Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm RuộngChương 37: Tin đồn về Thánh vật ở Hắc Thổ
Sáng sớm tại Hắc Thổ Hoang Nguyên, bầu trời vẫn giữ một màu đỏ quạch như máu loãng, nhưng không khí xung quanh thung lũng của Diệp Phàm lại mang theo một mùi hương thanh tân kỳ lạ. Đó là mùi của đất ẩm sau cơn mưa, mùi lá xanh ngai ngái và mùi khoai lang nướng thơm lừng lan tỏa từ gian bếp nhỏ.
Diệp Phàm vác cái cuốc rỉ sét đi dạo quanh bờ rào. Hắn dừng lại trước một “vật thể” kỳ dị đang bị treo lơ lửng trên một cành cây khô: Hắc Ma Độc Vương.
Lúc này, vị đại năng độc đạo lừng lẫy một thời của Ma Giới đã bị rễ cây Trường Sinh quấn thành một cái kén hình người, chỉ để lộ ra cái đầu bù xù. Diệp Phàm thuận tay lấy cái mũ rơm cũ chụp lên đầu lão, rồi gật gù đắc ý:
“Vượng Tài, ngươi xem, thêm cái mũ này vào trông hắn giống bù nhìn hơn hẳn. Từ nay về sau, mấy con Ma Quạ hay ăn vụng hạt giống chắc chắn không dám bén mảng tới.”
Vượng Tài – con Ma Lang khổng lồ đủ sức nuốt chửng một tiểu đội Ma Binh – giờ đây lại đang nằm bò dưới đất, đuôi vẫy rối rít, lưỡi thè ra liếm liếm một củ khoai lang nướng chín tới. Nó liếc mắt nhìn Hắc Ma Độc Vương với vẻ khinh bỉ, thầm nghĩ: *”Chỉ là một lão già thối tha, ngay cả một miếng khoai cũng không đáng giá bằng, làm bù nhìn là quá hời cho lão rồi.”*
Trong cái kén, Hắc Ma Độc Vương đang rưng rưng nước mắt. Lão không sợ chết, lão chỉ sợ nhục. Đường đường là cao thủ tu vi ngang ngửa Ma Tướng, vậy mà giờ đây công dụng duy nhất là để… dọa chim. Hơn nữa, cái mũ rơm kia không biết làm từ loại rơm gì mà mỗi sợi đều chứa đựng khí tức trấn áp linh hồn, khiến lão ngay cả ý định tự bạo cũng không dám có.
Nguyệt Cơ bước ra từ túp lều tranh, tay bưng một chậu nước sạch. Cô vẫn mặc bộ y phục giản dị như một thôn nữ, nhưng khí chất thanh tao và làn da trắng sứ lại khiến cô trông như một đóa sen trắng lạc giữa vũng bùn Ma Giới. Nhìn thấy Diệp Phàm đang hài lòng với “bù nhìn mới”, cô khẽ mỉm cười:
“Chủ nhân, Hắc Ma Độc Vương tuy là kẻ tiểu nhân, nhưng dù sao cũng là người của Vạn Ma Điện. Ngài giữ lão lại đây, có sợ phiền phức tìm đến không?”
Diệp Phàm nghe vậy, sắc mặt lập tức đại biến, đôi mắt liếc dọc liếc ngang với vẻ vô cùng thận trọng:
“Phiền phức? Đúng đúng, Nguyệt Cơ nói rất đúng! Ta tại sao lại sơ suất như vậy?”
Hắn bắt đầu đi lại quanh sân, miệng lẩm bẩm:
“Một mình lão già này mất tích có thể không ai hay, nhưng nếu cả một toán người tìm đến thì hỏng bét. Ta vốn chỉ muốn yên ổn làm ruộng, sống một đời thanh tịnh, sao lại khó khăn thế này? Phải tăng cường phòng thủ! Phải bố trí lại trận pháp! Nguyệt Cơ, mang cho ta bao hạt giống ‘Dưa hấu nổ’ ra đây, ta phải vùi thêm ba lớp quanh thung lũng!”
