Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm RuộngChương 38: Diệp Phàm lo lắng: \”Phải đào hầm sâu hơn nữa!\”
Trong cái tĩnh lặng đến đáng sợ của đêm tối Ma Giới, Diệp Phàm ngồi xếp bằng trên tấm phản gỗ mộc mạc, mắt trợn trừng nhìn vào đốm lửa leo lắt từ cây nến được làm bằng mỡ quái vật. Phía bên ngoài, gió lồng lộng rít qua khe cửa, tạo thành những tiếng hú ghê rợn như tiếng quỷ sai đang gọi hồn.
Diệp Phàm nuốt một ngụm nước bọt, lòng bàn tay rịn ra một tầng mồ hôi mỏng.
“Nguy hiểm… Quá sức nguy hiểm!” – Hắn lẩm bẩm, thanh âm run rẩy – “Một tên Ma Tướng cứ thế mà chạy thoát. Hắn nhất định sẽ về báo tin cho chủ tử hắn. Rồi Huyết Sát Điện sẽ kéo quân đến, rồi vạn ma bủa vây, rồi những kẻ ẩn thế không muốn tên tuổi mình bị lu mờ cũng sẽ tò mò tìm đến đây… Cuộc sống an nhàn làm một nông dân thấp bé của ta sắp tan tành mây khói rồi!”
Dù tu luyện Trường Sinh Công đến tầng thứ 10, dù chỉ cần vung tay một cái là có thể khiến vạn dặm núi sông biến sắc, nhưng trong thâm tâm của kẻ theo đuổi “Cẩu đạo” như Diệp Phàm, sự nổi tiếng chính là liều thuốc độc chết người nhất. Hắn không cần vinh quang, hắn chỉ cần sống lâu. Mà muốn sống lâu, điều kiện tiên quyết là: Đừng để ai biết mình còn sống!
Nguyệt Cơ bước vào, bưng theo một chén súp cải xanh thanh đạm tỏa khói nghi ngút. Nhìn thấy dáng vẻ bần thần của Diệp Phàm, cô thầm nghĩ trong lòng: *“Chủ nhân quả là bậc đại năng thâm trầm. Diệt xong một mối họa lớn mà ngài vẫn ưu tư như vậy, chắc chắn ngài đang lo lắng cho đại cục của Ma Giới, hoặc đang tính toán thiên cơ nghìn năm.”*
Cô dịu dàng nói: “Chủ nhân, Hắc Ưng đã bị dọa sợ đến mức vỡ mật, chắc hẳn hắn không dám quay lại đâu. Ngài nên dùng chút súp cho ấm lòng.”
Diệp Phàm liếc nhìn chén súp, rồi lại nhìn ra bóng đêm mịt mùng, đột nhiên đứng bật dậy:
“Không được! Súp gì tầm này nữa! Nguyệt Cơ, thông báo cho Vượng Tài, chúng ta phải chuyển vào chế độ ‘Sinh tồn cấp độ SSS’ ngay lập tức. Cái hàng rào xương cốt và mấy lớp trận pháp trên mặt đất kia chỉ là trò trẻ con thôi. Kẻ thù của chúng ta có thể từ trên trời rơi xuống, có thể từ hư không xé rách ra mà đến. Nhưng có một nơi mà bọn chúng thường ít chú ý nhất…”
Ánh mắt Diệp Phàm lóe lên một tia quyết tuyệt, hắn chỉ tay xuống nền đất:
“Đó là dưới lòng đất! Chúng ta phải đào hầm. Phải đào một hệ thống boongke ngầm có thể chống chịu được đòn tấn công của Ma Thần cấp cao nhất!”
Nguyệt Cơ ngẩn người. Đào hầm? Một vị đại năng sở hữu thần thông cải tử hoàn sinh, trồng ra những thánh vật chấn động lục địa, vậy mà lại định đi… làm chuột chũi?
“Chủ nhân… với tu vi của ngài, chỉ cần một ý niệm là vạn vật vỡ nát, sao phải vất vả đào hầm?” – Nguyệt Cơ rụt rè hỏi.
