Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm Ruộng
Chương 3: Trường Sinh Công và khả năng thanh lọc kỳ lạ

Cập nhật lúc: 2026-05-27 12:26:01 | Lượt xem: 6

**CHƯƠNG 3: TRƯỜNG SINH CÔNG VÀ KHẢ NĂM THANH LỌC KỲ LẠ**

Trong bóng tối đặc quánh của căn hầm nằm sâu năm mươi mét dưới lòng Hắc Thổ Hoang Nguyên, không gian tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy cả tiếng mạch máu đập thình thịch trong màng nhĩ. Diệp Phàm ngồi xếp bằng trên chiếc chiếu cỏ rách nát, đôi mắt thâm quầng vì thức trắng đêm. Mỗi khi một cơn gió rít qua khe thông gió nhỏ hẹp, hắn lại giật mình, tay vô thức nắm chặt lấy cán cái cuốc rỉ sét đặt bên cạnh.

Bên chân hắn, Vượng Tài – con chó đen gầy gò mà hắn nhặt được – đang nằm cuộn tròn, tiếng ngáy khò khè của nó là âm thanh duy nhất khiến Diệp Phàm cảm thấy mình vẫn còn ở nhân gian. Hắn nhìn cái đuôi cụt ngủn của nó thỉnh thoảng lại vẫy nhẹ trong cơn mơ, lòng thầm thở dài. Sư phụ hắn từng nói, người tu hành cốt ở cái tâm tĩnh lặng, nhưng đặt vào hoàn cảnh của hắn bây giờ, tĩnh lặng chẳng khác nào chờ chết.

“Không được, nếu cứ tiếp tục trốn chui trốn nhủi thế này, chưa bị ma đầu bắt làm thịt thì ta đã chết đói trước rồi.”

Diệp Phàm sờ vào cái bụng đang sôi lên sùng sục. Ở Nhân giới, với tu vi Trường Sinh Công tầng thứ 10, hắn lẽ ra đã có thể đạt đến cảnh giới tích cốc, không cần ăn uống mà vẫn sống khỏe mạnh nhờ linh khí thiên địa. Thế nhưng Ma giới này là một nơi cực đoan. Không khí nơi đây không chứa linh khí thanh khiết, mà chỉ toàn là Ma khí hỗn loạn, mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc và oán niệm của vạn vật. Nếu không có năng lượng bổ sung từ thực phẩm linh thể, cơ thể người tu tiên sẽ dần bị Ma khí xâm thực, kinh mạch khô héo, cuối cùng hóa thành một bộ xương khô đen kịt.

Hắn run rẩy mở chiếc túi trữ vật cũ kỹ – tài sản duy nhất mang theo từ Trường Sinh Môn. Bên trong chỉ còn lại vài mẩu lương khô cứng như đá, một nắm hạt giống Linh Mễ héo hon, vài hạt cải bắp, dưa hấu và cái cuốc rỉ sét dùng để xới vườn dược thảo sau núi.

“Lương khô chỉ còn đủ cho ba ngày.” Diệp Phàm lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên một tia quyết tâm xen lẫn sợ hãi. “Muốn sống dai, trước tiên phải no bụng. Ta phải… làm ruộng thôi.”

Nghĩ là làm, nhưng thực tế lập tức tạt cho hắn một gáo nước lạnh. Hắn bới một chút đất đen kịt từ vách hầm, cẩn thận đặt một hạt Linh Mễ vào. Ngay khi hạt giống vừa chạm vào lớp đất đen, một tiếng “xèo” ghê rợn vang lên. Một làn khói đen nhỏ bốc lên, hạt giống vốn mang màu ngọc bích nhanh chóng chuyển sang đen thui, rồi hóa thành tro bụi ngay trước mắt hắn.

Diệp Phàm tái mặt, vội vàng rụt tay lại như vừa chạm vào lửa. Đất đai ở Ma giới không phải là đất, nó là một loại độc tố đậm đặc tích tụ qua hàng triệu năm. Hạt giống từ Nhân giới vốn thanh khiết, gặp phải thứ này chẳng khác nào tuyết rơi vào lò than.

“Thận trọng, phải thận trọng hơn nữa!” Diệp Phàm tự nhủ. Với một kẻ tôn thờ chủ nghĩa “Cẩu đạo” như hắn, mạo hiểm đi ra ngoài săn bắt Ma thú là chuyện viển vông. Nếu xác suất chết lớn hơn 0,0001%, hắn tuyệt đối không làm. Vậy nên, con đường duy nhất là thuần hóa loại đất chết này.

