Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm RuộngChương 39: Nguyệt Cơ đột phá cảnh giới nhờ ăn… vỏ khoai
Bầu trời Ma Giới sáng sớm bao phủ bởi một tầng sương mù màu tím đậm, đặc quánh mùi lưu huỳnh và hơi lạnh của âm sát. Phía xa, vầng “Ma Nhật” – một khối cầu hỏa diễm màu tím nhạt – lười biếng nhô lên khỏi rặng núi Xương Cốt, tỏa ra những tia sáng âm u không chút ấm áp.
Thế nhưng, giữa vùng Hắc Thổ Hoang Nguyên vốn được mệnh danh là “Vùng Đất Bị Nguyền Rủa”, nơi ngay cả đến giống “Cỏ Răng Quỷ” hung hãn nhất cũng khó lòng sinh tồn, lại đang có một làn khói trắng thanh khiết, cuộn tròn bay lên từ mái nhà tranh nhỏ.
Mùi hương này… nó không phải mùi máu tanh, không phải mùi mục rữa, cũng chẳng phải mùi tiêu hắc của ma pháp. Nó là mùi của đất mẹ sau cơn mưa, là mùi của sự sống mãnh liệt, và đặc biệt nhất – đó là mùi khoai lang nướng thơm nồng, ngào ngạt đến mức có thể khiến một đại ma đầu đang bế quan cũng phải ứa nước miếng.
Diệp Phàm ngồi bệt dưới đất, tay cầm một thanh củi, thi thoảng lại gẩy gẩy vào đống than hồng. Đôi mắt hắn thâm quầng vì cả đêm hì hục đào tầng thứ sáu của hầm trú ẩn, nhưng tinh thần lại vô cùng phấn chấn. Hắn thầm nghĩ: *Đúng là có thực mới vực được đạo. Đào hầm tiêu tốn thể lực quá nhiều, không bổ sung tinh bột thì lấy đâu ra sức mà phòng thủ trước những hiểm họa vô hình ngoài kia?*
Vượng Tài, con Ma Lang gầy trơ xương với đôi mắt lờ đờ, đang nằm phục bên cạnh, cái đuôi đen sì vốn từng dùng để quất nát khiên giáp giờ đây lại ngoáy tít thò lò như một chiếc chong chóng. Nó thè lưỡi, nước dãi chảy ròng ròng, nhìn chằm chằm vào những củ khoai đang chín tới.
“Biết rồi, biết rồi. Không thiếu phần của ngươi đâu.” Diệp Phàm mắng yêu một câu, rồi quay sang phía lều cỏ bên cạnh, cao giọng gọi: “Nguyệt Cơ, dậy đi. Rửa mặt xong thì vào đây dùng chút bữa sáng thanh đạm.”
Cánh cửa gỗ khẽ đẩy ra, Nguyệt Cơ bước ra với vẻ mặt cung kính và đầy nét uể oải sau một đêm mất ngủ. Nói là “uể oải”, nhưng thực chất là do đêm qua nàng quá sợ hãi trước những âm thanh chấn động từ lòng đất. Nàng cứ ngỡ “U Minh tiền bối” đang dùng thần thông khai thiên lập địa, tạo ra một cấm chế gì đó kinh khủng lắm để bảo vệ trang trại, khiến nàng vừa sùng bái vừa run rẩy, cả đêm chỉ dám ngồi thiền, không dám chớp mắt.
“Chủ nhân, nô tỳ đã chuẩn bị xong nước tưới cây. Ngài… ngài cứ dùng trước, nô tỳ không dám phiền.” Nguyệt Cơ cúi đầu, đôi mắt màu lam huyền bí lén nhìn về phía đống lửa.
“Phiền cái gì mà phiền? Sư phụ ta dạy rồi, người là sắt, cơm là thép, không ăn một bữa đói muốn xỉu. Lại đây!” Diệp Phàm phất tay, một luồng khí kình ôn hòa (trong mắt hắn là vậy, nhưng trong mắt Nguyệt Cơ lại là một đạo sinh mệnh pháp tắc cường đại) kéo nàng ngồi xuống chiếc ghế đẩu gỗ cạnh bếp lò.
