Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm RuộngChương 35: Lão Ma Đầu Vong Tiên xin được ăn thử
Bầu trời của Cửu U Ma Giới lúc nào cũng một màu đỏ thẫm u uất, như thể bị nhuộm bởi máu của hàng vạn sinh linh. Những cơn gió rít gào qua khe núi mang theo mùi lưu huỳnh và tử khí đặc trưng. Thế nhưng, tại một góc hẻo lánh của Hắc Thổ Hoang Nguyên, có một mảnh đất nhỏ hẹp lại giống như bị tách biệt khỏi quy luật của cả thế giới này.
Bên trong hàng rào gỗ được bao bọc bởi chín tầng “Thập phương lôi hỏa phòng ngự trận”, mười hai lớp “Vạn vật ẩn nấp trận” và chi chít những cạm bẫy linh khí, không khí bỗng chốc trở nên mát mẻ lạ thường.
Diệp Phàm đang ngồi xổm bên cạnh một cái lò đất tự chế, đôi mắt chăm chú nhìn chằm chằm vào chiếc nồi sành đang sôi sùng sục. Ánh lửa đỏ tía – loại lửa được hắn luyện ra từ Ma khí tinh lọc – liếm nhẹ lấy đáy nồi, tạo ra những tiếng “lách tách” nhịp nhàng.
“Xong rồi, thêm một chút nhụy hoa kiến lửa nữa là vừa khéo.”
Diệp Phàm lầm bầm, tay thoăn thoắt cầm một cái hũ nhỏ, rắc vào nồi một loại bột mịn có màu cam nhạt. Ngay khoảnh khắc loại bột đó rơi vào, một luồng hương vị kỳ dị bùng nổ. Nó không nồng nặc như linh dược nhân gian, cũng chẳng hôi thối như ma thảo ma giới. Đó là một mùi hương ngọt thanh, pha lẫn chút vị cay nồng nặc sảng khoái, khiến người ta cảm thấy như mọi lỗ chân lông trên cơ thể đều được mở toang để hít thở.
Nguyệt Cơ đang cầm một cái cuốc gỗ đứng ở gốc cây lựu đỏ gần đó, mũi khẽ động đậy. Cô nuốt một ngụm nước bọt lớn, trong mắt đầy vẻ thành kính. Cô thầm nghĩ: *“Chủ nhân lại đang tinh luyện Thần đan gì sao? Khí tức này… chẳng lẽ là trong truyền thuyết ‘Bích Lạc Hoàng Tuyền Đan’ giúp tái tạo thần hồn?”*
Vượng Tài, con hắc lang to lớn vốn là một Thôn Phệ Ma Lang danh chấn một phương, lúc này lại giống như một con chó đen trung thành, ngồi bệt dưới đất, lưỡi dài thòng ra, nước dãi rơi lõm bõm xuống đất đen, đuôi vẫy đến mức tạo thành một cơn gió nhỏ.
Ở trong chiếc nhẫn đồng rỉ sét trên ngón tay Diệp Phàm, một làn khói mờ ảo hiện ra. Lão Ma Đầu Vong Tiên thoát ẩn thoát hiện, gương mặt vốn dĩ âm trầm giờ đây co giật liên tục.
“Tiểu tử! Ngươi… ngươi đang làm cái gì thế?” Giọng lão run run.
Diệp Phàm không thèm ngẩng đầu lên, hắn dùng một cái muôi gỗ lớn khuấy nhẹ: “Nấu cơm chiều chứ làm gì. Sau vụ kiến lửa, đất này cần thêm chút linh lực cân bằng, tôi cũng cần bồi bổ. Làm nông vất vả, lão có biết không?”
“Ngươi gọi đây là nấu cơm?” Vong Tiên gào lên trong tâm trí Diệp Phàm, “Gạo này là ‘Tử Kim Linh Mễ’ chín trăm năm một vụ ở Tiên giới mà? Ngươi mang ra nấu cháo? Lại còn thêm ‘Kiến Lửa Tinh Túy’ mà các bậc đại năng dùng để tôi luyện ma thể cấp cao! Ngươi… ngươi là tên phá gia chi tử!”
Diệp Phàm bĩu môi: “Lão đừng có cường điệu. Chút gạo này là tôi tự trồng ở vườn sau, bón bằng phân kiến đỏ đấy thôi. Với lại, gạo không để ăn thì để thờ chắc? Tôi là người thực tế, cái bụng phải no mới tu tiên… à không, mới làm ruộng tiếp được.”
