Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm RuộngChương 28: Kẻ bám đuôi đen đủi
**CHƯƠNG 28: KẺ BÁM ĐUÔI ĐEN ĐỦI**
Trăng máu trên cao hôm nay dường như đỏ hơn thường lệ, tỏa xuống Hắc Thổ Hoang Nguyên một tầng sáng mờ ảo, quỷ dị. Trong bóng tối đặc quánh của Ma giới, nơi mà ngay cả không khí cũng mang theo vị rỉ sét của máu và sự hỗn loạn, nông trại của Diệp Phàm hiện ra như một dấu chấm xanh kỳ dị, lạc lõng nhưng đầy sức sống.
Diệp Phàm ngồi trước hiên căn nhà gỗ nhỏ, tay cầm một ấm trà bằng đất nung tỏa khói nghi ngút. Anh nhìn ra xa, nơi thanh Huyết Sát bảo kiếm lừng danh thiên hạ đang bị bọc trong mấy lớp giẻ lau nhà rách nát, làm cái cọc để xích con chó gầy Vượng Tài.
“Cái thế giới này, thật là nguy hiểm.” Diệp Phàm thở dài một hơi, ánh mắt đầy vẻ ưu tư của một người thấu hiểu sự đời. “Vừa mới hôm qua thôi, một gã Ma Tướng hung hãn lại tìm đến cửa. Mặc dù hắn đã nhận sai và để lại thanh kiếm để đền bù tổn thất tinh thần cho tôi, nhưng ai mà biết được hôm nay sẽ có ai tới? Sư phụ nói đúng, phàm là chỗ có bảo vật, ắt có tranh giành. Mà nông trại của tôi toàn là ‘thượng phẩm’ bắp cải và khoai lang, không thu hút bọn cướp mới là lạ.”
Lão Ma Đầu Vong Tiên bên trong chiếc nhẫn rỉ sét nghe vậy thì suýt chút nữa là hộc máu hồn phách mà chết. Lão gào thét trong thâm tâm: *“Ngươi có thôi đi không? Ngươi đem một vị Ma Tướng đánh đến mức đạo tâm sụp đổ, lấy binh khí bản mệnh của người ta đi xích chó, bây giờ lại còn ngồi đây thở ngắn than dài về sự nguy hiểm? Cái nguy hiểm nhất ở đây chính là ngươi đó!”*
Tất nhiên, Diệp Phàm không nghe thấy lời than vãn của lão. Hoặc giả như có nghe thấy, anh cũng sẽ cho rằng đó là lời nhắc nhở để mình phải… thận trọng hơn nữa.
“Vượng Tài, đêm nay mày trông nhà cho cẩn thận.” Diệp Phàm vỗ đầu con chó đen. “Nếu thấy có ai lén lút bò vào, đừng có cắn chết ngay, phải sủa lên báo hiệu cho tao. Tao phải có thời gian để kích hoạt 36 lớp trận pháp dịch chuyển và 12 loại sương mù ảo ảnh chứ.”
Vượng Tài liếc mắt nhìn chủ nhân, khẽ khịt mũi một cái, rồi lại nằm gục đầu xuống chân cái cọc bảo kiếm mà ngủ tiếp. Trong mắt nó, những kẻ dám bén mảng đến cái nông trại này hoặc là kẻ điên, hoặc là kẻ sắp chịu khổ. Nó chỉ quan tâm đến việc bao giờ củ khoai lang nướng tiếp theo mới chín.
***
Cùng lúc đó, cách hàng rào gỗ của nông trại khoảng một dặm, một bóng đen đang nép sát vào những tảng đá cháy sém. Đó là Hắc Hạt, một gã tán ma chuyên nghề trộm đạo lừng danh ở khu vực biên cương Ma giới.
Hắc Hạt có một thiên phú đặc biệt: khứu giác cực kỳ nhạy bén với linh khí. Từ ba ngày trước, hắn đã ngửi thấy một mùi hương ngọt thanh, thuần khiết thoát ra từ hướng Hắc Thổ Hoang Nguyên. Mùi hương này không giống với bất kỳ loại ma dược nào hắn từng thấy; nó mang theo một hơi thở của sự sống vĩnh hằng, một thứ gì đó có thể khiến ma lực hỗn loạn trong người hắn dịu lại.
