Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm RuộngChương 2: Hắc Thổ Hoang Nguyên và cái hầm đầu tiên
**CHƯƠNG 2: HẮC THỔ HOANG NGUYÊN VÀ CÁI HẦM ĐẦU TIÊN
Gió ở Hắc Thổ Hoang Nguyên không mang theo hương thơm của cỏ cây, mà là mùi nồng nặc của lưu huỳnh xen lẫn với hơi thở rỉ sét của kim loại mục nát. Bầu trời Ma giới vĩnh viễn là một màu huyết sắc trầm mặc, thỉnh thoảng lại có những dải vân cực quang tím thẫm rạch ngang như vết sẹo chưa lành trên da thịt không gian. Những rặng núi xa xăm trông giống như hàm răng của một con quái vật khổng lồ đang nhe ra, sẵn sàng nuốt chửng bất cứ sinh linh nào lạc bước.
Diệp Phàm đứng đó, đôi chân run rẩy nhẹ trên mặt đất đen kịt. Hắn vừa mới xới thử một nhát cuốc, và phản ứng của mảnh đất này khiến hắn lạnh sống lưng. Ma khí nồng nặc như những con rắn đen nhỏ thó, khao khát luồn lách vào từng lỗ chân lông để cấu xé tâm trí.
“Nguy hiểm thật… Thật sự là quá mức chịu đựng rồi!” – Diệp Phàm nuốt nước miếng cái ực, bàn tay nắm chặt cán cuốc đến trắng bệch.
Trong ký ức của hắn, sư phụ – lão già nát rượu của Trường Sinh Môn – luôn lải nhải một câu: *“Nơi nào đất càng đen, nơi đó oán khí càng nặng. Nơi nào không khí có mùi lưu huỳnh, nơi đó chắc chắn có lửa địa ngục.”* Lúc đó hắn chỉ nghĩ lão già đang hù dọa để hắn chăm chỉ rửa lò thuốc, nhưng giờ đây, nhìn cái thực tại đỏ ngòm này, Diệp Phàm chỉ muốn quay ngược thời gian để đấm vào cái bản mặt “vô tình” của sư phụ một trận.
Bản năng sinh tồn của một đệ tử “Cẩu đạo” chính tông bắt đầu trỗi dậy, mạnh mẽ và cuồn cuộn như dòng nước lũ vỡ đê. Diệp Phàm không nghĩ đến việc tìm đường về, cũng chẳng mơ mộng đến việc xưng bá Ma giới. Ý nghĩ duy nhất trong đầu hắn lúc này là: **Phải trốn. Trốn thật sâu. Trốn đến mức ngay cả Diêm Vương cũng phải bỏ cuộc khi tìm tên hắn trong sổ sinh tử.**
Hắn nhìn con chó đen – à không, con Thôn Phệ Ma Lang đang ngồi xổm một bên. Nó tên là Vượng Tài, cái tên chứa đựng khát vọng nhỏ nhoi về một cuộc đời sung túc và bình an của hắn. Lúc này, Vượng Tài đang nghiêng đầu nhìn hắn bằng ánh mắt đầy thắc mắc. Trong tâm thức đơn giản của một loài hung thú, nó vẫn chưa hiểu tại sao một kẻ có thể dùng linh khí thanh khiết trấn áp cả một vùng ma địa như Diệp Phàm lại có vẻ mặt như sắp lâm chung đến nơi.
“Vượng Tài, nghe cho kỹ đây.” – Diệp Phàm nghiêm túc nói, giọng hơi run – “Ngươi đứng đây canh gác. Nếu có bất kỳ con quỷ hay gã Ma tộc nào dám bén mảng đến trong vòng bán kính ba dặm, ngươi phải lập tức… sủa thật to để ta còn kịp chạy. Nhớ kỹ, là chạy, không phải đánh! Mạng của ta và ngươi quý giá hơn cái danh dự hão huyền kia nhiều.”
Vượng Tài kêu “ư ử” một tiếng, cái đuôi gầy gò vẫy vẫy vài cái rồi nằm rạp xuống đất, bắt đầu liếm những mảnh vụn khoai lang còn sót lại trong kẽ răng. Với nó, việc bảo vệ “kho lương thực di động” này là nhiệm vụ tối thượng, còn việc chủ nhân nhát gan hay không, nó chẳng quan tâm.
Diệp Phàm hít một hơi thật sâu. Hắn không thể ở trên mặt đất. Theo kinh nghiệm của hắn, những kẻ thích xây lầu cao, điện rộng, thích đứng trên đỉnh núi ngắm trăng đều là những kẻ đoản mệnh. Muốn sống lâu, phải học cách của loài chuột – ẩn sâu, lặng lẽ và luôn có đường lui.
“Cái cuốc ơi cái cuốc, trăm sự nhờ vào ngươi.”
Diệp Phàm giơ cái cuốc rỉ sét lên cao. Nếu sư phụ hắn ở đây, lão chắc chắn sẽ hộc máu vì tội dùng Thần Khí “Khai Thiên Thử” – thứ có thể bổ đôi một tiểu thế giới – chỉ để đào hầm trú ẩn. Nhưng với Diệp Phàm, một món vũ khí không dùng để bảo toàn mạng sống thì chẳng khác gì sắt vụn.