Diệp Phàm dùng một chiếc lá khô to bản, cẩn thận bới từ trong đống tro ra một củ khoai to bằng bắp tay, vỏ ngoài hơi cháy xém nhưng lớp mật khoai màu vàng óng ánh đã bắt đầu rỉ ra qua những vết nứt, bốc lên làn khói trắng mờ ảo.
Hắn thản nhiên dùng đôi bàn tay thô ráp của một nông dân thực thụ (thực chất là đôi bàn tay đã tu luyện Trường Sinh Công tầng 10, đao thương bất nhập) tước bỏ lớp vỏ cháy. Phần thịt khoai bên trong hiện ra, vàng rực rỡ như một thỏi vàng ròng giữa màn đêm Ma Giới.
“Vị chủ nhân này… rốt cuộc là thần thánh phương nào?” Một giọng nói già nua, đầy chua chát vang lên trong thức hải của Nguyệt Cơ.
Đó chính là Lão Ma Đầu Vong Tiên – tàn hồn trú ngụ trong chiếc nhẫn mà Diệp Phàm đã “vô tình” nhặt được (thực ra là Diệp Phàm thấy nó đen sì, nghĩ là hợp để làm vật chêm chân bàn, sau này thấy nó cứ rung rung mới nhận ra có người ở bên trong).
“Lão già, ngài lại thức rồi sao?” Nguyệt Cơ thầm đáp lời.
“Làm sao mà ngủ được?” Vong Tiên gào thét trong thâm tâm. “Ngươi có biết cái củ ‘vàng khè’ mà hắn đang cầm không? Đó không phải khoai lang! Đó là Sinh Mệnh Tinh Thạch dạng lỏng được bao bọc trong vỏ bọc thực vật! Lão phu tu luyện Ma đạo ba vạn năm, hít qua vô số Tiên linh khí, nhưng chưa bao giờ thấy loại thực phẩm nào tinh khiết đến mức hoàn toàn không có một chút tạp chất nào như vậy. Hắn… hắn thật sự đem thứ này đi nướng sao? Đây là đốt tiền! Đây là phung phí thiên vật!”
Diệp Phàm không hề hay biết về sự phẫn nộ của “cái chêm chân bàn”. Hắn thản nhiên bẻ đôi củ khoai, đưa một nửa cho Nguyệt Cơ, nửa còn lại hắn bắt đầu khoan thai bóc vỏ để ăn.
Điều đáng nói là, vì bản tính “cẩu đạo”, Diệp Phàm luôn cảm thấy vỏ ngoài của khoai lang tiếp xúc với khói bụi Ma Giới, dù có lau sạch đến mấy vẫn cảm thấy “không an toàn”. Hắn bóc lớp vỏ rất dày, rồi tiện tay vứt lớp vỏ ấy vào cái sọt rác bằng mây đặt bên cạnh.
Nguyệt Cơ run rẩy đón lấy nửa củ khoai. Khi miếng khoai vừa chạm vào đầu lưỡi, một cảm giác ngọt thanh, dịu mát lan tỏa khắp cơ thể, trực tiếp thấm vào từng thớ thịt, từng kinh mạch đang bị ma khí làm cho khô héo. Nàng cảm thấy như mình không phải đang ăn khoai, mà là đang nuốt lấy cả một hồ linh tuyền thượng cổ.
“Ăn đi, đừng khách sáo. Vỏ khoai hơi bẩn, đừng ăn nhé.” Diệp Phàm vừa nhai vừa nhắc nhở đầy tận tâm. “Trong vỏ có thể chứa bào tử của Ma nấm hoặc chất độc gì đó. Ta luôn nhắc bản thân phải cẩn thận với tiểu tiết. Sự an toàn là trên hết.”
