Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm Ruộng
Chương 27: Một củ cải trắng đổi lấy một thanh Ma kiếm

Cập nhật lúc: 2026-05-27 12:49:03 | Lượt xem: 4

**CHƯƠNG 27: MỘT CỦ CẢI TRẮNG ĐỔI LẤY MỘT THANH MA KIẾM**

Sương mù xám xịt của Ma Giới bao phủ lấy Hắc Thổ Hoang Nguyên như một tấm vải liệm khổng lồ. Thế nhưng, tại một góc nhỏ vốn bị coi là “tử địa” này, lại có một màn ánh sáng xanh nhạt le lói, dịu nhẹ như ánh trăng đêm rằm.

Đó là kết giới phòng hộ tầng thứ mười hai mà Diệp Phàm vừa gia cố thêm vào đêm qua.

Bên trong kết giới, không gian hoàn toàn khác biệt. Những luồng ma khí bạo ngược tràn vào từ khe hở trận pháp liền bị “Trường Sinh Công” thanh lọc, cô đọng thành những giọt sương linh khí lấp lánh đọng trên lá cây. Diệp Phàm đang lom khom dưới ruộng, chiếc quần vải thô xắn quá đầu gối, tay cầm cái cuốc rỉ sét, gương mặt lộ rõ vẻ lo lắng thường trực.

“Hỏng rồi, hỏng thật rồi…” Diệp Phàm lẩm bẩm, mồ hôi hột lăn dài trên trán.

Nguyệt Cơ vừa mới gánh xong hai thùng “linh phân” (thực chất là hỗn hợp ma tinh nghiền nát trộn với bùn đen đã qua thanh lọc), nghe thấy tiếng chủ nhân lẩm bẩm thì vội vàng chạy tới, gương mặt xinh đẹp đầy vẻ nghiêm trọng:

“Chủ nhân! Có chuyện gì vậy? Có phải là cường giả Ma Vương cấp nào đang tiến tới đây? Hay là trận pháp có chỗ sơ hở?”

Nàng đã quá quen với việc Diệp Phàm mỗi ngày đều lẩm bẩm về “sự nguy hiểm”. Trong lòng nàng, vị chủ nhân này nhất định đang cảm ứng được thiên cơ, tiên đoán trước những tai họa khủng khiếp mà kẻ phàm phu tục tử như nàng không thể nhìn ra.

Diệp Phàm không ngẩng đầu lên, chỉ tay vào đám ruộng củ cải trắng nõn nà vừa mới nhô khỏi mặt đất, đau khổ nói:

“Cô nhìn xem! Tôi đã bảo cô bón ít phân thôi mà! Giờ nhìn xem, đám củ cải này thế mà lại tỏa ra linh quang. Giữa cái xó xỉnh đen kịt này, tụi nó sáng như cái đèn lồng ấy! Đây không phải là đang bảo với mấy con ma thú là: ‘Lại đây ăn tôi đi’ sao? Cô muốn hại chết tôi à?”

Nguyệt Cơ nhìn những củ cải trắng muốt, mỗi củ đều mập mạp, căng mọng, tỏa ra một tầng sương trắng mờ ảo mang theo mùi thơm thanh khiết của trời đất. Nàng nuốt nước bọt một cái, trong lòng dậy sóng: *“Đây… đây là củ cải sao? Khí tức này, rõ ràng là Linh Dược bát phẩm trở lên! Nếu để mấy lão quái vật trong vương thành thấy được, bọn họ chắc chắn sẽ đánh nhau đến mức trời long đất lở để giành lấy một miếng!”*

“Chủ nhân, là do Nguyệt Cơ sai sót…” Nàng cúi đầu, nhưng trong lòng lại nghĩ: *“Chủ nhân đúng là cao nhân ẩn thế, nhìn bảo vật cấp Thiên mà cứ như nhìn gánh nặng.”*

Đúng lúc này, Vượng Tài – con chó đen gầy gò đang nằm ngủ dưới gốc cây ngô bỗng dưng bật dậy. Đôi tai nó dựng đứng, đôi mắt lờ đờ thường ngày đột nhiên tóe ra tia máu đỏ rực. Nó gầm gừ một tiếng, lông cổ dựng đứng lên.

Diệp Phàm nhảy dựng lên như bị điện giật: “Đến rồi! Đến rồi! Vượng Tài phản ứng thế này, chắc chắn là đại ma đầu rồi! Nguyệt Cơ, mau! Kích hoạt trận pháp ‘Bách Quỷ Triệt Thoái’, sau đó chúng ta trốn vào hầm ngay!”

“Răng rắc!”

Tiếng cành khô bị giẫm gãy vang lên từ phía bìa rừng đen kịt ngoài kết giới. Một bóng đen cao lớn, xiêu vẹo hiện ra. Kẻ đó mặc một bộ giáp nát bấy, toàn thân đầy vết thương, máu đen chảy dọc xuống chuôi của một thanh trọng kiếm đang cắm xuống đất để giữ thăng bằng.