Hắn nhắm mắt lại, hồi tưởng về những lời dạy tưởng như lẩm cẩm của sư phụ: *“Trường Sinh Công của môn phái ta, không nằm ở chiêu thức sát phạt, mà nằm ở sự bền bỉ của sinh mệnh. Vạn vật trên đời, dù là nơi tuyệt diệt nhất, vẫn luôn ẩn chứa một sợi sinh cơ.”*

Diệp Phàm hít một hơi sâu, bắt đầu vận chuyển linh lực. Trong kinh mạch của hắn, một luồng khí màu xanh lục nhạt, dịu nhẹ như hơi thở của mùa xuân bắt đầu luân chuyển. Nó không hừng hực như lửa, không sắc lạnh như kiếm, mà ôn hòa, dẻo dai như dòng nước suối ngầm chảy qua lòng đá.

Hắn áp lòng bàn tay vào khối đất đen lớn vừa đào lên.

“Trường Sinh Tĩnh Hóa!”

Một luồng sáng xanh mờ ảo từ lòng bàn tay hắn thấm sâu vào khối đất. Ngay lập tức, một sự phản kháng dữ dội nổ ra. Ma khí cuồng bạo bên trong đất đen như cảm nhận được kẻ thù không đội trời chung, chúng điên cuồng cắn nuốt, gào thét hòng dập tắt đốm sáng xanh kia. Diệp Phàm cắn răng, mồ hôi hột bắt đầu lăn dài trên trán. Hắn cảm thấy mình như đang dùng một sợi chỉ mảnh để khâu lại một vết rách của bầu trời.

Nhưng điều kỳ diệu đã xảy ra. Luồng linh lực Trường Sinh tuy nhỏ bé nhưng lại có một tính chất cực kỳ đặc biệt: nó không tiêu diệt Ma khí, mà là “tẩy rửa” chúng. Ma khí thực chất là năng lượng bị ô nhiễm bởi tạp chất và oán niệm. Dưới sự vuốt ve bền bỉ của Trường Sinh Công, lớp vỏ bọc đen kịt dần tan rã, để lộ ra phần cốt lõi năng lượng thuần túy nhất.

Mười phút, ba mươi phút, rồi một canh giờ trôi qua…

Vượng Tài bỗng tỉnh giấc, nó tò mò nhìn chủ nhân. Trong đôi mắt của một con Ma Lang, luồng khí xanh kia không hề yếu ớt. Ngược lại, nó tinh khiết đến mức đáng sợ, tỏa ra một mùi hương khiến bản năng nguyên thủy của nó phải run rẩy vì thèm khát.

Khối đất đen dưới tay Diệp Phàm dần đổi màu. Từ đen kịt chuyển sang nâu thẫm, rồi cuối cùng là một màu vàng óng ánh như chứa đầy kim sa. Một mùi hương thanh khiết của đất ẩm sau cơn mưa – thứ hương vị chưa từng xuất hiện tại Ma giới kể từ thuở khai thiên lập địa – bắt đầu lan tỏa khắp căn hầm.

“Đây là…” Diệp Phàm bàng hoàng nhìn nhúm đất trong tay. “Đây không phải linh thổ bình thường. Linh khí bên trong nó nồng đậm hơn cả đất ở dược vườn của tông môn ít nhất mười lần!”

Hắn nhận ra một chân lý kinh hoàng: Ma giới không hề nghèo nàn, nó chỉ quá “đậm đặc”. Khi được thanh lọc bỏ đi độc tố, phần còn lại chính là tinh hoa dưỡng chất ở mức độ cực phẩm.

Hắn lập tức thực hiện thí nghiệm thứ hai. Lần này, hắn gieo một hạt cải bắp vào khối đất vàng óng.

“Sạt… sạt… sạt…”

Trước con mắt kinh ngạc của một người một chó, mầm cải xanh biếc vươn ra khỏi vỏ, nó không hề héo đi mà như một kẻ chết khát gặp được đại dương, điên cuồng hút lấy dưỡng chất. Chỉ trong vòng mười hơi thở, nó đã mọc cao bằng bắp tay. Ba mươi hơi thở sau, một cây cải bắp to tròn, mọng nước, lá xanh mướt điểm xuyết những đường gân bạc lấp lánh hiện ra giữa hư không.

Nhưng thay vì vui mừng, Diệp Phàm lại tái mặt. Cây cải này không chỉ là rau, nó tỏa ra linh áp mạnh mẽ ngang ngửa với một viên hạ phẩm linh đan! Ánh sáng từ lá cải hắt lên vách hầm tối tăm, rực rỡ đến mức khiến hắn chói mắt.

“Hỏng rồi! Ta định trồng rau để ăn qua ngày, chứ đâu có định trồng tiên dược!” Diệp Phàm hoảng hốt vác cuốc lên. “Trông nó hào quang tứ phía thế kia, chẳng khác nào đang gào lên: ‘Đến đây mà giết ta đi, ta có bảo vật này!’. Vượng Tài, mau! Giúp ta nhổ nó lên, phải tiêu hủy chứng cứ ngay lập tức!”