“Tin đồn không sai, trong khu hoang nguyên chết chóc này thực sự có một vị đại năng ẩn cư trồng thần dược.” Hắc Hạt liếm môi, đôi mắt trợn ngược lộ ra vẻ tham lam. “Nhưng nghe bảo gã đại năng đó rất tàn bạo, thích hành hạ người khác. Hừ, danh tiếng đó chắc là để dọa dẫm mấy đứa con nít thôi. Hắc Hạt ta đây nổi tiếng với thuật ẩn thân ‘Hư Vô Bộ’, chưa một trận pháp nào có thể ngăn cản được ta.”
Hắc Hạt quan sát căn nhà gỗ đơn sơ từ xa. Hắn thấy một thanh niên mặc bộ đồ vải thô, nhìn chẳng khác gì người phàm, đang ngồi uống trà.
“Cẩu thả! Thật là quá cẩu thả!” Hắc Hạt đắc chí nghĩ thầm. “Sống ở Ma giới mà lại dám thong dong như vậy, chắc chắn là ỷ vào thực lực mạnh. Nhưng càng mạnh thì càng kiêu ngạo, càng kiêu ngạo thì càng nhiều sơ hở.”
Hắn bắt đầu hành động. Toàn thân Hắc Hạt như tan chảy vào trong bóng đêm, không tiếng động, không hơi thở, thậm chí cả nhịp tim cũng được hắn khống chế về mức tối thiểu.
Hắn tiến sát đến hàng rào. Bước chân của hắn rất nhẹ, gần như không chạm đất.
“Bước đầu tiên, phá bỏ trận pháp cảnh báo ngoài rìa.” Hắc Hạt lấy ra một cái đĩa đồng nhỏ, định bụng dò tìm dao động của linh trận.
Tuy nhiên, hắn dò mãi, dò mãi mà không thấy một chút dao động nào của một đại trận cao cấp. Thứ hắn tìm thấy chỉ là một vài sợi tơ mỏng dính, trông giống như tơ nhện, chăng ngang dọc khắp lối đi.
“Cái gì thế này? Dùng tơ nhện làm báo động? Ha ha, đúng là cách làm của bọn nông phu.” Hắc Hạt cười khẩy, lách người qua mấy sợi tơ một cách dễ dàng.
Nhưng hắn không hề biết rằng, những sợi “tơ nhện” đó là tóc của một loại Ma thực biến dị mà Diệp Phàm vừa trồng thử nghiệm: *Tuyết Ma Chu Trùng Thảo*. Mỗi sợi tơ không chỉ là chuông báo động mà còn mang theo một lượng thuốc gây ảo giác nồng độ cao. Dù hắn không chạm vào trực tiếp, nhưng hơi ấm tỏa ra từ cơ thể sống của hắn đã kích hoạt lũ “tơ” này giải phóng một làn sương không màu không mùi.
Hắc Hạt vừa bước qua hàng rào, bỗng cảm thấy đầu óc hơi choáng váng.
“Lạ thật, sao không khí ở đây… lại thơm như mùi bánh bao của mẹ ta làm năm xưa vậy?” Hắc Hạt lắc đầu, cố trấn tĩnh. “Không được, mình là một tên trộm chuyên nghiệp, không được để ký ức tuổi thơ làm lung lạc ý chí!”
Hắn tiếp tục bò sâu vào trong vườn rau. Ánh mắt hắn va chạm ngay vào một luống cải bắp xanh mướt. Mỗi lá cải đều mọng nước, lấp lánh như ngọc lục bảo dưới ánh trăng máu.
“Thần dược! Đây đích thị là Thần dược!” Hạt Hạt run rẩy định đưa tay ra hái một cây.
*Xoẹt!*
Một tiếng động cực nhỏ vang lên. Một tán lá cải bắp đột nhiên quật mạnh vào tay hắn. Hắc Hạt giật bắn mình, rụt tay lại. Hắn kinh hoàng nhìn thấy trên mu bàn tay mình xuất hiện một vệt xước đỏ chót.
“Cái quái gì vậy? Bắp cải… biết đánh người?”
Ở phía hiên nhà, Diệp Phàm chợt lẩm bẩm: “Hình như hôm nay mình bón phân hơi quá tay cho đám cải bắp, tính tấn công của tụi nó có vẻ tăng cao. Ngày mai chắc phải nhổ bớt đi làm kim chi, chứ để chúng nó tiến hóa thành yêu quái thì phiền phức lắm.”
