Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm RuộngChương 36: Bí mật của Trường Sinh Công tầng 10
**CHƯƠNG 36: BÍ MẬT CỦA TRƯỜNG SINH CÔNG TẦNG 10**
Đêm ở Ma Giới bao giờ cũng mang một màu đỏ tía rợn người. Bầu trời không có trăng sao, chỉ có những đám mây ma khí cuồn cuộn như những con quái vật đang nấp sau bức màn hư không, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng gào thét của phong bạo từ phương xa dội về.
Trong cái thung lũng Hắc Thổ Hoang Nguyên vốn dĩ là vùng đất chết, nay lại hiện ra một khung cảnh kỳ dị. Một dải ánh sáng xanh nhạt, ôn hòa như ánh đom đóm trong rừng xuân Nhân Giới, đang bao phủ lấy một túp lều tranh thấp bé. Chung quanh túp lều là những luống rau bắp cải xanh mướt, lá vươn dài đầy sức sống, dường như đang thở theo một nhịp điệu thần bí.
Diệp Phàm đang ngồi xếp bằng trên tấm phản gỗ. Hắn đang gặp rắc rối lớn. Một rắc rối mà theo tư duy của một đệ tử chính tông “Trường Sinh Môn”, nó còn đáng sợ hơn cả việc bị mười vạn Ma quân vây quét.
“Không đúng… cực kỳ không đúng.”
Diệp Phàm mở mắt ra, mồ hôi hột lăn dài trên trán. Hắn đưa bàn tay mình lên xem xét. Dưới tác động của Thần Nông Nhãn, hắn nhìn xuyên qua lớp da thịt, thấy được mạch máu, cốt cách của mình đang tỏa ra một loại sức sống nồng đậm đến mức kinh tởm.
Lớp máu của hắn không còn màu đỏ thuần túy mà mang theo những tia hoàng kim nhỏ li ti, chảy tuần hoàn với tốc độ ổn định đến mức tuyệt đối. Mỗi một tế bào đều như một tiểu linh căn, không ngừng hấp thụ tạp chất ma khí xung quanh, lọc bỏ hết thảy tính bạo liệt, sau đó chuyển hóa thành loại sinh mệnh lực tinh khiết nhất để nuôi dưỡng bản thân.
“Sư phụ từng bảo, Trường Sinh Công là công pháp dưỡng sinh bình thường nhất. Tầng một sống đến tám mươi, tầng năm sống đến hai trăm, tầng mười… sư phụ chưa kịp dạy tầng mười thì mình đã bị ném qua đây.”
Diệp Phàm lẩm bẩm, mặt mày méo xệch: “Nhưng tại sao sau khi uống bát cháo linh mễ nấu với nhụy kiến hỏa tối nay, tầng mười này lại tự động đại viên mãn?”
Hắn run rẩy lấy ra cái cuốc rỉ sét đặt bên cạnh, do dự một hồi, rồi bỗng nhiên nghiến răng, dùng cạnh cuốc sắc lẹm cứa mạnh một đường vào cổ tay.
“Phập!”
Một vết cắt sâu hiện ra, nhưng ngay cả một giọt máu cũng chưa kịp trào ra ngoài thì phép màu đã xảy ra. Một làn khói xanh lượn lờ bao quanh vết thương, các thớ thịt nảy nở, đan xen vào nhau như những sợi dây leo thần tốc. Chỉ trong chớp mắt — chưa đầy một hơi thở — cổ tay hắn đã nhẵn nhụi như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Trong chiếc nhẫn đồng cũ kỹ, tàn hồn của Lão Ma Đầu Vong Tiên chợt run lên bần bật. Lão thò cái đầu mờ ảo ra ngoài, trố mắt nhìn cảnh tượng đó, hàm răng (nếu lão còn răng) suýt thì rụng rời:
“Tiểu tử… ngươi vừa làm cái gì thế? Ngươi là quái vật à? Đó là ‘Bất Tử Chi Thân’ trong truyền thuyết của Ma Thần viễn cổ sao?”