Vong Tiên trong nhẫn nghe vậy, suýt chút nữa thì tức đến mức linh hồn tự bạo: “Bẩn? Hắn nói lớp vỏ đó bẩn? Nguyệt Cơ! Con bé ngốc kia! Đừng có nghe hắn! Lớp vỏ đó mới là tinh hoa nhất! Lớp vỏ đó tiếp xúc với ma khí bên ngoài và linh khí bên trong, hình thành nên một lớp màng lọc âm dương hòa hợp tự nhiên nhất. Nếu lão phu còn cơ thể, lão phu thà liều mạng với Ma Vương để cướp đống ‘rác’ đó của hắn!”
Nguyệt Cơ ngơ ngác nhìn đống vỏ khoai trong sọt rác. Dưới nhãn quan của một tu sĩ Ma tộc, nàng lờ mờ nhìn thấy lớp vỏ khoai ấy đang phát ra những tia sáng bạc nhạt, mỗi một vết cháy xém dường như đều ẩn chứa một tia chí lý của hỏa diễm đạo tắc.
Diệp Phàm ăn xong phần của mình, phủi phủi tay: “Ta đi ra ruộng xem mấy cây cà chua thế nào. Ma Giới này đất đai xấu quá, không bón thêm chút phân xanh chắc không sống nổi. Nguyệt Cơ, ăn xong thì nhớ đổ sọt rác ra phía sau khe núi nhé, đừng để rác gần nhà, dễ thu hút ma thú lắm.”
Nói rồi, Diệp Phàm vác cái cuốc rỉ sét của mình đi về phía mảnh vườn nhỏ. Vượng Tài lập tức hớn hở chạy theo sau, thi thoảng còn “gâu” lên một tiếng đầy nịnh bợ.
Chỉ còn lại Nguyệt Cơ ngồi ngẩn ngơ trước sọt rác.
“Lão già… ngài nói thật chứ?” Nguyệt Cơ run giọng hỏi.
“Lão phu dùng danh dự của một Ma Vương cam đoan!” Vong Tiên gào lên, âm thanh đầy sự thèm khát. “Nhanh lên! Trước khi tên biến thái đó quay lại! Hắn chê nó bẩn vì tu vi của hắn đã đạt đến mức thần thánh không thể thấu hiểu, nhưng với một kẻ đang ở cảnh giới Ma Binh tầng thứ chín như ngươi, đây chính là cơ duyên lớn nhất cuộc đời! Ăn nó đi! Đừng để tâm đến cái gọi là liêm sỉ!”
Nguyệt Cơ nhìn quanh quất, xác nhận Diệp Phàm đã đi xa khuất sau hàng rào gỗ được tết từ gân rồng đất (mà Diệp Phàm cứ tưởng là rễ cây rừng). Nàng cắn môi, gương mặt thanh tú đỏ bừng vì xấu hổ, nhưng đôi bàn tay lại nhanh thoăn thoắt đưa vào sọt rác, nhặt lấy những miếng vỏ khoai lang còn ấm nóng.
“Tha lỗi cho con, tiền bối…” Nàng lẩm bẩm, rồi dứt khoát đưa một miếng vỏ khoai vào miệng.
*Rắc.*
Tiếng giòn tan của lớp vỏ cháy xém vang lên trong khoang miệng. Ngay lập tức, một luồng năng lượng bùng nổ, không phải là sự ôn hòa như phần ruột khoai lúc nãy, mà là một sức mạnh cuồng bạo nhưng lại cực kỳ quy củ.
Trong thức hải của Nguyệt Cơ, công pháp “U Minh Cửu Biến” – thứ công pháp vốn dĩ nàng đã đình trệ từ lâu do thiếu hụt linh khí trầm trọng – đột ngột tự động vận chuyển với tốc độ kinh hoàng.