Hắc Hạt mồ hôi hột chảy ròng ròng. Hắn nhận ra mình đã đánh giá thấp cái nông trại này. Hắn quyết định không tham những cây bắp cải hung dữ kia nữa, mà hướng về phía trung tâm – nơi mùi thơm nồng nhất tỏa ra.
Đúng lúc đó, hắn nhìn thấy con chó đen đang nằm ngủ cạnh cái cọc. Và hắn cũng nhìn thấy thanh kiếm bọc giẻ lau.
Dù bị bọc kín, nhưng hơi thở của một thanh bảo kiếm vẫn không thể che giấu hoàn toàn khỏi đôi mắt của một tên trộm nghề. Hắc Hạt trợn tròn mắt: “Thanh Huyết Sát? Kia không phải là thần binh của Huyết Sát Ma Tướng sao? Tại sao nó lại nằm đây… làm cọc xích chó?”
Sự kinh sợ bắt đầu lan tràn trong lòng Hắc Hạt. Một kẻ có thể lấy Thần binh Thiên cấp làm cọc xích chó, thì tu vi phải kinh tởm đến mức nào?
Hắn bắt đầu muốn rút lui. Thế nhưng, Ma giới có câu: “Vào thì dễ, ra thì khó.”
Lúc này, thuốc gây ảo giác từ Tuyết Ma Chu Trùng Thảo đã ngấm sâu. Hắc Hạt thấy không gian xung quanh mình bắt đầu vặn xoắn. Những cây khoai lang bò dưới đất bỗng chốc biến thành những con rồng nhỏ màu tím, đang há miệng chực chờ cắn chân hắn. Đám rau muống thì vươn dài ra như những xúc tu của Ma thú dưới biển sâu.
“Cứu mạng! Ma trận! Đây là Tuyệt Sát Đại Trận!” Hắc Hạt hét lên một tiếng (nhưng thực tế là hắn chỉ thầm thì một cách tuyệt vọng trong cơn ảo giác).
Hắn chạy thục mạng, nhưng chạy mãi, chạy mãi vẫn chỉ thấy mình đang đứng trước một… cây dưa hấu.
Đó là một quả dưa hấu to bất thường, đen bóng, trên vỏ có những đường vân màu đỏ chạy dọc giống như mạch máu đang đập. Đây chính là niềm tự hào của Diệp Phàm – quả “Dưa Hấu Nổ” được anh lai tạo để làm mìn chống trộm.
Diệp Phàm đứng dậy, vươn vai một cái, tiện tay cầm lấy một hòn sỏi nhỏ dưới chân ném về phía vườn dưa hấu. Anh vốn dĩ chỉ muốn đuổi mấy con chim Ma thích mổ trộm quả vào ban đêm.
Hòn sỏi rơi trúng quả dưa hấu đen bóng ngay cạnh chân Hắc Hạt.
*ĐOÀNG!!!*
Một tiếng nổ chấn thiên động địa vang lên. Khói bụi mù mịt, nước dưa hấu màu đỏ (trông cực kỳ giống máu) bắn tung tóe khắp nơi.
Hắc Hạt chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra đã bị sóng xung kích từ quả dưa hấu “nổ” hất văng ra xa mười trượng, rơi trúng vào một hố phân mà Diệp Phàm vừa mới đào sẵn để ủ men.
“Ai? Ai đang nổ pháo đấy?” Diệp Phàm giật mình, vội vàng thủ thế, tay phải đã âm thầm cầm lấy mười lá “Phù tẩu thoát” hạng nặng. “Vượng Tài! Có kẻ địch tấn công nông trại bằng thuốc nổ!”
Vượng Tài bị tiếng nổ làm cho tỉnh ngủ, nó liếc nhìn cái hố phân đang sủi bọt ở đằng xa, nơi có một gã đen nhẻm đang lóp ngóp bò lên, rồi lại khinh bỉ nhắm mắt lại.
Nguyệt Cơ từ trong phòng cũng lao ra, trên tay cầm một chiếc gáo múc nước (của Diệp Phàm đưa cho), khuôn mặt lạnh lùng bừng lên sát khí: “Chủ nhân, có kẻ đột nhập?”