Nguyệt Cơ nhìn bộ dạng “hồn xiêu phách lạc” vì sợ chết của chủ nhân, trong lòng lại một lần nữa dâng lên sự sùng bái sâu sắc. Cô tự não bổ: *”Chủ nhân quả là thâm tàng bất lộ. Ngài rõ ràng đang muốn dẫn dụ đại quân của Vạn Ma Điện tới để diệt gọn trong một mẻ, nhưng bên ngoài vẫn đóng kịch như một lão nông nhát gan. ‘Dưa hấu nổ’ ư? Thứ trái cây nhìn như bình thường đó, kỳ thực chính là địa lôi chứa đựng quy luật hủy diệt. Chủ nhân… ngài tính toán quá xa rồi!”*
…
Trong khi Diệp Phàm đang bận rộn đào hố vùi “địa lôi” thực vật, thì cách đó vạn dặm, tại trung tâm kinh tế sầm uất nhất Ma Giới – thành Vạn Ma, một cơn sóng ngầm đang âm thầm trỗi dậy.
Tại một mật thất kín mít thuộc quyền sở hữu của Ma Lạc Hội – tổ chức tình báo và giao dịch hàng đầu – ba vị Ma Vương đang ngồi quanh một chiếc bàn đá. Trên bàn là một cái đĩa sứ, bên trên đặt một mẩu cụt của một loại rau nào đó. Nếu Diệp Phàm ở đây, hắn chắc chắn sẽ nhận ra đó là cái lõi bắp cải mà hắn vừa ném cho Vượng Tài ăn thừa ngày hôm trước.
“Các vị, các vị hãy nhìn kỹ xem đây là thứ gì?” Một lão già mặc áo choàng tím, trên đầu có hai cái sừng cong vút khẽ giọng hỏi.
Một vị Ma Vương khác đưa tay chạm nhẹ vào lõi bắp cải, lập tức sắc mặt ông ta trở nên trắng bệch:
“Linh khí… Linh khí thuần khiết đến mức không thể tin nổi! Ở Ma Giới này, tại sao lại có thứ cây cỏ hoàn toàn không bị vấy bẩn bởi Ma khí? Ngay cả Thánh thảo ở Thiên Ma Cung cũng không đạt được độ tinh khiết thế này!”
“Vấn đề không chỉ là linh khí,” Vị Ma Vương thứ ba lên tiếng, giọng run rẩy: “Các ngươi có thấy không? Trong những sợi xơ rau này có ẩn chứa một loại lực lượng sinh mệnh cực kỳ dồi dào. Lão phu chỉ mới ngửi mùi thôi mà tâm ma vướng mắc suốt trăm năm qua đã có dấu hiệu buông lỏng. Đây không phải là rau, đây là… Thánh vật! Một loại Thánh vật có khả năng thanh tẩy huyết mạch!”
Lão già áo tím gật đầu, vẻ mặt nghiêm trọng:
“Tin tức từ biên cảnh truyền về, Hắc Ma Độc Vương đã mất tích tại khu vực Hắc Thổ Hoang Nguyên sau khi lần theo dấu vết của thứ này. Có người nhìn thấy một vùng xanh mướt mọc lên giữa vùng đất chết. Người ta đồn rằng, nơi đó có một vị ‘Đại năng thượng cổ’ thức tỉnh, đang dùng thủ đoạn nghịch thiên để cải biến Ma Giới thành Tiên Giới.”
“Hắc Thổ Hoang Nguyên? Chẳng phải đó là nơi nghèo nàn nhất sao?”
“Chính vì nghèo nàn mới là nơi tốt nhất để che giấu báu vật! Các ngươi thử nghĩ xem, tại sao Hắc Ma Độc Vương một đi không trở lại? Lão ta tu luyện Độc đạo, vậy mà lại bị một mảnh vườn nhỏ làm cho mất hút. Chứng tỏ vị đại năng kia không chỉ có thuật trồng trọt mà còn có tu vi sâu không lường được!”