“Trời ơi! Đây không phải là bồi bổ bình thường!” Vong Tiên trong nhẫn kêu lên đầy kinh hoàng. “Lớp vỏ này… nó chứa đựng ‘Thanh Lọc Quy Tắc’! Nguyệt Cơ, tọa xuống ngay! Ngươi sắp đột phá!”
Nguyệt Cơ lập tức ngồi xếp bằng trên nền đất lạnh lẽo của Ma Giới. Ma khí xung quanh vốn dĩ đang điên cuồng muốn xâm nhập vào cơ thể nàng giờ đây lại bị một vòng tròn ánh sáng màu xanh lá nhạt từ cơ thể nàng tỏa ra, đẩy lùi xa hàng trượng.
Cảnh giới của nàng bắt đầu tăng vọt.
Ma Binh tầng chín…
Đỉnh phong Ma Binh…
Ma Tướng giai đoạn đầu!
Chưa dừng lại ở đó, luồng năng lượng từ một miếng vỏ khoai vẫn còn dư thừa rất nhiều. Khí tức của nàng cuộn trào như đại dương sóng vỗ, khiến mặt đất dưới chân nứt toác.
Ầm!
Một tiếng vang lớn chấn động thung lũng. Ma Vân trên trời bị luồng khí tức đột phá của nàng chẻ đôi, lộ ra một khoảng trời đen ngòm của tầng không trung thứ hai Ma Giới.
Ở phía xa ngoài ruộng, Diệp Phàm đang lom khom kiểm tra một mầm cây cà chua vừa mới nảy mầm. Nghe thấy tiếng vang lớn và thấy đất dưới chân hơi rung nhẹ, mặt hắn lập tức biến sắc, cắt không còn một giọt máu.
“Động đất? Hay là pháo đài của thế lực nào gần đây bị sụp đổ? Hay… hay là kẻ địch dùng thổ độn pháp xâm nhập?”
Hắn lập tức buông cái cuốc, tư thế nhanh như chớp (nhưng hắn nghĩ là mình chỉ đang chạy lẹ một chút) phóng về phía ngôi nhà gỗ. Trên đường chạy, hắn không quên lấy ra mười mấy lá phù chú “Ẩn Khí Phù” và “Kim Cương Phù” dán đầy người mình.
“Vượng Tài! Quay về! Có địch襲! (tập kích) Đào tầng thứ bảy ngay lập tức! Ma Giới này quá nguy hiểm, không thể sống trên mặt đất nữa rồi!”
Trong khi đó, tại bếp lò, Nguyệt Cơ từ từ mở mắt ra. Đôi mắt nàng giờ đây long lanh như chứa đựng tinh tú, da thịt mịn màng, khí tức quanh thân đã vững vàng ở mức Ma Tướng tầng thứ hai. Chỉ trong vòng chưa đầy mười nhịp thở, nàng đã thực hiện một cú nhảy vọt mà các thiên tài Ma tộc phải mất hàng trăm năm khổ luyện.
Nàng nhìn miếng vỏ khoai cuối cùng trong tay, nước mắt trào ra. “Chỉ là… rác thải của người, mà lại cứu rỗi cả đời tu vi của con.”
Vong Tiên lúc này hoàn toàn im lặng. Hồn thể lão thu nhỏ lại trong một góc của chiếc nhẫn, khuôn mặt già nua vặn vẹo như muốn khóc mà không khóc nổi.
“Ba vạn năm… lão phu tu luyện ba vạn năm, giết người hàng triệu, chiếm đoạt không biết bao nhiêu thánh địa linh mạch… Cuối cùng, không bằng một cái vỏ khoai nướng.”
Lão cảm thấy nhân sinh quan, ma sinh quan, thậm chí cả đạo đức quan của mình đều sụp đổ hoàn toàn. Cái thế giới này điên rồi, hoặc là cái gã nông dân kia là một loại tồn tại vượt xa sự tưởng tượng của bất kỳ Ma Thần hay Thiên Tiên nào.