Hắn chọn một bụi “Cỏ Răng Quỷ” mọc lởm chởm bên cạnh một tảng đá xám xịt làm điểm khởi đầu. Những cây cỏ này trông rất hung hãn, lá của chúng có răng cưa sắc lẹm, sẵn sàng cứa đứt da thịt bất cứ thứ gì chạm vào. Nhưng dưới đôi “Thần Nông Nhãn” của Diệp Phàm, chúng lại là một lớp ngụy trang tự nhiên hoàn hảo. Chỗ nào cỏ mọc càng dữ, kẻ khác càng ít muốn bước chân vào. Đó là quy luật của tự nhiên, và cũng là kẽ hở của sự phòng bị.
“Phập!”
Nhát cuốc đầu tiên bổ xuống, mặt đất rung chuyển nhẹ. Một khối đất đen cứng như đá hoa cương bị nạy lên dễ dàng như bùn nhuyễn. Diệp Phàm bắt đầu đào theo đường chéo, tạo thành một lối đi dốc xuống.
“Mười mét đầu tiên là để cách âm.” – Hắn vừa đào vừa lẩm bẩm tính toán như một kiến trúc sư điên rồ. – “Mười mét tiếp theo là để cách nhiệt và ngăn chặn ma thức dò thám. Mười mét nữa phải thiết lập một hệ thống bẫy bằng gỗ và sỏi để cảnh báo…”
Càng đào, tốc độ của Diệp Phàm càng nhanh. *Trường Sinh Công* trong người hắn vận chuyển không ngừng nghỉ, dòng linh khí ôn hòa cuộn lên từ đan điền, khiến bắp thịt hắn dẻo dai như dây thừng được ngâm trong dầu. Điều kỳ lạ là, khí tức của hắn càng dùng càng thu liễm, không hề rò rỉ ra ngoài một chút nào. Hắn đào đến đâu, ma khí xung quanh dường như bị một sức mạnh vô hình đẩy lùi, tạo thành một vùng không gian sạch sẽ lạ thường giữa lòng đất quỷ.
Sâu xuống 30 mét, Diệp Phàm chạm phải một lớp quặng Ma Thạch đen tuyền. Loại đá này cứng đến mức Ma Tướng dùng bảo kiếm cũng khó lòng để lại dấu vết. Diệp Phàm nhíu mày:
“Đá cứng quá. Chắc là ông trời muốn ta dừng lại ở đây chăng?”
Hắn dừng lại một giây, rồi lắc đầu nguầy nguậy: “Không! 30 mét vẫn còn quá nông. Một cú đấm của Ma Vương từ trên cao vẫn có thể gây chấn động tới đây. Phải thêm nữa, phải sâu nữa mới ngủ ngon được!”
Hắn dồn linh lực vào cánh tay, cán cuốc rỉ sét phát ra tiếng rền rĩ thấp trầm như rồng ngâm. Hắn không dùng bạo lực để phá đá, mà dùng nhát cuốc đó để “chặt đứt” liên kết cấu trúc của mạch đá. Đây là kỹ thuật đỉnh cao của người làm nông: Muốn xới đất rắn, không thể dùng sức trâu, phải tìm được “khí mạch” của đất mà lách vào.
Bốn mươi mét. Bốn mươi lăm mét.
Cuối cùng, khi đã đạt đến độ sâu 50 mét dưới mặt đất, Diệp Phàm mới dừng lại. Hắn quệt mồ hôi trên trán, nhìn xung quanh căn phòng đất nhỏ hẹp vừa được đẽo gọt xong. Ở độ sâu này, hơi lạnh của lòng đất truyền lên khiến hắn thấy dễ chịu vô cùng. Nó trung hòa bớt tính nóng nảy của hỏa khí Ma giới, mang lại một cảm giác bình yên giả tạo nhưng cần thiết.
“Đây mới gọi là nhà.” – Diệp Phàm lẩm bẩm, ánh mắt lộ vẻ thỏa mãn của một con chuột vừa đào được cái hang ưng ý.
Nhưng công việc mới chỉ bắt đầu. Với một kẻ mắc chứng “sợ chết giai đoạn cuối”, cái hầm này vẫn còn quá sơ sài. Hắn leo lên mặt đất, nhặt nhạnh những phiến đá vụn, dùng cuốc đẽo chúng thành một nắp hầm hoàn hảo, khớp đến từng milimet với lỗ đào. Phía trên nắp hầm, hắn cẩn thận bứng từng khóm Cỏ Răng Quỷ về trồng lại, tưới lên đó một chút “Thanh Thủy Thuật”. Đám cỏ vốn đang héo rũ bỗng dưng xanh tốt lạ thường, đâm rễ sâu xuống, bao phủ kín mít lối vào như thể nơi này chưa từng có dấu chân người.
Xong xuôi, hắn xách cổ Vượng Tài – lúc này đang ngáp dài ngáp ngắn – ném nó vào hầm rồi nhảy xuống sau, đậy nắp lại.