Diệp Phàm tái mặt, không hề thấy vui mừng mà ngược lại vô cùng sợ hãi: “Hỏng rồi, lão già, tôi hỏng thật rồi! Vết thương vừa rồi, tôi còn chưa kịp thấy đau nó đã lành. Đây không phải bất tử, đây là dị biến! Là tẩu hỏa nhập ma kiểu mới của Ma giới phải không?”
Vong Tiên nghẹn họng, gào lên: “Tẩu hỏa cái con khỉ nhà ngươi! Lão phu tu luyện vạn năm, thấy kẻ khác thăng cấp thì vui mừng khôn xiết, riêng ngươi thì lại khóc lóc như sắp tận thế. Ngươi có biết ý nghĩa của việc này là gì không? Thần hồn của ngươi đã hòa quyện với quy luật sinh trưởng, miễn là mảnh đất này còn linh khí, hoặc thậm chí là ma khí, ngươi sẽ không bao giờ chết!”
Diệp Phàm càng nghe càng hoảng. Theo triết lý Cẩu đạo của hắn: Nổi trội là điềm báo tử vong, đặc biệt là loại năng lực nghịch thiên này.
“Không được, nếu để đám ma đầu ngoài kia biết mình là một ‘cục thịt trường sinh’ biết đi, chúng sẽ không chỉ muốn ăn cháo của mình nữa đâu. Chúng sẽ bắt mình về, chặt ra từng miếng để làm linh dược, rồi lại đợi mình mọc lại để chặt tiếp! Trời ơi, canh lò thuốc vạn năm không bằng làm miếng thịt bò khô của Diệp Phàm, nghĩ đến thôi đã thấy tiền đồ tối tăm!”
Diệp Phàm ôm đầu, tâm thần vốn dĩ “vô cùng thận trọng” nay đã bắt đầu chuyển sang trạng thái “loạn thần não bộ”. Hắn đứng dậy đi đi lại lại trong phòng, cái bóng đen trên vách đá cứ rung lên bần bật theo nhịp chân của hắn.
Hắn bỗng nhìn ra cửa lều. Phía sau cửa, Nguyệt Cơ vẫn đang ngồi xếp bằng thủ hộ. Dưới ánh sáng xanh của Trường Sinh Công tầng 10, khuôn mặt xinh đẹp nhưng lạnh lùng của cô nàng trông có chút mờ ảo.
Nguyệt Cơ lúc này thực ra đang ở trong một trạng thái vô cùng huyền diệu. Từ khi Diệp Phàm bộc phát khí tức của tầng 10, cô cảm thấy mình như đang ngồi cạnh một lò sưởi vĩ đại nhất thế gian. Những vết thương cũ sâu trong linh hồn do cuộc truy sát trước đây gây ra, đang âm thầm được vá lại dưới ánh sáng này.
Cô nghe thấy tiếng lẩm bẩm của Diệp Phàm bên trong, nhưng trong tai cô, những lời đó biến thành: “Không đúng… không đủ… thế giới này quá mỏng manh… quy luật vẫn chưa hoàn thiện…”
Nguyệt Cơ run rẩy tự nhủ: *”Chủ nhân quả nhiên đang thử nghiệm một loại thiên địa quy tắc mới. Người cảm thấy cơ thể mình quá mạnh, khiến Ma giới này không chịu nổi sự tồn tại của người sao? Trời ạ, người không phải muốn dùng thân xác này để tái tạo lại cả Cửu U đấy chứ?”*
Đúng lúc đó, Diệp Phàm bước ra, vẻ mặt nghiêm trọng hơn bao giờ hết. Hắn nhìn Nguyệt Cơ, sau đó nhìn ra cánh đồng rau.
“Nguyệt Cơ, ngươi có thấy ta có gì khác lạ không?” Diệp Phàm thấp thỏm hỏi.
Nguyệt Cơ vội vã quỳ xuống, đầu cúi sát đất, giọng run lên vì sùng bái: “Chủ nhân thần uy che trời, toàn thân phát ra ánh sáng thái sơ, khí tức khiến vạn vật thần phục. Nô tỳ thấy người như thấy… một vị Chân Thần!”