Diệp Phàm trừng mắt nhìn cô, vẻ mặt nghiêm trọng chưa từng có: “Ngươi thì biết cái gì! Ở mặt đất, chúng ta là mục tiêu sống. Ở dưới đất, chúng ta là kẻ ẩn nấp. Trường Sinh Môn của ta có một tổ huấn: ‘Trên không giữ được thì chui xuống dưới, dưới không giữ được thì biến mất luôn’. Mau, gọi Vượng Tài dậy, bảo nó bớt sủa lại và chuẩn bị đào!”
—
Nửa canh giờ sau, tại một góc của vườn rau, nơi được bao phủ bởi “Vạn Ảnh Giấu Diếm Trận”, một khung cảnh vô cùng kỳ quái diễn ra.
Diệp Phàm vác trên vai cái cuốc rỉ sét – thứ thần khí có thể bổ đôi một quả núi nhưng giờ đây được dùng để… xúc đất. Cạnh đó, con chó đen gầy gò Vượng Tài đang hì hục dùng đôi móng vuốt vốn có thể xé nát giáp trụ của Ma Tướng để bới đất bùn. Nguyệt Cơ đứng bên cạnh, tay cầm đèn pháp bảo, gương mặt vẫn còn sự hoang mang tột độ.
“Nghe đây!” – Diệp Phàm bắt đầu vẽ lên đất một bản đồ phức tạp bằng đầu ngón tay – “Chúng ta không đào hầm bình thường. Ta đặt tên cho dự án này là ‘Thập Tầng Trường Sinh Quật’. Nó sẽ có đúng 10 tầng ngầm dưới đất.”
Hắn gạch một đường: “Tầng thứ nhất: Đây là tầng mồi nhử. Chúng ta sẽ đặt một vài củ khoai lang tầm thường, một ít Ma tinh rác rưởi để kẻ địch tưởng rằng đây chỉ là một kho chứa của lão nông dân nghèo. Phải bố trí thêm 50 loại bẫy gây ngứa và buồn nôn ở đây.”
Hắn gạch đường thứ hai: “Tầng thứ hai đến tầng thứ tư: Khu vực lưu trữ hạt giống, lương thực và dược liệu. Đây là huyết mạch của chúng ta, phải dùng ‘Cố Thổ Trận’ gia cố đến mức Ma Vương cũng không đấm thủng nổi.”
Gương mặt Diệp Phàm trở nên hăng hái lạ thường khi nói đến sự an toàn: “Tầng thứ năm đến tầng thứ bảy: Đây là khu dân cư ngầm. Ngươi, ta, Vượng Tài sẽ ở đây. Phải có hệ thống thông hơi được lọc qua 3 lớp thảo dược giải độc. Ngoài ra, mỗi căn phòng phải có ít nhất ba lối thoát hiểm dẫn ra các hướng khác nhau trong thung lũng.”
Nguyệt Cơ nghe mà lạnh cả người. Sự thận trọng này đã vượt xa phạm vi của con người, đây là sự “hèn mọn” ở tầm mức thần thánh!
“Còn… còn ba tầng cuối cùng thì sao ạ?” – Cô lắp bắp hỏi.
Diệp Phàm hạ thấp giọng, đôi mắt liếc dọc liếc ngang: “Tầng thứ tám và thứ chín là phòng thí nghiệm và kho vũ khí nặng. Ta sẽ nghiên cứu loại ‘Ớt Cầu Vồng Tự Phát Nổ’ ở đó. Nếu kẻ địch mò xuống tận đây, ta sẽ cho chúng nếm mùi vị của hỏa hoạn thực sự.”
“Còn tầng thứ mười…” – Diệp Phàm dừng lại một chút, ánh mắt đầy vẻ thần bí – “Đó là đường hầm xuyên không gian dài mười vạn dặm dẫn thẳng đến tận biên cương phía Nam của Ma Giới. Nếu ngay cả tầng thứ chín cũng bị phá, chúng ta sẽ lập tức kích hoạt tự hủy toàn bộ trang trại và chạy trốn. Mạng sống là trên hết, trang trại mất rồi có thể khai hoang lại, người chết là hết phim!”