Diệp Phàm nhìn cái bóng đen ngòm đang rên rỉ trong hố phân, lông mày nhíu chặt lại. Anh không dám lại gần, chỉ đứng cách xa hai mươi trượng, cầm cái cuốc rỉ sét thủ thế.
“Đứng lại! Ngươi là ai? Tại sao lại tấn công hố phân của ta?” Diệp Phàm hét lớn, giọng nói mang theo một chút run rẩy (mà kẻ khác nghe vào lại tưởng là uy áp rùng mình).
Hắc Hạt lúc này toàn thân dính đầy “Linh phân” nồng nặc mùi amoniac pha trộn với ma khí đã qua xử lý. Thuốc ảo giác bị cú nổ và mùi hôi làm cho tan biến một nửa, nhưng nỗi sợ hãi thì tăng lên gấp bội.
Hắn nhìn thấy một vị thanh niên cầm cái cuốc, khí tức trên người dường như trống rỗng nhưng mỗi bước chân đi đều làm đất đá rung chuyển (thực ra là vì Diệp Phàm đang run chân). Hắn lại nhìn thấy một nữ tử xinh đẹp tuyệt trần nhưng ánh mắt như muốn lóc thịt người khác. Và kinh khủng nhất là con chó đen gầy gò kia, lúc này bỗng nhiên nhe răng, lộ ra một luồng áp lực của Thôn Phệ Ma Lang khiến linh hồn hắn muốn tan nát.
“Tiền… tiền bối tha mạng!” Hắc Hạt quỳ sụp xuống giữa hố phân, dập đầu lia lịa. “Tiểu nhân có mắt không thấy Thái Sơn, lỡ bước vào lãnh địa của ngài. Tiểu nhân không cố ý tấn công… hố phân của ngài đâu ạ!”
Diệp Phàm ngẩn ra: “Lỡ bước? Ngươi mặc bộ đồ đen xì thế này, đeo mặt nạ, lén lút lẻn qua ba lớp hàng rào của ta mà gọi là lỡ bước à?”
Hắc Hạt khóc không ra nước mắt: “Tiền bối, ta chỉ là muốn… muốn vào đây xin ít giống cây…”
“Xin giống cây?” Diệp Phàm đột nhiên biến sắc. Đối với một người nông dân coi trọng hạt giống như tính mạng, đây là lời thú nhận của kẻ trộm chuyên nghiệp! “Gan ngươi không nhỏ nha! Dám trộm hạt giống ‘Bắp cải thần kỳ’ của ta?”
Lão Ma Đầu Vong Tiên trong nhẫn khẽ thở dài: *“Thằng nhỏ này xong đời rồi. Diệp Phàm cái gì cũng có thể nhịn, nhưng ai đụng đến hạt giống của hắn là hắn sẽ ‘cẩu’ một cách tàn bạo nhất.”*
Diệp Phàm cầm cuốc, bước thêm một bước. Trong mắt Hắc Hạt, nhát cuốc rỉ sét kia đột nhiên tỏa ra một thứ hào quang có thể bổ đôi bầu trời, khóa chặt mọi sinh cơ của hắn.
“Nguyệt Cơ, đem hắn trói lại cho ta!” Diệp Phàm ra lệnh. “Dám nhắm vào vườn rau của ta, phải trả giá!”
Hắc Hạt vốn định liều chết phản kháng, nhưng khi hắn thấy Nguyệt Cơ tiến lại gần với khí thế Ma Vương sơ kỳ, hắn lập tức buông xuôi. Một tên trộm tán ma như hắn làm sao đấu lại được những quái vật ở đây?
***
Mười phút sau.
Hắc Hạt bị xích bằng một sợi dây thừng làm bằng xơ dừa (đã được Diệp Phàm ngâm trong nước của suối tuyền âm hàn để gia tăng độ chắc chắn). Hắn ngồi co quắp cạnh chuồng gà.
Diệp Phàm đứng khoanh tay, khuôn mặt vô cùng nghiêm trọng. Anh quay sang hỏi Nguyệt Cơ: “Hắn là kẻ nào?”