Diệp Phàm nghe xong, suýt chút nữa ngã ngửa. *Chết thật rồi! Đến một con nhỏ đang làm mướn còn thấy mình ‘phát sáng’, thế thì đám đại lão ma đầu ngoài kia chẳng lẽ đều là mù cả sao?*
Hắn vội vã lùi lại, đóng sầm cửa lều, vồ lấy cái cuốc rỉ sét: “Phải ẩn giấu! Phải áp chế! Trường Sinh Môn có mật thuật ‘Quy Tức Pháp’, nhưng nó chỉ dành cho tầng 3, giờ tầng 10 thì phải dùng cái gì đây?”
Vong Tiên lúc này đã bay vòng vòng quanh phòng, lão nhận ra sự nghiêm trọng (theo một nghĩa hoàn toàn khác) của vấn đề. Lão tò mò quan sát khí tức xanh rì quanh Diệp Phàm: “Tiểu tử, ngươi đừng lo lắng vô ích. Trường Sinh Công của ngươi bản chất là hòa nhập với vạn vật. Ngươi không cần che giấu, chỉ cần ‘biến’ mình thành một phần của thiên nhiên là được. Hãy tưởng tượng mình là một gốc cây bắp cải xem sao?”
Diệp Phàm hơi khựng lại. Làm một gốc cây bắp cải? Một kỹ năng cơ bản của nông dân!
Hắn nhắm mắt lại, vận hành Trường Sinh Công tầng 10 theo hướng đảo nghịch. Thay vì để khí thế bộc phát, hắn ép chúng xuống lòng đất, thông qua bàn chân chảy vào bùn đen.
Oanh!
Mảnh đất quanh túp lều chợt rung nhẹ. Vượng Tài đang ngủ gật ở ngoài bỗng giật mình chồm dậy, đôi tai nhọn của nó dựng đứng. Nó ngơ ngác nhìn chủ nhân mình. Trong mắt của con Ma Lang huyền thoại này, hình ảnh Diệp Phàm đột nhiên biến mất. Thay vào đó, ở vị trí của hắn, nó chỉ thấy một vùng đất bình yên đến kỳ lạ, giống như một hốc cây mục trên núi cao, không chút gợn sóng, không chút đe dọa.
Vong Tiên sững sờ: “Khá… khá lắm! Ngươi thực sự đã đem mình ‘chôn’ vào quy luật đại địa. Giờ đây, dù là Ma Vương đứng trước mặt, nếu không nhìn bằng mắt thường, chúng sẽ chỉ nghĩ ngươi là một đống đất mà thôi.”
Diệp Phàm thở phào một hơi dài, lau mồ hôi: “Hù chết ta rồi. Đống đất cũng tốt, cục đá cũng được, miễn là đừng bắt ta làm Ma Thần.”
Nhưng niềm vui chưa được bao lâu, Diệp Phàm bỗng nhận ra một tác dụng phụ cực kỳ khó chịu của Trường Sinh Công tầng 10. Đó là vì hắn đem sinh mệnh lực truyền xuống đất, nên toàn bộ rau củ quanh túp lều bắt đầu… biến dị điên cuồng ngay trước mắt hắn.
Một cây bắp cải tím bỗng dưng nứt ra, mọc thêm bốn cái chân ngắn ngủn từ rễ, rồi bắt đầu lạch bạch đi dạo dưới ánh đèn. Một khóm cà rốt thì bỗng nhiên mọc thêm mắt, nhìn Diệp Phàm chớp chớp một cách vô cùng tò mò.
Diệp Phàm trợn mắt: “Trời đất ơi! Rau của ta… chúng nó biết chạy rồi!”
“Đúng là tên đần!” Vong Tiên cười sặc sụa, “Ngươi vừa ban phát linh khí tầng 10 cho chúng. Mảnh đất này giờ không còn là Hắc Thổ Hoang Nguyên nữa, nó là Tiên Thổ! Rau của ngươi đang tiến hóa thành Yêu thảo mười vạn năm đấy!”
Diệp Phàm tức giận vồ lấy cây bắp cải đang định leo qua hàng rào tẩu thoát: “Đứng lại! Ta đã bón bao nhiêu phân hữu cơ cho các ngươi, giờ chưa thu hoạch mà đã muốn trốn à?”
Hắn vật lộn với mấy cây rau bướng bỉnh trong sân, cảnh tượng hài hước đến mức không ai có thể liên tưởng hắn với một vị đại năng ẩn thế.