Tin đồn giống như một vệt dầu loang trên mặt nước. Chỉ trong vòng vài ngày ngắn ngủi, khắp các quán rượu và sòng bạc ở Vạn Ma Thành đều râm ran bàn tán về “Thánh vật xanh ở Hắc Thổ”. Người ta đồn rằng nơi đó đất vàng phủ lối, cây cỏ ra trái là linh đan, nước tưới rau chính là Quỳnh Tương Ngọc Lộ của Nhân Giới. Thậm chí có kẻ còn thêu dệt rằng, vị “U Minh Ma Quân” ở đó thực chất là hóa thân của Ma Thần cổ đại, vì chán cảnh chém giết nên về đó trồng rau dưỡng tính.
…
Trở lại thung lũng, Diệp Phàm vừa quét xong một lớp đất phủ lên đống “Dưa hấu nổ” thì hắt hơi một cái rõ to.
“Ai đang nhắc mình thế này? Không lẽ là đám người Trường Sinh Môn tìm tới?” Hắn lo lắng sờ sờ cái mũi, rồi vội vàng chạy vào nhẫn không gian để hỏi lão Ma Đầu Vong Tiên.
“Lão già, ta cảm thấy có điềm báo không lành. Hình như có rất nhiều ánh mắt đang rình mò cái nông trại này.”
Cái nhẫn đen xì hiện ra một làn khói mù mịt, lão Ma Đầu Vong Tiên với hình hài tàn hồn đang ngồi xếp bằng, nhưng trước mặt lão không phải là công pháp mà là một cuộn giấy dài dặc ghi chép công thức… ủ phân hữu cơ.
Lão nhìn Diệp Phàm với ánh mắt như nhìn một con quái vật:
“Tiểu tử, ngươi còn sợ cái gì? Ngươi dùng Trường Sinh Công tầng 10 để tưới nước, dùng kiếm ý của Trường Sinh Kiếm để nhổ cỏ. Cái nông trại này của ngươi bây giờ, nói thật lòng, ngay cả Ma Tôn đến đây cũng phải quỳ xuống mà xin làm phu quét lá. Ngươi rốt cuộc là ‘cẩu’ thật hay là đang trêu đùa cả thế giới này vậy?”
Diệp Phàm tức giận nói: “Ta nói thật! Ta chỉ là một đệ tử ngoại môn nhỏ bé bị lạc đường. Tầng 10 cái gì? Sư phụ ta nói đó là ‘Cảnh giới Dưỡng sinh viên mãn’, chủ yếu là để khí huyết lưu thông, tránh bị trĩ khi ngồi tu luyện quá lâu thôi! Ngươi đừng có thần thánh hóa nó lên!”
Lão Ma Đầu thở dài, không buồn tranh cãi. Lão biết, với tư duy của một kẻ chuyên tu ‘Cẩu đạo’ như Diệp Phàm, hắn sẽ không bao giờ tin rằng mình mạnh. Hắn luôn nhìn thế giới này thông qua một lăng kính đầy nguy hiểm, nơi mà mỗi con thỏ cũng có thể biến thành quái vật.
Đúng lúc này, từ phía xa chân trời, một vài luồng sáng đen vút qua, đáp xuống rìa của thung lũng Hắc Thổ.
Đó là một nhóm thám tử của “Huyết Sát Điện”, được phái đến để dò xét thực hư. Dẫn đầu là một Ma Tướng sơ kỳ tên gọi Hắc Ưng, kẻ nổi tiếng với khả năng ẩn nấp và ám sát.
“Đại ca, nhìn kìa! Giữa vùng đất chết thực sự có một mảng xanh!” Một tên thuộc hạ reo lên khe khẽ.
Hắc Ưng nheo mắt nhìn qua một loại pháp bảo tầm xa. Hắn thấy một thanh niên trẻ tuổi đang hì hục bón phân, một con chó đen gầy gò đang ngáp ngắn ngáp dài, và một nữ nhân xinh đẹp tuyệt trần đang gánh nước.
“Kỳ lạ, khí tức của tên thanh niên kia không có một chút ba động tu vi nào, giống hệt người phàm.” Hắc Ưng nhíu mày. “Nhưng con chó kia… tại sao ta lại cảm thấy áp lực máu mủ trong người mình đang run rẩy?”
Hắc Ưng hít một hơi thật sâu, ra lệnh: “Các ngươi ở đây chờ, ta dùng ‘Ám Ảnh Bộ’ lẻn vào xem cái kén treo trên cây kia là cái gì. Ta cảm giác có hơi thở quen thuộc của Hắc Ma Độc Vương.”