“Thưa chủ nhân, hắn là Hắc Hạt, một tên trộm nổi tiếng ở khu vực này.” Nguyệt Cơ lục lọi đống đồ nghề trong người gã rồi ném ra đất. “Trong người hắn có khá nhiều thuốc độc và dụng cụ bẻ khóa trận pháp. Xem ra mục tiêu là những loại dược thảo cao cấp trong vườn.”
Diệp Phàm hít một hơi thật sâu để lấy bình tĩnh. Anh cảm thấy bất an. Nếu một tên trộm có thể tìm đến đây, thì sẽ có tên thứ hai, tên thứ ba.
“Nguyệt Cơ, cô thấy xử lý hắn thế nào?” Diệp Phàm hỏi.
Nguyệt Cơ làm một động tác chém ngang cổ, lạnh lùng nói: “Chết để trừ hậu họa. Xác hắn có thể làm phân bón cho cây dưa hấu vừa nãy. Ma khí trong máu hắn cũng khá tinh khiết.”
Hắc Hạt nghe đến đây thì mặt không còn một giọt máu, run cầm cập như cầy sấy: “Tiền bối! Đừng mà! Thịt ta đắng lắm, phân bón từ ta sẽ làm dưa hấu của ngài bị đắng đó! Ta có ích, ta có thể làm việc! Ta rất giỏi đào đất!”
Đào đất?
Hai mắt Diệp Phàm bỗng sáng rực lên như đèn pha. Anh nhìn xuống bãi chiến trường hoang tàn sau vụ nổ dưa hấu, rồi nhìn đống cỏ dại ở góc vườn phía Đông chưa kịp dọn.
“Ngươi thực sự giỏi đào đất?” Diệp Phàm híp mắt hỏi lại.
“Vâng vâng! Ta tu luyện ‘Ma Hầu Đào Đất Công’, tốc độ đào hố của ta đứng thứ hai không ai dám đứng thứ nhất!” Hắc Hạt thấy tia hy vọng sống, vội vã tiếp thị bản thân.
Diệp Phàm xoa cằm suy nghĩ. Sống một mình ở đây (cộng thêm một cô công chúa chẳng biết làm gì ngoài việc tưới nước và một con chó chỉ biết ngủ), khối lượng công việc làm nông đúng là quá sức với anh. Anh muốn xây thêm một dãy hầm ngầm để dự trữ lương thực phòng trường hợp có chiến tranh ma tộc, nhưng lại ngại đào bới vì sợ làm kinh động đến mấy mạch máu quỷ dưới lòng đất.
Giờ có một “chuyên gia” đào đất đến nộp mạng, chẳng lẽ lại bỏ phí?
“Sư phụ nói, sát sinh là tạo nghiệp, ảnh hưởng đến tuổi thọ.” Diệp Phàm lẩm bẩm (thực chất là anh sợ giết người sẽ bị đồng bọn của đối phương trả thù). “Thay vì giết hắn, chi bằng bắt hắn lao động cải tạo để đóng góp cho nền nông nghiệp Ma giới.”
“Nghe đây Hắc Hạt!” Diệp Phàm hắng giọng, bày ra vẻ mặt uy nghiêm. “Ta cho ngươi một con đường sống. Từ nay ngươi sẽ là ‘Trưởng phòng khai khẩn’ của nông trại Trường Sinh này. Mỗi ngày ngươi phải đào cho ta ba cái hầm ngầm dài mười trượng, rộng năm trượng. Nếu làm không tốt… ngươi thấy quả dưa hấu vừa rồi chứ?”
Hắc Hạt nhìn quả dưa hấu nổ nát bét đằng xa, nuốt nước bọt cái ực, dập đầu như tế sao: “Tạ ơn đại nhân! Tạ ơn ngài đã cho tiểu nhân cơ hội được hoàn lương bằng lao động!”
“Được rồi, Nguyệt Cơ, tháo dây xích cho hắn. Nhưng bảo hắn đeo cái ‘Vòng đeo cổ’ này vào.” Diệp Phàm lấy ra một chiếc vòng bằng sắt có gắn vài chiếc gai nhỏ.