Nhưng đúng lúc này, Thần Nông Nhãn của Diệp Phàm bỗng lóe lên tia sáng đỏ cảnh báo.
Cách thung lũng khoảng mười dặm, một luồng sát khí cuồn cuộn như thác đổ đang lao tới với tốc độ kinh hồn. Đó là loại ma khí đen đặc, chứa đựng tiếng gào thét của ngàn vạn oan hồn, mạnh hơn Huyết Sát Ma Tướng gấp hàng chục lần.
“Có biến! Kẻ mạnh thực sự đang đến!” Diệp Phàm ngay lập tức bỏ buông cây bắp cải (vốn đang định cắn tay hắn), bộ não cẩu đạo của hắn hoạt động hết công suất: “Vượng Tài! Ngậm mồm lại, núp vào gầm giường! Nguyệt Cơ, tắt hết đèn đi, giả vờ ngủ! Đừng có phát ra tiếng gì, ngay cả đánh rắm cũng phải nhịn cho ta!”
Nguyệt Cơ và Vượng Tài vừa mới hưởng thụ chút thanh thản, lập tức rơi vào trạng thái chiến đấu (theo phong cách lén lút của Diệp Phàm). Vượng Tài rên rỉ một tiếng rồi chui tọt vào bóng tối, còn Nguyệt Cơ thì biến mất vào góc tường, khí tức hoàn toàn bị che lấp bởi trận pháp mà Diệp Phàm đã bố trí sẵn.
Chỉ vài giây sau, một âm thanh trầm đục, như tiếng sấm nổ vang rền từ trên bầu trời vọng xuống:
“Kẻ nào dám thanh lọc ma khí tại Hắc Thổ địa bàn của lão phu? Bước ra nộp mạng!”
Một bóng đen khổng lồ đáp xuống cửa thung lũng, tạo nên một hố sâu hoắm. Khói bụi tan đi, lộ ra một gã khổng lồ cao tới ba mét, mình trần, da dẻ như thép nguội, khắc đầy những hình xăm ma văn kỳ quái. Đôi mắt gã đỏ rực như hai hố lửa, tay cầm một thanh đại đao nặng hàng nghìn cân đang nhỏ máu.
Đó là Hắc Ma Độc Vương — kẻ thống trị vùng biên giới cực Nam của Ma giới, một đại ma đầu cảnh giới Ma Tướng đỉnh phong, sắp bước vào hàng ngũ Ma Vương.
Hắc Ma Độc Vương khịt khịt cái mũi to tướng của mình, gương mặt gớm ghiếc co rúm lại vì kinh ngạc: “Mùi vị này… không phải ma dược, cũng chẳng phải linh đan. Tại sao… tại sao lại thơm đến mức khiến lão phu muốn… ăn chay?”
Hắn nhìn chằm chằm vào túp lều tranh lụp xụp. Trong mắt hắn, thung lũng này lúc này không hề có khí tức của cao thủ, mà chỉ có một mảnh xanh tươi mơn mởn, tương phản gay gắt với sự hoang tàn của Ma giới. Sự tương phản này khiến gã sởn gai ốc.
Theo kinh nghiệm vạn năm hành tẩu của một đại ma đầu, những nơi trông có vẻ bình thường nhất giữa vùng đất nguy hiểm nhất, thường là nơi chôn xác của những kẻ ngu ngốc nhất.
“Chẳng lẽ là… Thiên địa linh căn tái thế?” Hắc Ma Độc Vương tham lam liếm môi, thanh đại đao trong tay run lên bần bật. Hắn thận trọng bước từng bước một vào trong thung lũng.
Bên trong lều, Diệp Phàm đang áp tai vào khe cửa, mặt xanh không còn giọt máu.
“Xong rồi, nhìn thanh đao kia đi, nó to hơn cả cái cuốc của mình. Tên này chắc chắn không dễ lừa như Huyết Sát Ma Tướng đâu.” Diệp Phàm run rẩy, tay mò mẫm vào túi không gian: “Dùng Ớt chỉ thiên nổ? Hay là Dưa hấu lôi đình? Hay là dùng phân bón độc loại nồng độ cao để hun khói hắn?”