Nói đoạn, Diệp Phàm nhấc nắp nồi ra. Một làn khói trắng tinh khiết tụ lại thành hình dạng một đóa sen trắng ngay trên miệng nồi trước khi tan biến vào không gian. Một nồi cháo trắng trong veo như ngọc trai, mỗi hạt gạo đều nở đều, bao phủ bởi một lớp màng óng ánh của tinh dầu nhụy hoa.
Diệp Phàm múc một bát đầy, rồi đột nhiên nhìn vào chiếc nhẫn, cười hì hì: “Sao thế lão ma đầu? Thấy thơm quá chịu không nổi à? Tiếc là lão chỉ còn là tàn hồn, có muốn cũng chẳng ăn được.”
Gân xanh trên trán ảo ảnh của Vong Tiên nổi lên cuồn cuộn. Lão vốn là một Ma Quân ngang dọc, mấy nghìn năm qua sống bằng việc nuốt chửng linh hồn kẻ khác và hấp thụ tinh hoa trời đất. Lão luôn khinh thường cái gọi là “khói lửa nhân gian”. Trong mắt lão, việc ăn uống chỉ dành cho lũ phàm nhân kiến hôi, kẻ tu hành cao cấp phải thanh tịnh, thoát tục.
Thế nhưng, mùi hương kia… nó không giống thức ăn thông thường. Nó chứa đựng quy luật của sự sinh trưởng, một loại đạo vận dịu nhẹ như suối nguồn đang thấm thía vào sâu trong tâm linh. Linh hồn tàn tạ của lão dường như cũng theo mùi hương đó mà trở nên ổn định hơn đôi chút.
“Hừ, tiểu tử, ngươi đừng coi thường ta.” Vong Tiên cố làm ra vẻ cao đạo, “Ta là bậc đại năng, thân thể tuy mất nhưng thần niệm vẫn thông thiên tri địa. Chỉ là bát cháo tạp nham của ngươi, ta nhìn một cái cũng thấy bẩn mắt… Nhưng mà, nể tình ngươi canh giữ tàn hồn ta mấy tháng qua, ta có thể hy sinh một chút danh dự, giúp ngươi kiểm tra xem món này có độc tố gì không. Dẫu sao Ma giới độc vật trùng trùng, kẻ non nớt như ngươi rất dễ mất mạng.”
Diệp Phàm bật cười suýt ngã ngửa: “Muốn ăn thì nói một tiếng, sao cứ phải bày đặt cao thượng thế? Được rồi, để tôi thử xem ‘phương pháp cúng kiến’ có tác dụng không.”
Diệp Phàm đứng dậy, vẻ mặt bỗng trở nên nghiêm túc. Hắn thu hồi vẻ bỡn cợt, vận chuyển “Trường Sinh Công”. Một luồng khí thanh khiết nhẹ nhàng bao quanh bát cháo. Hắn đốt một nén hương làm từ vỏ cây thông ma, tay kết ấn: “Vật hóa hư vô, ý dẫn thần quy. Tiền bối Vong Tiên, dùng món!”
Bát cháo trên tay Diệp Phàm dường như không đổi, nhưng một luồng ánh sáng dịu nhẹ bỗng tách ra từ những hạt gạo, biến thành một dải lụa mỏng bay thẳng vào chiếc nhẫn đồng.
Vong Tiên hít một hơi thật sâu. Lão không ăn theo cách thông thường, mà là dùng thần niệm bao bọc lấy luồng đạo vận kia.
“Ầm!”
Trong ý thức của lão bỗng chốc như có sấm sét nổ vang, nhưng không hề đau đớn. Thay vào đó là một cảm giác ấm áp như nắng mùa xuân tràn ngập trong tuyết lạnh. Vị ngọt của linh mễ lan tỏa, cảm giác nhầy nhụa của nhụy hoa kiến lửa mang theo một chút nhiệt lượng cháy bỏng, hệt như rượu mạnh ủ lâu năm, khiến thần hồn lão run rẩy vì sướng khoái.
“Này… này là…”
Đôi mắt Vong Tiên trợn ngược, toàn thân khói sương cuộn trào mạnh mẽ. Những vết nứt li ti trên tàn hồn vốn tích tụ từ trận chiến nghìn năm trước, dưới tác dụng của bát cháo này, lại đang có dấu hiệu mờ đi.
Diệp Phàm nhìn phản ứng của lão, đắc ý hỏi: “Thế nào? Độc lắm đúng không? Có cần tôi đổ hết nồi cháo đi để trừ họa không?”
Vong Tiên giật mình, vội vàng hét lên: “Dừng tay! Ngươi dám! Tiểu tử… khụ khụ… quả thật trong này có chút độc tính kỳ lạ. Độc này mang tên ‘Vô Ngân Độc’, nó ẩn giấu cực sâu. Ngươi tuyệt đối không thể ăn, để mặc ta, vị tiền bối này sẽ dùng tu vi nghìn năm để hóa giải giúp ngươi. Mau, đưa cả nồi đây!”