Lão Ma Đầu Vong Tiên lại nhíu mày: *“Tiểu tử, ngươi lấy đâu ra Ma khí thúc phược hoàn này thế?”*
Diệp Phàm thầm đáp: *“Đây không phải Ma khí thúc phược hoàn gì cả. Đây là cái vòng cổ cho chó mà sư phụ để lại cho tôi khi nuôi con Vượng Tài lúc nhỏ, nó chỉ có tác dụng phát ra tiếng kêu tít tít nếu vật chủ rời xa quá phạm vi mười mét. Nhưng tôi bảo với hắn đây là ‘Phược Hồn Đoạt Mệnh Hoàn’, chắc hắn không nhận ra đâu.”*
Quả nhiên, khi đeo chiếc vòng lên cổ, Hắc Hạt cảm nhận được một luồng hàn khí (từ kim loại bình thường) thấu vào tận xương tủy. Hắn cứ ngỡ đây là loại cấm chế ác độc nhất, chỉ cần đi sai một bước là hồn bay phách tán.
“Làm việc đi!” Diệp Phàm chỉ tay về phía góc vườn. “Chỗ đó đất hơi cứng, ngươi dùng móng vuốt ‘Ma Hầu’ của ngươi mà đào cho thật đều. Ngày mai ta muốn thấy một cái hầm để chứa khoai tây.”
“Tuân lệnh đại nhân!” Hắc Hạt không dám chậm trễ, lao vào vườn rau với tốc độ kinh người. Đôi tay hắn biến thành hai cái móng vuốt, đào bới như một cái máy, bụi đất tung mù mịt.
Diệp Phàm nhìn bóng lưng bận rộn của Hắc Hạt, hài lòng thở hắt ra một hơi. Anh quay lại chỗ Nguyệt Cơ: “Cô thấy chưa? Hòa bình chính là cái đích đến của mọi cuộc xung đột. Thay vì đánh đánh giết giết, chúng ta đã có thêm một lao động chân tay giá rẻ. Vừa an toàn, vừa năng suất.”
Nguyệt Cơ nhìn Diệp Phàm, trong lòng không khỏi bội phục sát đất. Cô tự suy luận: *“Chủ nhân đúng là cao tay. Dùng sự tàn bạo của vụ nổ để đè bẹp ý chí, sau đó dùng nhân đạo để thu phục nhân tâm. Hơn nữa, dùng một tên tán ma gian giảo để canh giữ vườn rau, đúng là ‘lấy độc trị độc’. Ngài ấy làm việc gì cũng chứa đầy thâm ý của một vị đế vương ẩn thế.”*
Và cứ như thế, tại vùng đất Hắc Thổ Hoang Nguyên bị nguyền rủa, đội ngũ của nông trại Trường Sinh lại được bổ sung thêm một thành viên mới: Một tên trộm Ma giới giờ đây đang hì hục đào hầm để chứa khoai lang.
Sóng yên biển lặng lại trở về với nông trại xanh. Diệp Phàm ngồi xuống ghế, nâng chén trà lên, nhưng bỗng nhiên dừng lại giữa chừng.
“Chết tiệt! Quên mất chưa dặn hắn là chỗ cái rễ cây thứ ba ở góc Đông Bắc không được đụng vào, chỗ đó ta có chôn một quả lôi hỏa đạn hạng nặng để phòng thủ…”
*BÙM!!!*
Một tiếng nổ nhỏ khác vang lên, kèm theo tiếng hét thất thanh của Hắc Hạt: “Đại nhân!!! Tại sao chỗ này lại có bom???”
Diệp Phàm lấy tay che mặt, khẽ thở dài: “Quên mất. Thôi kệ đi, coi như thử độ bền của công nhân mới. Nếu hắn sống sót qua vụ nổ này, chắc chắn hắn sẽ trung thành hơn nhiều.”
Lão Ma Đầu Vong Tiên chỉ biết im lặng cầu nguyện cho Hắc Hạt. Theo lão, thà bị Ma Tôn một chưởng đánh chết còn sướng hơn là làm nông dân dưới trướng một kẻ “cẩn thận quá mức” như Diệp Phàm. Ở nơi này, đến cả cỏ cũng biết cắn người, dưa hấu biết nổ và hố phân là nơi huấn luyện ý chí.
Đêm Ma giới vẫn dài lê thê, nhưng từ trong căn nhà gỗ nhỏ, tiếng ngáy của Diệp Phàm đã vang lên đều đều. Anh ngủ rất sâu, vì theo anh, chỉ khi có thêm mười lớp trận pháp và một tên nô lệ mới bảo vệ, giấc ngủ của một người nông dân mới thực sự là… an toàn.