Mỗi bước chân của kẻ đó đều khiến mặt đất rung chuyển nhẹ, ma khí quanh người hắn nổ tung lách tách, chứng tỏ kẻ này đang trong trạng thái tẩu hỏa nhập ma cực kỳ nghiêm trọng.

“Oa… khụ khụ…” Kẻ lạ mặt hộc ra một ngụm máu đen, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào mảnh ruộng xanh mướt của Diệp Phàm qua lớp màn bảo vệ.

Hắn tên là Hắc Lục, một kiếm tu lang thang nổi danh ở Ma Giới với biệt hiệu “Cuồng Ma Kiếm”. Vừa rồi hắn bị kẻ thù vây sát, cố sống cố chết đột phá đại cảnh giới nhưng thất bại, dẫn đến tâm ma phản phệ. Trong lúc thần trí mơ hồ, hắn bị một mùi thơm kỳ lạ dẫn dắt tới đây.

Mùi thơm đó giống như dòng suối mát lạnh giữa sa mạc, ngay lập tức trấn áp ngọn lửa thiêu đốt trong đan điền hắn.

“Nước… linh khí…” Hắc Lục thào thào, đưa tay về phía củ cải trắng.

Bên trong kết giới, Diệp Phàm đang ôm chặt lấy cái cuốc, tay kia đã thủ sẵn mười mấy tờ phù chú “Thần Hành” và “Thổ Độn”. Anh quan sát đối phương qua “Thần Nông Nhãn”.

*Tên: Hắc Lục (Trạng thái: Sắp chết, nội thương 99%, tâm ma bạo kích).*
*Cảnh giới: Ma Tướng đỉnh phong (Tương đương Nguyên Anh kỳ).*

“Phù…” Diệp Phàm thở phào một cái, vỗ ngực mình. “May quá, chỉ là một cái xác không hồn sắp chết. Làm mình hết hồn.”

Tuy miệng nói vậy, nhưng bản tính cẩn thận vẫn khiến anh không dám bước ra. Anh ra hiệu cho Nguyệt Cơ: “Này, cô đi ra xem hắn muốn gì. Nếu hắn định xông vào, cứ việc dùng bình tưới nước đập vào đầu hắn. Cái bình đó tôi đúc bằng thép lạnh, chắc chắn lắm.”

Nguyệt Cơ đầy vẻ sùng bái: *“Chủ nhân thật là thần cơ diệu toán, biết rõ đối phương không còn sức phản kháng mới cho mình ra oai.”*

Nàng hiên ngang bước ra khỏi kết giới, nhìn gã kiếm ma đang hấp hối kia, lạnh lùng hỏi: “Kẻ nào dám bén mảng tới trang trại của U Minh Ma Quân?”

Hắc Lục ngẩng đầu, nhìn thấy một nữ tử thanh cao thoát tục, khí chất hoàn toàn không giống Ma tộc hung hãn, lại nhìn thấy khung cảnh tiên gia thoát tục phía sau nàng, hắn rùng mình, quỳ sụp xuống:

“Tiền bối… cứu mạng… ta chỉ xin một ngụm linh khí để trấn áp tâm ma… Sau khi hồi phục, Hắc Lục nguyện làm trâu làm ngựa…”

Nói xong, hắn dốc hết tàn lực, cầm thanh kiếm đỏ lòm của mình dâng lên bằng hai tay:

“Đây là thanh ‘Huyết Sát Ma Kiếm’… bảo vật đời ta… dùng nó đổi lấy một miếng cứu mạng…”

Diệp Phàm đứng sau gốc cây, nghe thấy hai chữ “bảo vật”, tai anh vểnh lên. Anh bước ra, vẫn đứng cách gã kia một khoảng an toàn năm trượng, cẩn thận dùng “Thần Nông Nhãn” quét qua thanh kiếm.

*Vật phẩm: Thanh sắt rỉ đỏ.*
*Đặc tính: Sát khí nồng đậm, gây thu hút sự chú ý trong bán kính mười dặm, cực kỳ không an toàn cho người thích ở ẩn.*

Diệp Phàm bĩu môi. Bảo vật cái gì chứ? Cái thứ đỏ lòm này mang theo bên người khác nào bảo kẻ thù rằng: “Tôi đang ở đây này, tới giết tôi đi!”. Trong mắt anh, thanh kiếm này chẳng giá trị bằng một phân bón loại tốt.

Tuy nhiên, nhìn gã kiếm ma kia thảm quá, nếu để hắn chết ở cửa trang trại, xác hắn thối ra lại ô nhiễm nguồn đất xanh sạch của mình.

“Thôi được rồi, coi như làm việc thiện tích đức.” Diệp Phàm ra vẻ đại lão cao thâm, phất tay một cái: “Nguyệt Cơ, vào nhổ một củ cải nhỏ nhất, bị sâu cắn ấy, đem ra đây cho hắn.”

Nguyệt Cơ ngẩn người: “Chủ nhân, thanh kiếm này là danh kiếm hạng 50 của Ma Giới, thật sự chỉ đổi lấy một củ cải thôi sao?”

