, đầu kia buộc vào eo mình, rồi từ từ bò về phía sau vườn thuốc với tư thế của một con thằn lằn cảnh giác.
Nơi đó, một khe nứt đen ngòm như con mắt của quỷ dữ đang lơ lửng giữa không trung, tỏa ra những luồng khí tức u ám và thần bí. Cách đó không xa là cái lò luyện thuốc bằng đồng sứt sẹo, rỉ sét, đang tỏa ra một mùi khét khó chịu do Diệp Phàm hôm qua nấu canh hầm quên tắt lửa.
Diệp Phàm nín thở, thận trọng tiến lại gần cái lò. Hắn nhìn khe nứt đen thẳm kia, trong lòng dâng lên một cảm giác bất an kỳ lạ. “Cái khe nứt này… nhìn thế nào cũng không thấy giống Tiên Giới. Sao nó giống mồm của một con quái vật đang đói bụng vậy ta?”
Đúng lúc này, từ phía sau, Trường Sinh Tử đột ngột hét lớn. Có lẽ do rượu đã ngấm, lão bước chân loạng choạng, khí thế bốc cao ngùn ngụt:
“Tiểu Phàm, tránh ra! Để ta dùng đại lực thần thông ném cái đống rác này đi!”
Lão sư phụ lảo đảo lao đến như một cơn lốc. Ánh mắt lão nhòe đi, bàn tay khô héo nhưng mang sức mạnh của một vị đại năng ẩn thế vươn ra. Trong cơn say, lão thấy trước mặt có hai cái vật thể tròn tròn. Lão tóm lấy cái to hơn, dùng hết sức bình sinh ném mạnh về phía khe nứt.
“Vèo!”
Diệp Phàm đang lom khom kiểm tra dây thừng, đột ngột cảm thấy gáy mình bị một bàn tay sắt kẹp chặt. Một cảm giác bổng bềnh không trọng lực ập đến, kèm theo đó là tiếng gió rít bên tai.
“Khoan đã, sư phụ! Người xách nhầm người rồi! Cái lò ở bên tráiii…!!!”
Tiếng hét của Diệp Phàm vang vọng cả một vùng trời, nhưng đã quá muộn. Hắn thấy bầu trời Vân Sương quen thuộc vụt biến mất, thay vào đó là một bóng tối vĩnh hằng. Cảm giác như cơ thể bị tống vào một chiếc máy xay thịt vô hình, áp lực không gian ép hắn đến mức nghẹt thở, các lớp giáp trên người kêu lên “răng rắc”.
Trong giây phút cuối cùng trước khi bị hút hoàn toàn vào khe nứt, Diệp Phàm chỉ kịp nhìn thấy hình ảnh sư phụ mình đang đứng đần thối mặt ra dưới gốc cây, tay kia vẫn còn ôm khư khư cái lò thuốc rỉ sét, trong khi cái bóng mà lão vừa ném đi… chính là đệ tử duy nhất của mình.
“Lão già thối tha! Người hại con rồi!”
***
Ầm!
Một tiếng động khô khốc vang lên giữa vùng hoang mạc tĩnh mịch. Diệp Phàm cảm thấy mặt mình tiếp đất một cách cực kỳ đau đớn. Nhưng điều đầu tiên hắn nhận ra không phải là nỗi đau, mà là cái mùi.
Nó không phải mùi thơm nồng vị cỏ cây và sương sớm của Trường Sinh Môn. Thay vào đó là một mùi nồng nặc của lưu huỳnh, mùi mục nát của xác thịt và một chút vị kim loại nồng đậm đến nghẹt thở.
Diệp Phàm nằm im không động đậy.
Theo bí kíp “Cẩu đạo sinh tồn” mà hắn tự viết ra, điều đầu tiên cần làm khi rơi vào môi trường xa lạ là đóng giả làm xác chết. Nếu có kẻ địch, chúng sẽ mất cảnh giác. Nếu có thú dữ, chúng có thể không ăn xác thối. Hắn nín thở, tim đập thình thịch nhưng cơ thể vẫn cứng đờ như một khúc gỗ.
Hắn bắt đầu đếm nhẩm: Một giây, hai giây… một phút, mười phút.
Xung quanh im lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng gió rít qua những khe đá nghe như tiếng khóc của oan hồn. Diệp Phàm lặng lẽ mở nhẹ một con mắt, rồi ngay lập tức muốn nhắm lại mãi mãi.
Một cảnh tượng hãi hùng đập vào mắt hắn. Bầu trời không có mây trắng, cũng chẳng có nắng vàng, mà là một màu đỏ tía rợn người. Ba vầng trăng khuyết màu tím đậm lơ lửng trên cao như những con mắt quỷ đang dõi theo mặt đất. Đất dưới thân hắn đen kịt như mực, nứt nẻ lởm chởm, không thấy một cọng cỏ xanh nào, chỉ có những bụi cây khô héo mang hình dạng những cái xương quái dị.