Con chó đen không đợi lệnh lần thứ hai, nó lao vào dùng răng cắn lấy gốc cải nhổ lên. Mùi hương thanh khiết khiến nó không kìm lòng được, nước dãi chảy ròng ròng. Diệp Phàm cắt một miếng lá nhỏ ném cho nó, giọng run run: “Thử xem, nếu ngươi ăn xong mà không nổ tung thì ta mới dám ăn.”

Vượng Tài nuốt chửng miếng lá cải. Ngay lập tức, một luồng khí mát lạnh xông thẳng lên đỉnh đầu, lan tỏa vào tứ chi bách hài của nó. Vết sẹo cũ trên chân sau – dấu tích của một trận chiến thảm khốc mười năm trước – bắt đầu ngứa ngáy rồi khép miệng lại với tốc độ thần kỳ. Đôi mắt lờ đờ của nó bỗng bừng sáng, hiện lên một vòng tròn vàng kim nhỏ xíu nơi đồng tử.

“Gâu! Gâu gâu!” (Đại ca! Thứ này tuyệt quá! Cho ta thêm miếng nữa!)

Sau khi xác định con chó vẫn sống nhăn răng và dường như còn khỏe mạnh hơn trước, Diệp Phàm mới dám nhét một miếng vào miệng. Vị ngọt lịm tan chảy trên đầu lưỡi, một luồng nhiệt năng ấm áp tràn vào đan điền, khiến Trường Sinh Công vốn đang bình lặng bỗng nhiên sôi trào, kinh mạch dường như được mở rộng thêm một vòng.

“Thật sự là báu vật!” Diệp Phàm lẩm bẩm, ánh mắt hắn bắt đầu thay đổi. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng bản năng sinh tồn đã mách bảo hắn rằng đây chính là cơ hội duy nhất để hắn tồn tại ở nơi quỷ quái này.

Cả ngày hôm đó, Diệp Phàm biến thành một con chuột chũi cần mẫn. Hắn dùng Trường Sinh Công thanh lọc từng mảng đất, mở rộng căn hầm thành ba gian phòng lớn. Với cái cuốc rỉ sét được truyền linh lực, đá cứng Ma giới bị hắn bổ ra nhẹ nhàng như cắt đậu phụ.

Hắn thiết lập một hệ thống phòng thủ mà bất cứ bậc thầy trận pháp nào cũng phải chào thua vì sự… nhát gan. Gian phòng đầu tiên là nơi trồng rau xanh và linh mễ, được bao phủ bởi mười lớp trận pháp che giấu hơi thở. Gian phòng thứ hai là nơi ở, và gian phòng thứ ba – nơi hắn tâm đắc nhất – là nơi trồng “vũ khí”.

Hắn phát hiện ra rằng, nếu cố tình để một lượng nhỏ Ma khí chưa thanh lọc xâm nhập vào hạt giống dưa hấu, cây dưa sẽ kết ra những quả đen kịt, chứa đựng năng lượng cực kỳ bất ổn định. Chỉ cần một va chạm nhẹ, quả dưa sẽ nổ tung với sức mạnh tương đương một đòn toàn lực của cao thủ Trúc Cơ kỳ.

“Người ta dùng linh kiếm, dùng phù chú, còn ta dùng dưa hấu nổ. Ai bảo làm ruộng là không thể chiến đấu?” Diệp Phàm cười đắc ý, cẩn thận bọc từng quả dưa hấu đen vào trong đệm cỏ như bọc mìn.

Trong khi phía trên mặt đất, những ma thú hung hãn vẫn đang tàn sát lẫn nhau vì một miếng thịt thối, thì sâu dưới lòng đất, một thiên đường xanh mướt đang âm thầm thành hình. Diệp Phàm ngồi giữa những mầm linh mễ đang nhú lên màu xanh ngọc, tay bưng bát cháo cải bắp nóng hổi, cảm thấy cuộc đời ở Ma giới cũng không đến nỗi tệ.

Ở góc tối trong chiếc nhẫn trữ vật, một mảnh tàn hồn đen kịt bỗng rung động nhẹ. Lão Ma Đầu Vong Tiên – kẻ từng khiến cả Ma giới run sợ – bị mùi hương của cháo cải bắp làm cho tỉnh giấc. Lão ngơ ngác nhìn quanh, cảm nhận được hơi thở sinh mệnh thuần khiết nhất trần đời, rồi lẩm bẩm trong kinh hãi:

“Tiểu tử này… hắn định biến Ma giới thành vườn rau của hắn sao? Điên rồi… thật sự điên rồi!”

Diệp Phàm không nghe thấy tiếng lão. Hắn đang bận rộn lấy thước ra đo xem lớp đất dày bao nhiêu là đủ để giấu đi sự dao động linh lực của mầm gạo mới mọc. Với hắn, thế giới có sụp đổ cũng không quan trọng bằng việc hôm nay vườn rau nhà mình lại nở thêm một cái nụ mới.

Bình yên, đối với một kẻ “Cẩu đạo”, chính là khi không ai biết mình đang tồn tại, và trong nồi luôn có cháo rau thơm lừng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8