Vong Tiên thầm thì: “Hắn là Độc Vương, hắn dùng độc còn giỏi hơn cả tổ tiên nhà ngươi đấy. Đừng dùng độc với hắn.”
“Vậy làm sao? Đánh trực diện?” Diệp Phàm toát mồ hôi: “Ta là nông dân, ta không biết chiêu thức! Sư phụ chỉ dạy ta làm sao để bới đất nhanh mà không mỏi lưng thôi!”
“Thì ngươi cứ bới đất!” Vong Tiên nảy ra ý đồ xấu xa: “Dùng cái tầng thứ 10 quái quỷ kia của ngươi mà bới đất. Ngươi vừa mới ngộ ra chân lý ‘Bất tử tại địa’, thử xem sao.”
Hắc Ma Độc Vương lúc này đã tiến sát đến luống rau bắp cải. Hắn bỗng nhiên dừng lại, đồng tử co rút.
Trước mặt hắn, một cây bắp cải nhỏ bỗng dưng… quay lại nhìn hắn bằng một con mắt mọc trên lá, sau đó nó khinh bỉ phun một bãi nước bọt (thực ra là dịch linh khí) vào đôi giày của hắn rồi lạch bạch chạy mất.
“Hả???” Hắc Ma Độc Vương chết đứng tại chỗ. Hắn chưa bao giờ thấy thực vật nào dám thái độ với mình như vậy. Sự hoang mang bắt đầu xâm chiếm tâm trí hắn.
Gã đại ma đầu gầm lên một tiếng để lấy lại tinh thần: “Kẻ nào đang giở trò quỷ? Cút ra đây cho lão phu!”
Hắn vung đại đao, bổ mạnh một nhát vào không trung. Một tia đao khí đen ngòm xé rách mặt đất, lao thẳng về phía túp lều.
Đúng lúc đó, Diệp Phàm biết mình không trốn được nữa. Hắn hét lớn một tiếng để trợ oai, đạp cửa xông ra ngoài, trong tay cầm cái cuốc rỉ sét hét lên:
“Này! Tên to xác kia! Ngươi dẫm nát luống rau cải chíp mới trồng của ta rồi!”
Hắc Ma Độc Vương khựng lại, nhìn thấy một gã thanh niên mặc bộ quần áo vải thô kệch, chân đất, trên người không hề có chút ma lực hay linh áp nào. Nhưng điều khiến hắn lạnh gáy là gã thanh niên này đang vác cái cuốc rỉ sét, và đứng ngay giữa đường đi của đao khí.
Oanh!
Đao khí đen đặc chém thẳng vào người Diệp Phàm. Đất đá bụi mù bay lên.
Nguyệt Cơ trong góc tối suýt nữa thì hét lên vì sợ hãi. Nhưng rồi, khi bụi mù tan đi, cô và cả Hắc Ma Độc Vương đều phải há hốc mồm.
Diệp Phàm vẫn đứng đó, chỉ là bộ áo vải hơi rách một tí, để lộ ra làn da bóng loáng như ngọc bên trong. Một vết đỏ nhạt xuất hiện trên ngực hắn, nhưng ngay lập tức, một luồng sáng xanh từ dưới chân hắn bốc lên, vết đỏ biến mất nhanh đến mức khiến người ta nghĩ đó chỉ là ảo giác.
Diệp Phàm cũng ngẩn người. Hắn sờ ngực mình, không thấy đau, chỉ thấy hơi ngứa một chút như bị kiến cắn.
*Mình… không chết? Thật sự không chết?*
Hệ thống thần kinh cẩu đạo của Diệp Phàm lập tức kích hoạt chế độ “tấn công để tự vệ tối đa”. Trong đầu hắn lúc này chỉ có một suy nghĩ: *Kẻ này mạnh quá, nếu để hắn chém phát nữa chắc mình tiêu đời, phải hạ gục hắn ngay lập tức bằng toàn lực!*
“Ngươi muốn giết ta! Đã vậy thì đừng trách ta tàn nhẫn!” Diệp Phàm hét lên trong cơn hoảng loạn, hắn giơ cái cuốc lên quá đầu.