Hắc Ưng hóa thành một cái bóng mờ, cực kỳ cẩn thận tiếp cận hàng rào gỗ. Hắn tự tin vào kỹ năng của mình, cho rằng trừ phi là Ma Vương đỉnh phong, nếu không không ai có thể phát hiện ra hắn.
Khi hắn chỉ còn cách hàng rào vài bước chân, đột nhiên, hắn dẫm phải một vật gì đó tròn tròn dưới lớp đất đen.
*Cạch.*
Một âm thanh thanh thúy vang lên.
Hắc Ưng sững người. Hắn cúi đầu nhìn xuống. Một quả dưa hấu to bằng cái đầu người, trên vỏ có những đường văn màu đỏ lấp lánh như dung nham, đang rung rinh dưới chân hắn.
“Cái gì thế này?”
Hắc Ưng chưa kịp phản ứng, quả dưa hấu đột ngột nở tung ra thành một đóa hoa khổng lồ, bên trong không phải thịt dưa mà là hàng vạn hạt dưa lấp lánh như mũi tên nhỏ. Đồng thời, một mùi hương cay nồng nặc đến mức muốn xé rách phổi lập tức bùng nổ.
“Áaaaa! Mắt tôi! Phổi của tôi!”
Đó là hạt dưa tẩm “Ớt chỉ thiên cay vạn năm” – sản phẩm lai tạo tâm đắc của Diệp Phàm.
Phía xa, Diệp Phàm đang nhổ cỏ, đột nhiên tai hắn động đậy:
“Vượng Tài! Hình như có sâu bướm rơi vào bẫy dưa hấu rồi! Chắc chắn là một loại sâu cực lớn, âm thanh nổ mạnh thế kia mà!”
Diệp Phàm không dám đích thân ra xem (vì sợ sâu biến dị cắn), hắn cầm một cái sào dài, đứng từ xa chọc chọc vào đám khói mù mịt:
“Này cái con sâu kia, có giỏi thì ra đây! Ta nói cho ngươi biết, ta còn có mười lớp ‘Hành tây cay xè’ ở phía sau nữa đấy, ngươi không thoát được đâu!”
Hắc Ưng lúc này đã bị hạt dưa găm đầy người, mắt sưng húp không thấy đường, mũi thì cay đến mức dịch vị trào ra. Nghe thấy tiếng quát của Diệp Phàm, hắn lại tưởng đó là lời sấm truyền của một vị đại năng: *”Thập tầng hành tây chi trận? Trời ơi, mới chỉ một quả dưa hấu mà ta đã tàn phế, nếu rơi vào trận địa hành tây thì không phải là linh hồn tiêu tan sao?”*
“Tiền bối tha mạng! Vãn bối lỡ bước vào nhầm chốn thần tiên, xin tiền bối giơ cao đánh khẽ!” Hắc Ưng quỳ sụp xuống đất, đập đầu lia lịa vào đống phân bón mà Diệp Phàm vừa mới bón xong.
Diệp Phàm đứng ngẩn người. Hắn dụi mắt nhìn kỹ.
Khói tan, hiện ra không phải sâu bướm, mà là một gã nam tử mặc giáp đen, người đầy hạt dưa, đang khóc lóc thảm thiết.
“Hả? Không phải sâu, là người?”
Diệp Phàm lập tức lùi lại ba bước, tay cầm sào dựng lên tư thế phòng thủ: “Ngươi… ngươi là kẻ trộm bắp cải? Hay là kẻ cướp khoai lang?”
Hắc Ưng run cầm cập, đầu óc quay cuồng: *”Kẻ trộm bắp cải? Ngài ấy đang sỉ nhục mình sao? Với ngài ấy, chúng ta chỉ là những kẻ trộm nhỏ mọn không đáng để vào mắt.”*
“Vãn bối… vãn bối là người của Huyết Sát Điện, nghe danh tiếng của ‘Thánh vật’ nên… nên mới tò mò…”
Diệp Phàm vừa nghe thấy ba chữ “Huyết Sát Điện”, chân trái lập tức muốn bỏ chạy, nhưng chân phải lại cố trụ lại vì nhớ đến số rau cải mình vừa trồng. Hắn nghiến răng, cố tỏ ra “hung dữ”:
“Thánh vật cái gì? Ở đây chỉ có phân bón và mồ hôi thôi! Ngươi biến đi ngay cho ta! Nếu không, ta sẽ bắt ngươi ở lại đây gánh phân thay cho lão già treo trên cây kia đấy!”