Đúng lúc đó, Diệp Phàm lao vào bếp như một cơn lốc. Thấy Nguyệt Cơ đang ngồi dưới đất, quần áo hơi rách do khí thế đột phá gây ra, mắt nàng còn ướt lệ, hắn lập tức “não bổ” ra một kịch bản kinh dị.
“Nguyệt Cơ! Ngươi không sao chứ? Kẻ địch đâu? Có phải tên ma đầu nào vừa đánh lén không?” Diệp Phàm rút từ trong túi áo ra một nắm bụi trắng (thực chất là bột xương quái vật thái cổ đã nghiền nát, có tác dụng trấn hồn). “Đừng sợ, ta có ‘Bột đuổi sâu bướm’ ở đây, tên ma đầu nào tới ta sẽ cho hắn hắt xì đến chết!”
Nguyệt Cơ nhìn Diệp Phàm, thấy hắn toàn thân dán đầy phù chú xanh xanh đỏ đỏ, biểu cảm hốt hoảng nhưng trong tay lại cầm một loại bột phấn khiến linh hồn nàng run rẩy (vốn là cảm giác trước sức mạnh tuyệt đối).
Nàng lập tức quỳ sụp xuống, đầu chạm đất, giọng run run: “Nô tỳ cảm tạ ân điển tái tạo của chủ nhân! Ân đức của ngài, nô tỳ cả đời này dù có tan xương nát thịt cũng không báo đáp hết!”
Diệp Phàm nghẩn người ra: “Ân điển? Tái tạo? Nàng nói cái gì vậy?”
Hắn nhìn xuống cái sọt rác trống không, rồi nhìn lại Nguyệt Cơ – người bây giờ tỏa ra một loại khí thế mạnh hơn hẳn lúc sáng (tất nhiên là với Diệp Phàm, ai cũng mạnh hơn hắn vì hắn tự nhận mình là người phàm không có tu vi).
Hắn chợt hiểu ra một chuyện “kinh hoàng”.
*Hỏng rồi! Chắc chắn là do cái mùi khoai lang nướng quá thơm, dẫn dụ cường giả đi ngang qua đây ra tay cướp đoạt, Nguyệt Cơ vì bảo vệ miếng vỏ khoai (mà nàng nghĩ là quan trọng) nên đã giao thủ với hắn. Tiếng vang vừa nãy chắc chắn là tiếng chiêu thức va chạm!*
Diệp Phàm càng nghĩ càng sợ. Hắn nắm lấy vai Nguyệt Cơ, nghiêm giọng nói: “Lần sau gặp chuyện như vậy, đưa hết cho bọn chúng! Nghe rõ chưa? Đừng vì mấy miếng rác thải đó mà liều mạng! Tính mạng là quan trọng nhất! Hiểu không?”
Nguyệt Cơ ngẩng lên, thấy ánh mắt “quan tâm” lo lắng của Diệp Phàm, trong lòng nàng trào dâng một cảm xúc ấm áp chưa từng có. Nàng nghĩ: *Chủ nhân rõ ràng biết miếng vỏ khoai này trân quý nhường nào, nhưng ngài lại gọi nó là rác thải để giảm nhẹ gánh nặng tâm lý cho mình. Ngài sợ mình quá coi trọng món quà này mà sinh ra tâm ma. Ngài bao dung đến nhường nào…*
“Vâng, chủ nhân. Nô tỳ đã rõ.” Nguyệt Cơ gật đầu lia lịa, lòng thầm quyết tâm: *Ngài càng dặn dò như vậy, nô tỳ càng phải nỗ lực bảo vệ trang trại này. Tuyệt đối không để ai lấy đi dù chỉ là một mẩu vỏ khoai rác thải của ngài!*
Trong nhẫn, Vong Tiên chứng kiến màn đối thoại này, cảm thấy cổ họng (linh hồn) mình có cái gì đó đắng ngắt. Lão lẩm bẩm: “Ta muốn đập đầu vào tường… Thật sự muốn đập đầu vào tường. Một đứa dám cho, một đứa dám tin. Cái nhà này toàn là những kẻ điên rồ nhất vũ trụ…”
Diệp Phàm thở phào nhẹ nhõm khi thấy “địch nhân” không còn dấu vết. Hắn nhìn quanh bếp một lượt, bỗng nhiên nảy ra một ý tưởng thiên tài để phòng ngự.