Không khí nơi đây đậm đặc một loại năng lượng cuồng bạo, âm hàn và đầy sát ý.
Diệp Phàm mặt cắt không còn giọt máu, môi run bần bật:
“Đây là… Ma Giới? Tiên giới cái đầu sư phụ nhà người! Lão già nát rượu kia, người ném con vào hố lửa rồi!”
Hắn bật dậy như lò xo, phản ứng đầu tiên là kiểm tra sợi dây thừng bảo mạng. Đầu dây trên eo hắn đã bị lực cắt không gian chém ngọt lịm, phần còn lại chắc vẫn đang buộc ở cái cây nghìn năm tại Trường Sinh Môn. Niềm hy vọng cuối cùng về việc được kéo về đã tan thành mây khói.
“Hỏng rồi, hỏng bét rồi! Mình vào hang cọp rồi!”
Diệp Phàm vội vàng lục lọi túi trữ vật bên hông. May mắn là túi không bị hỏng. Hạt giống linh mễ, bắp cải, vài bình mật ong, cái cuốc cũ, cùng mười mấy cân khoai lang sống… đây là toàn bộ tài sản mang theo của hắn. Ngoài ra còn mớ bùa chú hộ mạng, nhưng phần lớn là bùa né tránh hỏa hoạn và bùa dẫn thủy, đối với đám đại ma đầu ở đây không biết có tác dụng gì không.
Hắn run rẩy vận chuyển *Trường Sinh Công* trong người để trấn an tinh thần. Nhưng ngay lúc đó, một chuyện kỳ lạ xảy ra.
*Trường Sinh Công* vốn dĩ ở Nhân giới tu luyện vô cùng chậm chạp, như rùa bò, thì ở nơi đầy rẫy Ma khí này lại bắt đầu tự động vận hành với tốc độ kinh người. Ma khí cuồng bạo xung quanh khi chạm vào lớp khí kình ôn hòa của hắn liền bị thanh lọc một cách kỳ diệu, biến thành một luồng khí tức ấm áp, nhu hòa như dòng nước mùa xuân chảy vào kinh mạch.
“Hở?” Diệp Phàm kinh ngạc. “Ma khí lại có thể chuyển hóa thành linh khí dưỡng sinh sao? Sư phụ chưa bao giờ nói tới chuyện này. Chẳng lẽ… công pháp của mình thực chất là một bộ máy lọc phân bón cao cấp?”
Bỗng nhiên, từ trong lùm cây xương gần đó vang lên tiếng xào xạc.
Diệp Phàm ngay lập tức rút mười tấm bùa hộ mệnh, chân trái đã chạm vào Phong Hành Thạch dưới đế giày, chuẩn bị sẵn tư thế “đánh không lại là chạy”.
Một đôi mắt đỏ ngầu từ trong bóng tối hiện ra. Một sinh vật trông giống như loài sói, nhưng cơ thể nó gầy gò đến mức chỉ thấy da bọc xương, răng nanh dài lởm chởm, hơi thở tỏa ra hắc khí đen sì. Đó là một con Ma Lang cấp thấp, chuyên đi tìm mồi ở vùng hoang nguyên này.
Con Ma Lang nhìn chằm chằm vào Diệp Phàm. Trong mắt nó, kẻ trước mặt trông vô cùng kỳ quặc. Hắn mặc đạo bào Nhân giới, hơi thở cực kỳ mờ nhạt, trông chẳng khác nào một người phàm nhưng lại có mùi vị… cực kỳ thanh khiết, khác hẳn với những thứ thịt thối mà nó thường ăn.
Nó gầm gừ một tiếng, lấy đà rồi bật người lên như một mũi tên đen phóng về phía cổ họng Diệp Phàm.
Diệp Phàm sợ hãi hô lớn:
“Đợi đã! Vị đại ca này, chúng ta có thể thương lượng không? Ta thịt dai lắm, không ngon đâu!”
Con Ma Lang tất nhiên không hiểu tiếng người, nó đã lao đến sát sạt. Trong khoảnh khắc sinh tử, theo bản năng sinh tồn mãnh liệt, Diệp Phàm vung cái vật đang cầm trên tay ra để đỡ. Đó là một củ khoai lang sống hắn vừa tiện tay rút từ trong túi trữ vật để kiểm tra tài sản.
“Cốp!”
Một tiếng động vang lên nghe rất vui tai. Củ khoai lang kia vốn dĩ được Diệp Phàm trồng trong vườn thuốc, tẩm bổ bằng linh dịch lâu ngày nên cứng như sắt đá, đập trúng ngay giữa trán con Ma Lang.