Hắc Ưng liếc mắt nhìn cái “bù nhìn” treo trên cây, đúng lúc gió thổi làm mũ rơm bay lên, lộ ra gương mặt tàn tạ của Hắc Ma Độc Vương. Hắn kinh hãi đến mức hồn siêu phách lạc: “Hắc Ma tiền bối… thực sự đã trở thành bù nhìn!”
“Cút!” Diệp Phàm hét lớn một tiếng.
Hắc Ưng như nhận được đại xá, cố hết sức bình sinh hóa thành một làn khói đen chạy biến, ngay cả thuộc hạ đang trốn bên ngoài cũng không kịp gọi theo.
Nhìn kẻ thù chạy mất, Diệp Phàm không những không vui mà còn ngồi bệt xuống đất, mặt mày xanh mét:
“Hỏng rồi… Nguyệt Cơ, hỏng thật rồi! Hắn nói cái gì mà ‘Thánh vật’, rồi lại còn ‘Huyết Sát Điện’. Chắc chắn bọn chúng đã phát hiện ra trang trại nghèo nàn của chúng ta rồi. Chúng sẽ kéo đến hàng nghìn hàng vạn người mất!”
Nguyệt Cơ đi đến bên cạnh, ánh mắt tràn đầy sự kính phục nhìn những quả “Dưa hấu nổ” còn sót lại trên đất:
“Chủ nhân đừng lo. Ngài nhìn xem, chỉ một quả dưa của ngài đã khiến một Ma Tướng bỏ chạy thảm hại. Với thiên la địa võng mà ngài đã bố trí, dù cả Ma Giới kéo đến, chắc chắn cũng chỉ là đến để cung cấp thêm ‘phân bón’ cho mảnh đất này mà thôi.”
Diệp Phàm lắc đầu nguầy nguậy: “Không được, không đủ an toàn. Ta cảm thấy trận pháp 20 lớp vẫn còn quá mỏng manh. Ngày mai, chúng ta không trồng rau nữa. Ta phải chế tạo ‘Ớt cay xuyên tâm tiễn’ gắn lên hàng rào. Đúng, phải bao phủ toàn bộ thung lũng bằng khói ớt!”
Hắn nhìn ra phía chân trời xa xăm, nơi những áng mây đỏ vẫn đang cuồn cuộn chảy, lòng thầm gào thét: *”Trường Sinh Môn ơi, sư phụ ơi, tại sao làm ruộng ở Ma Giới lại nguy hiểm như thế này!”*
Mà lúc này, Hắc Ưng sau khi chạy thoát về đến trại, đã lập tức rêu rao với vẻ mặt đầy kinh hoàng:
“Đừng đến đó! Nơi đó không phải nông trại, nơi đó là Vô Khởi Chi Địa! Mỗi một ngọn cỏ đều chứa đựng kiếm khí sát thần, mỗi quả dưa đều là thần khí hủy diệt! Hắc Ma Độc Vương đã bị hóa thành xác khô canh cửa, vị chủ nhân ở đó chỉ cần phất tay một cái là có thể điều động ‘Ớt Thần Ma Hỏa’ thiêu trụi linh hồn!”
Cứ như thế, dưới sự nhát gan của Diệp Phàm và sự tưởng tượng phong phú của Ma Giới, một “Thánh địa khủng khiếp” ở Hắc Thổ Hoang Nguyên đã chính thức ghi danh vào bản đồ những nơi không thể xâm phạm của Ma Giới.
Nhưng đối với Diệp Phàm, mọi sự nổi tiếng này đều là… điềm báo tử vong. Hắn càng sợ, hắn lại càng trồng nhiều “vũ khí nông nghiệp” hơn. Và thế giới này, lại càng trở nên kinh hãi hắn hơn.