Nguyệt Cơ chết lặng. Cô vốn tưởng mình đã đủ hiểu vị chủ nhân này, nhưng hóa ra sự “cẩn thận” của hắn là một vực thẳm không đáy. Cô bỗng cảm thấy, có lẽ những Ma đầu hung hãn ngoài kia mới là kẻ đáng thương nếu vô tình đi vào cái thung lũng “yên bình” này.
“Lão già, ngươi có thấy tiểu tử này bị điên không?” – Lão Ma Đầu Vong Tiên trong chiếc nhẫn bắt đầu truyền âm cho Nguyệt Cơ, nhưng giọng lão lại run run vì kinh ngạc – “Hắn không điên đâu… cái sơ đồ hầm kia… nếu ta không nhìn lầm, hắn đang lợi dụng các mạch đá ngầm của Hắc Thổ Hoang Nguyên để tạo thành một cái ‘Cửu Tuyệt Sát Trận’. Kẻ nào dẫm vào đó, đừng nói là Ma Tướng, ngay cả Ma Thần cũng phải lột một tầng da!”
—
Diệp Phàm bắt đầu vung cuốc.
*Bốp!*
Nhát cuốc đầu tiên cắm xuống, không có một tiếng động lớn nào phát ra, nhưng mặt đất bỗng nhiên khẽ run rẩy. Diệp Phàm sử dụng “Trường Sinh Công” để đồng hóa lực lượng của mình với đất đai. Thay vì dùng sức mạnh để phá vỡ, hắn như đang hòa tan lớp đất đá cứng nhắc của Ma Giới.
Vượng Tài sủa nhẹ một tiếng, đôi mắt nó lóe lên tia sáng xanh rực rỡ. Với thân phận Thôn Phệ Ma Lang, việc đào đất đối với nó còn dễ hơn ăn cháo. Chỉ thấy bốn chân nó hoạt động như máy khoan, đất đá bị nuốt chửng vào một không gian khác rồi được đẩy ra ngoài qua các kẽ lông, hóa thành bụi mịn li ti.
“Giỏi lắm, Vượng Tài! Đêm nay thưởng cho ngươi thêm hai củ khoai mật nướng!” – Diệp Phàm khích lệ.
Con chó nghe đến khoai mật thì càng hăng máu, cái đuôi ngoáy tít, tốc độ đào đất tăng lên gấp đôi.
Trong bóng đêm, dưới ánh đèn mờ ảo, ba hình bóng – một người nông dân, một vị công chúa Ma tộc lừng lẫy và một con ma thú huyền thoại – đang miệt mài… làm chuột chũi.
Diệp Phàm vừa đào vừa tính toán: “Phải xây dựng vách ngăn bằng đá ‘Định Tâm Ma’. Loại đá này có khả năng hấp thụ dao động âm thanh. Ngay cả khi bên trên nổ bom, bên dưới chúng ta vẫn phải nghe được tiếng dế kêu.”
Cứ thế, tầng thứ nhất dần hiện ra. Với cái cuốc thần kỳ và sức lao động không biết mệt mỏi, Diệp Phàm nhanh chóng định hình xong khuôn khổ. Tuy nhiên, khi chạm đến độ sâu mười trượng, họ gặp phải một lớp đá đen kịt, cứng đến mức khiến móng vuốt của Vượng Tài tóe lửa.
“Gâu!” – Vượng Tài rên rỉ, lắc lắc cái chân đau.
Diệp Phàm chau mày, nhặt một mảnh đá lên xem: “Là ‘Vạn Năm Hắc Thiết Thạch’? Thứ này thường chỉ xuất hiện ở những nơi có ma khí cô đặc đến cực điểm. Hừm, đúng là trời cũng giúp ta, dùng thứ này làm trần hầm tầng thứ hai thì còn gì bằng.”