Trong mắt Hắc Ma Độc Vương, đây là cảnh tượng kinh khủng nhất cuộc đời hắn.
Gã thanh niên kia rõ ràng không có ma khí, nhưng khi hắn giơ cuốc lên, toàn bộ mặt đất trong vòng mười dặm bỗng dưng như bị bóp nghẹt. Sinh mệnh lực của hàng vạn cây cỏ ma hóa trong thung lũng dường như đều tụ tập về lưỡi cuốc rỉ sét kia.
Trường Sinh Công tầng 10 hoàn toàn bộc phát! Không phải là sát chiêu, mà là sự “triệu hồi quy luật”.
Diệp Phàm chỉ đơn giản là thực hiện động tác “cuốc đất” quen thuộc hàng ngày của mình. Hắn lấy hết sức bình sinh, một nhát cuốc bổ thẳng vào hư không trước mặt Hắc Ma Độc Vương.
“Bổ đất — Đại pháp!”
Ầm!
Hư không dường như bị lưỡi cuốc rỉ sét bổ ra một kẽ nứt. Toàn bộ ma khí quanh Hắc Ma Độc Vương bị hút sạch sành sanh vào kẽ nứt đó. Nhưng đáng sợ nhất là dưới chân gã, đất đá bỗng nhiên biến thành bùn nhuyễn, lún sâu xuống như một cái miệng khổng lồ của mặt đất.
Hắc Ma Độc Vương hoảng hốt định bay lên, nhưng gã phát hiện ra đôi chân mình đã bị hàng vạn cái rễ cây xanh mướt mọc lên từ bùn đen quấn chặt lấy. Những cái rễ đó không chỉ giữ chân gã, mà còn bắt đầu hút ngược lại độc khí và ma công của gã để… bón cho đám rau chung quanh.
“Cái gì thế này? Buông ra! Tiền bối tha mạng!” Hắc Ma Độc Vương sợ đến vỡ mật. Gã cảm nhận được tu vi vạn năm của mình đang chảy vào lòng đất như nước chảy chỗ trũng.
Chỉ trong vài giây, gã đại ma đầu cao ba mét, oai phong lẫm liệt, đã bị cái cuốc của Diệp Phàm “bới” cho chúi đầu xuống đất, mông chổng lên trời, hoàn toàn bị phong ấn trong một khối rễ cây hình cầu to tướng.
Diệp Phàm hổn hển dừng tay, nhìn cái “kén rễ cây” khổng lồ trước mặt, lòng vẫn chưa hết bàng hoàng: “Chết chưa? Hắn chết chưa?”
Vong Tiên trong nhẫn hoàn toàn chết lặng. Một nhát cuốc, chỉ một nhát cuốc bình thường, đã phong ấn một vị chuẩn Ma Vương làm phân bón. Đây mà là “tu tiên nhẹ nhàng” sao? Đây là gian lận! Là treo máy cấp cao nhất!
Nguyệt Cơ từ trong góc tối bước ra, ánh mắt cô nhìn Diệp Phàm bây giờ đã mang theo sự sùng bái tôn giáo cực độ. Cô run rẩy đi đến bên cạnh Diệp Phàm: “Chủ nhân… người vừa mới dùng nhịp điệu của sự sống để tước đoạt sự tồn tại của gã. Chiêu thức này… tên là gì?”
Diệp Phàm lau mồ hôi, cầm cái cuốc rỉ sét, thẫn thờ đáp: “Thì là… cuốc đất thôi. Rau của ta cần phân bón mà, tên này trông cũng khá là giàu dinh dưỡng.”
Lúc này, từ trong khối kén rễ cây, giọng nói yếu ớt của Hắc Ma Độc Vương vọng ra: “Tha… tha mạng… ta nguyện ý làm phân bón… đừng hút nữa… ta sắp biến thành người phàm rồi…”
Diệp Phàm nhìn cái kén, rồi nhìn xuống lòng bàn tay mình. Tầng 10 của Trường Sinh Công vẫn đang vận chuyển âm thầm, khiến hắn cảm giác mình có thể sống tiếp thêm mấy vạn năm nữa mà không cần hít thở.
Nỗi sợ hãi sâu thẳm lại dâng lên trong lòng gã nông dân cẩu đạo.