“Nguyệt Cơ này, ta thấy cái hố đổ rác phía sau nhà vẫn chưa đủ an toàn. Những thứ ‘rác thải’ này rất dễ thu hút sự chú ý không cần thiết. Chi bằng, chúng ta đào một cái hầm rác sâu khoảng trăm trượng, xung quanh trang trí… à không, gia cố thêm mười tám tầng trận pháp lọc độc và ngăn cách khí tức được không?”
Nguyệt Cơ vừa nghe xong, suýt chút nữa thì ngã ngửa: “Trăm trượng… mười tám tầng trận pháp… chỉ để đựng vỏ khoai?”
“Đúng vậy!” Diệp Phàm gật đầu quả quyết, mắt sáng rực. “Đừng khinh thường rác thải. Ở nhân gian… ý ta là ở quê cũ của ta, người ta gọi đây là quản lý rủi ro từ nguồn. Phải triệt tiêu mọi nguy cơ ngay từ khi nó mới là… cái vỏ khoai.”
Nguyệt Cơ thành kính chắp tay: “Chủ nhân cao kiến. Nô tỳ sẽ lập tức giúp ngài đào hầm… hầm rác.”
Vong Tiên trong nhẫn hoàn toàn suy sụp. Lão biết, kể từ ngày hôm nay, tại Ma Giới hung hiểm này, cái gọi là “báu vật thần binh” sẽ bị ném sang một bên, vì có một cái “Hầm rác” chứa đầy tinh hoa thiên địa sắp sửa ra đời. Và chỉ cần nhìn vào biểu cảm của Nguyệt Cơ, lão chắc chắn rằng cô nàng này mỗi ngày sẽ lén lút “quét rác” tích cực hơn bất kỳ lúc nào hết.
Diệp Phàm xoa cằm, lẩm bẩm một mình: “Tầng thứ sáu hầm ở, tầng thứ nhất hầm rác… Có lẽ mình nên xây thêm một cái hầm riêng để chứa khoai phòng trường hợp mất mùa. Ma Giới này, thật sự quá không an toàn.”
Bên ngoài, Ma Nhật tím ngắt đã lên cao, chiếu xuống thung lũng Hắc Thổ. Nhưng dù cho Ma Nhật có đáng sợ đến đâu, khí tức hắc ám có đậm đặc thế nào, thì giữa vùng đất chết ấy, một trật tự mới đang được thiết lập dựa trên… triết lý bảo vệ môi trường và cẩu đạo thượng thừa của một gã “Ma nông” sợ chết.
Và thảm họa thật sự đối với những ma đầu hung ác sắp tới gần, có lẽ không phải là đạo pháp thần thông, mà là… trúng độc thức ăn khi cố gắng “ăn trộm rác” trong trang trại của Diệp Phàm.
“Vượng Tài! Mang thêm xẻng tới đây!”
Tiếng gọi của Diệp Phàm vang vọng, đánh dấu thêm một ngày lao động “bình thường” khác tại Ma Giới. Một ngày bắt đầu bằng vỏ khoai lang, và kết thúc (theo dự định của hắn) là thêm vài tầng đất kiên cố nữa để bảo vệ lấy cái sinh mệnh mong manh (trong suy nghĩ của chính mình).
Cả Ma Giới vốn dĩ không biết rằng, bánh xe lịch sử của chúng đã rẽ sang một hướng hoàn toàn khác, kể từ giây phút gã đệ tử Trường Sinh Môn nướng củ khoai đầu tiên. Một hướng đi mang tên: Ăn rau, sống dai, và đừng bao giờ… xem thường vỏ khoai lang.