Lão Ma Đầu Vong Tiên lại hét lên trong nhẫn: “Tiểu tử! Đó là vật liệu hiếm thấy để rèn Ma binh cực phẩm đấy! Ngươi định dùng nó làm trần hầm sao? Ngươi có biết một miếng bằng lòng bàn tay đã đủ khiến các tông môn tranh giành đến sứt đầu mẻ trán không?”
Diệp Phàm phẩy tay, vẻ mặt đầy ghét bỏ: “Ma binh với chả pháp bảo, thứ gì có thể ngăn được người khác dẫm lên đầu mình thì thứ đó mới là bảo bối. Ngươi già rồi, không hiểu được triết lý sinh tồn hiện đại đâu.”
Nói xong, hắn cầm cái cuốc rỉ sét, vận dụng Trường Sinh Công tầng 10. Một luồng khí tức nhu hòa nhưng cường đại kinh người bao phủ lên lưỡi cuốc.
*Rắc!*
Lớp Hắc Thiết Thạch cứng nhất Ma Giới cứ thế bị gọt ra như đậu phụ. Diệp Phàm thản nhiên gạt đống “vật liệu rèn thần binh” sang một bên như gạt rác rưởi, chỉ quan tâm đến việc làm sao để mặt phẳng của trần hầm phải thật mịn và cân đối.
Nguyệt Cơ nhìn đống mảnh vụn lấp lánh trên đất, rồi lại nhìn cái cuốc cũ kỹ của chủ nhân, cô cảm thấy thế giới quan của mình hoàn toàn sụp đổ. Những thứ được coi là chí bảo ở bên ngoài, tại nơi này, chẳng bằng một chút sự yên tâm của Diệp Phàm.
—
Thời gian dần trôi, thung lũng Hắc Thổ vốn đã heo hút giờ đây dường như có một sức mạnh bí ẩn tỏa ra. Dù mặt đất nhìn vẫn hoang vu, với những hàng rào xương khô và vườn rau cải bắp xanh mướt, nhưng nếu một vị cường giả nhạy cảm đi qua, họ sẽ cảm thấy phía dưới lòng đất dường như đang ẩn chứa một con quái thú khổng lồ đang lặng lẽ thành hình.
Trong lúc Diệp Phàm miệt mài xây dựng căn cứ ngầm, danh tiếng của hắn tại Ma Giới lại bùng nổ theo một hướng mà hắn nằm mơ cũng không ngờ tới.
Tại Huyết Sát Điện sầm uất, Hắc Ưng đang quỳ gối trước một vị thống soái mặc giáp đỏ.
“Ngươi nói gì? Hắn chỉ là một nông dân?” – Vị thống soái lạnh giọng hỏi.
“Bẩm tướng quân, hắn tự xưng là người làm vườn, nhưng… nhưng hắn dùng sọ Ma Vương để tưới rau, dùng thảo dược bậc mười để làm phân bón. Và kinh khủng nhất…” – Hắc Ưng run cầm cập – “Hắn đang bí mật xây dựng một pháo đài ngầm. Thuộc hạ cảm nhận được những chấn động kinh hoàng phát ra từ lòng đất thung lũng đó. Dường như hắn đang cố gắng giấu đi một bí mật có thể lật đổ cả Ma Hoàng!”
Vị thống soái nheo mắt, trầm tư: “Ẩn giấu thực lực, làm ruộng che mắt thiên hạ, bí mật xây dựng thế lực ngầm… Kẻ này rốt cuộc là ai? U Minh Ma Quân? Cái tên này chưa bao giờ nghe qua, nhưng kẻ càng kín tiếng thì càng nguy hiểm. Truyền lệnh đi, phái mật thám giám sát thung lũng đó từ xa, tuyệt đối không được manh động!”
Tin đồn lan đi như gió. Những đại ma đầu tò mò, những kẻ thù truyền kiếp của Huyết Sát Điện, tất cả đều bắt đầu chú ý đến thung lũng vô danh ở biên giới.