Bên cạnh, Nguyệt Cơ nghe vậy thì tái mặt: “Tiền bối nói có độc? Vậy… vậy để con!” Cô vội vàng chạy tới, lòng tràn đầy quyết tâm cứu mạng chủ nhân, thực chất là vì bụng cô đã đánh trống từ nãy tới giờ.
Vượng Tài cũng “Gâu” một tiếng vang trời, nhe răng ra định đớp lấy cái nồi sành.
Diệp Phàm giơ tay gõ đầu Vượng Tài một cái đau điếng, sau đó liếc nhìn Nguyệt Cơ: “Độc cái đầu hai người. Một người là ma nữ, một con là ma lang, sợ gì chút đạo vận thanh lọc này. Có mà các người thèm quá hóa điên thì có.”
Hắn múc cho Nguyệt Cơ một bát lớn, lại đổ một bát sành to cho Vượng Tài. Cả ba – một người phàm, một ma nữ, một con chó đen – ngồi vây quanh đống lửa, xì xụp ăn một cách ngon lành.
Giữa vùng đất Ma giới đầy rẫy hận thù, cảnh tượng này hiện ra vô cùng nghịch lý nhưng lại mang theo một loại chân thật khó tả.
Lão Ma Đầu Vong Tiên trong nhẫn lúc này không còn mắng chửi nữa. Lão nhắm mắt lại, cảm nhận dư vị ngọt ngào còn vương vất trong linh hồn. Lão bỗng nhận ra, vị chua cay mặn ngọt của nhân gian mà lão từng vứt bỏ, hóa ra lại chính là gốc rễ của sự sống. Trường Sinh Môn của tiểu tử này, rốt cuộc là tông môn kỳ quái phương nào? Một đệ tử chỉ biết làm ruộng, lại có thể dùng những thứ rác rưởi (trong mắt lão) để tạo ra món ăn bổ dưỡng thần hồn cấp độ này.
Ăn xong bát cháo, Nguyệt Cơ cảm thấy cơ thể nóng bừng, ma khí trong kinh mạch bỗng trở nên ngoan ngoãn như nước suối, không còn sự bạo liệt của ma công cũ. Cô cảm giác mình chỉ cần ngồi xuống là có thể thăng thêm một cấp ngay lập tức. Cô nhìn Diệp Phàm bằng ánh mắt còn đáng sợ hơn cả nhìn một vị Ma Thần: *“Đây chắc chắn không phải cháo… đây là tiên thể dịch hóa! Chủ nhân, người rốt cuộc muốn nuôi dưỡng ta thành loại tồn tại gì?”*
Diệp Phàm lau miệng, nhìn vào đáy nồi đã sạch bong, thở dài một hơi đầy thỏa mãn: “Sống thế này mới là sống chứ. Ngày mai phải gieo thêm ít hạt giống bắp cải nữa, đất trộn xác kiến lửa chắc chắn sẽ mọc ra loại cải giòn lắm.”
Hắn đứng dậy, vươn vai một cái. Dưới ánh lửa bập bùng, bóng lưng hắn đổ dài trên đất đen. Lúc này, trông hắn không hề giống một nông dân nhỏ bé chút nào, mà giống như một vị đại năng đang điều khiển cả sinh mệnh của vùng đất rộng lớn này.
Vong Tiên hậm hực lên tiếng: “Tiểu tử, lần sau nấu cơm… đừng quên đốt hương cho ta. Coi như phí tư vấn công pháp mấy hôm nay.”
Diệp Phàm cười tủm tỉm: “Được thôi, tiền bối. Chỉ cần lão chỉ tôi cách làm cái trận pháp thu thập phân bón hiệu quả hơn, muốn ăn bao nhiêu cháo tôi cũng nấu.”
“Ngươi… đồ thô tục!” Vong Tiên mắng to một tiếng, nhưng rồi lại nhỏ giọng nói thầm, “Nhớ bỏ thêm nhiều nhụy kiến hỏa, vị đó… cay cũng khá vào.”
Đêm ở Ma giới vẫn đen đặc và đầy hiểm nguy, nhưng tại một trang trại ẩn mình, tiếng cười nói và mùi thơm vẫn không ngừng lan tỏa, âm thầm làm thay đổi cả quy tắc của vùng đất tử vong này. Diệp Phàm, một kẻ chỉ muốn trường sinh và sống yên ổn, đang từng bước dùng cái cuốc và nồi cháo của mình để “cày xới” lại cả thế giới Ma đạo hùng vĩ.