“Vong Tiên, ông nói đúng, tôi không phải là người phàm nữa rồi.” Diệp Phàm buồn bã nói: “Tôi bây giờ còn đáng sợ hơn cả quỷ. Đám ma đầu này tìm đến tận nhà thế này, làm sao mà sống yên ổn được đây?”
Vong Tiên cười khì khì: “Thế thì ngươi định làm gì? Đi xưng bá Ma giới à?”
Diệp Phàm nhìn quanh trang trại của mình, ánh mắt dần trở nên kiên định: “Không. Tôi phải đào hầm! Đào hầm sâu hơn nữa! Xung quanh thung lũng này phải trồng thêm ba vòng ớt cay biến dị, mười vòng bẫy sập, và ít nhất một trăm lớp trận pháp ảo giác nữa. Ai muốn vào đây đều phải trải qua thử thách nhổ cỏ mười năm!”
Hắn quay sang nhìn Nguyệt Cơ: “Sáng mai, cô đem gã này ra bãi sau, đào một cái lỗ to rồi chôn một nửa người hắn xuống, bắt hắn tỏa ra độc khí để đuổi chim ma cho ta. Nhớ nhé, đừng để hắn chết, chết thì không còn tác dụng đuổi chim đâu.”
Hắc Ma Độc Vương đang rên rỉ bên trong kén, nghe thấy mệnh lệnh này thì suýt chút nữa ngất xỉu vì nhục nhã. Đường đường là Độc Vương một phương, giờ lại bị mang đi làm bù nhìn đuổi chim?
Nhưng Nguyệt Cơ lại cúi đầu vâng lệnh một cách trang nghiêm: “Nô tỳ tuân mệnh. Chủ nhân thật là nhân từ, còn giữ lại cho hắn một mạng để cống hiến cho trang trại.”
Đêm đó, Diệp Phàm trằn trọc không ngủ được. Hắn nằm trên phản, nhìn lên mái tranh, trong đầu vẫn là những hình ảnh kỳ dị về tầng 10 Trường Sinh Công.
Hắn phát hiện ra rằng, ở thế giới Ma giới đầy chết chóc này, sự sống quá mức nồng đậm của hắn chính là một loại vũ khí sát thương tàn độc nhất. Những thứ mang lại sự sinh trưởng cũng chính là thứ có thể phá vỡ trật tự của sự diệt vong.
“Bí mật của Trường Sinh Môn… hóa ra không phải để chúng ta sống dai.” Diệp Phàm thở dài, cảm nhận được trái tim mình đang đập mạnh mẽ liên kết với mạch đất dưới chân. “Mà là để biến cả thế giới này thành một mảnh vườn bắp cải xanh mướt, nơi mà tử thần cũng phải tháo chạy vì sợ bị làm phân bón.”
Hắn quyết định, ngày mai nhất định phải trồng thêm thật nhiều khoai lang. Vì bây giờ hắn đã biết, bất kể là Ma Vương hay Ma Thần, chỉ cần bước vào vườn rau của hắn, đều sẽ có một kết cục giống nhau: Trở thành dinh dưỡng cho vụ mùa tiếp theo.
Phía ngoài cửa, Vượng Tài lại ngủ tiếp, thỉnh thoảng cái đuôi nó lại đập vào đống kén rễ cây có chứa Hắc Ma Độc Vương như một sự trêu chọc. Gió Ma giới vẫn thổi, nhưng thung lũng Hắc Thổ lúc này bình yên lạ kỳ, như thể một mảnh tịnh thổ cuối cùng của thế gian vừa được khai sinh.
Bí mật của tầng 10 đã rõ, nhưng nỗi lo của Diệp Phàm thì chỉ mới bắt đầu. Bởi vì hắn nhận ra, con đường “Cẩu đạo” của mình dường như đã đi sai hướng — hắn càng muốn trốn, thế giới này dường như càng muốn quỳ lạy dưới chân hắn.
“Ngày mai… chắc chắn phải trồng thêm ớt cay.” Diệp Phàm lẩm bẩm trong giấc ngủ, gương mặt mang theo một vẻ thận trọng đến mức đáng yêu của một vị Ma Quân ẩn thế bất đắc dĩ.