Bên trong lòng đất 50 mét, bóng tối bao trùm. Diệp Phàm búng tay, một viên Huỳnh Quang Thạch tỏa ra ánh sáng mờ ảo. Hắn bắt đầu thực hiện bước quan trọng nhất: Gia cố.
Hắn lấy ra một xấp phù chú dày cộm. Nếu các bậc trưởng lão thấy cảnh này chắc chắn sẽ hộc máu mà chết. Đó toàn là những đạo phù cao cấp: *Quy Tức Phù, Ẩn Linh Phù, Địa Động Bình Chấn Phù*… Hắn không dán một lớp, mà dán… mười lớp đè lên nhau theo kiểu vảy cá.
“Sư phụ nói, kẻ địch có thể nhìn thấu một tầng trận pháp, nhưng không kẻ nào đủ kiên nhẫn để phá một trăm tầng trận pháp giống hệt nhau.” – Ánh mắt Diệp Phàm lấp lánh sự tinh quái. Sự thận trọng của hắn đã đạt đến mức cực đoan, biến cái hầm đất thành một pháo đài tâm linh bất khả xâm phạm.
Sau khi dán xong, hắn phủ một lớp bụi mỏng lên trên để trông chúng có vẻ “tự nhiên”. Tiếp đó, hắn lôi từ nhẫn trữ vật ra một cái lò than nhỏ, một chiếc ấm đất và vài bao hạt giống.
“Trong bóng tối thế này không trồng lúa được, nhưng nấm thì có thể.” – Diệp Phàm lẩm bẩm. Hắn bắt đầu xới một mảnh đất nhỏ ngay góc hầm, rải vào đó ít hạt nấm đen Ma giới. Vừa làm, hắn vừa quay sang bảo Vượng Tài: “Ngươi thấy đấy, làm người hay làm ma đều phải thực tế. Đừng có mơ mộng đánh giết làm gì. Ở đây trồng nấm, uống trà, sống đến thiên hoang địa lão, đó mới là vương đạo.”
Vượng Tài hoàn toàn không quan tâm đến “vương đạo” của hắn. Nó chỉ thấy trong cái không gian nhỏ bé sâu thẳm này, nó cảm thấy an toàn một cách lạ lùng.
Diệp Phàm đặt ấm nước lên lò. Khói trà Trường Sinh bắt đầu lan tỏa, nhàn nhạt và dịu dàng, xua đi mùi ẩm mốc của lòng đất.
Bỗng nhiên… **”ĐÙNG!”**
Một tiếng nổ lớn từ trên mặt đất vọng xuống. Dù đã ở độ sâu 50 mét và có mười lớp trận pháp, Diệp Phàm vẫn cảm nhận được mặt đất rung rinh nhẹ.
Sắc mặt hắn lập tức trở nên trắng bệch, mồ hôi hột đổ ra như tắm. Hắn lập tức thổi tắt lò than, lao đến ôm chặt lấy mõm Vượng Tài, dù con chó chưa kịp kêu tiếng nào.
“Đến rồi! Kẻ thù đến rồi! Chắc chắn là có đại ma đầu đang đại chiến ở trên kia!” – Diệp Phàm co rùm người lại trong góc tối, toàn thân run cầm cập. Hắn tự trách mình: “Tại sao mình lại lười biếng như vậy? 50 mét vẫn còn quá nông! Tại sao mình không đào hẳn 100 mét?”
Thực tế, ở phía trên mặt đất, cách đó năm dặm, chỉ là một con lợn rừng Ma giới vô tình đâm sầm vào một tảng đá núi lửa và nổ tung vì dư thừa năng lượng. Một vụ nổ tầm thường đến mức chẳng ma nào thèm liếc mắt.
Nhưng trong thế giới nội tâm đầy nỗi sợ hãi của Diệp Phàm, đó chắc chắn là khởi đầu của một cuộc diệt thế. Hắn nằm bẹp dưới đất, đếm từng nhịp tim của mình suốt cả đêm, tay nắm chặt phù chú tẩu thoát, mắt mở thao láo nhìn lên trần hang.
Hắn không hề biết rằng, chính nhát cuốc phá vỡ địa mạch của hắn lúc chiều đã khiến dòng năng lượng của cả vùng hoang nguyên bị đảo lộn, gián tiếp tạo nên một vùng “chân không” ma khí, khiến các đại ma đầu xung quanh đều tránh xa nơi này vì cảm thấy bất thường.
Trong mắt hắn, thế giới là một hố lửa tử thần; còn trong mắt thế giới, hắn chính là một vị đại năng bí ẩn, thâm sâu khó lường đang ẩn mình dưới lòng đất để mưu tính đại sự.
Sáng hôm sau, khi tia nắng đỏ rực đầu tiên xuyên qua màn sương lưu huỳnh, một bóng người gầy gò lại lúi húi cầm cuốc… đào sâu thêm nữa.
Huyền thoại về một Ma Quân nhút nhát nhất lịch sử, kẻ biến cả Ma giới thành vườn rau của mình, đã bắt đầu từ một cái hầm trú ẩn sâu hun hút như thế.