“Củ cải của tôi được bón bằng nước linh tuyền, cực kỳ quý giá! Hắn đưa cái đống sắt vụn đó, tôi còn thấy mình bị hớ đây này!” Diệp Phàm hậm hực nói.

Nguyệt Cơ không dám cãi, chạy vào ruộng nhổ lên một củ cải trắng nhỏ nhất. Dù nhỏ, nhưng khi vừa rời đất, linh quang vẫn tỏa ra rạng rỡ. Nàng ném củ cải ra ngoài kết giới.

Hắc Lục chụp lấy củ cải, đôi mắt rưng rưng. Hắn cảm nhận được sức mạnh sinh mệnh mãnh liệt chảy vào lòng bàn tay. Không chút chần chừ, hắn nhai ngấu nghiến củ cải như ăn trân cam mỹ vị.

“Ầm!”

Một luồng hơi lạnh thanh khiết từ dạ dày bùng nổ, chảy khắp kinh mạch, nơi đi qua vết thương đều thần kỳ khép lại, tâm ma đỏ ngầu trong đầu hắn gặp phải khí tức của Trường Sinh Công liền giống như băng mỏng gặp mặt trời, tan biến không còn dấu vết.

“Cái này… đây không phải củ cải! Đây là Tiên Đan! Là Đại Đạo Chi Quả!”

Hắc Lục cảm nhận được tu vi của mình không những không tụt dốc mà còn có dấu hiệu đột phá. Hắn xúc động tới mức dập đầu xuống đất đến chảy cả máu:

“Đại ân đại đức của Tiền bối, Hắc Lục cả đời không quên! Thanh kiếm này từ nay thuộc về ngài!”

Nói xong, hắn để lại thanh kiếm, cung kính lùi lại mười bước, sau đó mới dám quay lưng, chạy trối chết như sợ vị đại năng này sẽ hối hận mà đòi lại củ cải.

Hiện trường trở nên yên tĩnh.

Diệp Phàm bước tới, dùng hai ngón tay cầm lấy chuôi kiếm mang đầy sát khí, tặc lưỡi:

“Thanh kiếm này nặng thật đấy, nhìn thì có vẻ chắc chắn. Nguyệt Cơ, mang ra sau vườn, lấy cái này làm cọc rào để buộc con Vượng Tài vào. À, đừng quên bọc nó bằng vài lớp vải rách, sát khí này đỏ quá, che bớt đi cho đỡ chói mắt.”

Lão Ma Đầu Vong Tiên nấp trong chiếc nhẫn của Diệp Phàm nãy giờ mới dám lên tiếng, giọng run rẩy:

“Tiểu tử… ngươi điên rồi! Thanh Huyết Sát này năm xưa đã từng chém rụng một góc Vạn Ma Thành, giờ ngươi đem nó đi làm… cọc xích chó?”

“Ông thì biết cái gì?” Diệp Phàm hừ lạnh. “Sắt thì cũng là sắt, không dùng được để cuốc đất thì chỉ có thể dùng xích chó là hợp nhất. Với lại, củ cải của tôi bồi bổ cho hắn thoát chết, tính ra tôi lỗ một củ cải trắng đấy có biết không? Củ cải đó có thể xào được một đĩa đầy đấy!”

Lão Ma Đầu câm nín. Ông ta phát hiện ra rằng, cái nhìn về giá trị thế giới của Diệp Phàm đã méo mó đến mức không thể cứu vãn. Đối với kẻ khác, Ma giới là nơi săn tìm sức mạnh; đối với Diệp Phàm, Ma giới chỉ là một cái chợ rau cực kỳ nguy hiểm, nơi mà bảo kiếm Thiên cấp chỉ đáng giá một củ cải nhỏ bị sâu cắn.

Nguyệt Cơ ngoan ngoãn mang thanh bảo kiếm lừng lẫy đi làm nhiệm vụ mới: làm cọc rào cho chó.

Vượng Tài nhìn thanh bảo kiếm tỏa ra sát khí đỏ quạch đặt ngay cạnh mõm mình, nó không thèm chớp mắt, chỉ ngáp dài một cái, khinh bỉ lấy chân đạp lên thanh kiếm để tìm tư thế nằm cho thoải mái.

Diệp Phàm nhìn thanh kiếm đã được “phong ấn” bằng vải rách và đang bị Vượng Tài dẫm lên, lòng mới thấy yên ổn một chút. Anh vác cuốc trở lại ruộng, nhìn đám củ cải còn lại, tự nhủ:

“Thế này không được, vụ thu hoạch này quá rình rang. Ngày mai phải trồng thêm một hàng đậu phụ tàng hình xung quanh để che bớt ánh sáng đi. Sống ở Ma giới này, đúng là làm nông dân cũng không được yên thân mà.”

Dưới ánh hoàng hôn màu máu nhạt của Ma giới, vị “U Minh Ma Quân” lẫy lừng trong lời đồn lại tiếp tục cặm cụi xới đất, tính toán xem làm sao để ngày mai… có thể đổi một thanh kiếm khác về làm giá treo quần áo.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8