Trong khi đó, ở sâu dưới lòng đất mười lăm trượng, Diệp Phàm đang lau mồ hôi trên trán, gương mặt lộ ra một nụ cười mãn nguyện khi hoàn thành xong tầng thứ tư.
“Xong rồi! Tầng này ta sẽ lắp đặt hệ thống tự động tưới nước cho các loại nấm thần kỳ. Nếu bên trên bị phong tỏa, chúng ta có thể ở đây ăn nấm đến tận vạn năm sau.”
Hắn nhìn Nguyệt Cơ, người lúc này cũng đã lấm lem bùn đất nhưng ánh mắt lại rạng rỡ kỳ lạ: “Nguyệt Cơ, ngươi thấy thế nào? Cảm giác an toàn hơn chút nào chưa?”
Nguyệt Cơ mỉm cười, một nụ cười vừa chân thành vừa đầy sùng bái: “Dạ, chủ nhân. Theo bước ngài, nô tỳ mới thấy Ma Giới này thực ra… cũng không đáng sợ như nô tỳ nghĩ. Chỉ cần đào đủ sâu, trời sập xuống cũng chẳng liên quan đến chúng ta.”
Diệp Phàm gật đầu đắc ý: “Chính xác! Cái gì mà tranh quyền đoạt lợi, cái gì mà xưng bá thiên hạ. Cứ có cơm ăn, có hầm trú ẩn, lại thêm một con chó giữ nhà, đó mới là chân lý trường sinh.”
Nhưng rồi, một ý nghĩ chợt lóe qua đầu hắn. Hắn đứng khựng lại, vẻ mặt lại trở nên hốt hoảng:
“Khoan đã! Ta vừa nãy chỉ mới tính toán đến việc chống lại tấn công vật lý và ma pháp. Thế nếu kẻ địch dùng chiêu thức linh hồn xuyên qua đất đá thì sao? Nguy hiểm quá! Phải bổ sung ngay một lớp màng ngăn cách bằng linh hồn lực ở vách tường. Vượng Tài, nghỉ thế đủ rồi, dậy đào tiếp tầng thứ năm đi!”
Con chó đen đang ngủ gật lập tức bật dậy, kêu lên một tiếng thất thanh: “Ẳng?” (Lại đào nữa sao chủ tử?).
Nhưng nhìn thấy vẻ mặt nghiêm trọng của Diệp Phàm, Vượng Tài biết nó không có sự lựa chọn. Vì một miếng khoai mật tương lai, nó chỉ có thể tiếp tục sự nghiệp “đại ma lang chuột chũi” của mình.
Đêm đó, chấn động dưới thung lũng Hắc Thổ còn mạnh hơn cả lúc nãy. Những mật thám vừa mới đến vùng biên cương đều rùng mình: *“U Minh Ma Quân quả nhiên đang luyện đại công kích, chấn động này nhất định là đang rèn đúc thần binh tuyệt thế rồi!”*
Sự hiểu lầm cứ thế chồng chất lên sự hiểu lầm. Một bên là Diệp Phàm vì sợ chết mà điên cuồng xây dựng boongke, một bên là cả Ma Giới đang run rẩy chờ đón một “vị đại năng ẩn thế” sắp xuất đầu lộ diện.
Trò chơi trốn tìm vĩ đại nhất lịch sử Ma Giới mới chỉ vừa bắt đầu. Diệp Phàm tự nhủ trong lòng, chỉ cần hắn đào đủ nhanh, đào đủ sâu, cái chết sẽ không bao giờ có thể bắt kịp bước chân của hắn.
“Nào, mục tiêu đêm nay: Hoàn thành tầng thứ sáu trước khi gà thần gáy!”
Tiếng cuốc va vào đá vẫn vang lên đều đặn, nhịp nhàng, như một bản nhạc của sự hèn mọn vĩ đại giữa lòng đất đen kịt của Ma Giới. Và trong bóng tối đó, tương lai của cả giới diện này dường như đang bị nhào nặn theo một hướng vô cùng quái dị bởi đôi bàn tay của một kẻ… chỉ muốn được bình yên làm ruộng.