Con Ma Lang bay ngược ra sau, nằm vật xuống đất, choáng váng. Diệp Phàm chưa kịp định thần, củ khoai lang do lực ném mạnh rơi trúng vào một hố dung nham nhỏ đang tỏa nhiệt gần đó.
Xèo… xèo…
Mùi thơm của khoai lang bị nướng chín đột ngột tỏa ra ngào ngạt, len lỏi giữa không khí u ám của vùng đất chết. Mùi hương này đối với sinh vật Ma giới vốn chỉ biết ăn thịt tươi máu sống và hít Ma khí mà nói, quả thực là một loại khiêu khích vị giác mang tính hủy diệt.
Con Ma Lang đang định chồm dậy để xé xác Diệp Phàm đột nhiên dừng lại. Mũi nó phập phồng liên tục. Nó nhìn củ khoai nướng đang bốc khói, rồi nhìn Diệp Phàm, cái đuôi gầy guộc vốn dĩ đang dựng đứng để đe dọa bỗng nhiên… vẫy vẫy một cách vô thức.
Diệp Phàm há hốc mồm, mồ hôi hột chảy ròng ròng:
“Chó… à không, Lang đại ca? Ngài thích cái này sao?”
Con Ma Lang rên hừ hừ trong cổ họng, vẻ hung tợn biến mất sạch sành sanh. Nó thận trọng đi tới trước củ khoai nướng, gặm một miếng nhỏ. Ngay lập tức, đôi mắt đỏ ngầu của nó sáng rực lên. Một luồng linh khí thanh khiết từ củ khoai xoa dịu cơn đói khát và sự cuồng bạo trong máu nó. Nó nuốt chửng củ khoai trong chớp mắt, sau đó đi tới cọ đầu vào chân Diệp Phàm, phát ra những tiếng kêu ư ử như một con chó con thèm ăn.
Diệp Phàm nhìn con “Thôn Phệ Ma Lang” hung bạo trong truyền thuyết đang liếm giày mình, một ý nghĩ điên rồ lóe lên trong đầu hắn.
Hắn nhìn ra xung quanh vùng Hắc Thổ Hoang Nguyên rộng lớn. Nơi này tuy cằn cỗi, khí hậu khắc nghiệt, nhưng đất đai lại chứa một hàm lượng năng lượng vô cùng dồi dào. Nếu dùng *Trường Sinh Công* để thanh lọc đất, chẳng phải đây là vùng đất làm ruộng tốt nhất thế gian sao? Hơn nữa, ở đây vắng vẻ, chẳng ai thèm để ý, cực kỳ phù hợp với tiêu chí “Cẩu đạo” của hắn.
“Thoát ra ngoài không gian thì không biết bao giờ mới tìm thấy đường. Đi lang thang thì chắc chắn làm mồi cho ma đầu. Cách duy nhất để sống dai ở đây là… ẩn cư.”
Diệp Phàm nhìn con sói đen đang ngoe nguẩy đuôi dưới chân mình, rồi nhìn cái cuốc rỉ sét trong túi trữ vật, lẩm bẩm:
“Thôi được rồi. Sư phụ, người ném con vào đây, vậy con sẽ biến nơi này thành vườn nhà mình. Ta sẽ ở đây dựng hàng rào, trồng khoai tây, nuôi sói. Chừng nào đủ mạnh để một nhát cuốc bổ đôi Ma giới, ta mới ra ngoài hỏi đường về nhà.”
Hắn cầm cái cuốc rỉ sét lên — thực chất là một món thần binh bị sư phụ dùng để xới đất — và bổ xuống nhát đầu tiên vào mảnh đất đen kịt của Ma Giới.
“Rầm!”
Một luồng khí đen cuồn cuộn bốc lên định phản kháng, nhưng ngay sau đó bị một lớp ánh sáng xanh ôn hòa từ bàn tay Diệp Phàm trấn áp. Hắn vừa đào đất vừa lầu bầu chửi rủa:
“Lão già thối tha, người ném đệ tử đi rồi, cái lò thuốc kia ai rửa cho người đây? Cứ chờ đấy, một ngày nào đó ta sẽ mang một rổ khoai lang Ma Giới về nện vào đầu người!”
Tại một góc khác của Ma giới, các vị Ma Vương đang ngủ say đột nhiên rùng mình, cảm nhận được một luồng “tà khí” thanh khiết lạ thường đang bắt đầu nảy mầm trên lãnh địa của họ. Một huyền thoại về vị “U Minh Ma Quân” thích ăn chay, chuyên nghề làm ruộng và cực kỳ sợ chết, chính thức bắt đầu từ một nhầm lẫn tai hại của một lão già nát rượu như thế.